“Tôi kể các bạn nghe một câu chuyện, cứ coi như là một minh chứng cho việc ‘có cần học nhiều toán hay không’.
Tôi làm cái nhà mái Thái, có hai cái mái (một mái tầng một – là căn nhà phụ và một mái tầng ba – mái chính). Tôi bảo thợ ‘anh làm dùm hai mái này song song nhé, đừng có lệch nhau mà đứng ngoài nhìn vào khó coi’.
Anh thợ loay hoay không biết làm sao cho hai mái hoàn toàn song song. Tôi bảo ‘để tôi tính đường cao mái chính trên tầng 3 cho’. Và tôi tính bằng cạnh kề và đối, tới lúc đo góc và sử dụng lượng giác để tính thì quên công thức nên chờ con đi học về tính dùm.
Con về, tôi bảo: ‘Tính dùm ba cái công thức này’.
Con tôi: ‘Ba tính cái này làm gì?’.
‘Ba muốn xác định đường cao của mái nhà trên tầng ba’.
‘Ba làm thế làm gì cho phức tạp? Sao ba không tính bằng tam giác đồng dạng?’.
‘Ừ nhỉ?’. Và ngồi cười tới muốn đứt hơi luôn”.
Độc giả vinaguy bình luận như trên, kể về một cách ứng dụng Toán trong khi xây nhà. Bình luận này được viết sau bài ‘Giải đề rất nhanh nhưng không biết học Toán để làm gì’.
Trong bài viết này, tác giả Quang Tân cho rằng trong nhiều năm, Toán học biến thành một cuộc đua giải bài: ghi nhớ công thức, luyện kỹ thuật biến đổi và xử lý những dạng toán ngày càng phức tạp.
Cách tiếp cận này tạo ra những học sinh giải bài rất nhanh, nhưng lại dễ lúng túng khi đối diện với các vấn đề thực tế. Vì thế, vấn đề không nằm ở việc học sinh có học Toán hay không, mà nằm ở cách chúng ta đang dạy và đánh giá môn học này. Từ đó, tác giả này cho rằng Toán ứng dụng sẽ định nghĩa lại cách dạy và học môn khoa học tự nhiên rất quan trọng này.
Trong khi đó, độc giả nickname nguyenhiep.cpc nêu quan điểm:
“Đối với tôi, học Toán chưa bao giờ là áp lực mà nó như một thú vui, chừng nào các bạn còn cảm thấy niềm vui khi học toán thì đó chính là bạn đã biết cách học toán vậy.
Tôi thấy đa số các em bây giờ cứ giải theo một dạng đề thành quen nhưng gặp một bài toán lạ là không giải được, đó gọi là học vẹt. Chính cái đó làm giảm đi hứng thú học Toán.
Nếu thầy cô hướng dẫn cho các em tư duy giải Toán một cách linh hoạt (theo nhiều cách khác nhau) thì khi tìm được đáp án theo cách đó các em sẽ thấy hứng thú.
Tóm lại, học Toán để rèn luyện tư duy giải quyết vấn đề đặt ra trong cuộc sống thực mới chính là ý nghĩa của nó chứ không phải ghi nhớ, rèn luyện một kỹ năng lặp đi lặp lại thì ắt nó sẽ nhàm chán và chẳng có lợi ích gì”.
Tôi sinh ra trong một gia đình nông dân bình thường. Tuổi thơ của tôi gắn liền với những mùa vụ, những ngày lao động vất vả và cuộc sống không mấy dư dả. Trước khi mất, cha tôi để lại một khoản nợ. Với gia đình tôi khi ấy, đó là một gánh nặng không hề nhỏ. Cuộc sống của gia đình vốn đã chật vật, sự ra đi của cha cùng khoản nợ càng khiến mọi thứ trở nên khó khăn hơn.
Có những lúc, tôi tự hỏi liệu mình có đủ khả năng để hoàn thành trách nhiệm ấy hay không? Nhưng rồi tôi nghĩ, con người có thể nghèo tiền bạc, có thể mất đi tài sản, nhưng danh dự và chữ tín thì không nên đánh mất. Cha tôi đã không còn, nhưng những gì ông để lại không chỉ là khoản nợ vật chất, mà còn là trách nhiệm của những người ở lại.
Từ suy nghĩ đó, tôi quyết tâm trả hết số nợ thay cha. Những năm tháng làm việc nơi xa xứ, tôi chắt chiu từng đồng tiền kiếm được. Tôi tiết kiệm từ những khoản nhỏ nhất, gom góp từng chút một với mong muốn đến ngày có thể ngẩng cao đầu hoàn thành tâm nguyện của mình.
>> Ba tôi 30 năm khổ sở đòi nợ em trai hai chỉ vàng
Ngày mang 43 triệu đồng về trả nợ, tôi không thể quên cảm xúc trong lòng mình. Trong số tiền ấy có cả những đồng tiền lẻ được tôi cẩn thận giữ lại và tích góp suốt nhiều năm. Có thể với nhiều người, những đồng tiền nhỏ ấy chẳng đáng là bao. Nhưng với tôi, đó là minh chứng cho cả một hành trình dài của sự cố gắng. Mỗi tờ tiền đều chứa đựng những ngày lao động vất vả, những giọt mồ hôi và quyết tâm của một người con muốn giữ gìn danh dự cho cha mình.
Tôi không hề cảm thấy xấu hổ khi mang theo những đồng tiền lẻ ấy. Ngược lại, tôi thấy tự hào. Bởi đó là đồng tiền do chính sức lao động chân chính làm ra. Khoảnh khắc khoản nợ được thanh toán xong, tôi cảm thấy nhẹ nhõm như vừa hoàn thành một lời hứa với người cha đã khuất. Đó không chỉ là việc trả một món nợ, mà còn là cách tôi gìn giữ chữ tín của gia đình.
Trong cuộc sống hôm nay, khi mọi thứ thay đổi rất nhanh, tôi vẫn tin rằng lòng hiếu nghĩa và chữ tín là những giá trị không bao giờ cũ. Tiền bạc có thể kiếm lại được, nhưng niềm tin và danh dự một khi đánh mất sẽ rất khó lấy lại. Và nếu được lựa chọn lại, tôi vẫn sẽ làm như vậy. Bởi đó là điều khiến tôi có thể thanh thản nhìn về cha mình và tự hào về những gì gia đình đã cố gắng gìn giữ.
Có lần, một đối tác đến công ty tôi vào giờ nghỉ trưa. Trong lúc mọi người xuống canteen hoặc gọi đồ ăn ngoài, tôi mở chiếc túi vải nhỏ mang theo đi làm, lấy ra hộp cơm được chuẩn bị từ tối hôm trước. Người đó nhìn tôi rồi bật cười: "Làm sếp, ở biệt thự mà vẫn mang cơm hộp đi làm à?". Tôi cũng chỉ cười trừ. Câu nói ấy không làm tôi khó chịu, bởi suốt hơn mười năm qua, tôi đã quen với ánh mắt ngạc nhiên của người khác mỗi khi thấy một người đàn ông điều hành công ty vẫn đều đặn mang cơm nhà đi làm mỗi ngày.
Tôi năm nay 46 tuổi, làm chủ một công ty tại Hà Nội đã 13 năm. Mỗi sáng, tôi mang theo chiếc hộp cơm nhỏ đi làm. Nhưng nhiều người lại thấy lạ vì họ mặc định rằng càng có tiền thì càng phải tiêu xài phóng khoáng. Một người làm sếp mà mang cơm đi làm có khi lại bị xem là "keo kiệt".
Ở công ty, tôi chứng kiến không ít người thu nhập chục triệu đồng mỗi tháng nhưng ngày nào cũng gọi đồ ăn giao tận nơi, uống trà sữa, cà phê thương hiệu và ăn ngoài liên tục. Cuối tháng hết tiền, họ lại than vật giá leo thang hay lương không đủ sống. Trong khi đó, sự ổn định tài chính không đến từ việc kiếm được bao nhiêu tiền, mà từ cách tiêu tiền như thế nào?
Tôi mang cơm đi làm trước hết vì sức khỏe. Sau nhiều năm kinh doanh, tôi hiểu không có tài sản nào đáng giá hơn một cơ thể khỏe mạnh. Những bữa ăn ngoài tiện lợi thật, ngon miệng thật, nhưng cũng tiềm ẩn rất nhiều vấn đề. Thực phẩm không rõ nguồn gốc, dầu chiên đi chiên lại, gia vị đậm để kích thích vị giác và thói quen ăn uống thất thường khiến nhiều người trẻ mắc bệnh sớm hơn họ tưởng.
Tôi từng có một nhân viên mới ngoài 20 tuổi nhưng đã đau dạ dày mãn tính. Có hôm cậu ấy ôm bụng trong giờ làm việc, mặt tái nhợt vì đau. Điều đó khiến tôi càng tin rằng nhiều người đang đánh đổi sức khỏe lấy sự tiện lợi mà không nhận ra. Không ít người nhầm lẫn giữa tiết kiệm và nghèo khổ, giữa giản dị và kém sang.
>> Tôi mua được đất ven Sài Gòn bắt đầu từ mỗi tháng tiết kiệm 270.000 đồng
Chúng ta đang sống trong thời đại mạng xã hội, nơi người ta dễ bị cuốn vào áp lực phải thể hiện một cuộc sống hào nhoáng. Nhiều người sẵn sàng chi rất nhiều tiền cho những thứ bên ngoài nhìn có vẻ "đẳng cấp", dù khả năng tài chính chưa cho phép. Có người mới đi làm nhưng mỗi ngày đều đặt đồ ăn bên ngoài, có người vay trả góp để mua điện thoại mới, quần áo hàng hiệu hay những bữa ăn đắt tiền. Điều đáng buồn là xã hội đôi khi cũng cổ vũ cho lối sống ấy. Người sống tiết kiệm thường bị xem là tính toán, còn người tiêu xài mạnh tay lại dễ được khen là "biết hưởng thụ".
Tôi từng trải qua giai đoạn khó khăn khi mới khởi nghiệp. Có thời điểm công ty thiếu tiền vận hành, tôi phải tính toán từng khoản chi để duy trì bộ máy. Chính những năm tháng ấy khiến tôi hiểu giá trị của đồng tiền không nằm ở việc tiêu thật nhiều, mà ở việc dùng nó đúng chỗ. Đến hôm nay, dù điều kiện kinh tế đã tốt hơn, tôi vẫn giữ thói quen mang cơm đi làm. Không phải vì tôi không đủ khả năng ăn ngoài, mà vì tôi hiểu rõ mình cần gì?
Tôi sẵn sàng chi tiền cho những chuyến du lịch cùng gia đình, cho việc học của con hay giúp đỡ người khó khăn. Nhưng tôi không thấy cần thiết phải tiêu tiền chỉ để chứng minh mình giàu có. Điều khiến tôi lo lắng hơn là nhiều người trẻ đang mất dần khả năng sống có kế hoạch. Cuộc sống nhanh khiến con người ngày càng thiếu kiên nhẫn với những việc nhỏ như tự nấu ăn hay chuẩn bị cho ngày mai. Nhưng chính những thói quen nhỏ ấy mới tạo nên tính kỷ luật và sự ổn định lâu dài.
Ở tuổi 46, điều tôi muốn hướng tới không còn là sự hào nhoáng bên ngoài, mà là một cuộc sống cân bằng, chủ động và bền vững. Và nếu một người làm sếp, ở biệt thự mà vẫn mang cơm đi làm mỗi ngày có thể khiến ai đó suy nghĩ lại về cách tiêu tiền và chăm sóc bản thân, thì chiếc hộp cơm nhỏ ấy có lẽ còn ý nghĩa hơn rất nhiều so với một bữa trưa sang trọng ngoài nhà hàng.
Những ngày gần đây, tôi thấy không ít người bàn luận về việc liệu đây có phải là thời điểm thích hợp để xuống tiền mua chung cư hay không? Sau giai đoạn tăng nóng từ giữa 2023 đến 2025, thị trường chuyển nhượng chung cư Hà Nội có dấu hiệu chững giá và đi ngang từ đầu năm nay. Cá nhân tôi vẫn chọn đứng ngoài quan sát, dù nhu cầu mua nhà ở là có thật.
Tôi cho rằng giá chung cư hiện nay vẫn đang ở mức quá cao so với khả năng chi trả của phần lớn người lao động. Tôi còn nhớ giai đoạn hai, ba năm trước, nhiều dự án liên tục thiết lập mặt bằng giá mới. Có những căn hộ chỉ trong vòng một đến hai năm đã tăng hàng tỷ đồng. Không ít người mua nhà cảm thấy sốt ruột vì sợ càng chờ càng đắt, trong khi giới đầu tư cũng đẩy mạnh sử dụng đòn bẩy tài chính với kỳ vọng giá sẽ tiếp tục đi lên.
Nhưng từ đầu năm nay, bức tranh đã khác. Giá chào bán trên thị trường thứ cấp không còn tăng mạnh như trước. Nhiều căn hộ được rao bán trong thời gian dài nhưng giao dịch không dễ dàng như giai đoạn cao điểm. Một số nhà đầu tư vay vốn lớn bắt đầu phải bán lại tài sản để thu hồi dòng tiền hoặc giảm áp lực tài chính.
Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa mặt bằng giá đã trở nên hấp dẫn. Hiện nay, không ít dự án tại Hà Nội vẫn được giao dịch quanh ngưỡng 90-100 triệu đồng mỗi m2, thậm chí cao hơn ở một số khu vực. Với mức giá này, một căn hộ diện tích khoảng 70 m2 đã có giá từ 6 đến 7 tỷ đồng. Tôi tự hỏi có bao nhiêu gia đình trẻ với thu nhập từ lương có thể dễ dàng tiếp cận mức giá đó?
>> Có hai căn chung cư Sài Gòn nhưng tôi vẫn quay về ở nhà hẻm cụt
Với tổng thu nhập khoảng 60 triệu đồng mỗi tháng của vợ chồng tôi, đồng nghĩa với phải dành toàn bộ thu nhập trong hơn 10 năm mới mua được căn hộ hai phòng ngủ, chưa tính ăn uống, nuôi con, y tế, giáo dục hay các chi phí sinh hoạt khác. Vì vậy, dù nhiều người cho rằng thị trường đang hạ nhiệt và là cơ hội tốt để mua nhà, tôi vẫn chọn chờ tiếp. Tôi sẽ chỉ cân nhắc xuống tiền khi giá nhà giảm 30-50% so với mặt bằng hiện tại.
Nhiều người sẽ cho rằng đó là kỳ vọng quá xa vời. Nhưng từ nay đến cuối năm, nguồn cung căn hộ tại Hà Nội dự kiến tiếp tục gia tăng khi hàng chục nghìn căn hộ đến thời điểm bàn giao. Điều này đồng nghĩa với việc nhiều nhà đầu tư mua từ giai đoạn đầu sẽ phải đưa hàng ra thị trường. Khi nguồn cung tăng mạnh trong lúc sức mua chưa thực sự bùng nổ trở lại, áp lực cạnh tranh sẽ lớn hơn. Những người sử dụng đòn bẩy tài chính cao có thể buộc phải chấp nhận giảm giá để thoát hàng. Đó là quy luật bình thường của thị trường.
Tôi không biết giá chung cư thời gian tới sẽ giảm sâu đến đâu, bởi thị trường luôn có những diễn biến khó lường. Vì vậy, tôi chọn tiếp tục thuê nhà và chờ đợi. Nếu giá giảm về mức hợp lý hơn, tôi sẽ mua. Còn nếu thị trường không giảm như kỳ vọng, tôi vẫn thấy thoải mái với quyết định của mình. Mua nhà là chuyện của cả chục năm, nên chậm một chút cũng không sao. Điều quan trọng là khi đặt bút ký hợp đồng, tôi cảm thấy đó là mức giá mình có thể yên tâm sống.