Tôi rất đồng cảm với chia sẻ của tác giả bài viết “Đám cưới ‘nhạt’ vì ăn 30 phút đã đứng dậy ra về”. Bản thân tôi cũng để ý vài năm gần đây, đặc biệt ở các thành phố lớn, nhiều đám cưới được tổ chức vào buổi trưa trong tuần. Lý do là để tranh thủ giờ nghỉ trưa nên đồng nghiệp, đặc biệt là dân văn phòng sẽ đến dự đông đủ hơn.
Lần gần nhất, tôi nhận thiệp mời cưới của một người bạn thân. Thời gian tổ chức tiệc là vào 11h30 trưa thứ tư. Hôm đó, tôi xin ra ngoài sớm một chút, vội vàng chạy xe đến nhà hàng. Bên ngoài đông, bên trong cũng đông, nhưng không khí lại khá trầm lặng. Ai cũng ăn mặc chỉnh tề, cười nói xã giao, chụp vài tấm hình rồi nhanh chóng vào bàn.
Tiệc bắt đầu gần như ngay lập tức. Món ăn lên nhanh, khách ăn cũng nhanh. Bàn tôi có người vừa ngồi xuống đã nhìn đồng hồ, nhẩm tính còn bao nhiêu phút trước giờ phải quay lại công ty. Đến giữa buổi, có người xin phép về sớm khi món chính còn chưa dọn hết.
Có lẽ hiểu tâm lý của khách mời nên cô dâu, chú rể cũng đi chào các bàn một cách gấp gáp. Mỗi bàn, họ dừng lại nâng ly, nói vài câu cảm ơn, rồi lại hối hả qua bàn khác. Tôi nhìn bạn mình – nhân vật chính của ngày hôm đó – mà cảm giác như bạn cũng đang “chạy show” trong chính đám cưới của mình, chẳng kịp nói đôi ba câu chuyện với người quen.
Ăn xong (khoảng 45 phút), tôi cũng ra về khi tiệc đã vãn bớt. Trên đường quay lại công ty, trong đầu tôi có một cảm giác hụt hẫng khó gọi tên. Mọi thứ trong đám cưới thực ra vẫn diễn ra đầy đủ: có tiệc, có khách, có nghi thức trang trọng. Nhưng dường như nó lại thiếu một thứ rất quan trọng – cảm giác vui trọn vẹn.
>> Chê cỗ cưới chán dù bỏ 500 K tiền mừng
Tôi nhớ những đám cưới khác, thường tổ chức vào buổi tối hoặc cuối tuần. Khách đến không vội, ngồi lại lâu hơn, câu chuyện cũng dài hơn. Có thể không phải ai cũng ở lại đến cuối, nhưng những người ở lại thì thực sự “dự tiệc” chứ không phải chỉ “ghé qua” điểm danh. Cô dâu chú rể cũng có thời gian trò chuyện, cười nhiều hơn, và đôi khi là mệt theo kiểu rất hạnh phúc.
Tất nhiên, tôi hiểu vì sao mọi người chọn tổ chức cưới vào giờ trưa ngày thường? Cuộc sống ở thành phố bận rộn, ai cũng có công việc, có áp lực riêng. Đồng nghiệp là một phần quan trọng trong các mối quan hệ, và việc tạo điều kiện để họ đến dự là điều dễ hiểu. Với nhiều người, đám cưới cũng dần trở thành một thủ tục cần hoàn thành gọn gàng, hợp lý.
Nhưng có lẽ chính vì sự “hợp lý” đó mà đám cưới đang trở nên công nghiệp hơn. Khách đến đúng giờ, ăn nhanh, chúc vội, về sớm. Niềm vui vì thế cũng bị chia nhỏ theo từng khung giờ, chen vào giữa những cuộc họp, những deadline còn dang dở.
Tôi không cho rằng cách tổ chức đó là đúng hay sai? Mỗi thời mỗi khác, mỗi người một lựa chọn. Nhưng nếu hỏi cảm nhận cá nhân, tôi vẫn thấy tiếc. Tiếc cho một dịp vốn dĩ nên là khoảnh khắc đáng nhớ, để cảm xúc được kéo dài thêm một chút, nhưng đôi khi bị biến thành một cuộc hẹn gấp gáp. Suy cho cùng, đám cưới đâu chỉ là một bữa tiệc.
Thời gian qua có nhiều quy định được ban hành xung quanh hành vi ép người khác uống rượu bia và hút thuốc lá điện tử. Cụ thể, Nghị định 90/2026 vừa được Chính phủ ban hành, quy định mức xử phạt từ 3 đến 5 triệu đồng cho hành vi sử dụng thuốc lá điện tử hoặc thuốc lá nung nóng. Hay Nghị định 90/2026 về xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực y tế quy định hành vi lôi kéo, ép buộc người khác uống rượu bia hoặc sử dụng thức uống này ngay trước, trong giờ làm việc, học tập sẽ khiến người vi phạm bị xử phạt 1-3 triệu đồng.
Tôi hoàn toàn ủng hộ các quy định trên. Nhưng điều khiến tôi băn khoăn không nằm ở con số xử phạt. Các mức phạt đã có đủ hết, nhưng thực tế đã có ai bị phạt chưa, tố giác vi phạm thế nào, ai xử phạt?
Lấy chính trường hợp của bản thân, tôi thường xuyên bị sếp gọi đi nhậu (thực chất là ép vì không đi không được). Trong những buổi như vậy, các đồng nghiệp của tôi hút thuốc lá (cả loại truyền thống lẫn thuốc lá điện tử) là chuyện cơm bữa. Tôi không muốn uống rượu bia, cũng không hút thuốc, nhưng vẫn phải ngồi đó trong hơi men và giữa làn khói trắng. Nếu những hành vi ấy là vi phạm, thì tôi phải làm gì? Tố giác ư? Với ai? Và rồi chuyện gì sẽ xảy ra sau đó?
>> Kết quả sau nửa năm trời tôi từ chối tất cả lời mời nhậu
Không chỉ trong môi trường công sở. Ở nơi công cộng, tôi vẫn thường xuyên bắt gặp người hút thuốc lá điện tử. Có những lúc tôi tự hỏi: nếu muốn phản ánh, tôi phải báo cho ai? Liệu bản thân có bị liên lụy gì không? Hay chỉ có thể nhắc nhở rồi thôi? Những câu hỏi rất cụ thể ấy, nếu không có câu trả lời rõ ràng, thì quy định dù đúng đến đâu cũng dễ rơi vào tình trạng "biết là có, nhưng khó áp dụng".
Thực tế, không phải ai cũng đủ hiểu biết pháp luật và dũng khí để đứng ra tố giác, nhất là khi người vi phạm lại là cấp trên, đồng nghiệp, hay đơn giản là những người xa lạ nhưng có thể phản ứng tiêu cực. Nếu không có một cơ chế thực thi rõ ràng, dễ tiếp cận và an toàn, thì gánh nặng lại quay về phía người bị ảnh hưởng.
Có thể đó là một đường dây nóng dễ nhớ, một ứng dụng phản ánh nhanh, bảo mật danh tính, hay đơn giản là quy định rõ trách nhiệm của lực lượng tại chỗ như công an, quản lý trật tự, ban quản lý địa điểm công cộng... Khi người dân biết rõ, "gõ cửa" đúng nơi, pháp luật mới có cơ hội đi vào đời sống.
Tôi ủng hộ các quy định mới, nhưng sự ủng hộ đó đi kèm một kỳ vọng: luật không chỉ để đọc, mà phải để dùng. Và muốn dùng được, thì người như tôi cần biết rõ mình phải làm gì, khi nào, và ai sẽ đứng ra bảo vệ mình nếu tôi lên tiếng?
L.D'Nên xử phạt người hút thuốc lá khi lái xe bằng camera AI'
"Khi giá vàng ở mức 60 triệu đồng một lượng, tôi đã dự báo vàng sẽ lên 100 triệu, rồi 200 triệu và thậm chí còn lên nữa. Nhưng vàng không tăng đều một mạch mà sẽ đi qua từng mốc một, từ 60 triệu lên 70 triệu, 80 triệu, 90 triệu..., thậm chí sẽ có những quãng giảm xen kẽ.
Nói cách khác, xét về dài hạn, giá vàng chắc chắn sẽ đi lên. Lý do cực kỳ đơn giản: vàng là tiền thật (real money) từ ngàn đời nay. Một mẩu vàng từ thời cổ đại vẫn giữ nguyên giá trị (undebasement) trong thời đại hiện nay. Trong khi phần lớn các đồng tiền cổ đại đã debased và không còn mang giá trị trao đổi của tiền, chỉ còn giá trị lịch sử.
Cho nên, sẽ đúng hơn khi nói rằng vàng không hề thay đổi, không lên cũng chẳng xuống, cái thay đổi là giá trị của các đồng tiền debasement. Chúng ta không quen nhìn như vậy là bởi vì chúng ta không lấy vàng làm thước đo giá trị, mà quen dùng tiền tệ (currency) làm thước đo cho vàng. Từ đó mới 'dự báo' vàng (money) tăng hay giảm so với tiền tệ.
Lý do gì để vàng tăng trở lại trong thời gian tới? Theo tôi, có rất nhiều. Đầu tiên là tâm lý đám đông, bao phủ bởi sợ hãi hoặc nghi ngờ. Thứ hai, nếu hòa bình lập lại thì khủng hoảng thanh khoản sẽ kết thúc, các nước không phải bán vàng (như Thổ Nhĩ Kỳ) hay thế chấp vàng (như các nước vùng Vịnh) để giải quyết thanh khoản tức thời nữa. Ngược lại, họ sẽ phải mua vàng để bù đắp kho dự trữ".
Đó là quan điểm của độc giả Hoàng Tùy Phong khi nói về sự biến động khó lường của giá vàng thời gian qua. Đóng cửa phiên giao dịch 19/6, giá vàng thế giới giao ngay giảm 53 USD xuống 4.154 USD một ounce. Trong phiên, giá có thời điểm xuống 4.119 USD - thấp nhất kể từ ngày 11/6. Tổng cộng cả tuần, giá đã giảm hơn 100 USD - ghi nhận tuần giảm thứ 3 liên tiếp. Trong khi đó, giá vàng miếng trong nước sáng nay lại nhích lên. 9h ngày 20/6, Công ty Vàng bạc đá quý Sài Gòn (SJC) niêm yết giá vàng miếng tại 144,32 - 147,2 triệu đồng, tăng 500.000 đồng ở cả hai chiều so với cuối ngày hôm qua.
>> Có nên mua vàng 'bắt đáy' lúc này?
Nói về nguyên tắc đầu tư vàng để đảm bảo an toàn, bạn đọc Lethetung bình luận: "Giá vàng mà dễ dự báo đến mức người bình thường cũng đoán chính xác được thì mọi người đã thành tỷ phú lâu rồi. Xác định mua vàng là tài sản thì phải nắm giữ lâu dài, chứ đừng có kiểu ngày nào cũng mở bảng ra xem giá thì rất mệt mỏi. Nếu thích cảm giác đầu cơ 'lướt sóng' thì tốt nhất nên tìm loại tài sản khác như cổ phiếu hoặc tiền số thay vì mua vàng".
Đồng quan điểm, độc giả Huongngoclan nhận định: "Nếu không phải đi vay tiền mua vàng thì hãy cứ để trong két, và cũng đừng xem giá mỗi ngày rồi hoang mang. Tôi tin giá vàng cuối năm sẽ tăng trở lại, lúc đấy không lời cũng vẫn hòa vốn, còn hơn vội vàng cắt lỗ lúc này. Cô bạn tôi mua 20 lượng vàng từ thời điểm giá 170 triệu đồng một lượng nhưng giờ cũng không vội vàng bán tháo, mà cứ cất trong két, chẳng lo nghĩ gì".
"Đã đầu tư thì phải xác định có lời, có lỗ. Tôi chỉ buồn cười mấy người thấy giá giảm là vội vàng cắt lỗ. Hiện tại, tôi vẫn mua tiếp, chờ khi nào có lời mới bán, còn không cứ ôm đấy, chẳng mất gì. Tôi mua vàng từ cách đây chục năm chứ không phải mới đây, và thực tế là chưa bao giờ lỗ", bạn đọc Thousandsmagister kết lại.
Tôi là một cô gái đi làm xa nhà, mỗi tháng đều đặn gửi tiền về cho mẹ. Với tôi, đó không chỉ là trách nhiệm mà còn là cách để cảm thấy mình vẫn đang chăm lo cho gia đình, dù không ở bên cạnh. Mẹ cũng từng nói với tôi rằng "cứ gửi tiền về, mẹ giữ giúp, khi nào cần mẹ sẽ đưa lại".
Nhưng có một lần tôi thực sự cần tiền. Tôi ngỏ ý muốn lấy lại một khoản mình đã gửi trước đó. Câu chuyện tưởng chừng đơn giản lại trở thành một cuộc tranh cãi. Mẹ không đồng ý, hai bên nói qua nói lại rồi căng thẳng. Cuối cùng, tôi không mượn được tiền của chính mình.
Từ đó, tôi bắt đầu suy nghĩ lại. Tôi đi làm, tự lo chi phí sinh hoạt, tự gánh những khoản nợ phát sinh. Có lúc túng quá, tôi phải vay bên ngoài với lãi suất cao vì không còn cách nào khác. Trong khi đó, số tiền tôi gửi về lại không thể sử dụng khi cần. Tôi thấy mình rơi vào một tình thế rất khó xử.
>> Con trai út được 3/4 tài sản thừa kế dù nhà năm anh em
Tôi đã nhiều lần thử nói với mẹ rằng bản thân muốn tạm thời không gửi tiền về nữa, để tự dành dụm phòng thân. Nhưng cứ mỗi lần nhắc đến, câu chuyện lại đi vào ngõ cụt. Mẹ so sánh tôi với "con nhà người ta", nói tôi bất hiếu, rằng đi làm mà không gửi tiền về là không biết nghĩ. Có khi mẹ còn nói những lời rất nặng nề như từ mặt hay cắt đứt quan hệ. Chúng tôi gần như không thể nói chuyện quá vài câu khi chạm đến vấn đề này.
Tôi thực sự bối rối. Một bên là mong muốn được tự chủ tài chính, có một khoản dự phòng cho bản thân để không rơi vào cảnh bế tắc. Một bên là áp lực phải làm "đứa con ngoan", sợ làm mẹ buồn, sợ bị hiểu lầm là vô tâm, bất hiếu.
Tôi không nghĩ việc muốn giữ lại tiền mình làm ra để phòng thân là sai. Nhưng cách để nói điều đó với mẹ, để không biến nó thành mâu thuẫn, lại là điều tôi chưa tìm được. Tôi cũng tự hỏi, liệu việc im lặng và âm thầm không gửi tiền nữa có khiến mọi chuyện đỡ căng thẳng hơn, hay chỉ khiến khoảng cách giữa hai mẹ con ngày càng lớn?
Tôi viết những dòng này mong nhận được lời khuyên từ những người từng ở trong hoàn cảnh tương tự. Làm sao để vừa giữ được sự tôn trọng với gia đình, vừa được tự chủ tài chính?
NTTôi nêu ba điều kiện để các con được nhận thừa kế
Tính toán của tôi khi cho mỗi con một nhà thừa kế trăm m2
Tôi trắng tay vì mẹ để lại toàn bộ nhà, đất thừa kế cho em gái
'Trói chân con cái bằng 2 căn nhà thừa kế'
Tôi có sai khi muốn thừa kế nhiều hơn em gái?
Tôi mua hai nhà làm thừa kế cho con chứ nhất quyết không cho tiền