Đỉnh Tam Đảo Bắc (hay Bắc Tam Đảo) có độ cao 1.592 m, nằm trên ranh giới giữa Thái Nguyên và Phú Thọ, thuộc Vườn Quốc gia Tam Đảo. Dù là điểm đến mới nổi gần Hà Nội, nhưng đây được đánh giá là cung trekking khắc nghiệt, tiềm ẩn nhiều rủi ro cho những người thiếu kinh nghiệm.
Anh Quang Tiến, người có nhiều năm kinh nghiệm chinh phục dãy Tam Đảo, cho biết điểm khó nhất của cung đường này là địa hình rừng rậm dày đặc. “90% đường đi là xuyên rừng, rất ít người qua lại và gần như không có khoảng trống để quan sát toàn cảnh hay xác định phương hướng bằng mắt thường”, anh Tiến nói.
Tổng chiều dài toàn cung khoảng 15,5 km. Do không có hệ thống lán nghỉ hay biển chỉ dẫn rõ ràng, người leo núi rất dễ rơi vào trạng thái tâm lý hoang mang nếu không kịp thoát ra khỏi rừng trước 18h, khi bóng tối bao trùm và nhiệt độ giảm sâu.
Anh Tiến cho biết đây là một trong những cung trekking mới nổi khoảng vài tháng nay. Hồi tháng 1, một nhóm thành viên những người đam mê leo núi, cùng Ban quản lý Vườn quốc gia Tam Đảo đã cắm cột mốc trên đỉnh Tam Đảo Bắc.
“Những người mới, chưa có kinh nghiệm không nên leo đỉnh này, hoặc phải có người dẫn đường, mang theo đủ nước và đồ ăn dự phòng”, anh Tiến nói.
Ba ngày trước (19/4), Nguyễn Tuấn Anh, 19 tuổi, đã đi lạc gần 40 giờ khi tự ý tách đoàn, tự tìm đường xuống núi vào lúc chiều tối. Lực lượng cứu hộ hơn 100 người đã phải chia làm 8 tổ tìm kiếm xuyên đêm mới tìm thấy nạn nhân ở độ cao gần 600 m trong tình trạng kiệt sức.
Theo anh Mạnh Chiến, người sáng lập Hội Đam mê leo núi và Yolo Trekking, từng leo đỉnh Tam Đảo Bắc, cho biết sai lầm lớn nhất của những người mới là sự chủ quan.
“Nhiều người nghĩ đường nào cũng gặp nhau nên tự ý rẽ lối khác. Trong rừng, chỉ cần lệch một lối rẽ là sẽ đi vào vùng cô lập hoàn toàn”, anh Chiến nhận định.
Trước khi quyết định chinh phục đỉnh Tam Đảo Bắc, các chuyên gia khuyến cáo du khách cần chuẩn bị kỹ lưỡng:
Trang bị bắt buộc: Dù đi trong ngày, vẫn phải mang theo đèn pin, bật lửa, dao, còi và bộ sơ cứu y tế (bông băng, thuốc sát trùng, thuốc tiêu hóa).
Thực phẩm dự phòng: Luôn có lương khô và nước uống đủ dùng trong 2-3 ngày để cầm cự nếu chẳng may bị lạc.
Nguyên tắc “quay lại”: Khi nhận ra mình lạc đường, tuyệt đối không cố mở đường mới. Cách an toàn nhất là quay lại vị trí cũ hoặc đứng yên tại chỗ chờ đoàn phía sau.
Giữ ấm: Nếu phải qua đêm trong rừng, cần dựng lán tạm bằng lá cây và nhóm lửa để giữ nhiệt, xua đuổi thú dữ và tạo tín hiệu cho đội cứu hộ.
Hiện tại, khu vực phía bắc đã bắt đầu bước vào mùa mưa. Địa hình núi đá trở nên trơn trượt, rêu mốc và tiềm ẩn nguy cơ lũ quét tại các khe suối. Các chuyên gia khuyến nghị người leo núi nên tạm dừng các hoạt động trekking tự phát tại khu vực này để đảm bảo an toàn.
“Nếu không có kỹ năng, tốt nhất hãy đặt tour hoặc đi cùng người dẫn đường chuyên nghiệp. Việc đi tự túc không chỉ gây nguy hiểm cho bản thân mà còn gây phiền toái cho các lực lượng chức năng khi xảy ra sự cố”, thành viên Cao Thắng trên diễn đàn leo núi nhấn mạnh.
Hyperion là tên gọi của cây cao nhất thế giới (115,5 m), thuộc loài gỗ đỏ vùng ven biển. Loài cây này mọc trong Công viên Quốc gia và bang Redwood ở California. Tuy nhiên, vị trí chính xác của cây cao nhất vẫn là bí ẩn.
Cục Công viên Quốc gia (NPS) cho biết nhiều người cố gắng xâm nhập khu vực này để tìm cây Hyperion, gây thiệt hại nặng nề cho hệ thực vật xung quanh. Việc giữ bí mật vị trí nhằm bảo vệ cây và các sinh vật trong vùng, thay vì mục đích "huyền bí hóa" như nhiều người lầm tưởng.
Đây là phương pháp bảo tồn phổ biến tại các vùng thiên nhiên nhạy cảm. NPS thường cấm du khách đến những điểm nóng về môi trường nếu tình trạng du lịch quá mức gây tổn hại hệ sinh thái.
Các nhà nghiên cứu về "quá tải du lịch" cảnh báo hệ sinh thái tại những nơi mỏng manh không thể chống lại sự bùng phát du lịch từ sự nổi tiếng trên Internet.
Quy trình phục hồi tự nhiên luôn chậm hơn nhiều so với tốc độ suy thoái.
Loài gỗ đỏ duyên hải vốn đã nổi tiếng với tầm vóc ấn tượng nhưng Hyperion vượt xa tất cả về chiều cao. Dù to lớn, loài cây này lại khá yếu. Nhiều người tin cây to lớn sẽ có bộ rễ đâm sâu vào lòng đất. Sự thật là những cây gỗ đỏ như Hyperion có hệ thống rễ nông, lan rộng theo chiều ngang chứ không phải chiều dọc dưới mặt đất.
Chính vì vậy, lớp đất xung quanh đóng vai trò sống còn trong việc đảm bảo sức khỏe và tuổi thọ của cây. Các hoạt động liên tục của con người có thể phá hủy hệ thống đất nhạy cảm này nhanh hơn nhiều.
Cây gỗ đỏ phụ thuộc vào nhiều điều kiện, bao gồm khí hậu ẩm ướt, mặt đất không bị xáo trộn và thành phần đất phù hợp. Bất kỳ sự thay đổi nào đối với hệ sinh thái này cũng có thể dẫn đến sự suy thoái các điều kiện sống cần thiết. Do đó, các nhân viên kiểm lâm tiếp cận cây như đối tượng đang bị đe dọa tuyệt chủng.
Theo NPS, những du khách nóng lòng muốn tìm thấy cây thường có xu hướng đi chệch khỏi các lối mòn quy định và băng qua những bụi rậm dày đặc. Cuối cùng, họ gây ra tình trạng xói mòn đất, hư hại cây cối xung quanh và làm nén chặt lớp đất ở gốc cây.
Vấn đề du lịch trở nên cấp bách đến mức các nhà chức trách bắt đầu tích cực ngăn cản người dân thực hiện các cuộc tìm kiếm. Họ cảnh báo để tiếp cận Hyperion, du khách buộc phải di chuyển ngoài các tuyến đường mòn, băng qua những môi trường sống vốn không được thiết kế để đón tiếp quá nhiều người đi bộ cùng một lúc.
Nalini Nadkarni, nhà sinh thái học chuyên nghiên cứu về tán cây, đã nhiều lần lưu ý những tác động tiêu cực đến các khu rừng già có thể dẫn đến hậu quả nghiêm trọng về lâu dài. Trong một chương trình phát thanh, bà đề cập rừng già được hình thành rất chậm qua hàng trăm năm. Vì vậy, bất kỳ sự xáo trộn nào cũng có thể dẫn đến những thay đổi vĩnh viễn cho hệ sinh thái.
Sự hiếu kỳ là cảm xúc thuần túy của con người. Mọi người muốn tận mắt chứng kiến những nơi hoặc đồ vật đang nắm giữ kỷ lục thế giới. Tuy nhiên, Hyperion không chỉ đơn thuần là một thứ để đo đạc. Nó mang ý nghĩa biểu tượng khi sinh vật lớn nhất hành tinh lại mong manh dù đã sống hàng trăm năm và cao hàng trăm mét. Chính sự trớ trêu đó đã khiến câu chuyện về Hyperion trở nên thú vị.
Ý tưởng đằng sau việc bảo vệ vị trí của nó không phải là để ngăn cản sự tò mò. Du khách có thể chiêm ngưỡng rất nhiều cây gỗ đỏ to lớn tương tự trong các công viên của California. Tuy nhiên, thông tin vị trí chính xác của Hyperion được giấu kín để bảo tồn khỏi mối nguy hiểm từ những người muốn tiếp cận quá gần.
Joaquemin, chuyên gia địa lý, sống tại bang Redwood, từng đến được chỗ của Hyperion. Khi đứng dưới chân Hyperion, Joaquemin không khỏi kinh ngạc trước sự mâu thuẫn giữa vẻ ngoài vĩ đại và sự mong manh về sinh học của nó. Anh quan sát thấy Hyperion luôn có một "người bạn" đồng hành đứng cạnh chỉ cách vài mét và lưu ý rằng nền đất xung quanh đang bị xói mòn nghiêm trọng bởi bước chân của những người tìm kiếm trước đó.
"Nếu chỉ nhìn mắt thường, bạn sẽ khó nhận ra nó vì Hyperion không mang lại cảm giác quá khác biệt so với những cây lân cận", anh nói. Tuy nhiên, Joaquemin đã xóa các bài đăng liên quan đến vị trí của cây sau những khuyến cáo từ NPS.
Hyperion tồn tại trong một trong những hệ sinh thái rừng gỗ đỏ già cỗi cuối cùng còn sót lại trên thế giới. Trong quá khứ, rừng gỗ đỏ duyên hải từng trải dài khắp bờ biển phía bắc California.
Ngày nay, các công viên gỗ đỏ đóng vai trò là các khu bảo tồn nhằm gìn giữ những cánh rừng già. Hệ sinh thái này xứng đáng nhận được sự quan tâm không kém cây khổng lồ kia.
"Đôi khi, cách tốt nhất để bảo tồn thiên nhiên là giữ cho một số nơi nằm ngoài tầm tay của con người", tờ Times of India bình luận.
Ngày 19/5, ông Mohamed Hussain Shareef, người phát ngôn chính phủ Maldives, cho biết lực lượng chức năng đã tìm thấy hai nạn nhân tại khoang thứ ba - khu vực sâu nhất của hang động ngầm tại đảo Alimatha, thuộc đảo san hô Vaavu.
"Danh tính chưa được xác nhận chính thức nhưng chúng tôi xác định đây là một nam và một nữ", ông Shareef nói. Theo truyền thông Italy, hai thi thể này là giáo sư Monica Montefalcone (51 tuổi) và nghiên cứu sinh Federico Gualtieri thuộc Đại học Genoa. Hiện thi thể các nạn nhân được chuyển đến nhà xác ở thủ đô Male để làm thủ tục đưa về Italy.
Vụ tai nạn xảy ra ngày 15/5 khi nhóm 5 thợ lặn tiến vào hang động nước sâu và mất tích. Trong ngày đầu tiên tìm kiếm các nạn nhân, cứu hộ tìm thấy thi thể hướng dẫn viên người Italy Gianluca Benedetti.
Hai thành viên trong nhóm là nghiên cứu sinh Muriel Oddenino và Giorgia Sommacal (con gái bà Montefalcone) dự kiến được trục vớt vào ngày 20/5 (giờ địa phương).
Đáng chú ý, một trung sĩ thuộc Lực lượng Phòng vệ Quốc gia Maldives cũng tử vong do hội chứng giảm áp trong quá trình tìm kiếm các nạn nhân.
Trước đó, truyền thông và các diễn đàn lặn biển quốc tế xuất hiện nhiều suy đoán về nguyên nhân tai nạn. Một lý do có thể là nhóm thợ lặn đã vi phạm giới hạn độ sâu tiêu chuẩn 30 m đối với lặn giải trí tại Maldives.
Tuy nhiên, một số kênh thông tin trong đó có tờ Corriere Della Sera (Italy) cho biết tìm được tài liệu cho thấy bà Montefalcone và nhóm của mình sở hữu giấy phép lặn xuống độ sâu 50 m để nghiên cứu khoa học. Bà là một trong những chuyên gia hàng đầu về san hô Maldives.
Giấy phép được cấp vào tháng 2, có hiệu lực từ ngày 3/5 đến 17/5, áp dụng cho độ sâu 0-50 m. Tài liệu này chỉ đăng ký tên của ba trong số năm thợ lặn, bao gồm bà Montefalcone, hai nghiên cứu sinh Muriel Oddenino và Federico Gualtieri.
Con gái của bà Montefalcone là Giorgia Sommacal, cùng hướng dẫn viên người Italy Gianluca Benedetti không có tên trong danh sách này. Lý do cụ thể cần đến giấy phép có thể liên quan đến một loài san hô đặc biệt chưa được công bố.
Phóng viên của tờ Corriere Della Sera (Italy) đã có cuộc phỏng vấn với ông Shareef về tài liệu này.
Ông Shareef giải thích giới hạn 30 m chỉ áp dụng cho hoạt động lặn giải trí, còn các nhà nghiên cứu có thể đề xuất lặn sâu hơn, và luật pháp Maldives không có điều khoản nào cấm việc này.
"Vấn đề chính là họ đã thực hiện lặn trong hang động. Theo tôi biết, đề xuất nghiên cứu của họ không hề đề cập đến việc này", người phát ngôn chính phủ Maldives nói thêm.
Việc tồn tại giấy phép củng cố giả thuyết nhóm chuyên gia có kế hoạch xuống sâu để nghiên cứu, song điều này vẫn chưa giải thích được lý do họ quyết định tiến vào bên trong hang ngầm.
Trào lưu "city bus" (du lịch thành phố bằng xe buýt) đang phát triển mạnh tại miền nam Trung Quốc. Đây được xem là bước tiến mới từ cơn sốt "city walk" (đi bộ khám phá thành phố), khi những chiếc xe công cộng vốn khô khan được cải tạo thành điểm hẹn văn hóa lưu động.
Tại tỉnh Quảng Đông, giới trẻ hưởng ứng cách khám phá địa phương này để cảm nhận nhịp sống thường nhật. Trong khi hầu hết thành phố ở đại lục cấm ăn uống trên phương tiện công cộng, hành khách trên chiếc xe buýt hai tầng đỏ rực mang tên "Yuetao" ở Quảng Châu lại có thể thoải mái dùng bữa với tôm viên, sườn hấp.
Dịch vụ này được ra mắt năm 2022 qua sự hợp tác giữa Tập đoàn xe buýt Quảng Châu và một nhà hàng địa phương. Không gian nội thất lấy cảm hứng từ kiến trúc Quảng Đông xưa, phục vụ thực đơn khoảng 8 món dim sum.
Tầng hai của xe có thiết kế mái kính toàn cảnh giúp du khách ngắm nhìn thành phố. Hành trình kéo dài 90 phút, giá vé từ 99 đến 128 tệ (14-19 USD), đi qua các biểu tượng như Tháp Quảng Châu và Bảo tàng Nghệ thuật Quảng Đông.
"Trong 'tiệm trà di động' này, điều quan trọng không chỉ là đồ ăn, mà là lối sống thong thả của thành phố. Chuyến đi giúp tôi khám phá lại một Quảng Châu rất khác", một du khách chia sẻ trên mạng xã hội.
Không dừng lại ở ẩm thực, năm 2024, Thâm Quyến giới thiệu dịch vụ xe buýt ăn sáng. Hành khách đặt trước một ngày có thể nhận sữa đậu nành và đồ ăn sáng với giá 8 tệ (1,15 USD). Thành phố này cũng triển khai xe buýt thân thiện với thú cưng vào cuối tuần, cho phép hành khách mang theo "bạn bốn chân" lên xe với giá vé 20 tệ (3 USD).
Khi đêm xuống, những chiếc xe buýt "Dangdang" tại Quảng Châu lại trở nên rực rỡ với ánh đèn neon và tiếng nhạc. Du khách có thể xem phim, thưởng thức hát kịch Quảng Đông, xem ảo thuật hoặc hát karaoke. Chuyến đi kéo dài 75 phút có giá 40 tệ (gần 6 USD) mỗi người.
Theo tờ Đông Quan Nhật Báo, tại Đông Quan, xe buýt còn biến thành tiệm cắt tóc lưu động phục vụ người già và trẻ em có hoàn cảnh khó khăn.
Tháng 7/2025, một hành khách đã trả 1.314 tệ (190 USD) để thuê xe buýt số 520 trong một ngày để đón dâu. Trong tiếng Trung Quốc, 520 được phát âm gần giống "Anh yêu em".
Dữ liệu từ mạng xã hội cho thấy các chủ đề liên quan đến xe buýt trải nghiệm thu hút hàng triệu lượt xem. "Du lịch là cơ hội hiếm hoi để tạm dừng lại. Những chiếc xe buýt thú vị này giúp tôi ngắm nhìn thành phố một cách thư giãn hơn là chạy đua qua các điểm check in chỉ để chụp ảnh", He, du khách 24 tuổi, cho biết.
Charlotte, sống tại Thâm Quyến và làm việc tại Hong Kong, chia sẻ rằng việc di chuyển liên tỉnh thường xuyên khiến cô thấy kiệt sức. "Xe buýt ẩm thực và âm nhạc nhắc tôi rằng phương tiện giao thông không chỉ gắn liền với những chuyến đi làm mệt mỏi, nó cũng có thể là một chuyến phiêu lưu nhỏ", cô nói.
Việc thay đổi diện mạo xe buýt diễn ra trong bối cảnh các nhà vận tải truyền thống đối mặt với áp lực lớn từ xe đạp công cộng và ứng dụng gọi xe, khiến lượng khách giảm hơn 2 tỷ lượt mỗi năm.
Ngành du lịch Quảng Đông cũng đặt mục tiêu đón 950 triệu lượt khách mỗi năm và đạt doanh thu 1.300 tỷ tệ (188 tỷ USD) vào năm 2027.
"Người trẻ không từ bỏ xe buýt, họ chỉ từ bỏ quan niệm xe buýt chỉ là phương tiện đi từ A đến B. Khi biến hành trình thành một trải nghiệm, nó sẽ trở nên hấp dẫn hơn nhiều", một độc giả bình luận.