Tiền vệ Rodri chấn thương trong trận gặp Arsenal cuối tuần qua, nên sự vắng mặt của anh ở trận gặp Burnley là bất khả kháng. Nico O’Reilly thay Rodri đá cặp với Bernardo Silva ở khu giữa sân. Vị trí hậu vệ trái của O’Reilly được giao lại cho Rayan Ait-Nouri. Ngoài ra, không có sự thay đổi nào khác trong đội hình chính của Man.City. Mở rộng vấn đề có thể thấy HLV Guardiola chẳng những không hề xáo trộn nhân sự, mà còn giữ nguyên sơ đồ chiến thuật 4-2-3-1.
Những trận gần đây luôn là như vậy. Phía sau trung phong Erling Haaland là bộ ba tiền vệ Jeremy Doku, Rayan Cherki, Antoine Semenyo; cặp tiền vệ trung tâm là Rodri – Bernardo; cặp trung vệ là Marc Guehi – Abdukodir Khusanov; hậu vệ cánh là Matheus Nunes (bên phải) và O’Reilly (bên trái). Ngoài chuyện O’Reilly thay chỗ Rodri như vừa nêu, ông Guardiola chỉ thay đổi đội hình chính khi Man.City đá cúp. Và chỉ có một khác biệt trong trận gặp Liverpool ở Cúp FA gần đây là việc tạo cơ hội cho James Trafford trấn giữ khung thành, thay chỗ Gianluigi Donnarumma.
Giữ nguyên đội hình ở 3 – 4 trận liên tiếp là điều hiếm thấy trong cách cầm quân của HLV Guardiola. Trước đây, ông thường xoay tua xoành xoạch. Vả lại, nhân sự gắn liền với lối chơi. Khi ông thay đổi nhân sự, thì chiến thuật của Man.City cũng thay đổi theo, luân chuyển giữa các sơ đồ 4-1-4-1, 4-3-3, 4-2-3-1. Nhìn vào đội hình chính của Man.City trong các trận đấu gần đây, giới quan sát tự hỏi: Phải chăng Guardiola đã xác định đội hình và cách chơi tối ưu, đồng nghĩa công thức chiến thắng cho Man.City?
Ông Guardiola không sở trường về việc huấn luyện ngay trong trận đấu, nghĩa là linh hoạt thay đổi tùy theo diễn tiến, tình thế. Với mẫu HLV nặng về triết lý như Guardiola, đội hình chính luôn là yếu tố quan trọng bậc nhất. Đội hình chính đi liền với lối chơi chủ đạo và các bài tập hằng ngày, từ đó quyết định mức độ nhuần nhuyễn và ổn định. Đây lại là giai đoạn nước rút để mức độ ổn định của một đội bóng cất lên tiếng nói quan trọng.
Dĩ nhiên, ông Guardiola hay bất kỳ HLV nào khác đều luôn biết rõ công thức thành công của mình. Chẳng qua ông không dễ đưa ra đội hình tối ưu ở mọi lúc, mọi nơi. Man.City là đội bóng phải thường xuyên thi đấu 2 trận mỗi tuần, với tầm quan trọng của trận đấu và tính chất giải đấu thường rất khác nhau. Dù muốn hay không ông buộc phải xoay tua đội hình là vì vậy.
Bây giờ, thầy trò Guardiola đã bị loại khỏi Champions League và đã có Cúp Liên đoàn làm vốn trong mùa bóng này. Ở Cúp FA, Man.City đã vào bán kết (và chỉ gặp đối thủ yếu Southampton vào cuối tuần này). Trên nguyên tắc,
Man.City đang có thuận lợi lớn (so với chính họ ở giai đoạn giữa mùa) về mặt thể lực, cũng không phải chịu quá nhiều áp lực.
Ngược hẳn với Man.City chính là đối thủ đang đua vô địch với họ. Không cần nói thêm điều gì về nguy cơ phải làm á quân trong 4 mùa bóng liên tiếp của Arsenal. Cuộc đua ở Ngoại hạng Anh năm nay của Arsenal luôn có màu sắc lịch sử. Đã vậy, nói đến Arsenal ở Champions League là cũng phải nói đến các cột mốc lịch sử. Lần đầu tiên họ lọt vào bán kết Champions League trong 2 mùa bóng liên tiếp. Và nếu vượt qua Atletico Madrid, Arsenal lại đứng trước cơ hội lịch sử khi lần đầu tiên vô địch Champions League. HLV Mikel Arteta dù muốn tạm quên tất cả để toàn tâm toàn ý với cuộc đua tay đôi cùng Man.City, cũng chẳng được. Và khi xen kẽ với các trận đấu quyết định ở giải trong nước là các trận đấu quan trọng nhất, có đẳng cấp cao nhất ở Champions League thì khó nói trước điều gì về lực lượng của Arsenal qua từng vòng đấu.
Đấy mới là những lý do vì sao Man.City đang tràn đầy hy vọng giành lại ngôi vô địch ở giải Ngoại hạng mùa này. Chứ chỉ nói về tình thế thì coi như hai đội đang so kè hoàn toàn: đồng điểm và bằng nhau cả về chỉ số phụ, trước 5 vòng đấu cuối. Xem Arsenal đua với Man.City lúc này chẳng khác gì xem hai đội thi sút luân lưu 11 m.
Theo RMC Sport (Pháp), nhiều khả năng Tổng thống Brazil, Lula đã có ý ám chỉ về điều này, sau khi Neymar đến World Cup vẫn chưa thi đấu trận nào.
Ở trận đội tuyển Brazil gặp Haiti tại Philadelphia (Mỹ) lúc 7 giờ 30 ngày 20.6 trong lượt thứ hai bảng C, anh thậm chí còn bị HLV Ancelotti yêu cầu ở lại trại tập huấn của đội ở New Jersey để tiếp tục quá trình hồi phục chấn thương.
Trước đó, ở trận ra quân hòa Ma Rốc với tỷ số 1-1 ngày 14.6, do trận đấu diễn ra ở New Jersey, nên Neymar vẫn góp mặt để ủng hộ các đồng đội và thường xuyên có mặt bên ngoài đường biên để tham gia "chỉ đạo chiến thuật". Hình ảnh này cũng gây nhiều tranh cãi về vai trò của Neymar ở đội tuyển Brazil.
"Neymar? Anh ấy thậm chí còn không thi đấu!", Tổng thống Lula nói khi một cậu bé nhắc đến tên của cựu tiền đạo CLB PSG và Barcelona. "Neymar là cầu thủ đầu tiên trên thế giới được triệu tập (vào đội tuyển quốc gia) để làm việc từ xa", Tổng thống Lula nói thêm trong một buổi lễ tại một bệnh viện ở Belo Horizonte (đông nam Brazil) ngày 20.6, chỉ khoảng vài giờ trước khi đội tuyển Brazil gặp Haiti.
Neymar từng được xem là niềm hy vọng lớn nhất của đội tuyển Brazil ở các kỳ World Cup gần đây, nhưng anh liên tục gặp vận xui vì chấn thương.
Anh hiện là cầu thủ ghi bàn nhiều nhất trong lịch sử đội tuyển Brazil với 79 bàn, xếp trên cả "Vua bóng đá" Pele ghi 77 bàn. Nhưng Neymar thi đấu đến 128 trận, còn Pele chỉ có 92 trận. Neymar chưa có danh hiệu lớn nào với đội tuyển Brazil, trong khi Pele đã có đến 3 chức vô địch World Cup các năm 1958, 1962 và 1970.
Theo báo chí Brazil, Neymar đang chạy đua với thời gian để kịp bình phục chấn thương để có trận đấu đầu tiên tại World Cup 2026 khi đội tuyển Brazil gặp Scotland ở lượt cuối vòng bảng lúc 5 giờ ngày 25.6 tại Florida. Nhưng cũng có nhiều dự báo, anh sẽ không kịp bình phục để thi đấu, mà chỉ có thể từ trận vòng 32 đội nếu đội tuyển Brazil đi tiếp.
Trận đấu Uruguay - Cabo Verde lúc 5 giờ ngày 22.6 là màn so tài đáng chú ý giữa một đại diện giàu truyền thống của Nam Mỹ và đội bóng đang khát khao khẳng định vị thế. Xét về kinh nghiệm, chất lượng đội hình và bản lĩnh ở các giải đấu lớn, Uruguay được đánh giá cao hơn đáng kể.
Uruguay luôn nổi tiếng với lối chơi giàu sức chiến đấu, kỷ luật và hiệu quả. Đại diện Nam Mỹ không nhất thiết kiểm soát bóng vượt trội, nhưng họ rất biết cách tạo áp lực đúng thời điểm, tranh chấp quyết liệt và tận dụng cơ hội tốt.
Sự kết hợp giữa kinh nghiệm, thể lực và khả năng tổ chức giúp đội tuyển Uruguay trở thành đối thủ khó chịu với bất kỳ đội bóng nào. Ở chiều ngược lại, Cabo Verde bước vào trận đấu với tâm thế của đội cửa dưới.
Đại diện châu Phi có thể không sở hữu nhiều ngôi sao nổi bật như Uruguay, nhưng họ vẫn có điểm mạnh ở nền tảng thể lực, tốc độ và tinh thần thi đấu quyết tâm. Muốn tạo bất ngờ, Cabo Verde cần phòng ngự tập trung, hạn chế khoảng trống trước vòng cấm và tận dụng tối đa các tình huống phản công.
Về cục diện, trận Uruguay gặp Cabo Verde nhiều khả năng sẽ chứng kiến Uruguay chủ động kiểm soát nhịp độ. Họ có thể không vội vàng đẩy cao tốc độ, mà ưu tiên sự chắc chắn, chờ thời cơ khai thác sai lầm của đối thủ.
Trong khi đó, Cabo Verde nhiều khả năng sẽ lùi sâu đội hình, chơi phòng ngự số đông và tìm kiếm cơ hội từ những đường bóng dài. Điểm then chốt nằm ở khả năng chịu sức ép của Cabo Verde, đặc biệt là thủ môn Vizinho quá xuất thần sau trận ra quân hòa Tây Ban Nha 0-0..
Nếu đại diện châu Phi giữ được sự tập trung trong hiệp một, trận đấu có thể trở nên khó đoán hơn. Tuy nhiên, trước một Uruguay giàu kinh nghiệm và bản lĩnh, chỉ một sai lầm nhỏ cũng có thể phải trả giá.
Nhìn chung, Uruguay nhỉnh hơn rõ rệt về mọi mặt và có nhiều cơ sở để giành chiến thắng. Cabo Verde có thể gây khó khăn bằng lối chơi quyết liệt, nhưng rất khó tạo nên bất ngờ lớn.
Ngay sau khi HLV Didier Deschamps khép lại nhiệm kỳ kéo dài 14 năm, đội tuyển Pháp sẽ có "thuyền trưởng" mới. Đó là Zinedine Zidane, huyền thoại bóng đá Pháp.
Cựu HLV Real Madrid dự kiến được bổ nhiệm ngay sau World Cup 2026. Ông dẫn dắt Pháp dự EURO 2028 và World Cup 2030, với mục tiêu đưa "Gà trống Gô-loa" trở lại đỉnh cao thế giới, 8 năm sau ngày xưng vương ở World Cup trên đất Nga.
Zidane là huyền thoại không chỉ của bóng đá Pháp, mà còn của bóng đá thế giới. Trong màu áo CLB, Zidane khoác áo Cannes (1989-1992) trước khi tạo dựng tên tuổi ở Bordeaux (1992-1996), Juventus (1996-2001) và trở thành nhân tố sáng giá bậc nhất "dải ngân hà" Real Madrid trong giai đoạn 2001-2006. Trong suốt sự nghiệp cấp CLB, Zidane chơi 506 trận, ghi tới 95 bàn.
Trong màu áo đội tuyển Pháp, Zidane cũng đạt vinh quang chói lọi với 108 trận, 31 bàn thắng trải dài suốt 12 năm cống hiến (1994-2006). Zidane gồng gánh Pháp vô địch World Cup 1998 trên sân nhà, trong đó ấn tượng nhất là màn đè bẹp Brazil ba bàn không gỡ trong trận chung kết. Với "hạt nhân" Zidane ở tuyến giữa, Pháp tiếp tục EURO 2000 nhờ bàn thắng vàng của David Trezeguet ở trận tranh cúp. Trong giai đoạn khủng hoảng và trầm luân nhất của Pháp tại World Cup 2006, Zidane vẫn kéo "Gà trống Gô-loa" vào chung kết, chỉ thua Ý trên chấm luân lưu. Zidane cũng có khoảnh khắc đi vào lịch sử ở chung kết, với cú đá phạt đền kiểu "panenka" đưa bóng dội xà vào lưới, rồi bị đuổi khỏi sân khi húc đầu vào Marco Materazzi.
Trong suốt sự nghiệp, Zidane đã vô địch đủ Serie A, LaLiga, Champions League, World Cup và EURO. Ông đoạt 3 Quả bóng vàng thế giói, vào các năm 1998, 2000 và 2003. Đến nay, Zidane vẫn là cầu thủ hiếm hoi đăng quang tại Champions League, World Cup và đoạt Quả bóng vàng.
Sự nghiệp huấn luyện của Zidane cũng vĩ đại như thời còn thi đấu, khi ông đoạt hat-trick vô địch Champions League cùng Real Madrid (2015-2016, 2016-2017, 2017-2018), giúp đại diện Tây Ban Nha trở thành đội đầu tiên bảo vệ ngôi vua châu Âu. Sau hai giai đoạn nắm Real Madrid, kết thúc vào năm 2021, Zidane đã từ chối mọi lời đề nghị để chờ đợi cơ hội dẫn dắt đội tuyển Pháp.
Cơ hội ấy cuối cùng cũng đến, khi hợp đồng của HLV Deschamps với Liên đoàn Bóng đá Pháp (FFF) khép lại.
Trong 14 năm dẫn dắt đội tuyển Pháp, Deschamps mang về chức vô địch World Cup 2018, cùng ngôi á quân EURO 2016 và World Cup 2022, hạng ba EURO 2024, bán kết World Cup 2026.