Người ủng hộ cho rằng đây là cách ứng xử thực tế, thẳng thắn; trong khi không ít ý kiến cho rằng quan điểm này thực dụng và làm phai nhạt các mối quan hệ.
Theo nội dung trong video, cô gái cho biết không đi đám cưới, không gửi tiền mừng với người đã lâu không gặp. Cụ thể, cô gái nói “hãy bình thường hóa việc bạn mời cưới, tôi không đi, tôi cũng không gửi tiền mừng. Vì đơn giản, chúng ta quá lâu không nói chuyện. Và tôi cũng không có ý định mời bạn đến đám cưới của mình. Thế thôi, không có gì to tát cả”.
Từ một câu chuyện tưởng như rất cá nhân, video này nhanh chóng trở thành tâm điểm tranh cãi, chia cộng đồng mạng thành nhiều luồng ý kiến đối lập. Người đồng tình cho rằng đây là cách ứng xử thẳng thắn, tiết kiệm và thực tế. Trong khi đó, không ít người phản đối, cho rằng quan điểm này làm “lạnh” đi các mối quan hệ và đi ngược lại nét văn hóa truyền thống.
Nguyễn Gia Bảo (27 tuổi), ở P.An Khánh, TP.HCM, thẳng thắn: “Danh sách bạn bè trên mạng xã hội thì nhiều, nhưng người thật sự thân thì chỉ vài người. Có những người cả năm không nói chuyện, đến khi cưới lại gửi thiệp. Tôi nghĩ việc không đi hay không gửi tiền cũng không có gì sai”.
Theo Bảo, việc giữ khoảng cách trong những mối quan hệ xã giao là cách để tiết kiệm thời gian và chi phí, nhất là trong bối cảnh giá cả sinh hoạt ngày càng tăng.
Cùng quan điểm, Trần Minh Quân (29 tuổi), ở P.Hòa Hưng, TP.HCM, cho rằng: “Đi đám cưới giờ nhiều khi thành áp lực tài chính. Một tháng có thể nhận 4-5 thiệp, mỗi lần đi là vài trăm ngàn đến cả triệu đồng. Nếu không thân, tôi nghĩ hoàn toàn có quyền từ chối”.
Không ít người trẻ cũng chia sẻ rằng việc “có đi có lại” trong chuyện tiền mừng đôi khi tạo ra một vòng lặp mang tính nghĩa vụ hơn là xuất phát từ tình cảm.
“Có những người mình từng đi đám cưới, nhưng sau đó không còn liên lạc. Nếu sau này mình cưới, chưa chắc họ nhớ để… trả lại. Như vậy thì việc gửi tiền mừng liệu có còn ý nghĩa?”, tài khoản Facebook Tống Thị Thu Hiền bình luận.
Ở chiều ngược lại, nhiều ý kiến cho rằng quan điểm trên là quá thực dụng, dễ làm tổn thương người khác và làm phai nhạt giá trị của các mối quan hệ.
Nguyễn Đào Phương Hải (27 tuổi), ngụ ở đường Nguyễn Sỹ Sách, P.Tân Sơn, TP.HCM, chia sẻ: “Đám cưới không chỉ là chuyện tiền mừng, mà còn là dịp để gặp lại, kết nối lại những người từng quen biết. Không đi thì có thể hiểu, nhưng nói thẳng không gửi tiền nghe khá phũ phàng”.
Theo Hải, trong văn hóa Việt Nam, việc gửi thiệp cưới không chỉ dành cho những người thân thiết nhất, mà còn là cách để báo tin vui và thể hiện sự trân trọng với những mối quan hệ từng có.
“Dù lâu không gặp, nhưng từng là bạn học, đồng nghiệp, thì ít nhiều cũng có kỷ niệm. Một lời chúc, một phong bì nhỏ cũng là cách giữ phép lịch sự”, Hải nói.
Nhiều người cũng bày tỏ lo ngại rằng nếu ai cũng áp dụng quan điểm này, các mối quan hệ xã hội sẽ ngày càng “lạnh”, thiếu sự gắn kết.
“Không ai bắt buộc phải đi hết tất cả các đám cưới, nhưng cách từ chối cũng nên khéo léo. Nếu thẳng thừng như vậy, dễ khiến người khác cảm thấy bị coi nhẹ”, Lê Mai Chi (26 tuổi), ở P.Tân Thuận, TP.HCM nêu quan điểm.
Theo Trần Vũ Tùng (29 tuổi), ở P.Sài Gòn, TP.HCM, câu chuyện tiền mừng đám cưới là một chủ đề nhạy cảm. Tùng thừa nhận từng cảm thấy áp lực khi nhận được thiệp cưới, đặc biệt là từ những mối quan hệ không còn thân thiết. “Có tháng mình nhận 6 – 7 thiệp mời đám cưới, tổng tiền mừng có khi bằng nửa tháng lương. Nếu không đi thì ngại, mà đi thì áp lực tài chính”, Tùng chia sẻ.
Trao đổi về vấn đề này, chuyên gia tâm lý Lê Hồ Bích Ngân, Trung tâm tư vấn tâm lý Việt Tâm (P.An Khánh, TP.HCM), cho rằng tranh cãi xoay quanh video thực chất phản ánh sự thay đổi trong cách người trẻ nhìn nhận các mối quan hệ.
“Không ít người trẻ hiện nay đề cao ranh giới cá nhân và tính thực tế. Họ sẵn sàng từ chối những điều khiến mình không thoải mái, kể cả trong các mối quan hệ xã hội”, bà Ngân nhận định.
Tuy nhiên, theo bà Ngân, việc thể hiện quan điểm cần đi kèm với sự tinh tế và tôn trọng người khác. “Không đi đám cưới hay không gửi tiền mừng là quyền cá nhân. Nhưng cách truyền đạt rất quan trọng. Nếu nói quá thẳng hoặc thiếu cân nhắc, dễ gây tổn thương và tạo cảm giác bị từ chối”, bà Ngân nói.
Chuyên gia cũng gợi ý, trong những trường hợp không thể tham dự, người trẻ có thể lựa chọn cách ứng xử linh hoạt hơn như gửi lời chúc, gọi điện hỏi thăm hoặc giải thích lý do một cách chân thành. “Giữ gìn mối quan hệ không nhất thiết phải bằng tiền, nhưng cần thể hiện sự tôn trọng và thiện chí”, bà Ngân nhấn mạnh.
Còn chuyên gia tâm lý Đặng Hòa Thu Nhân, Trung tâm tham vấn và trị liệu, tư vấn tâm lý Khải An (P.Bình Trưng, TP.HCM), cho rằng không thể phủ nhận, mạng xã hội đã góp phần đẩy những quan điểm cá nhân trở thành chủ đề tranh luận rộng rãi. Minh chứng là chỉ trong thời gian ngắn, video của cô gái ấy đã thu hút hàng nghìn lượt chia sẻ, kèm theo vô số bình luận trái chiều. Nhiều người thậm chí còn gắn nhãn cho quan điểm này là thực dụng, hoặc ngược lại là dám nói điều nhiều người nghĩ.
Theo bà Nhân, việc các quan điểm cá nhân lan truyền trên mạng không phải là điều hiếm gặp, đặc biệt khi chúng chạm đến những vấn đề phổ biến trong đời sống. “Đám cưới, tiền mừng, các mối quan hệ xã hội là những chủ đề mà ai cũng từng trải qua. Khi có một quan điểm khác biệt xuất hiện, sẽ dễ dàng kích hoạt tranh luận”, bà Nhân nhận định.
Bà Nhân cho rằng tranh cãi xoay quanh quan điểm “không đi đám cưới, không gửi tiền mừng với người đã lâu không gặp” dường như không có một đáp án chung cho tất cả. Mỗi người, tùy vào hoàn cảnh, điều kiện tài chính và cách nhìn nhận mối quan hệ, sẽ có lựa chọn riêng.
“Điều quan trọng, không phải là đi hay không đi đám cưới, gửi hay không gửi tiền mừng, mà là cách mỗi người ứng xử với các mối quan hệ của mình”, bà Nhân nói.
Mới đây, Condé Nast Traveler (Tạp chí du lịch danh tiếng thế giới của Mỹ) công bố Việt Nam đứng thứ 17 trong danh sách 28 quốc gia đẹp nhất thế giới, xếp trên Anh (hạng 19) và Italy (hạng 24). Bảng xếp hạng dựa trên cảm nhận của các biên tập viên và chuyên gia du lịch, cùng trải nghiệm thực tế của du khách quốc tế. Công bố này làm nức lòng người Việt, nhất là giới trẻ đam mê khám phá, trải nghiệm cảnh đẹp.
Là một người đam mê khám phá cảnh đẹp và xê dịch, Nguyễn Thị Nga (30 tuổi, làm việc tại ở TP.HCM), thường có 2-3 chuyến đi mỗi năm đến các vùng đất trong nước để thỏa niềm yêu thích của mình. Đi đến những nơi như: biển Kỳ Co – Eo Gió (Gia Lai), vịnh Vĩnh Hy (Khánh Hòa), Huế hay Hà Giang… Nga đều trầm trồ trước vẻ đẹp hùng vĩ hay nên thơ của mỗi điểm đến. Và khi biết thông tin Việt Nam đứng top 17 trong 28 quốc gia đẹp nhất thế giới, Nga rất tự hào và cảm thấy đất nước xinh đẹp này cần được thế giới biết đến nhiều hơn nữa.
"Việt Nam mình quá đẹp! Top 17 đẹp nhất thế giới là điều rất tuyệt vời, rất tự hào luôn. Nếu có cơ hội và điều kiện, bạn hãy đi và thưởng ngoạn để biết nước mình đẹp đến nhường nào", Nga chia sẻ.
Với Hồ Như Phương Thảo, (30 tuổi, nhân viên tại một chi nhánh ngân hàng nước ngoài ở TP.HCM), đi du lịch cũng là một cách để xả stress sau những giờ làm việc căng thẳng. Thảo cho biết bản thân yêu thích thăm thú đó đây nên hay giới thiệu với bạn bè ngoại quốc những điểm đến để họ biết Việt Nam sở hữu nhiều thắng cảnh.
"Tự hào quá đi! Cảm thấy tự hào tôi là người Việt Nam khi nước chúng ta lọt top 17 quốc gia đẹp nhất thế giới. Điều này khiến tôi muốn dành nhiều thời gian hơn nữa để khám phá thêm những vùng đất mới", Thảo nói.
Theo Cục Thống kê, Bộ Tài chính, trong 2 tháng đầu năm 2026, Việt Nam đón gần 4,7 triệu lượt khách quốc tế, tăng 18,1% so với cùng kỳ năm trước. Số liệu cho thấy, Việt Nam đang trở thành điểm đến lý tưởng của nhiều khách nước ngoài. Và niềm tự hào về danh hiệu top 17 quốc gia đẹp nhất thế giới sẽ là "cú hích mạnh" khiến người trẻ trong nước đi du lịch nhiều hơn cũng như khách ngoại đến Việt Nam ngày một đông hơn.
Tiến sĩ Nguyễn Thu Thủy, có nhiều năm giảng dạy tại Khoa Du lịch, Trường ĐH Khoa học xã hội và nhân văn (ĐH Quốc gia Hà Nội), cho rằng hoàn toàn có cơ sở để kỳ vọng về điều trên. Tâm lý tự hào dân tộc là một động lực du lịch rất thực tế, đặc biệt với thế hệ trẻ - nhóm vốn nhạy cảm với xu hướng và dễ bị truyền cảm hứng qua mạng xã hội. Khi thông tin được chia sẻ rộng trên các diễn đàn, phần nào tạo ra hiệu ứng "tôi phải tự mình khám phá vẻ đẹp đất nước mình", thúc đẩy du lịch nội địa theo cách rất tự nhiên và bền vững.
"Hơn nữa, giới trẻ ngày nay du lịch không chỉ để nghỉ ngơi mà còn để tạo nội dung, chia sẻ và khẳng định bản thân. Niềm tự hào về quê hương chính là câu chuyện họ muốn kể, biến mỗi bạn trẻ thành một "đại sứ du lịch không chính thức", đặc biệt trên mạng xã hội", tiến sĩ Nguyễn Thu Thủy nói.
Tuy nhiên, tiến sĩ Nguyễn Thu Thủy cho rằng cảm xúc tự hào cũng cần được "nuôi dưỡng" bằng trải nghiệm thực tế xứng tầm. Nếu đến nơi mà dịch vụ kém, môi trường ô nhiễm, bị "chặt chém"… thì niềm tự hào đó sẽ nhanh chóng chuyển thành thất vọng và phản tác dụng. Vì vậy đây vừa là cơ hội, vừa là áp lực để ngành du lịch phải làm tốt hơn.
Theo bà Thủy, Việt Nam được xếp hạng top quốc gia đẹp nhất thế giới là một tín hiệu rất tích cực. Điều này mang lại ít nhất ba lợi ích rõ rệt. Đầu tiên, đây là hình thức quảng bá thương hiệu quốc gia miễn phí, thông điệp lan tỏa trên truyền thông quốc tế, tiếp cận hàng triệu khách du lịch tiềm năng mà không tốn ngân sách xúc tiến. Thứ hai, góp phần củng cố niềm tin của du khách khi được bên thứ ba uy tín công nhận, khách quốc tế sẽ tự tin hơn khi lựa chọn Việt Nam thay vì các điểm đến cạnh tranh trong khu vực. Thứ ba, tạo động lực để nâng cao chất lượng dịch vụ bởi danh hiệu đặt ra kỳ vọng cao hơn, buộc các bên liên quan từ doanh nghiệp đến địa phương phải đầu tư cải thiện hạ tầng và trải nghiệm du khách để xứng tầm.
"Danh hiệu chỉ là cánh cửa mở ra, còn giữ chân khách và tăng chi tiêu phụ thuộc vào chất lượng dịch vụ thực tế, chính sách visa thông thoáng và sản phẩm du lịch đa dạng, đây mới là bài toán dài hạn cần giải quyết", bà Thủy nhấn mạnh.
Tốt nghiệp THPT, anh Bình chọn dừng lại con đường học vấn để phụ giúp gia đình kinh doanh quán ăn ở phường Sóc Trăng, thành phố Cần Thơ (trước đây là thành phố Sóc Trăng, tỉnh Sóc Trăng). Từ trăn trở về bài toán tăng thu nhập và khát vọng làm giàu trên quê hương, anh mạnh dạn khởi nghiệp với mô hình nuôi cua đinh.
"Năm 2019, trong quá trình tìm kiếm mô hình kinh tế phù hợp, tôi có dịp tham quan mô hình nuôi cua đinh của một hộ dân tại xã Thạnh Xuân. Nhận thấy vật nuôi này mang lại hiệu quả kinh tế cao, đầu ra ổn định, tôi quyết định đầu tư hơn 40 triệu đồng xây dựng 4 hồ xi măng và mua 20 con cua đinh giống về nuôi thử nghiệm", anh Bình kể.
Thời gian đầu nuôi cua đinh, anh Bình gần như phải tự học tất cả. Ban ngày phụ quán ăn, ban đêm anh lên mạng tìm hiểu kỹ thuật nuôi cua đinh, đồng thời đến các hộ nuôi lâu năm để học hỏi kinh nghiệm. Nhờ chịu khó nghiên cứu, chăm sóc đúng kỹ thuật, đàn cua đinh phát triển tốt. Đến năm 2021, những con cua đinh đầu tiên bắt đầu sinh sản, mở ra hướng đi mới cho mô hình.
Hiện nay, cơ sở nuôi cua đinh của anh Bình duy trì khoảng 20 con cua đinh bố mẹ. Mỗi năm cung cấp ra thị trường khoảng 400 - 500 con cua đinh giống, phục vụ nhu cầu nuôi thương phẩm của người dân trong và ngoài địa phương.
Để bảo đảm cua đinh sinh trưởng tốt, anh Bình thiết kế hệ thống hồ nuôi khoa học, phù hợp với từng giai đoạn phát triển của vật nuôi. Hồ cua đinh bố mẹ rộng khoảng 7m2, mỗi hồ nuôi 5 con. Hồ nuôi cua đinh con diện tích khoảng 24 m2, mật độ thả từ 50 - 60 con/hồ. Các hồ đều được bố trí ở khu vực cao ráo để cua đinh nghỉ ngơi và sinh sản.
Theo anh Bình, cua đinh khoảng 2 năm tuổi bắt đầu đẻ trứng, mỗi lứa 10 - 12 trứng. "Sau khoảng 3 ngày, tôi lấy trứng ra khỏi hồ rồi đưa vào bể cát để ấp. Khoảng 3 tháng trứng nở. Cua đinh con được nuôi riêng để dễ chăm sóc", anh Bình chia sẻ.
Trong tháng đầu tiên, anh Bình cho cua đinh con ăn thức ăn công nghiệp để tăng sức đề kháng; sau đó chuyển dần sang các loại thức ăn tự nhiên như tép rong, cá rô phi, thịt vụn… nhằm giúp cua đinh thích nghi tốt và dễ chăm sóc khi người dân mua về nuôi.
Hiện cua đinh giống được anh Bình bán với giá từ 270.000 - 350.000 đồng/con. Ngoài cung cấp con giống, anh còn chế biến cua đinh thành các món ăn phục vụ thực khách với giá khoảng 650.000 đồng/kg.
Theo anh Bình, nhu cầu nuôi cua đinh hiện rất lớn nhưng nguồn cung con giống trên thị trường vẫn còn hạn chế. Vì vậy, anh đang tiếp tục mở rộng thêm hồ nuôi, tăng số lượng cua đinh bố mẹ và đẩy mạnh quảng bá sản phẩm thông qua mạng xã hội, sàn thương mại điện tử.
Ngoài cua đinh, anh Bình còn mở rộng sang nhiều loại vật nuôi khác như gà thả vườn với hơn 200 con và rắn ri cá với trên 200 con. Việc đa dạng hóa vật nuôi giúp anh chủ động nguồn thực phẩm sạch phục vụ cho quán ăn gia đình, đồng thời tạo thêm thu nhập, hướng đến mô hình sản xuất theo chuỗi khép kín.
Cơ sở nuôi cua đinh của anh Bình được Chi cục Kiểm lâm tỉnh Sóc Trăng (cũ) cấp phép.
Từ hiệu quả kinh tế đạt được, anh Bình trở thành gương thanh niên khởi nghiệp tiêu biểu tại địa phương. Không chỉ làm kinh tế giỏi, anh còn thường xuyên chia sẻ kinh nghiệm, hỗ trợ đoàn viên, thanh niên tiếp cận kỹ thuật chăn nuôi và phát triển mô hình kinh tế hộ gia đình.
Theo anh Võ Phú Quốc, Phó bí thư Đoàn phường Sóc Trăng, mô hình nuôi cua đinh của anh Bình là một trong những mô hình kinh tế tiêu biểu của thanh niên địa phương. "Đoàn phường thường xuyên phối hợp cùng anh Bình tổ chức các buổi tham quan, chia sẻ kinh nghiệm chăn nuôi cho đoàn viên, thanh niên; đồng thời hỗ trợ quảng bá sản phẩm, tiếp cận nguồn vốn để mở rộng quy mô sản xuất", anh Quốc cho biết.
Chia sẻ tại Hành trình hữu nghị Việt Nam - Trung Quốc (diễn ra cuối năm 2025 tại Quảng Châu, do Đài Phát thanh - Truyền hình Quảng Đông tổ chức), TS Trương Thị Bích Hạnh, Phó hiệu trưởng Trường THPT chuyên Khoa học xã hội và nhân văn (Trường ĐH Khoa học xã hội và nhân văn, ĐHQG Hà Nội), đã đưa ra cách tiếp cận giàu chiều sâu lịch sử để lý giải nền tảng của tình hữu nghị và giá trị của giao lưu nhân văn giữa hai quốc gia.
Theo TS Trương Thị Bích Hạnh, nhìn lại lịch sử, đặc biệt là giai đoạn cuối thế kỷ 19, đầu thế kỷ 20 - thời điểm mang tính bước ngoặt đối với cả hai dân tộc, có 3 điểm tương đồng cơ bản giữa hai nước Việt - Trung, được gọi là "3 chữ đồng": đồng văn (cùng chung nền tảng văn hóa), đồng chủng (có sự gần gũi về nguồn gốc) và đồng bệnh (cùng đối mặt với nguy cơ mất nước và tình trạng lạc hậu). Chính những điểm tương đồng này đã tạo nên sự gắn bó tự nhiên, thúc đẩy các thế hệ yêu nước hai nước tìm đến nhau trong hành trình cứu quốc.
Bà Hạnh cho biết có 3 thế hệ người Việt Nam sang Trung Quốc tìm đường cứu nước. Từ những nhà lãnh đạo phong trào Cần Vương cuối thế kỷ 19, đến thế hệ Phan Bội Châu với nỗ lực xây dựng các tổ chức cách mạng, và sau đó là thế hệ do Nguyễn Ái Quốc dẫn dắt đã tìm ra con đường giải phóng dân tộc. Ở chiều ngược lại, nhiều nhà cách mạng Trung Quốc, tiêu biểu là Tôn Trung Sơn, cũng từng hoạt động tại Việt Nam, góp phần tạo nên sự giao thoa tư tưởng và hành động giữa hai dân tộc.
Theo TS Trương Thị Bích Hạnh, những thành công hay thất bại của các thế hệ đi trước đều để lại di sản quý giá, trong đó có nền tảng của tình hữu nghị Việt - Trung ngày nay. Đây chính là "gốc rễ" để hai nước tiếp tục phát triển giao lưu nhân văn trong bối cảnh hiện đại.
Từ nền tảng lịch sử đó, bà Hạnh cho rằng giao lưu nhân văn Việt Nam - Trung Quốc hiện nay có nhiều điều kiện thuận lợi để phát triển. Không chỉ dựa trên sự tương đồng về lịch sử và văn hóa, hai nước còn có quá trình đồng hành trong việc tìm kiếm con đường phát triển và thiết lập quan hệ ngoại giao từ năm 1950.
Đặc biệt, TS Hạnh nhấn mạnh sự mở rộng từ "3 chữ đồng" trong lịch sử sang một "chữ đồng" mới trong hiện tại - đó là "đồng hành", cùng hướng tới xây dựng cộng đồng chia sẻ tương lai. Qua đó, bà khẳng định các chương trình giao lưu nhân văn không chỉ mang ý nghĩa giao lưu đơn thuần, mà còn là sự tiếp nối lịch sử, góp phần củng cố hiểu biết, tăng cường tin cậy và làm sâu sắc hơn mối quan hệ hữu nghị giữa nhân dân hai nước.
Là một học giả của Trung Quốc, ông Ngưu Khải Quân, Viện trưởng Viện Quan hệ quốc tế, ĐH Trung Sơn, cũng cho rằng Trung Quốc và Việt Nam có rất nhiều điểm tương đồng và liên kết về mặt văn hóa. Trong số các quốc gia Đông Nam Á, người Trung Quốc dễ dàng giao tiếp và thấu hiểu nhất chính là với người Việt Nam và người Singapore. "Xét từ góc độ này, nếu Trung Quốc muốn giao lưu và hợp tác sâu rộng với các nước Đông Nam Á, thì Việt Nam và Singapore sẽ là những cầu nối quan trọng nhất, cả về kinh tế, văn hóa, giáo dục và giao lưu nhân dân", ông Ngưu Khải Quân nhận định thêm.
Theo ông Quân, hiện nay có rất nhiều sinh viên Trung Quốc sang Việt Nam học tập, khảo sát và cũng có rất nhiều lưu học sinh Việt Nam đang học tập tại Trung Quốc. Đồng thời, giao lưu học thuật giữa các chuyên gia, học giả hai nước cũng nở rộ và số lượng người Trung Quốc đang làm ăn, kinh doanh tại Hà Nội và TP.HCM cũng rất lớn. "Tôi cho rằng đây đều là những cầu nối quan trọng giúp hai nước Trung - Việt thấu hiểu nhau hơn", Viện trưởng Ngưu Khải Quân nêu.
Nhận định về các biện pháp thúc đẩy hợp tác trong thời gian tới, ông Ngưu Khải Quân kỳ vọng trong tương lai, Việt Nam sẽ tiếp tục đóng vai trò cầu nối tích cực trong tăng cường hợp tác kinh tế cũng như đẩy mạnh giao lưu nhân văn giữa hai nước nói riêng và Trung Quốc - ASEAN nói chung. "Tôi cho rằng trước hết, hai bên có thể thúc đẩy hợp tác kinh tế. Một trong những khía cạnh hợp tác nhiều tiềm năng phải kể đến là lĩnh vực robot và năng lượng mới. Đây được coi là những thế mạnh của Trung Quốc hiện nay", ông Quân khẳng định.
Ngoài ra, hai bên có thể thúc đẩy giao lưu văn hóa và giao lưu nhân dân. Theo Viện trưởng Quân, cả văn hóa và kinh tế đều còn rất nhiều dư địa để hai bên trao đổi, giao lưu và học hỏi. Khi được hỏi đánh giá của ông về Năm giao lưu nhân văn Việt - Trung 2025, ông Ngưu Khải Quân cho biết sẽ sử dụng 3 từ: thấu hiểu, tôn trọng, và giao lưu.
"Chỉ cần hai bên tăng cường giao lưu, thì chúng ta sẽ thấu hiểu nhau hơn, từ đó dẫn đến sự tôn trọng lẫn nhau. Và càng tôn trọng nhau, thì quan hệ hai nước sẽ càng tiến xa hơn và bền vững hơn. Như tôi đã đề cập, văn hóa hai nước Trung - Việt có rất nhiều điểm tương đồng. Trong số những người nước ngoài tôi từng tiếp xúc, người Việt Nam là những người mà tôi dễ dàng trao đổi sâu sắc nhất. Khi đã có sự tôn trọng và thấu hiểu lẫn nhau, những mâu thuẫn nhỏ giữa các quốc gia đều có thể giải quyết được. Giao lưu càng nhiều, quan hệ đôi bên sẽ càng bền vững và lâu dài", ông Quân nhấn mạnh.
Có mặt trong Hành trình hữu nghị Việt - Trung, ông Nguyễn Việt Dũng, Tổng lãnh sự Việt Nam tại Quảng Châu, đã cùng các đại biểu tham quan nhiều di tích mang dấu ấn sâu đậm của tình hữu nghị Việt - Trung như: Nghĩa trang Hoàng Hoa Cương, nơi có ngôi mộ liệt sĩ Việt Nam Phạm Hồng Thái. Ông Dũng đã có những chia sẻ sâu sắc về tầm quan trọng và ý nghĩa của hành trình thăm các "địa chỉ đỏ" đối với quan hệ hai nước.
Theo ông Nguyễn Việt Dũng, hành trình đỏ là nhịp cầu nối liền quá khứ hào hùng với hiện tại năng động. Việc đoàn đại biểu được thăm lại những di tích lịch sử gắn liền với quá trình hoạt động cách mạng của Chủ tịch Hồ Chí Minh và các bậc tiền bối tại Trung Quốc là một trải nghiệm vô cùng xúc động. Đây là cơ hội để thế hệ trẻ thấu hiểu sâu sắc về tình đoàn kết, sự kề vai sát cánh giữa hai dân tộc trong những giai đoạn lịch sử gian khổ nhưng vẻ vang, từ đó tiếp thêm động lực để giữ gìn và phát huy tình hữu nghị truyền thống.
Cũng trong hành trình này, đoàn đại biểu đã gặp những học giả Trung Quốc yêu mến Việt Nam. Ông Phòng Vĩnh Phu, nghiên cứu viên cao cấp Trung tâm Đông Nam Á (ĐH Trung Sơn), là một trong những người gắn bó lâu dài với Việt Nam và nói tiếng Việt như người Việt. Ông đã hơn 30 lần đến Việt Nam, đi qua nhiều địa phương từ Lạng Sơn đến Phú Quốc. Năm 2012, dù đã cao tuổi, ông vẫn cố gắng về Nghệ An để thăm quê hương Chủ tịch Hồ Chí Minh. Ông cho biết mỗi ngày ông dành hơn một giờ để đọc tin tức Việt Nam. Ông bày tỏ ấn tượng với sự phát triển nhanh chóng của Việt Nam trong những năm gần đây, đặc biệt là tinh thần cải cách và khát vọng vươn lên trong giai đoạn mới.
"Tôi đã tham gia giảng dạy cho nhiều sinh viên người Việt Nam, họ rất chăm chỉ, dễ mến, có chí tiến thủ. Các thế hệ thanh niên hai nước cần kiên trì đi theo con đường lý tưởng cách mạng của các bậc tiền bối, vun đắp cho tình hữu nghị giữa hai nước Việt Nam và Trung Quốc mãi mãi xanh tươi, đời đời bền vững", ông Phòng Vĩnh Phu bày tỏ. (còn tiếp)