Tôi quen bạn gái khi cô ấy đã có gia đình. Lúc đầu, biết cô ấy đã có chồng, có con, tôi vốn dĩ chỉ định trêu đùa tán tỉnh cho vui. Không ngờ, từ chỗ trêu đùa nhau, tình cảm thật lại nảy sinh và vượt quá giới hạn.
Dù đã cố giấu, chuyện đáng xấu hổ này cũng bị chồng cô ấy phát hiện vì cô ấy nhắn tin cho tôi nhưng quên xóa, để chồng đọc được.
Sau khi biết vợ ngoại tình, anh ta không đánh, không chửi, chỉ lạnh lùng dứt khoát viết đơn ly hôn và giành phần nuôi con gái 4 tuổi. Anh ta nói, vì vợ ngoại tình nên không đủ tư cách làm mẹ, cũng không đáng tin cậy để anh ta giao con gái.
Nhà hai vợ chồng họ đang ở, vốn là nhà của bố mẹ chồng cô ấy để lại đứng tên con trai trước khi lấy vợ. Vậy nên, sau khi ly hôn, cô ấy tay trắng rời khỏi nhà một cách đúng nghĩa.
Dù lúc đầu, cả hai chỉ có ý định “vụng trộm”, không nghĩ sẽ cùng nhau đi đường dài. Nhưng giờ hôn nhân cô ấy tan vỡ, tôi biết mình nên chịu trách nhiệm. Vả lại chúng tôi cũng có tình cảm thật, không chỉ là vui chơi qua đường.
Tôi đón cô ấy về nhà mình, nói rằng tôi sẽ chịu trách nhiệm. Chuyện cô ấy ly hôn là điều ngoài ý muốn. Nếu cô ấy đồng ý, tôi sẽ đưa cô ấy về nhà giới thiệu với gia đình để tính chuyện trăm năm. Cô ấy gật đầu, ôm tôi bật khóc.
Vài hôm trước, cô ấy nói hôm đó sinh nhật con gái nên mang ít quà về cho con. Đến khuya, không thấy cô ấy về, tôi gọi điện. Cô ấy nói, hôm nay chồng cũ cô làm ca đêm, con gái đòi cô ngủ lại nên có lẽ cô ấy không về được.
Tôi không thoải mái khi thấy bạn gái ngủ lại nhà chồng cũ, nhưng với lý do cô ấy đưa ra, tôi không thể hẹp hòi phản đối. Dù sao mẹ ngủ lại một đêm với con gái cũng là chuyện thường tình.
Vấn đề lớn hơn nằm ở chỗ, hôm sau về, cô ấy đưa ra một đề nghị với tôi. Chồng cô ấy làm việc luân phiên theo ca, một tuần ca ngày, một tuần ca đêm. Hồi mới ly hôn, có bà nội lên trông giữ cháu. Nhưng mới đây, ông ở quê ốm nặng nên bà phải về. Việc trông con ban đêm, chồng cũ cô ấy phải thuê hàng xóm.
Cô ấy nói, dù cô ấy không được quyền nuôi con nhưng vẫn muốn có một phần trách nhiệm. Mẹ ở gần, nhưng mỗi khi bố làm đêm, con lại phải ngủ với hàng xóm, đúng là chẳng ra làm sao. Sau này, cô ấy đã bàn bạc với chồng cũ, sau này những tuần anh ta làm đêm, cô ấy sẽ đến ngủ với con.
Tôi nghe xong, lập tức phản đối. Cô ấy bàn bạc với chồng cũ, nhưng tôi mới là bạn trai hiện tại, là chồng tương lai của cô ấy. Một chuyện như thế, đúng ra cô ấy nên hỏi tôi có đồng ý hay không?
Và nói thẳng ra, tôi không bao giờ đồng ý. Mỗi tháng 2 tuần về nhà ngủ với con. Nhưng có đơn giản chỉ là về nhà ngủ với con hay không, có trời mới biết. Dù sao họ cũng từng là vợ chồng, dù đã ly hôn thì vẫn có một chặng đường trong quá khứ cùng nhau hạnh phúc. Huống hồ, lửa gần rơm, ai biết sẽ cháy lúc nào. Dù tôi có muốn tin tưởng cũng không thể nào tránh khỏi nghi ngại.
Tôi nói, tôi không đồng ý cho cô ấy về nhà chồng cũ ngủ. Nhưng cô ấy hoàn toàn có thể đón con gái về nhà tôi để trông. Dù sao, sau này tôi và cô ấy lấy nhau, đứa bé vẫn gọi tôi là cha dượng. Nhưng cô ấy nói chồng cũ không đồng ý cho cô mang con đi, muốn gặp con, muốn ngủ với con thì về nhà. Cô ấy xin tôi hãy hiểu cho hoàn cảnh của mình.
Tôi hiểu cho cô ấy, nhưng cô ấy có hiểu cho tôi không? Cô ấy đã từng phản bội chồng để lén lút với tôi. Bây giờ, cô ấy hoàn toàn có thể lừa dối tôi mà dây dưa với chồng cũ. Nói tôi hẹp hòi cũng được, ích kỷ cũng được, nhưng mỗi tháng để bạn gái đến nhà chồng cũ ngủ tới nửa tháng thì không thể được.
Cô ấy dĩ nhiên phản ứng mạnh trước quan điểm của tôi và nói rằng yêu một phụ nữ đã có con riêng thì phải chấp nhận những dây dưa ràng buộc như thế. Nếu tôi thấy khó quá thì chia tay.
Tôi xin hỏi mọi người, nếu ở vị trí của tôi, mọi người có thể chấp nhận việc người yêu của mình thường xuyên qua đêm ở nhà chồng cũ hay không?
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Người ta vẫn bảo đàn bà quá lứa lỡ thì thường sống thiệt thòi hơn người khác. Khi bạn bè cùng trang lứa đã con đàn cháu đống, tôi vẫn ngày ngày đi làm công nhân ở mỏ đá rồi tối về căn nhà vắng vẻ. Có những đêm nằm nghe tiếng côn trùng ngoài vườn, tôi nghĩ có lẽ đời mình sẽ chẳng bao giờ biết đến niềm vui làm mẹ.
Năm 36 tuổi, tôi quen một anh lái xe chuyên chở đá cho mỏ. Chúng tôi gặp nhau vài lần rồi nảy sinh tình cảm. Đó là thứ tình cảm đến nhanh và cũng chóng tàn như cơn mưa mùa hạ. Sau một đêm gần gũi, cuộc đời tôi rẽ sang một hướng khác mà chính tôi cũng không ngờ tới.
Vài tháng sau, tôi biết mình mang thai. Khi nghe tin ấy, anh ta tìm cách né tránh rồi biến mất khỏi cuộc đời hai mẹ con tôi. Con trai tôi sinh ra trong sự thiếu thốn đủ đường. Nhiều lần đi học về, thấy bạn bè được cha đón, nó chỉ im lặng nhìn theo rồi quay sang nắm lấy tay mẹ. Những lúc ấy tôi thương con đến quặn lòng.
Thằng bé lớn lên không nhanh nhẹn như người ta mong đợi. Nó học chậm, phản ứng cũng chậm hơn các bạn cùng lớp. Điều khiến tôi bất ngờ là con lại rất yêu lịch sử. Trong khi lũ trẻ khác mê bóng đá hay trò chơi điện tử, nó lại thích đọc sách về các triều đại, các cuộc kháng chiến và những nhân vật đã sống từ hàng trăm năm trước.
Tôi từng hỏi con học lịch sử rồi sau này làm gì để sống? Nó nhìn tôi rất lâu rồi nói rằng không biết, nhưng nó thật sự thích.
Rồi một ngày, điều mà tôi chưa từng dám mơ cũng đến. Con trai tôi cầm giấy báo trúng tuyển đại học đứng trước mặt mẹ. Ngôi trường cách nhà hơn 300 cây số. Hôm ấy tôi khóc rất nhiều. Bao nhiêu năm vất vả bỗng hóa thành niềm hạnh phúc mà tôi không sao diễn tả nổi.
Ngày đưa con nhập học, tôi nhìn theo chiếc xe khách khuất dần mà lòng vừa vui vừa buồn. Vui vì con đã bước vào một cánh cửa mới. Buồn vì căn nhà chỉ còn lại một mình tôi.
Những năm đại học là quãng thời gian khó khăn nhất đối với hai mẹ con. Chi phí sinh hoạt ở thành phố không hề rẻ. Mỗi lần con gọi điện bảo cần mua sách hay đóng học phí, tôi lại tính toán đủ cách để xoay sở.
Đến năm cuối, con gọi điện bảo ngành lịch sử muốn có cơ hội tốt hơn thì nên học tiếp thạc sĩ. Tôi ngồi im rất lâu. Một phần vì lo lắng tiền bạc, phần khác vì sợ mình không đủ sức lo cho con nữa. Nhưng cuối cùng tôi vẫn gật đầu vì không muốn dập tắt ước mơ của con.
May mắn thay, mọi cố gắng đều được đền đáp. Con tốt nghiệp rồi tìm được việc làm ngay tại thành phố ấy. Môi trường sống, bạn bè và công việc giữ chân nó ở lại. Thế là khoảng cách 300 cây số giữa hai mẹ con vẫn không hề thay đổi.
Tôi về hưu khi mái tóc đã bạc đi quá nửa. Những ngày ở quê trôi qua chậm chạp. Thi thoảng con gọi điện hỏi thăm, thi thoảng tôi bắt xe vào thăm con vài ngày rồi lại trở về. Cuộc sống bình lặng như dòng nước chảy qua năm tháng.
Rồi con trai tôi lấy vợ. Con dâu là một cô gái tỉnh lẻ hiền lành, chịu khó. Nhìn hai đứa yêu thương nhau, tôi thấy nhẹ lòng. Điều khiến tôi vui hơn cả là chẳng bao lâu sau, tôi được bế trên tay đứa cháu nội đầu tiên.
Thằng bé bụ bẫm và rất hay cười. Tôi khăn gói vào thành phố chăm cháu suốt mấy tháng. Căn phòng trọ của vợ chồng con nhỏ đến mức tôi phải ngủ ngoài phòng khách. Mỗi sáng thức dậy nhìn cảnh cả gia đình chen chúc trong không gian chật hẹp, tôi vừa thương vừa xót.
Tôi từng động viên con dâu về quê nghỉ sinh một thời gian cho thoải mái. Nhưng con bé chỉ cười rồi bảo đã quen cuộc sống trong này, không muốn chuyển đi đâu nữa. Tôi cũng hiểu, người trẻ bây giờ có những lựa chọn khác với thế hệ của tôi ngày trước.
Một đêm nọ, khi đang ru cháu ngủ, tôi vô tình nghe thấy tiếng con dâu nói chuyện với chồng. Nó bảo hay động viên mẹ bán căn nhà ngoài quê rồi vào đây mua nhà ở cùng vợ chồng mình. Nó nói vợ chồng trẻ rất khó tích góp đủ tiền mua nhà trong thành phố.
Tôi nằm lặng người. Điều khiến tôi buồn không phải vì con dâu tính toán. Thực ra những điều nó nói hoàn toàn có lý. Ai mà chẳng muốn có một căn nhà tử tế để nuôi con cái. Chỉ là căn nhà ngoài quê ấy lại là cả cuộc đời tôi.
Đó là nơi tôi sinh ra, lớn lên rồi nuôi con khôn lớn. Nếu bán đi, có lẽ tôi sẽ giúp được con trai, nhưng chính tôi cũng chẳng biết mình sẽ sống phần đời còn lại ở đâu nếu một ngày tôi không hòa hợp với gia đình con trai mình.
Điều khiến tôi xúc động là con trai chưa từng nhắc với tôi một lời nào. Có lẽ nó hiểu mẹ. Có lẽ nó biết tôi sẽ đau lòng nên đành giữ im lặng. Chính sự im lặng ấy lại khiến tôi thương con hơn bao giờ hết.
Nhiều đêm ôm cháu nội ngủ, tôi lặng lẽ khóc. Tôi muốn con trai có một mái nhà ổn định để không phải sống mãi trong cảnh thuê trọ. Tôi muốn cháu nội lớn lên trong điều kiện tốt hơn. Nhưng tôi cũng không muốn bán đi căn nhà đã gắn bó với cả tuổi trẻ và tuổi già của mình.
Giờ đây tôi thật sự đứng giữa hai lựa chọn. Một bên là tương lai của con trai và cháu nội. Một bên là mái nhà cùng những ký ức mà tôi đã dành cả đời để gìn giữ. Tôi không biết lựa chọn nào mới là đúng, cũng không biết mình có đang quá ích kỷ hay không?
Nếu các anh chị là tôi, các anh chị sẽ làm gì? Sẽ bán căn nhà để giúp con trai sớm có nơi an cư, hay giữ lại mái nhà của tổ tiên để sống những năm tháng tuổi già trong sự bình yên quen thuộc?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tối 4-4, CLB PVF-CAND tiếp đón Becamex TP.HCM trên sân nhà (Hưng Yên) thuộc vòng 17 LPBank V-League 2025 - 2026.
Với nền tảng đội hình được đánh giá cao hơn, Becamex TP.HCM dưới sự dẫn dắt của HLV trưởng Ueno Nobuhiro là đội lấn lướt hơn trong thời gian đầu trận. Họ tạo ra 2 cơ hội nguy hiểm về phía khung thành đội chủ nhà trong 20 phút đầu.
PVF-CAND chọn cách chơi phòng ngự phản công, đã được hưởng quả phạt đền ở phút 23, tuy nhiên tiền đạo Nguyễn Thanh Nhàn lại sút không tốt, bị thủ môn Becamex TP.HCM cản phá.
Phút 40, Becamex TP.HCM có bàn mở tỉ số do công của Mạc Hồng Quân. Tiền vệ Việt kiều băng lên nhận bóng từ đường chuyền dài của Võ Hoàng Minh Khoa, tung cú đánh đầu 1 chạm đưa bóng đi theo quỹ đạo rất khó.
PVF-CAND lấy lại thế trận, tăng cường áp lực lên khung thành Becamex TP.HCM trong hiệp hai. Nỗ lực tấn công của họ được đền đáp bằng bàn gỡ hòa 1-1 phút 64 của Thanh Nhàn. Sau nhiều cơ hội bỏ lỡ trước đó, cựu tiền đạo U23 Việt Nam giành huy chương đồng U23 châu Á 2026 đã lập công.
Phút 89, ngoại binh Sam Bruce của Becamex TP.HCM nhận thẻ đỏ rời sân. PVF-CAND không thể tận dụng lợi thế hơn người để giải quyết trận đấu trong thời gian bù giờ.
Chung cuộc, 1-1 là tỉ số cuối của trận đấu. PVF-CAND đã ngắt được chuỗi 3 trận toàn thua, nhưng cũng chưa có chiến thắng dưới thời tân HLV Trần Tiến Đại. Đội bóng này vẫn đứng cuối bảng xếp hạng V-League 2025 - 2026.
Thế nhưng trong mùa Xuân/Hè năm nay, chi tiết đính tua rua đã vượt khỏi "vùng an toàn" ấy để bước lên sàn diễn thời trang như một xu hướng đáng gờm.
Trên các sàn runway như Chanel, Balmain, The Row và Bottega Veneta, những thiết kế tua rua xuất hiện với diện mạo chỉn chu hơn, mang đến chuyển động và chiều sâu cho những phom dáng tối giản.
Tua rua không cần xuất hiện dày đặc để tạo ấn tượng, chỉ một chiếc túi hay phụ kiện cũng đủ. Cách diện hiện đại nhất là tiết chế thay vì phủ kín từ đầu đến chân: một chiếc váy viền tua rua kết hợp áo ba lỗ, đầm len ôm nhẹ điểm tua rua bên hông, hay blazer may đo nhấn nhá tua rua tinh tế.
Trong mùa Xuân/Hè, những bản phối tua rua đẹp nhất là sự cân bằng giữa thanh lịch và thoải mái, đồng thời tôn vinh kỹ nghệ thủ công - yếu tố mang đến sức sống cho từng chuyển động của trang phục. Dưới đây là những gợi ý phối đồ để bạn thêm tua rua vào tủ đồ mùa này.
Dù phối cùng quần jeans xanh, quần xếp ly hay chân váy lụa, một chiếc áo tua rua là cách dễ nhất để chạm vào xu hướng mà không cần lên đồ quá cầu kỳ. Người mặc hãy chọn phom dáng dài hơn để giữ tinh thần phóng khoáng, bay bổng. Để tổng thể trông cao cấp hơn, bạn hãy tiết chế các chi tiết còn lại.
Một chiếc túi tua rua là "cửa ngõ" hoàn hảo cho những ai yêu thích xu hướng này nhưng chưa sẵn sàng thử nghiệm quá mạnh tay. Chúng thêm vừa đủ chất liệu và điểm nhấn cho những set đồ cơ bản, từ denim cuối tuần đến trang phục đơn sắc khi đi chơi tối.
Điểm cộng lớn: từ túi tote mềm rủ với tua rua dài cho những ngày lễ hội, đến túi đeo vai nhỏ gọn với viền tua rua tinh tế cho buổi tối, luôn có lựa chọn phù hợp cho mọi dịp.
Một chiếc áo khoác điểm xuyết tua rua nhẹ nhàng vừa gợi nhắc tinh thần phương Tây, vừa giữ được cảm giác hiện đại.
Khoác ngoài cardigan và quần ống côn, hoặc layer cùng đầm hai dây bằng lụa, thiết kế này mang đến cá tính mà không hề lỗi thời. Chất liệu da lộn nghiêng về vẻ cổ điển, trong khi da trơn lại mang hơi hướng sắc sảo, hiện đại.
Chân váy tua rua có thể khiến cả áo ba lỗ đơn giản, áo thun cotton hay áo len ôm trở nên nổi bật hơn. Dù các thiết kế midi (kiểu chân váy có độ dài từ gối đến giữa bắp chân) đang chiếm ưu thế, mùa hè là thời điểm lý tưởng để thử nghiệm mini skirt (kiểu váy có gấu nằm trên đầu gối) tua rua đầy vui tươi.
Hãy cân bằng độ ngắn bằng áo khoác kín đáo hơn - sự tương phản giữa tua rua mềm mại và chất liệu da cứng cáp đặc biệt hiệu quả - và hoàn thiện bằng giày gót thấp kín mũi hoặc sandal bệt.
Đầm tua rua là phiên bản táo bạo nhất của xu hướng, nhưng vẫn có thể dễ chinh phục cho những ai theo đuổi phong cách tối giản.
Bạn nên ưu tiên các phom dáng thanh thoát, với tua rua tập trung ở gấu váy, tay áo hoặc hai bên thân thay vì phủ toàn bộ. Cách đặt chi tiết này tạo điểm nhấn mà không làm rối phom dáng hay lấn át người mặc.
Kết hợp cùng sandal tối giản hoặc đôi boots và một chiếc blazer trung tính, tổng thể sẽ vừa dễ mặc vừa thời thượng.
Khăn thắt eo tua rua là một chiêu phối đồ mới mẻ, được mạng xã hội yêu thích, mang đến nét phá cách đầy bất ngờ. Buộc ngoài quần hoặc chân váy, món phụ kiện này là lời gợi nhẹ cho xu hướng.
Vào những ngày lười phối đồ, đây cũng là cách nhanh nhất để phá vỡ set đồ đơn sắc và nâng tầm phong cách.