Tối 22-4, U17 Việt Nam đã thi đấu xuất sắc, tạo nên cú ngược dòng đầy ấn tượng với tỉ số 2-1 trước Úc ở bán kết Giải U17 Đông Nam Á 2026.
Ngay cả các CĐV Thái Lan cũng phải khen ngợi màn trình diễn của thầy trò ông Cristiano Roland, cho rằng bóng đá Việt Nam “đang giữ chắc ngôi số 1 Đông Nam Á”.
“Việt Nam quá xuất sắc, xứng đáng là nền bóng đá số 1 Đông Nam Á hiện nay. Phải thừa nhận rằng bóng đá Việt Nam tài năng ở mọi lứa tuổi”, Buriram Prankster, một trong những fanpage bóng đá lớn nhất của Thái Lan, đăng bài bình luận.
Ở Giải U17 Đông Nam Á 2026, Thái Lan bị loại ngay từ vòng bảng. Họ thậm chí thua sốc Lào 2-3 ở vòng bảng.
Dù truyền thông Thái Lan sau đó tiết lộ rằng đội nhà chỉ mang đến giải đội U16, không phải là dàn cầu thủ mạnh nhất của lứa U17, người hâm mộ Thái Lan vẫn thừa nhận rằng bóng đá trẻ nước nhà đang gặp nhiều vấn đề.
“Chúng ta đã thua Việt Nam ở sân chơi U22, rồi giờ đây là sân chơi U17. Không thể bao biện mãi được, cần phải thừa nhận bóng đá trẻ của Việt Nam đang làm tốt hơn”, một tài khoản bình luận trên Buriram Prankster.
Còn trên diễn đàn thể thao Pantip, cuộc tranh luận cũng khá sôi nổi. Một CĐV Thái Lan bình luận: “Việt Nam đang làm tốt ở mọi cấp độ bóng đá trẻ. Dù ở bất kỳ giải nào, họ cũng tiến xa, đạt được mức kỳ vọng tối thiểu.
Trong khi đó, bóng đá Thái Lan cứ mãi loay hoay với nhiều dự án, và không thực sự chọn ra được những cầu thủ tốt nhất”.
Ở Giải U17 Đông Nam Á 2024, Thái Lan thua nuối tiếc trên chấm luân lưu trước Úc ở chung kết. Thái Lan cùng Việt Nam đang là 2 đội giàu thành tích nhất giải với cùng 3 lần vô địch, nhưng giờ đây Việt Nam đứng trước cơ hội lớn để vượt lên.
Mặt khác, người hâm mộ Thái Lan kỳ vọng đội nhà sẽ trình diễn đẳng cấp thực thụ ở Vòng chung kết Giải U17 châu Á, diễn ra từ đầu tháng 5 tới tại Saudi Arabia.
Cả Việt Nam lẫn Thái Lan đều tham dự giải đấu này, hứa hẹn tạo nên cuộc so đo thành tích của 2 nền bóng đá trẻ đứng đầu khu vực.
Rạng sáng 6-5 (giờ Việt Nam), Keanu Senjaya ghi bàn ở phút 88 giúp U17 Indonesia bất ngờ đánh bại U17 Trung Quốc với tỉ số 1-0 trong trận ra quân bảng B Giải vô địch U17 châu Á 2026.
Thất bại này một lần nữa thắp lên cảm giác thất vọng lẫn giận dữ của người hâm mộ Trung Quốc về hiện trạng bóng đá nước nhà. Báo Titan Plus giật tít: "Một lần nữa, những thực trạng đáng buồn của bóng đá Trung Quốc lại được phơi bày".
Bài báo này phê phán gay gắt chiến lược phát triển bóng đá trẻ của nước nhà, cho rằng Trung Quốc đang ngày càng đi thụt lùi so với những nước láng giềng ở Đông Á.
Trong khi đó, một bài bình luận trên Sport Sina chua chát nhận xét: "Đội tuyển quốc gia trẻ tuổi này sở hữu nhiều cầu thủ trẻ được quảng bá là rất tài năng như Kuang Zhaolei, Wan Xiang, Xie Jin, Shuai Weihao, Zhao Songyuan và Zhang Bolin. Họ được ca ngợi là "đội tuyển bóng đá U17 quốc gia mạnh nhất trong lịch sử".
Nhưng rồi điều gì đã xảy ra? Chúng ta thua Indonesia ngay ở trận ra quân. Từ bao giờ, thua Indonesia đang dần trở thành chuyện quen thuộc".
Người hâm mộ Trung Quốc liệt kê lại thành tích của tuyển quốc gia Trung Quốc ở vòng loại World Cup 2026. Ở giai đoạn 3, Trung Quốc bị Indonesia đánh bại, và vượt mặt trong cuộc đua giành vé vào giai đoạn 4.
"Chúng ta thua từ đội tuyển quốc gia cho đến đội tuyển U17. Sự thật là Trung Quốc giờ đây đang đi sau cả Indonesia trong hành trình hướng đến World Cup cho tương lai", một bài bình luận khác trên Sohu ngao ngán.
Báo Titan Plus tiếp tục bình luận chua chát: "Trong nhiều tháng qua, chúng tôi đã có cái nhìn chân thực về thế hệ cầu thủ sinh năm 2009 này. Gần như chẳng ai trong số họ xứng đáng với biệt danh "thế hệ vàng".
Họ tiếp tục củng cố những thói quen xấu đã ăn sâu trong bóng đá Trung Quốc từ lâu. Tốc độ chậm chạp, cách xử lý bóng quá bảo thủ, thiếu khả năng ra quyết định, thiếu chủ động trong các pha tranh chấp, khả năng đọc trận đấu chậm, và các pha tấn công quá dễ đoán".
Trận thua trước Indonesia gần như kết thúc hy vọng đi tiếp của Trung Quốc, khi họ nằm trong bảng "tử thần" gồm có Nhật Bản và Qatar.
Đội bóng chuyền nữ TP.HCM vừa làm lễ xuất quân tham dự vòng 1 giải bóng chuyền hạng A năm 2026 diễn ra tại Điện Biên từ ngày 16 đến 30.5. Gương mặt đáng chú ý nhất của đội bóng chuyền nữ TP.HCM là đối chuyền Đặng Thị Kim Thanh, đồng đội cũ của Trần Thị Thanh Thúy ở CLB VTV Bình Điền Long An.
Hoa khôi bóng chuyền nữ Việt Nam Đặng Thị Kim Thanh không xa lạ với người hâm mộ khi từng chơi ấn tượng trong màu áo đội VTV Bình Điền Long An vẫn đội tuyển bóng chuyền nữ Việt Nam. Năm 2023, tay đập này gây bất ngờ với quyết định nghỉ thi đấu để theo đuổi việc học. Tuy nhiên sau đó cô tái xuất trong màu áo đội bóng chuyền nữ TP.HCM. Tái hợp với CLB VTV Bình Điền Long An ở mùa giải năm ngoái, Kim Thanh tỏa sáng giúp đội bóng này đoạt ngôi vô địch quốc gia. Cũng nhờ đó cô được HLV Nguyễn Tuấn Kiệt gọi trở lại đội tuyển bóng chuyền nữ Việt Nam tranh tài ở SEA Games 33 (năm 2025).
Hiện vẫn giữ được phong độ ổn định, Đặng Thị Kim Thanh được kỳ vọng giúp bóng chuyền nữ TP.HCM giành chức vô địch giải bóng chuyền hạng A để quay trở lại giải vô địch quốc gia. Ở mùa giải năm nay, đội bóng chuyền nữ TP.HCM còn có 2 gương mặt mới là chủ công Phan Khánh Vy và chuyền hai Nguyễn Thị Hoài Mi. Ngoài ra lực lượng đội còn có những VĐV đáng chú ý như Đào Thị Nhung, Phan Khánh Vy, Đặng Thị Mỹ Duyên, Dương Thị Yến Nhi, Phan Trần Thanh Mai, Lê Thị Mỹ Xuyên, Trương Mộng Kha, Lê Thị Diễm Phương, Hồ Thị Bích Diệp...
HLV Trần Hiền kỳ vọng Đặng Thị Kim Thanh cũng như từng cầu thủ đội bóng chuyền nữ TP.HCM phát huy hết khả năng trong quá trình tập luyện và có được trạng thái tâm lý vững vàng để chinh phục từng đối thủ, nắm bắt cơ hội hướng đến mục tiêu cao nhất là trở lại giải bóng chuyền vô địch quốc gia.
Giải bóng chuyền nữ hạng A năm 2026 có 11 đội góp mặt tranh tài là TP.HCM, Quảng Ninh, Bắc Ninh, Thái Nguyên, Hải Phòng, Phú Thọ, trẻ Binh chủng Thông tin, trẻ Ninh Bình, Đắk Lắk, Vĩnh Long và trẻ Hà Nội. Sau vòng 1 các đội sẽ tiếp tục thi đấu vòng chung kết vào tháng 12 tại Thái Nguyên nhằm chọn ra đội vô địch cùng tấm vé thăng hạng duy nhất.
Cả một kỷ nguyên rực rỡ đã chính thức khép lại với Didier Deschamps - HLV thành công nhất trong lịch sử đội Pháp. Và có lẽ, giới hâm mộ Pháp sẽ không có đủ thời gian để gặm nhấm nỗi buồn. Họ đang sốt ruột chờ xem sự bắt đầu của một kỷ nguyên mới: HLV Zinedine Zidane thay chỗ Deschamps, chính thức làm việc từ ngày 1.9.
Zidane từng tỏa sáng rực rỡ với 2 bàn đem về cho Pháp chiến thắng 3-0 trước Brazil ở trận chung kết và lần đầu tiên lên ngôi vô địch thế giới (World Cup 1998). Nhưng Didier Deschamps mới là cầu thủ mang băng đội trưởng trong trận đấu ấy. Họ thật tương phản với nhau trong đội hình Pháp vô địch World Cup 1998.
Zidane đá tiền vệ công, rất sáng tạo với kỹ thuật tuyệt luân. Deschamps đá trụ, đứng thấp nhất trong hàng tiền vệ, và ông sẽ được xem là thành công nếu như trận đấu khép lại mà không có gì để nhớ về vị trí do ông đảm nhận. Cựu danh thủ Eric Cantona từng có câu bình luận bất hủ về Deschamps, đại khái: xét về tài nghệ thì Deschamps thuộc mẫu cầu thủ chuyên xách nước, đánh giày cho cả đội!
Cantona dùng từ cay nghiệt. Nhưng về bản chất, Deschamps đúng là mẫu người vươn lên bằng hiệu quả hơn là vẻ đẹp trong công việc. Lọt vào top 10 trong làng bóng Pháp đã khó (trước tiên, người ta sẽ nêu tên Zidane, Michel Platini, Raymond Kopa, Jean-Pierre Papin, Thierry Henry, Kylian Mbappe…), huống hồ là thế giới. Cùng chơi tiền vệ trụ và làm những phần việc thầm lặng nhất trên sân như Deschamps, là Claude Makelele. So sánh: Makelele hơn hẳn ở chỗ người ta phải dùng tên ông để đặt cho một vai trò trong bóng đá hiện đại. Nhưng Deschamps lại là thủ quân của đội vô địch World Cup 1998 (hai người đá cùng thời với nhau).
Tuyệt đỉnh của hiệu quả: Lịch sử bóng đá chỉ có 3 người từng vô địch World Cup trong cả hai vai cầu thủ, HLV. Đó là Deschamps, Franz Beckenbauer (Đức) và Mario Zagallo (Brazil). Hai tượng đài sau nổi tiếng hơn nhiều. Nhưng họ đều chỉ vào chung kết World Cup 1 lần trong vai HLV trưởng. Deschamps 2 lần!
Khi Deschamps thành công thì đấy chính là lúc bản chất "hướng đến hiệu quả" của ông được phát huy rực rỡ nhất. Pháp vô địch World Cup 2018 với một trung phong không thể… tầm thường hơn: Olivier Giroud (đá đủ 7 trận mà không ghi bàn nào). Còn khi thất bại thì đấy chính là câu chuyện ngược lại: Ông không giỏi trong việc sử dụng ngôi sao.
Olise là "vua kiến tạo", không chỉ ở World Cup này mà là trong suốt lịch sử (7 bàn). Vì sao anh cùng Kylian Mbappe, Ousmane Dembele… đồng loạt mờ nhạt ở vòng bán kết, khiến Deschamps mất luôn kỷ lục 3 lần cầm quân ở trận chung kết World Cup? Vì Tây Ban Nha biết cách tước đi cả hai điều quan trọng mà mọi ngôi sao cần có để thi thố tài năng: bóng và khoảng trống.
3 lần liên tiếp trong vòng 3 năm, ở 3 giải đấu khác nhau, Deschamps thua HLV Luis De La Fuente của Tây Ban Nha. Thế là quá đủ. Giới hâm mộ Pháp sốt ruột chờ xem một HLV mới, xuất sắc trong việc giúp các ngôi sao thi triển tài nghệ. Không ai phù hợp với yêu cầu này bằng Zinedine Zidane - người chuyên huấn luyện các ngôi sao đầy ắp trong đội hình Real Madrid. Và bản thân Zidane từng là ngôi sao của các ngôi sao!
Hãy trở lại với trận tranh hạng 3 World Cup 2026 - trận cuối cùng của Deschamps trước khi Zidane tiếp quản đội Pháp. "Les Bleus" bị dẫn đến 0-4 trong hiệp 1. Và khi Zidane bắt đầu cầm quân, thì rất có thể, đội Pháp cũng sẽ mở đầu một chương mới bằng hình ảnh khó khăn, thậm chí tan nát như vậy?
Pháp thay cùng lúc 4 cầu thủ ngay đầu hiệp 2. "Quả bóng vàng" Ousmane Dembele vào sân. Trận đấu cân bằng trở lại khi Pháp gỡ liền 3 bàn. Và dù thua thêm 1 bàn thì chính Dembele lại gỡ 4-5 ở phút 90+6. Nhưng cuối cùng, Pháp vẫn thua chung cuộc 4-6.
Đấy cũng có thể là những "điềm báo": Zidane có thể sẽ vượt qua được khó khăn ban đầu, bởi ít ra thì ông luôn có ngôi sao trong tay và luôn biết phải làm gì với các ngôi sao. Nhưng tóm lại, khó có thành công chung cuộc!
Zidane không hề làm gì suốt 5 năm nay. Cả đời ông chỉ huấn luyện Real Madrid. Kỷ lục "vô tiền khoáng hậu": Zidane chỉ mất 2 năm rưỡi để đem về cho Real 3 chức vô địch Champions League liên tiếp. Nhưng người ta vẫn nói: Có khi cách tốt nhất để huấn luyện "dải ngân hà" Real là… không cần làm gì. Thực tài huấn luyện của Zidane là một bí ẩn. Hãy chờ xem!