Trong ngoại giao, vị trí khách mời đầu tiên luôn mang ý nghĩa đặc biệt. Tổng thống Lee Jae Myung trở thành nguyên thủ nước ngoài đầu tiên thăm cấp nhà nước tới Việt Nam ngay sau khi Quốc hội khóa XVI kiện toàn bộ máy lãnh đạo mới với Tổng Bí thư Tô Lâm được bầu làm Chủ tịch nước. Chi tiết đó là một tín hiệu chính trị đáng chú ý: Seoul muốn xác lập sớm vị trí của Việt Nam trong bản đồ ưu tiên chiến lược của mình tại Đông Nam Á.
Tín hiệu ấy càng rõ hơn khi đặt trong mạch ngoại giao song phương dày đặc. Chỉ tám tháng trước, tháng 8-2025, Tổng Bí thư Tô Lâm đã thăm cấp nhà nước đến Hàn Quốc. Hai chuyến thăm cấp cao diễn ra trong khoảng thời gian ngắn cho thấy đây không còn là quan hệ “duy trì tốt đẹp” theo quán tính, mà đang được hai bên chủ động nâng lên một tầm mới: tin cậy chính trị cao hơn, kỳ vọng chiến lược lớn hơn. Đại sứ Việt Nam tại Hàn Quốc Vũ Hồ gọi đây là “điểm neo chiến lược” cho giai đoạn phát triển mới.
Hàn Quốc và Việt Nam đã xây dựng một trong những quan hệ song phương thành công nhất châu Á. Tổng vốn FDI Hàn Quốc đăng ký tại Việt Nam đạt 98,9 tỉ USD với hơn 10.400 dự án. Kim ngạch thương mại hai chiều năm 2025 đạt 89,5 tỉ USD; riêng quý 1-2026 đã lên tới 26,9 tỉ USD, tăng 30% so với cùng kỳ.
Hơn 200 doanh nghiệp Hàn Quốc tháp tùng Tổng thống Lee Jae Myung trong chuyến thăm lần này – tín hiệu rõ ràng về hàm lượng kinh tế và đầu tư dày đặc của chuyến đi.
Mô hình hợp tác truyền thống vận hành theo cơ chế đơn giản: Hàn Quốc mang đến vốn, công nghệ và mạng lưới thị trường; Việt Nam cung cấp lao động, đất đai và môi trường sản xuất ổn định. Mô hình ấy giúp Việt Nam tăng trưởng nhanh và tham gia sâu vào chuỗi giá trị toàn cầu.
Song nhìn thẳng vào thực tế: Việt Nam đã trở thành cứ điểm sản xuất quan trọng của các tập đoàn Hàn Quốc nhưng chưa thực sự trở thành trung tâm đồng thiết kế, đồng nghiên cứu và cùng tạo ra công nghệ với họ.
Thành công về lượng là rõ ràng, nhưng chiều sâu chiến lược của quan hệ vẫn chưa theo kịp quy mô của nó – đây chính là khoảng cách lớn nhất cần lấp đầy trong giai đoạn tới.
Trong bối cảnh kinh tế toàn cầu tái cấu trúc vì cạnh tranh Mỹ – Trung, các tập đoàn Samsung, LG, SK, Hyundai đang thúc đẩy chiến lược “China+1”, tìm điểm neo mới tại Đông Nam Á để phân tán rủi ro chuỗi cung ứng.
Việt Nam nổi lên đúng ở giao điểm ấy nhờ vị trí địa chiến lược thuận lợi, nền chính trị ổn định, dân số trẻ, mạng lưới hiệp định thương mại tự do (FTA) rộng và hệ sinh thái công nghiệp đã hình thành qua nhiều năm.
Đồng thời Hàn Quốc là xã hội đang già hóa nhanh, đối mặt với áp lực thiếu hụt lao động ngày càng nặng nề. Vì vậy, hợp tác nhân lực với Việt Nam không còn là hỗ trợ phát triển truyền thống mà là khoản đầu tư chiến lược vào nguồn lực mà chính nền kinh tế Hàn Quốc cần trong trung và dài hạn.
Việt Nam đang đứng trước ngưỡng chuyển đổi mô hình tăng trưởng. Mục tiêu trở thành nước thu nhập trung bình cao vào năm 2030 và nước phát triển vào năm 2045 sẽ không thể đạt được nếu đất nước tiếp tục đứng chủ yếu ở khâu lắp ráp, gia công và phụ thuộc vào các mắt xích công nghệ nằm ngoài tầm kiểm soát.
Muốn đi xa hơn, Việt Nam phải bước vào các tầng nấc cao hơn: thiết kế, nghiên cứu, tiêu chuẩn, sở hữu trí tuệ, công nghệ lõi và nhân lực chất lượng cao.
Ở điểm này, Hàn Quốc là một trong số rất ít đối tác hội đủ cả ba điều kiện: có năng lực công nghệ thực chất, có kinh nghiệm chuyển hóa từ nước đi sau thành nền kinh tế công nghiệp – sáng tạo hàng đầu, và có lợi ích chiến lược đủ lớn để gắn bó dài hạn với Việt Nam.
Điều Việt Nam kỳ vọng vì thế không chỉ là thêm nhà máy, mà là Hàn Quốc tham gia sâu hơn vào quá trình kiến tạo năng lực nội sinh: chuyển giao công nghệ lõi, xây trung tâm R&D, đào tạo đội ngũ kỹ sư công nghệ cao và kết nối doanh nghiệp Việt vào chuỗi cung ứng sâu hơn.
Đại sứ Vũ Hồ tóm tắt kỳ vọng của Hà Nội: “Từ đối tác phát triển đến đối tác kiến tạo, từ hợp tác sang liên kết, từ sản xuất sang đổi mới sáng tạo”.
Quan hệ Việt – Hàn cũng mang hàm ý khu vực rõ rệt. Năm 2025 Hàn Quốc chủ trì APEC, năm 2027 Việt Nam đăng cai APEC – hai nước có thêm không gian quan trọng để phối hợp nghị trình và chia sẻ ưu tiên.
Cả hai đều không phải siêu cường, và chính điều đó tạo lợi thế đặc biệt: hai bên có thể hợp tác mà không cần tâm thế áp đặt hay tranh giành vị thế. Đây là kiểu liên kết thực dụng, tỉnh táo và có chiều sâu phát triển đáng chú ý trong châu Á hiện nay.
Kể từ khi thiết lập quan hệ ngoại giao năm 1992, hai quốc gia từng bị chiến tranh tàn phá đã cùng chọn con đường phát triển để trở thành đối tác chiến lược toàn diện chỉ sau hơn ba thập niên. Cả hai đều hiểu rõ cái giá của một chiến lược phát triển nghiêm túc.
Nếu trước đây quan hệ Việt – Hàn chủ yếu giúp Việt Nam mở rộng công suất sản xuất, thì giai đoạn tới quan hệ này phải giúp Việt Nam nâng cấp cấu trúc phát triển. Đó mới là tiêu chuẩn thật sự của một quan hệ đối tác chiến lược toàn diện trưởng thành.
Nhà huyện Chiếu (nhà cổ Bình Phan) là ngôi biệt thự do quan tri huyện Lê Ngọc Chiếu xây dựng trên phần đất hơn 7.000 m2 thuộc ấp Bình Thọ Trung, xã Bình Phan (huyện Chợ Gạo, Tiền Giang cũ).
Hiện có rất ít tư liệu về vị tri huyện này, chỉ biết ông là một trong những người giàu có tại đất Mỹ Tho xưa.
Nhà huyện Chiếu (nhà cổ Bình Phan) là ngôi biệt thự do quan tri huyện Lê Ngọc Chiếu xây dựng trên phần đất hơn 7.000 m2 thuộc ấp Bình Thọ Trung, xã Bình Phan (huyện Chợ Gạo, Tiền Giang cũ).
Hiện có rất ít tư liệu về vị tri huyện này, chỉ biết ông là một trong những người giàu có tại đất Mỹ Tho xưa.
Năm 1964, ông Lê Ngọc Chiếu mất, ngôi nhà từ đó không có người bảo quản. Đến năm 1975, căn nhà được chính quyền Chợ Gạo tiếp quản, sau đó bàn giao lại cho UBND xã Bình Phan, nay là UBND Mỹ Tịnh An, Đồng Tháp quản lý.
Ba năm trước, UBND xã Bình Phan từng gửi đơn đề nghị tỉnh xem xét, xếp hạng di tích cho công trình, tuy nhiên đến nay vẫn chưa được phê duyệt. Do không được bảo tồn, chăm sóc đúng cách một thời gian dài, hiện quanh căn biệt thự cỏ mọc um tùm. Khoảng đất trống trong khuôn viên biệt thự từng được người dân xây nhà lưới để trồng rau, quả.
Năm 1964, ông Lê Ngọc Chiếu mất, ngôi nhà từ đó không có người bảo quản. Đến năm 1975, căn nhà được chính quyền Chợ Gạo tiếp quản, sau đó bàn giao lại cho UBND xã Bình Phan, nay là UBND Mỹ Tịnh An, Đồng Tháp quản lý.
Ba năm trước, UBND xã Bình Phan từng gửi đơn đề nghị tỉnh xem xét, xếp hạng di tích cho công trình, tuy nhiên đến nay vẫn chưa được phê duyệt. Do không được bảo tồn, chăm sóc đúng cách một thời gian dài, hiện quanh căn biệt thự cỏ mọc um tùm. Khoảng đất trống trong khuôn viên biệt thự từng được người dân xây nhà lưới để trồng rau, quả.
Năm 1964, ông Lê Ngọc Chiếu mất, ngôi nhà từ đó không có người bảo quản. Đến năm 1975, căn nhà được chính quyền Chợ Gạo tiếp quản, sau đó bàn giao lại cho UBND xã Bình Phan, nay là UBND Mỹ Tịnh An, Đồng Tháp quản lý.
Ba năm trước, UBND xã Bình Phan từng gửi đơn đề nghị tỉnh xem xét, xếp hạng di tích cho công trình, tuy nhiên đến nay vẫn chưa được phê duyệt. Do không được bảo tồn, chăm sóc đúng cách một thời gian dài, hiện quanh căn biệt thự cỏ mọc um tùm. Khoảng đất trống trong khuôn viên biệt thự từng được người dân xây nhà lưới để trồng rau, quả.
Căn nhà chính gồm có hành lang, gian chính cùng 2 phòng ngủ. Phần lớn tường nhà được vẽ hoa văn trang trí dây lá, trần nhà vẽ bông.
Một phòng ngủ được công nhân trồng rau quả dùng làm nơi sinh hoạt.
Căn nhà chính gồm có hành lang, gian chính cùng 2 phòng ngủ. Phần lớn tường nhà được vẽ hoa văn trang trí dây lá, trần nhà vẽ bông.
Một phòng ngủ được công nhân trồng rau quả dùng làm nơi sinh hoạt.
Tiếp nối căn nhà chính, các căn nhà phụ phía sau gồm nhà bếp, kho lúa và nhà xe hiện xuống cấp nặng nhất, tường nứt, cỏ phủ kín.
Tiếp nối căn nhà chính, các căn nhà phụ phía sau gồm nhà bếp, kho lúa và nhà xe hiện xuống cấp nặng nhất, tường nứt, cỏ phủ kín.
Nhiều đoạn tường rào kiên cố phía sau căn biệt thự đã đổ sập.
Nhiều đoạn tường rào kiên cố phía sau căn biệt thự đã đổ sập.
Khu biệt thự cổ rộng hơn 7.000 m2 nhìn từ trên cao. Cạnh đó, các nhà lưới người dân trồng rau, quả hiện đã rách nát, chỉ còn khung sắt chưa được tháo dỡ.
Khu biệt thự cổ rộng hơn 7.000 m2 nhìn từ trên cao. Cạnh đó, các nhà lưới người dân trồng rau, quả hiện đã rách nát, chỉ còn khung sắt chưa được tháo dỡ.
Cảng hàng không dân dụng Phan Thiết, tổng vốn 3.900 tỷ đồng, vừa khởi công trên diện tích 75 ha tại phường Mũi Né.
Theo thiết kế, sân bay đạt tiêu chuẩn cấp 4E, có thể khai thác máy bay thân rộng, công suất giai đoạn một khoảng 2 triệu hành khách mỗi năm. Điểm nhấn là nhà ga rộng 18.000 m2, mang phong cách hiện đại, lấy cảm hứng từ văn hóa Champa với triết lý "hồn lửa - khát vọng vươn cao".
Đại diện Sun Group (chủ đầu tư) cho biết, ý tưởng này xuất phát từ đặc trưng văn hóa của Mũi Né - Phan Thiết. Đây không chỉ là điểm du lịch mà còn là vùng đất giàu chiều sâu của nền văn minh Champa.
Tháp Chăm Pô Sah Inư, cách khu sân bay khoảng 10 km, là nguồn cảm hứng chủ đạo định hình ngôn ngữ kiến trúc. Cụm tháp cao 5-15 m, hơn 1.200 năm tuổi, thờ thần Siva, nằm trên đồi Bà Nài, là di tích quốc gia thu hút du khách.
Theo nhà đầu tư, với thiết kế đậm dấu ấn lịch sử - văn hóa Champa, mỗi hành khách khi bước qua nhà ga không chỉ bắt đầu chuyến bay mà còn chạm vào ký ức một nền văn minh, mang theo bản sắc Phan Thiết ra thế giới.
Trong thiết kế, các cổng vòm được cách điệu thành hình tam giác hướng lên, biểu trưng cho lửa và sinh khí trong văn hóa Champa. Sắc đỏ gạch chủ đạo gợi nhắc di sản và bản sắc địa phương.
Mặt tiền sử dụng hệ cột như điểm giao thoa giữa tĩnh và động, vừa nâng đỡ công trình, vừa tượng trưng cho sự hội tụ và lan tỏa của các dòng chảy văn hóa, kinh tế.
Không gian nhà ga áp dụng kỹ thuật corbel – vòm giật cấp đặc trưng của kiến trúc Champa, tạo nhịp điệu thị giác mạnh mẽ. Các lớp gạch xếp chồng, thu dần vào tâm, khiến công trình như luôn chuyển động, gợi hình ảnh ngọn đuốc dẫn lối.
Kỹ thuật xây gạch corbel cùng hệ vòm giật cấp vươn lên bầu trời, kết hợp sắc đỏ, tạo nhận diện riêng cho sân bay ngay từ khi hành khách tiếp cận.
Yếu tố biểu tượng cũng được lồng ghép qua cấu trúc mái vòm 13 tầng. Trong đó, 12 tầng tượng trưng cho một chu kỳ trọn vẹn, tầng thứ 13 là bước chuyển sang hành trình mới.
Sân bay Phan Thiết là công trình lưỡng dụng quy mô hơn 543 ha, quy hoạch từ năm 2013. Các hạng mục quân sự đã hoàn thành và đưa vào huấn luyện, phần dân dụng dự kiến hoàn thành trong hai năm.
Khi khai thác, sân bay phục vụ các chuyến bay nội địa, đồng thời có thể đón chuyến bay quốc tế không thường lệ, góp phần thu hút khách đến Mũi Né - Phan Thiết. Dự án được kỳ vọng thúc đẩy du lịch, thương mại, logistics và tạo thêm việc làm cho địa phương.
Tối 16/5, Công an TPHCM khám nghiệm hiện trường vụ xe máy tông đuôi xe bồn khiến một người tử vong.
Theo thông tin ban đầu, khoảng 20h cùng ngày, ông L.M.Đ. (43 tuổi, ngụ phường An Phú, TPHCM) lái xe máy biển số 59X4-149xx trên đường Mỹ Phước - Tân Vạn, theo hướng Dĩ An đi An Phú.
Khi qua khỏi giao lộ với đường Thanh Niên, phường Tân Đông Hiệp (trước đây thuộc TP Dĩ An, tỉnh Bình Dương), chiếc xe máy tông vào đuôi xe bồn do nam tài xế điều khiển đang chạy cùng chiều và chuyển từ làn ô tô vào làn xe máy.
Vụ va chạm làm chiếc xe máy găm chặt vào đuôi xe bồn, ông Đ. ngã xuống đường tử vong tại chỗ.
Nhận tin báo, Công an phường Tân Đông Hiệp và Đội CSGT Rạch Chiếc (PC08, Công an TPHCM) đến khám nghiệm hiện trường, điều tra nguyên nhân.
Người thân của nạn nhân cũng được công an thông báo để đến hiện trường cung cấp lời khai, phục vụ điều tra.
Họ cho biết, ông Đ. làm trong lĩnh vực sửa chữa container. Thời điểm tai nạn, ông Đ. đang trên đường đi làm về và trời có mưa.