Người ủng hộ cho rằng đây là cách ứng xử thực tế, thẳng thắn; trong khi không ít ý kiến cho rằng quan điểm này thực dụng và làm phai nhạt các mối quan hệ.
Theo nội dung trong video, cô gái cho biết không đi đám cưới, không gửi tiền mừng với người đã lâu không gặp. Cụ thể, cô gái nói “hãy bình thường hóa việc bạn mời cưới, tôi không đi, tôi cũng không gửi tiền mừng. Vì đơn giản, chúng ta quá lâu không nói chuyện. Và tôi cũng không có ý định mời bạn đến đám cưới của mình. Thế thôi, không có gì to tát cả”.
Từ một câu chuyện tưởng như rất cá nhân, video này nhanh chóng trở thành tâm điểm tranh cãi, chia cộng đồng mạng thành nhiều luồng ý kiến đối lập. Người đồng tình cho rằng đây là cách ứng xử thẳng thắn, tiết kiệm và thực tế. Trong khi đó, không ít người phản đối, cho rằng quan điểm này làm “lạnh” đi các mối quan hệ và đi ngược lại nét văn hóa truyền thống.
Nguyễn Gia Bảo (27 tuổi), ở P.An Khánh, TP.HCM, thẳng thắn: “Danh sách bạn bè trên mạng xã hội thì nhiều, nhưng người thật sự thân thì chỉ vài người. Có những người cả năm không nói chuyện, đến khi cưới lại gửi thiệp. Tôi nghĩ việc không đi hay không gửi tiền cũng không có gì sai”.
Theo Bảo, việc giữ khoảng cách trong những mối quan hệ xã giao là cách để tiết kiệm thời gian và chi phí, nhất là trong bối cảnh giá cả sinh hoạt ngày càng tăng.
Cùng quan điểm, Trần Minh Quân (29 tuổi), ở P.Hòa Hưng, TP.HCM, cho rằng: “Đi đám cưới giờ nhiều khi thành áp lực tài chính. Một tháng có thể nhận 4-5 thiệp, mỗi lần đi là vài trăm ngàn đến cả triệu đồng. Nếu không thân, tôi nghĩ hoàn toàn có quyền từ chối”.
Không ít người trẻ cũng chia sẻ rằng việc “có đi có lại” trong chuyện tiền mừng đôi khi tạo ra một vòng lặp mang tính nghĩa vụ hơn là xuất phát từ tình cảm.
“Có những người mình từng đi đám cưới, nhưng sau đó không còn liên lạc. Nếu sau này mình cưới, chưa chắc họ nhớ để… trả lại. Như vậy thì việc gửi tiền mừng liệu có còn ý nghĩa?”, tài khoản Facebook Tống Thị Thu Hiền bình luận.
Ở chiều ngược lại, nhiều ý kiến cho rằng quan điểm trên là quá thực dụng, dễ làm tổn thương người khác và làm phai nhạt giá trị của các mối quan hệ.
Nguyễn Đào Phương Hải (27 tuổi), ngụ ở đường Nguyễn Sỹ Sách, P.Tân Sơn, TP.HCM, chia sẻ: “Đám cưới không chỉ là chuyện tiền mừng, mà còn là dịp để gặp lại, kết nối lại những người từng quen biết. Không đi thì có thể hiểu, nhưng nói thẳng không gửi tiền nghe khá phũ phàng”.
Theo Hải, trong văn hóa Việt Nam, việc gửi thiệp cưới không chỉ dành cho những người thân thiết nhất, mà còn là cách để báo tin vui và thể hiện sự trân trọng với những mối quan hệ từng có.
“Dù lâu không gặp, nhưng từng là bạn học, đồng nghiệp, thì ít nhiều cũng có kỷ niệm. Một lời chúc, một phong bì nhỏ cũng là cách giữ phép lịch sự”, Hải nói.
Nhiều người cũng bày tỏ lo ngại rằng nếu ai cũng áp dụng quan điểm này, các mối quan hệ xã hội sẽ ngày càng “lạnh”, thiếu sự gắn kết.
“Không ai bắt buộc phải đi hết tất cả các đám cưới, nhưng cách từ chối cũng nên khéo léo. Nếu thẳng thừng như vậy, dễ khiến người khác cảm thấy bị coi nhẹ”, Lê Mai Chi (26 tuổi), ở P.Tân Thuận, TP.HCM nêu quan điểm.
Theo Trần Vũ Tùng (29 tuổi), ở P.Sài Gòn, TP.HCM, câu chuyện tiền mừng đám cưới là một chủ đề nhạy cảm. Tùng thừa nhận từng cảm thấy áp lực khi nhận được thiệp cưới, đặc biệt là từ những mối quan hệ không còn thân thiết. “Có tháng mình nhận 6 – 7 thiệp mời đám cưới, tổng tiền mừng có khi bằng nửa tháng lương. Nếu không đi thì ngại, mà đi thì áp lực tài chính”, Tùng chia sẻ.
Trao đổi về vấn đề này, chuyên gia tâm lý Lê Hồ Bích Ngân, Trung tâm tư vấn tâm lý Việt Tâm (P.An Khánh, TP.HCM), cho rằng tranh cãi xoay quanh video thực chất phản ánh sự thay đổi trong cách người trẻ nhìn nhận các mối quan hệ.
“Không ít người trẻ hiện nay đề cao ranh giới cá nhân và tính thực tế. Họ sẵn sàng từ chối những điều khiến mình không thoải mái, kể cả trong các mối quan hệ xã hội”, bà Ngân nhận định.
Tuy nhiên, theo bà Ngân, việc thể hiện quan điểm cần đi kèm với sự tinh tế và tôn trọng người khác. “Không đi đám cưới hay không gửi tiền mừng là quyền cá nhân. Nhưng cách truyền đạt rất quan trọng. Nếu nói quá thẳng hoặc thiếu cân nhắc, dễ gây tổn thương và tạo cảm giác bị từ chối”, bà Ngân nói.
Chuyên gia cũng gợi ý, trong những trường hợp không thể tham dự, người trẻ có thể lựa chọn cách ứng xử linh hoạt hơn như gửi lời chúc, gọi điện hỏi thăm hoặc giải thích lý do một cách chân thành. “Giữ gìn mối quan hệ không nhất thiết phải bằng tiền, nhưng cần thể hiện sự tôn trọng và thiện chí”, bà Ngân nhấn mạnh.
Còn chuyên gia tâm lý Đặng Hòa Thu Nhân, Trung tâm tham vấn và trị liệu, tư vấn tâm lý Khải An (P.Bình Trưng, TP.HCM), cho rằng không thể phủ nhận, mạng xã hội đã góp phần đẩy những quan điểm cá nhân trở thành chủ đề tranh luận rộng rãi. Minh chứng là chỉ trong thời gian ngắn, video của cô gái ấy đã thu hút hàng nghìn lượt chia sẻ, kèm theo vô số bình luận trái chiều. Nhiều người thậm chí còn gắn nhãn cho quan điểm này là thực dụng, hoặc ngược lại là dám nói điều nhiều người nghĩ.
Theo bà Nhân, việc các quan điểm cá nhân lan truyền trên mạng không phải là điều hiếm gặp, đặc biệt khi chúng chạm đến những vấn đề phổ biến trong đời sống. “Đám cưới, tiền mừng, các mối quan hệ xã hội là những chủ đề mà ai cũng từng trải qua. Khi có một quan điểm khác biệt xuất hiện, sẽ dễ dàng kích hoạt tranh luận”, bà Nhân nhận định.
Bà Nhân cho rằng tranh cãi xoay quanh quan điểm “không đi đám cưới, không gửi tiền mừng với người đã lâu không gặp” dường như không có một đáp án chung cho tất cả. Mỗi người, tùy vào hoàn cảnh, điều kiện tài chính và cách nhìn nhận mối quan hệ, sẽ có lựa chọn riêng.
“Điều quan trọng, không phải là đi hay không đi đám cưới, gửi hay không gửi tiền mừng, mà là cách mỗi người ứng xử với các mối quan hệ của mình”, bà Nhân nói.
Theo thầy Phú, tiết học lặng đi bởi những dòng suy tư, giọt nước mắt xen lẫn sự trưởng thành của học sinh tuổi 18.
Thầy Phú cho biết luôn nỗ lực đổi mới phương pháp giảng dạy để học sinh cảm nhận văn học theo cách gần gũi hơn. “Tôi muốn các em thấy môn văn không chỉ để học mà còn để sống, trải nghiệm và bày tỏ cảm xúc cá nhân. Khi các em được lắng nghe, sẽ tự nhiên yêu thích môn học hơn”, thầy nói.
Trong tiết học đặc biệt ấy, mỗi học sinh được dành trọn 45 phút để đối thoại với chính mình trong tương lai. Theo thầy Phú, đây không đơn thuần là một bài tập viết mà là cơ hội để các học sinh nhìn lại hành trình đã qua, suy ngẫm về ước mơ và những điều còn dang dở.
“Khi viết cho mình của 10 năm sau, các em đang tự trò chuyện với chính mình. Mỗi lựa chọn hôm nay sẽ tạo nên con người của ngày mai”, thầy Phú chia sẻ.
Nhắc về lớp học sắp chia tay, thầy Phú không nói đến một khoảnh khắc riêng lẻ, mà là cả một hành trình gắn bó. “Từ những ngày đầu còn xa lạ đến khi các em biết chia sẻ, cười đùa, rồi cùng nhau vượt qua áp lực học tập… Đặc biệt là những lúc cả lớp lặng im nghe một câu chuyện, có em rơi nước mắt hoặc mỉm cười, khi đó tôi biết mình và các em đã thật sự chạm đến nhau”, thầy Phú nói.
Trong số các học sinh, Đỗ Văn Gia Bảo cho biết không giấu được sự xúc động khi nhắc lại khoảnh khắc viết thư. Nam sinh cho biết mình đã dành trọn cảm xúc để gửi gắm đến bản thân ở tuổi 27.
“Mình tự hỏi tương lai có sống tốt không, có chọn đúng ngành học không. Mình chỉ mong bản thân sau này đủ mạnh mẽ để không gục ngã và có thể giúp gia đình, những người yêu thương có cuộc sống tốt đẹp hơn”, Gia Bảo nói.
Nam sinh cũng thẳng thắn chia sẻ những áp lực mà mình dự cảm khi bước vào đời. “Người con trai khi trưởng thành sẽ phải gánh vác rất nhiều, nên em lo lắng nhưng cũng tự nhắc mình phải cố gắng”, Gia Bảo nói.
Trong khi đó, Hà Thị Lê Hà lại nhìn về tương lai với một tinh thần mạnh mẽ nhưng đầy thấu hiểu bản thân. Nữ sinh kể lại, đã viết cho chính mình những lời nhắn nhủ giản dị mà sâu sắc: "Hãy cố gắng, nhưng cũng biết nghỉ ngơi khi mệt mỏi".
“Dù ở tuổi 18 hay 28 thì cũng phải hướng tới tương lai tốt đẹp. Nếu quá mệt mỏi thì cứ cho phép bản thân dừng lại, khóc một chút rồi ngày mai sẽ ổn”, Lê Hà bày tỏ.
Nữ sinh cũng cho rằng điều quan trọng không phải là một cuộc đời hoàn hảo, mà là biết chấp nhận lựa chọn của chính mình. “Dù có theo ngành y hay sư phạm hay không thì đó cũng là quyết định của mình, không cần hối hận. Quan trọng là luôn cố gắng và sống rực rỡ theo cách riêng”, Hà nói.
Với Đinh Gia Bảo, lớp trưởng 12A2.3, lá thư lại là hành trình nhìn lại cả những áp lực và sự trưởng thành. Nam sinh cho biết băn khoăn về tương lai, gia đình và bạn bè, nhưng trên hết là niềm tin. “Dù 10 năm sau mình là ai thì cũng mong trở thành phiên bản mà bản thân tự hào nhất", lớp trưởng 12A2.3 nói.
Khoảnh khắc viết thư khiến nam sinh không kìm được cảm xúc: “Mình đã cố không khóc nhưng nước mắt vẫn rơi, vì nhớ lại những khó khăn, áp lực đã trải qua. Nhưng chính gia đình và bạn bè đã giúp em có động lực để tiếp tục”.
Trước khi kết thúc buổi học đặc biệt, thầy Phú cho biết đã dành cho học trò lời dặn dò giản dị nhưng sâu sắc: “Tôi mong các em luôn giữ được sự tử tế và chân thành. Cuộc sống có thể nhiều thử thách, nhưng chỉ cần không bỏ cuộc và không đánh mất chính mình, các em đã thành công”. Và hơn hết, thầy Phú nhắn nhủ học sinh rằng: “Sẽ luôn có một lớp học, một người thầy từng tin tưởng và tự hào về các em”.
Theo lời kể, tiết học khép lại, những lá thư được thầy Phú cẩn thận lưu giữ, bên ngoài ghi rõ dòng: “Hẹn năm 2036”. “Đó không chỉ là kỷ vật của tuổi 18, mà còn là lời hẹn sau 10 năm, khi mỗi học sinh trở về mở lại, đối diện với chính mình của một thời đã qua”, thầy Phú chia sẻ.
Trong thang máy, quán cà phê hay khi chờ đợi, việc lập tức mở điện thoại đã trở thành thói quen của nhiều người. Khi mọi khoảng chờ đều được lấp đầy, những khoảng lặng vốn từng rất tự nhiên đang dần biến mất, kéo theo nhiều hệ lụy mà không phải ai cũng biết. Không phải vì con người bận hơn, mà vì họ đã quen và ngày càng khó chấp nhận sự thiếu vắng của điện thoại trong cuộc sống, dù chỉ trong vài phút ngắn ngủi.
Bùi Diễm Quỳnh (ngụ ở đường Nguyễn Xí, P.13, Q.Bình Thạnh cũ; nay là P. Bình Lợi Trung, TP.HCM) cho biết việc sử dụng điện thoại trong những khoảng chờ đã trở thành thói quen. "Mình gần như luôn cầm điện thoại trong những lúc rảnh. Nếu không có, mình sẽ thấy không biết phải làm gì", cô chia sẻ.
Tuy vậy, Quỳnh cũng từng thử rời khỏi màn hình: "Khi đi bộ hay dạo trong công viên, mình không dùng điện thoại. Lúc đó có cảm giác như được tách khỏi mạng xã hội, khỏi những thông tin đang bủa vây".
Theo Quỳnh, việc lấp đầy mọi khoảng trống khiến người trẻ ít có thời gian nhìn lại bản thân. "Đôi khi ai cũng cần một khoảng trống để suy nghĩ nhiều hơn, để nhìn lại sau một ngày dài", cô tâm sự.
Cùng quan điểm, Trần Hoài Đức (ngụ ở đường Phạm Văn Bạch, P.15, Q.Tân Bình cũ; nay là P.Tân Bình, TP.HCM) cho rằng việc cầm điện thoại trong những lúc chờ đợi đã trở thành phản xạ. "Nếu không có điện thoại, mình sẽ thấy không biết phải làm gì trong khoảng thời gian đó".
Ở một góc nhìn khác, Phạm Tuấn Thành (ngụ ở đường Nguyễn Hữu Thọ, xã Phước Kiểng, H.Nhà Bè cũ; nay là xã Nhà Bè, TP.HCM) cho biết điện thoại gần như là vật bất ly thân. "Công việc của mình là giao hàng nên gần như đeo tai nghe suốt ngày. Điện thoại là 'cần câu cơm', nên rất quan trọng. Chắc mình chỉ không dùng lúc ngủ. Đã rất lâu rồi mình không biết khoảng lặng nghĩa là gì", anh Thành nói.
Không chỉ là thói quen cá nhân, việc liên tục tìm đến điện thoại trong mọi khoảng chờ còn phản ánh sự thay đổi trong cách người trẻ tương tác với thời gian rảnh. Khi từng phút giây trống đều được lấp đầy, những khoảng lặng vốn là không gian để suy nghĩ và cảm nhận đang dần trở nên xa xỉ.
Chuyên gia tâm lý Phạm Thị Minh, Trung tâm đào tạo và chăm sóc tinh thần Thân Tâm Trí (P.Bình Tiên, TP.HCM; trước là P.8, Q.6, TP.HCM), cho rằng não bộ con người đang bị tái lập trình bởi môi trường số.
Theo bà Minh, việc nhiều người trẻ lấp đầy mọi khoảng chờ bằng điện thoại xuất phát từ ba cơ chế: né tránh cảm xúc khó chịu, quen với phần thưởng tức thì và nỗi sợ bị bỏ lỡ. "Khi không có gì làm, não sẽ "quay vào trong", xuất hiện suy nghĩ, lo âu, tự vấn. Với nhiều người, đây không phải trạng thái dễ chịu, nên điện thoại trở thành liều thuốc 'gây tê' tinh thần nhanh chóng. Đồng thời, mạng xã hội, video ngắn… cung cấp kích thích nhanh, khiến não quen với việc nhận phần thưởng tức thì. Khi rơi vào khoảng trống, não sẽ tự động tìm lại cảm giác đó", bà nhận định.
Bà Minh cho biết việc tiếp nhận thông tin liên tục còn khiến não rơi vào trạng thái chú ý phân mảnh. "Khả năng tập trung giảm, người trẻ có xu hướng lướt qua thông tin thay vì phân tích sâu. Khi mọi khoảng trống đều bị lấp đầy, con người cũng không còn thời gian để tự hỏi mình đang cảm thấy gì, muốn gì", bà Minh nói.
Chuyên gia tâm lý Vũ Minh Tiến, Trung tâm tư vấn tâm lý Việt Healthcare (P.Tân Hưng, TP.HCM; trước là P.Tân Quy, Q.7, TP.HCM), cho rằng việc thiếu khoảng lặng có thể ảnh hưởng trực tiếp đến sức khỏe tinh thần. "Càng bận rộn với điện thoại, người trẻ lại càng dễ cảm thấy trống rỗng, do không có thời gian xử lý cảm xúc".
Theo ông, điều này còn dẫn đến cảm giác cô đơn kiểu "đông người mà vẫn lạc lõng", gia tăng lo âu, rối loạn giấc ngủ và giảm mức độ hài lòng với cuộc sống.
Ông Tiến cảnh báo, việc thiếu thời gian ở một mình với chính mình có thể khiến người trẻ dễ rơi vào khủng hoảng hiện sinh. "Khi không có thói quen đối diện với bản thân, nhiều người sống theo quán tính hoặc kỳ vọng xã hội. Đến khi gặp biến cố, những câu hỏi như 'mình là ai, mình muốn gì' có thể ập đến và gây khủng hoảng mạnh hơn".
Ngày 14.6, tại sân vận động Phú Mỹ (phường Phú Mỹ, TP.HCM), Trung ương Hội Liên hiệp thanh niên Việt Nam tổ chức Ngày hội Thanh niên công nhân năm 2026 tại các khu công nghiệp, khu chế xuất với chủ đề "Thanh niên công nhân - Lan tỏa năng lượng tích cực".
Anh Nguyễn Tường Lâm, Bí thư BCH Trung ương Đoàn, Chủ tịch Hội Liên hiệp thanh niên Việt Nam; ông Lê Văn Minh, Phó trưởng Ban Tuyên giáo và Dân vận TP.HCM; ông Phan Hồng Ân, Phó chủ tịch Ủy ban MTTQ Việt Nam TP.HCM tham dự ngày hội.
Tại ngày hội, Ban tổ chức đã trao tặng quà cho thanh niên công nhân có hoàn cảnh khó khăn, tuyên dương thủ lĩnh công nhân có thành tích xuất sắc, tổ chức khám bệnh, tư vấn sức khỏe, cấp phát thuốc miễn phí cho 1.000 công nhân….
Đợi đến lượt khám bệnh, chị Nguyễn Thị Phượng Hằng (37 tuổi), công nhân Công ty CP sản xuất kinh doanh thiết bị chiếu sáng Thái Bình Dương (cụm công nghiệp Trảng Cát, phường Tân Thành) cho biết rất vui và hạnh phúc khi tham gia chương trình ngày hội.
"Từ nhiều ngày trước, công ty có thông báo cho công nhân đăng ký tham gia chương trình ngày hội. Tôi đã đăng ký, vì tôi biết chương trình này rất có ý nghĩa. Tôi đã tham gia nhiều hoạt động tại ngày hội, trong đó đăng ký khám sức khỏe để bảo đảm mình luôn khỏe mạnh để làm việc", chị Hàng chia sẻ.
Phát biểu tại ngày hội, anh Nguyễn Tường Lâm nhận định thanh niên công nhân là lực lượng năng động, sáng tạo trong lao động, sản xuất và đời sống xã hội, chủ động tiếp cận khoa học, công nghệ hiện đại, có vai trò quan trọng góp phần vào mục tiêu tăng trưởng 2 con số của đất nước trong thời gian tới.
Trong thời gian qua, Bộ Chính trị đã ban hành Nghị quyết 57, 68 và 79, đã tạo động lực phát triển mạnh mẽ thúc đẩy tăng trưởng kinh tế đất nước, mở ra nhiều cơ hội việc làm cho các bạn thanh niên.
Nhằm cụ thể hóa các chủ trương chính sách của Đảng và Nhà nước, Đoàn TNCS Hồ Chí Minh, Hội Liên hiệp thanh niên Việt Nam tại các tỉnh, thành phố, địa phương, đơn vị đã triển khai nhiều nội dung nâng cao kỹ năng, trang bị kiến thức, bản lĩnh cho thanh niên công nhân để đáp ứng yêu cầu kịp thời của doanh nghiệp, thị trường lao động.
Tổ chức các hoạt động chăm lo cho thanh niên công nhân tại các khu công nghiệp, khu chế xuất, qua đó mở rộng mặt trận đoàn kết tập hợp thanh niên, thành lập tổ chức Đoàn, Hội Liên hiệp thanh niên Việt Nam tại các khu công nghiệp, khu chế xuất.
Năm 2026, Trung ương Hội Liên hiệp thanh niên Việt Nam phối hợp cùng Công ty TNHH TCP tổ chức chuỗi Ngày hội Thanh niên công nhân tại 3 khu vực là Phú Thọ, Gia Lai, TP.HCM, thu hút hơn 6.000 thanh niên công nhân.
Tại ngày hội, thanh niên công nhân tham gia các trò chơi dân gian, được tặng quà, khám bệnh, tư vấn sức khỏe, cấp thuốc miễn phí…
Chuỗi ngày hội không chỉ mang đến những hoạt động chăm lo thiết thực mà còn tạo dựng môi trường giao lưu, kết nối, lan tỏa năng lượng tích cực cho thanh niên công nhân, khẳng định vai trò đồng hành của tổ chức Đoàn, Hội, tiếp thêm động lực để thanh niên công nhân phấn đấu, vươn lên, đóng góp vào sự phát triển của doanh nghiệp và đất nước.