Mấy hôm nay tôi thật sự rối trí, không biết nên cố gắng tiếp tục hay dừng lại cuộc hôn nhân này khi trong lòng chỉ còn lại sự mệt mỏi. Tôi vào Sài Gòn lập nghiệp sau khi tốt nghiệp ngành tài chính ngân hàng. Tôi gặp anh trong một lần sửa điện thoại, anh là người miền Tây, hiền lành, nói chuyện dễ gần nên dần nảy sinh tình cảm. Chúng tôi quen nhau gần ba năm rồi quyết định cưới, con giờ gần một tuổi.
Trước khi cưới, anh từng mở một tiệm sửa chữa nhỏ nhưng việc làm ăn không thuận lợi. Gia đình anh cũng có khoản nợ cũ nên sau khi cưới, gánh nặng tài chính gần như đè lên cả hai vợ chồng. Tôi đi làm văn phòng, ngoài giờ còn nhận thêm việc nhập liệu, anh cũng cố gắng nhưng thu nhập bấp bênh. Có thời điểm, tiền kiếm được không đủ trả lãi, tôi phải vay mượn khắp nơi, vay chỗ nọ đập chỗ kia. Nhiều đêm nhìn con ngủ, nước mắt tự rơi, thấy thương con vì thiếu thốn đủ thứ.
Khoảng một năm nay, tôi nghỉ việc để ở nhà chăm con vì không có ai phụ giúp, mọi chi phí đều dồn lên vai chồng. Ban đầu anh còn chăm chỉ, dần dần thay đổi. Tiệm sửa điện thoại chuyển sang mặt bằng nhỏ hơn, chi phí giảm nhưng thu nhập cũng không khá hơn bao nhiêu. Nợ nần vẫn còn, dù không bị thúc ép nhưng trong lòng tôi lúc nào cũng nặng trĩu. Điều khiến tôi buồn nhất là anh bắt đầu sa đà vào việc câu cá. Gần như tuần nào anh cũng đi vài ngày, có khi cả tuần chỉ làm việc cầm chừng. Tôi góp ý, anh gạt đi, bảo tôi không hiểu áp lực của anh. Mỗi lần tôi nhắc đến chuyện tiền bạc hay tương lai, anh lại cáu gắt, bảo tôi ở nhà thì biết gì mà nói. Tôi xin đi làm lại để phụ giúp nhưng anh không đồng ý, lấy lý do con còn nhỏ.
Tính anh vốn nóng, lại gia trưởng, vợ chồng thường xuyên cãi vã. Có lần bức xúc quá, tôi gọi điện cho mẹ chồng mong bà khuyên nhủ, bà chỉ nói tôi nên thông cảm cho chồng. Nghe vậy tôi càng tủi thân hơn. Những khoản nợ tôi đứng ra vay, những lời hỏi han từ bạn bè khiến tôi vừa áp lực vừa xấu hổ, nhưng dường như anh không để tâm. Đã nhiều lần tôi nghĩ đến chuyện bế con về quê ngoại, xin đi làm lại để từng bước trả nợ và làm lại cuộc đời. Rồi nhìn con quấn bố, tôi lại chùn bước. Tôi không muốn con thiếu tình cảm của cha, cũng không muốn gia đình tan vỡ khi con còn quá nhỏ.
Bố mẹ đẻ liên tục khuyên tôi quay về. Họ nói tôi đã hy sinh quá nhiều, từ tiền bạc đến công sức, thậm chí còn gánh thêm khoản nợ hơn trăm triệu đồng. Tôi vẫn đang phân vân giữa việc ở lại cố gắng thay đổi chồng hay dứt khoát rời đi để tự cứu lấy mình. Thực lòng tôi biết anh không phải người xấu, cũng không sa vào tệ nạn gì. Thế nhưng cứ sống mãi như thế này, tôi không thấy tương lai ở đâu, chán chồng vô cùng. Có phải tôi đang quá khắt khe, không đủ tinh tế để hiểu áp lực và sở thích của chồng? Hay tôi đang tự làm khổ mình khi cố níu giữ cuộc hôn nhân này? Tôi thật sự không biết nên đi tiếp hay dừng lại. Mong nhận được lời khuyên từ mọi người, đặc biệt là những người đàn ông từng ở trong hoàn cảnh giống chồng tôi.
Tôi 39 tuổi, quê miền Trung, từng trải qua một cuộc hôn nhân đổ vỡ và đang nuôi con trai 10 tuổi. Sau nhiều năm chỉ biết đi làm rồi về nhà chăm con, tôi được người quen giới thiệu với một phụ nữ 35 tuổi ở Hà Nội. Cô ấy chưa từng kết hôn, có công việc ổn định trong lĩnh vực giáo dục, sống nền nếp và rất được lòng gia đình tôi.
Chúng tôi quen nhau gần một năm. Tôi bay ra Hà Nội nhiều lần, cô ấy cũng vào Bình Dương thăm hai bố con tôi. Trước khi cưới, tôi nói rõ mình chỉ là nhân viên kỹ thuật, thu nhập khoảng 18 triệu đồng mỗi tháng, còn đang trả góp căn hộ gần 400 triệu đồng. Cô ấy bảo không ngại khó, chỉ cần hai người đồng lòng là đủ. Sau cưới, vợ chuyển vào sống cùng tôi và nhanh chóng tìm được công việc mới. Tôi luôn cố gắng bù đắp cho vợ vì biết cô ấy phải xa gia đình. Đi làm về, tôi phụ nấu cơm, đưa đón con đi học, cuối tuần còn nhận thêm việc để có thêm thu nhập.
Thế nhưng chỉ vài tháng sau, vợ bắt đầu thay đổi. Cô ấy thường so sánh tôi với chồng của bạn bè, nói tôi thiếu tham vọng, an phận và không đủ khả năng cho cô ấy một cuộc sống như mong muốn. Dù trước đây đã biết rõ hoàn cảnh của tôi, giờ cô ấy lại nói mình đã quá vội vàng khi kết hôn.
Gần đây, vợ liên tục giục sinh con vì hợp tuổi nhưng đồng thời cũng nhiều lần nhắc đến chuyện ly hôn nếu tôi không thay đổi. Tôi thật sự bế tắc. Tôi đã cố gắng hết sức để làm một người chồng, người cha tốt nhưng dường như mọi nỗ lực đều không đủ. Mong mọi người cho tôi một lời khuyên.
Tôi và anh yêu nhau 5 năm, kết hôn 8 tháng. Trong suốt quãng thời gian đó, vì yêu xa nên chúng tôi không có nhiều cơ hội gặp gỡ, tìm hiểu kỹ về cuộc sống của nhau. Đến khi về chung một nhà, tôi nhận ra chồng và nhà chồng che giấu nhiều điều.
Anh 33 tuổi, trước đây nói với tôi rằng anh làm trong lĩnh vực công nghệ thông tin, công việc tự do nên thời gian linh hoạt. Sau cưới tôi mới biết anh không đi làm, chỉ ở nhà và phụ thuộc tài chính vào gia đình. Không chỉ vậy, anh còn nóng nảy, thường xuyên chửi bới, lăng mạ, thậm chí có những hành vi khiến tôi tổn thương cả về tinh thần lẫn thể chất. Tôi nhiều lần nhẹ nhàng khuyên nhủ, mong anh thay đổi, tìm một công việc ổn định để vợ chồng cùng xây dựng cuộc sống. Vậy mà hết lần này đến lần khác anh hứa hẹn rồi lại thất hứa. Mỗi lần như vậy, chúng tôi lại xảy ra mâu thuẫn. Chỉ đến khi xảy ra một trận cãi vã lớn, tôi mới thực sự hiểu rõ con người anh.
Bố chồng nói chuyện riêng với tôi, kể rằng trước đến nay anh vốn lười biếng, không chịu làm ăn, từng bỏ dở việc học từ thời sinh viên, suốt ngày chơi bời, tụ tập bạn bè, gia đình bất lực. Bố chồng còn bảo không ai trong nhà khuyên được anh. Đến khi anh lấy tôi, mọi người thở phào nhẹ nhõm vì nghĩ sẽ có người khiến anh tu chí làm ăn, sống đàng hoàng.
Tất cả những điều này, gia đình anh không hề cho tôi biết trước khi hai đứa kết hôn, thực sự khiến tôi thấy mình như bị lừa. Mẹ chồng luôn bao che cho con trai, anh chị em trong nhà cũng giữ im lặng. Đến tận giờ, mẹ chồng vẫn cố giấu bản chất thật của anh. Có những lời bà nói với tôi rất khó nghe nhưng trước đây tôi đều cố gắng bỏ qua, nghĩ bà thương con nên mới như vậy.
Tôi 35 tuổi, ly hôn đã 4 năm. Tôi kết hôn sớm, khi chưa hiểu rõ người mình yêu. Biết anh lăng nhăng từ lúc tìm hiểu nhưng vì quá yêu và bi lụy nên tôi không đủ dũng cảm rời đi. Cuộc hôn nhân kéo dài hơn 10 năm. Điều quý giá duy nhất tôi có được là cô con gái.
Sau ly hôn, tôi tự hứa sẽ chỉ sống vì con và bản thân, không để mình lún sâu vào tình cảm thêm lần nào nữa. Nhưng rồi trong lúc chênh vênh, tôi quen một người đàn ông hơn vài tuổi. Anh chín chắn, thông minh, là người kéo tôi ra khỏi những tháng ngày tuyệt vọng sau đổ vỡ. Ngay từ đầu, anh nói không muốn ràng buộc hay nghĩ đến chuyện kết hôn nhưng tôi vẫn nuôi hy vọng, tin rằng nếu mình đủ chân thành, một ngày anh sẽ thay đổi.
Gần 3 năm qua, chúng tôi quan tâm, chăm sóc nhau như một gia đình. Tôi nấu ăn, giặt giũ, lo cuộc sống hàng ngày. Tiền bạc anh cũng để tôi quản lý, thậm chí tôi còn dành dụm, hỗ trợ anh nhiều hơn. Anh đối xử với tôi tử tế nên tôi càng không nỡ rời đi. Nhưng cách đây ít ngày, anh nói muốn dừng lại. Gia đình giục cưới, anh quyết định về quê lấy vợ. Anh bảo chưa từng hứa sẽ cưới tôi, chỉ là tôi nghĩ nhiều hơn những gì anh từng nghĩ.
Từ hôm đó đến giờ, tôi cứ đi làm rồi về nhà, đêm nào cũng thức rất khuya. Ba năm qua, tôi cứ ngỡ hai đứa đang cùng xây dựng tương lai, hóa ra chỉ có mình tôi nghĩ vậy. Giờ anh chuẩn bị cưới vợ, còn tôi lại phải tập quen với cảm giác chênh vênh, hụt hẫng và bắt đầu lại từ con số không. Có lẽ tôi lại phạm sai lầm khi quá bi lụy vào tình yêu và đặt niềm tin vào người không nên đặt. Chẳng biết phải mất bao lâu tôi mới thoát khỏi cảm giác khó chịu này.