Tôi kết hôn được năm năm, có một con trai bốn tuổi. Hai vợ chồng làm công nhân trong khu công nghiệp, thu nhập mỗi tháng cộng lại khoảng hơn 20 triệu. Tiền thuê trọ, tiền ăn, tiền học của con và sinh hoạt hàng ngày đã chiếm gần hết, nên tháng nào cũng phải tính toán khá kỹ.
Chồng tôi là con trai lớn trong nhà, dưới còn hai em đang học. Từ khi cưới nhau đến giờ, tháng nào anh cũng gửi tiền về quê cho bố mẹ, ít thì hai triệu, nhiều thì bốn, năm triệu. Lúc đầu tôi không nói gì vì nghĩ gia đình khó khăn thì mình hỗ trợ một chút cũng hợp lý. Nhưng sau này chi tiêu ngày càng nhiều, nhất là từ khi có con, tôi bắt đầu thấy áp lực.
Có tháng con ốm phải đi viện, tiền thuốc men đã gần hai triệu, trong khi chồng vẫn gửi về quê ba triệu như mọi khi. Tôi hỏi thì anh nói bố mẹ đang sửa lại mái nhà, em gái đóng tiền học nên không thể giảm. Cuối tháng hai vợ chồng phải vay tạm tiền bạn để trả tiền phòng trọ.
Nhiều lần tôi góp ý rằng nên giảm bớt để lo cho gia đình nhỏ trước, khi ổn định hơn sẽ gửi về nhiều hơn. Chồng tôi nói anh là con trưởng, không thể để bố mẹ thiếu thốn, còn gia đình mình thì cố gắng xoay xở. Từ đó, chuyện tiền bạc trở thành chủ đề dễ gây căng thẳng nhất trong nhà.
Có những tháng tôi phải tính từng bữa ăn, hạn chế mua sữa cho con loại tốt hơn vì sợ không đủ tiền. Trong khi đó, chồng vẫn đều đặn chuyển tiền về quê. Anh vẫn đưa tiền sinh hoạt cho tôi nhưng phần lớn thu nhập đã chia ra hai nơi nên lúc nào cũng thiếu trước hụt sau.
Tôi không phản đối việc anh lo cho bố mẹ, vì tôi cũng hiểu trách nhiệm của người con. Nhưng sống trong cảnh tháng nào cũng lo tiền nhà, tiền học, tiền ăn uống khiến tôi khá mệt. Nhiều khi muốn tiết kiệm để sau này mua một căn nhà nhỏ ở thành phố cũng không dám nghĩ tới. Trong thời buổi giá cả tăng cao thế này, tôi thực sự cảm thấy mệt mỏi và chưa biết phải làm thế nào.
Tâm An

Tôi 27 tuổi, đi làm một thời gian mới thấy điều đáng nói về 4 chữ "ổn định tập thể". Nghe thì thấy chuyên nghiệp lắm, đó là quá trình giải quyết mâu thuẫn, thống nhất mục tiêu chung và xây dựng sự gắn kết, làm rõ nguyên nhân gốc rễ, thực hiện giao tiếp cởi mở và thiết lập quy tắc rõ ràng. Tôi tính tình độc lập, có lý trí và không bao giờ nghe một phía từ đám đông, cũng ít khi tham gia hùa theo để ngồi tán chuyện, luôn đặt câu hỏi nghi vấn, phân tích theo nhiều hướng khác nhau. Đi làm là tập trung 100% công việc, tìm cách tối ưu và giải quyết vấn đề một nhanh và gọn gàng. Thế nhưng chẳng biết vì điều gì mà tổ phó có vẻ gai mắt với tôi. Ngày nào lên làm họ cũng kiếm chuyện chửi và gây hấn, hạ nhục tôi.
Mỗi khi lỡ mắc sai lầm dù rất nhỏ, ví dụ xịt cặp 100 cái mà tôi hớ hênh để quên một cái không bỏ ẩm; dù đã nhận ra và bỏ vào ngay nhưng vẫn bị chửi và nói là: "Làm hay quên không nhớ chút gì". Làm nhanh thì bị la là tăng động, làm từ tốn thì la là chậm rồi bị quát "nhanh lên". Tôi quan sát và tự chủ động vào làm thì bị quát: "Từ từ đã. Làm gì mà cứ vậy. Vừa phải thôi chứ". Tôi thụ động đứng chờ thì bị quát: "Vô làm đi kìa. Làm gì mà cứ đứng cà ngơ ra vậy, làm được không? Hay tao báo văn phòng nha. Đuổi cổ mày ra cổng giờ".
Họ bàn giao công việc rất mâu thuẫn, tay họ chỉ xe nâng nhưng miệng thì nói xe xúc. Tôi đang phân tích thì họ nạt: "Làm nhanh lên. Đứng ngơ ra vậy." Tôi hỏi lại thì bị nạt: "Làm thì làm, ngó đừng có hỏi". Mà tới khi không hỏi tự ý làm thì cũng bị nói: "Ê, chưa hỏi mà sao tự ý làm vậy. Lanh quá ha, tính chiếm công à". Tôi tự vệ và có phản bác lại: "Dạ, anh chị kêu sao em làm vậy thôi. Còn nếu em sai chỗ nào thì anh chị chỉ ra để em khắc phục lần sau" thì bị nói: "Nói gì cũng nói lại được". Đó chỉ là một ví dụ, ngoài ra còn nhiều lần khác.
Trong tổ, những người theo phe với tổ phó hay lấy tay đánh vào người tôi với hình thức nhắc nhở công việc. Chưa kể họ còn săm soi, soi mói công việc, bắt bẻ, gây sức ép tâm lý. Họ không cho tôi làm những công việc khó hay sản phẩm mới với lý do tôi không làm được. Mỗi khi tôi bắt đầu làm, cả nhóm lại thay nhau soi mói từng chi tiết nhỏ, chê bai hết lỗi này đến lỗi khác rồi đề nghị chuyển tôi sang việc khác. Hai tổ phó là những người thường xuyên gây áp lực cho tôi. Một người hay dùng tay đánh nhẹ vào người tôi và quát mắng lớn tiếng. Người còn lại liên tục kiếm cớ để chửi bới, không cho tôi làm những phần việc quan trọng. Chỉ cần họ bực là lại gây hấn. Nếu tôi lên tiếng giải thích thì bị quy chụp là cãi, còn nếu im lặng thì lại nói tôi thái độ, thậm chí đe dọa làm hại tôi.
Điều khiến tôi đau lòng nhất là có người còn đem đám tang của ba tôi ra đùa cợt, rồi lấy chuyện mẹ bỏ tôi từ nhỏ để chế giễu. Tôi không kiềm chế được nên đã chửi lại. Ngay lập tức, cả nhóm gán cho tôi cái mác là người hung hăng. Ngay cả những người được xem là hiền trong tổ cũng chỉ nói rằng chắc tôi không vừa nên mới xảy ra chuyện, trong khi chẳng ai lên tiếng nhắc nhở những người đã xúc phạm tôi trước.
Không chỉ vậy, nhiều người còn tự ý trả lại hàng tôi làm vì họ tự đánh giá là không đạt, dù tất cả đều chỉ là công nhân như nhau. Nếu tôi mắc lỗi, dù là lần đầu hay vì chưa quen việc, họ lập tức bắt bẻ rất gay gắt. Ngược lại, những người trong "phe" của họ thường xuyên ăn nói thô lỗ, gây gổ, từng suýt đánh nhau trong kho vẫn luôn được bao che, tạo điều kiện sửa sai và còn được ưu ái hơn.
Có một người nhiều lần bắt nạt, quát nạt và ra lệnh vô lý với tôi. Ban đầu tôi nhẫn nhịn, nhưng khi thấy họ ngày càng quá đáng, tôi buộc phải nói rõ rằng ai làm việc nấy, đừng tùy tiện sai bảo người khác và nếu còn tiếp diễn tôi sẽ không nhịn nữa. Sau vài lần bị tôi phản ứng quyết liệt, người đó không còn dám đối đầu trực tiếp nhưng vẫn hùa theo cả nhóm để nói xấu, cười cợt, xúc phạm tôi sau lưng và tiếp tục soi mói công việc của tôi. Trong khi đó, chính người này cũng làm sai nhiều lần, khiến cả tổ phải đi tìm hàng, thậm chí còn khiến quản lý phải họp đầu giờ để nhắc nhở cả tổ. Dù vậy, anh ta vẫn được bảo vệ, giao những công việc quan trọng hơn, thậm chí từng đòi đánh cả tổ phó mà vẫn được đối xử thân thiện.
Còn tôi, dù tính toán nhanh, quan sát tốt và từng được chuyền khác khen ngợi, vẫn chỉ được giao những việc nặng nhọc. Mỗi lần xin sang làm kiểm hàng đều bị từ chối. Tôi thường xuyên ở lại tăng ca, hỗ trợ vận chuyển hàng nặng để đẩy nhanh tiến độ sản xuất. Thế nhưng cứ hễ tổ phó bực chuyện gì là lại lôi tôi ra mắng chửi, hạ nhục. Tôi giải thích thì bị nói là cãi, nhất là trước mặt trợ lý quản lý. Thấy trợ lý đánh giá cao sự chủ động và tinh thần làm việc của tôi, tổ phó lại cố tình tâng bốc người hay gây chuyện, đồng thời bôi xấu tôi bằng những báo cáo sai sự thật.
Có lần không chịu nổi nữa, tôi làm lớn chuyện lên văn phòng. Tôi trình bày toàn bộ việc mình bị lạm dụng sức lao động và bị gây hấn trong thời gian dài, thậm chí còn có nhiều người ở kho chứng kiến. Tuy nhiên, tổ phó phủ nhận tất cả. Vì đã làm việc 14 năm, có tiếng là người hiền lành nên cuối cùng ông ấy không sao, còn tôi lại là người bị lập biên bản. Sau sự việc đó, tôi chỉ còn cách tự quan sát, tự học và âm thầm luyện tập để làm được mọi công việc. Tôi luôn làm với sự cẩn thận cao nhất vì biết chỉ cần sai một lỗi nhỏ cũng có thể bị cả nhóm chỉ trích.
Tôi sống rất tiết kiệm. Dù đi bộ đi làm, ở trọ và chưa có xe, tôi vẫn dành dụm mua những món đồ mình yêu thích như bình giữ nhiệt, nồi cơm điện, tai nghe, máy đọc sách, quần áo local brand và còn dự định vay tiền mua một chiếc xe ga đời mới. Thế nhưng đồng nghiệp lại liên tục dò hỏi chuyện tiền bạc rồi đem ra cười cợt. Tôi không muốn chia sẻ nên họ tìm cách khai thác thông tin từ những người tôi tin tưởng. Mỗi lần tôi vô tình kể điều gì với bạn bè trong công ty, thông tin đó lại bị mang đi kể cho cả nhóm để họ tiếp tục bêu rếu.
Dù là người tăng ca nhiều nhất, làm việc nhanh và thường xuyên được điều sang hỗ trợ các chuyền khác khi thiếu người, tôi vẫn luôn bị gây khó dễ. Mỗi lần tôi được gọi xuống hỗ trợ, họ lại kiếm cớ chửi bới, sai vặt vô lý. Nếu không làm theo thì bị cho là không biết hỗ trợ đồng nghiệp, thậm chí họ còn bắt tôi cố tình làm chậm lại, trong khi chính họ lại ngồi nói chuyện, tán gẫu.
Tôi đã nhiều lần phản ánh với tổ trưởng và quản lý về môi trường làm việc độc hại này nhưng đều bị phớt lờ. Họ chỉ khuyên tôi nghe theo tổ phó để giữ hòa khí. Thậm chí tổ phó còn ngang nhiên thách thức cả quản lý nhưng chẳng ai xử lý, cuối cùng mọi lời chỉ trích lại đổ lên đầu tôi. Ba tổ phó còn phối hợp báo cáo sai sự thật lên văn phòng, cố tình bôi nhọ danh dự để ép tôi. Mỗi lần tôi lên tiếng đính chính, họ lại lấy đó làm bằng chứng rằng tôi hay cãi.
Đến ngày ký hợp đồng chính thức, dù đã đóng góp rất nhiều, tôi vẫn không được giữ lại vì phòng nhân sự tin vào những báo cáo đó. Ngay cả khi quản đốc chịu nghe tôi trình bày và tôi có ghi chép đầy đủ ngày giờ, nội dung từng sự việc, họ vẫn không quan tâm. Họ chỉ nói rằng giữa tôi và tổ luôn xảy ra xung đột nên để tránh rắc rối, công ty không thể ký hợp đồng tiếp. Ngày cuối cùng, tổ trưởng không dám nhìn thẳng vào mắt tôi. Tôi biết trong suốt thời gian đó anh ấy đã chọn đứng về phía số đông. Thậm chí những lời bôi nhọ về tôi còn bị lan sang các chuyền khác, khiến những quản lý từng muốn nhận tôi vì thấy năng lực làm việc cũng không thể giúp được. Cuối cùng, tôi lặng lẽ rời công ty.
Qua trải nghiệm này, tôi rút ra một bài học cho bản thân mình. Điều một số doanh nghiệp ưu tiên hơn là sự ổn định của tập thể và việc tránh phát sinh xung đột. Không ít nhà quản lý ngại giải quyết tận gốc vấn đề vì điều đó đồng nghĩa phải đối diện với những bất công trong hệ thống và nguy cơ ảnh hưởng đến hoạt động của doanh nghiệp.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi là nhân viên y tế, trước đây đi làm hơn bốn năm ở phòng khám và bệnh viện. Hai năm gần đây, tôi học lên tiếp theo diện cơ quan cử đi học và được hỗ trợ. Tôi vẫn cố gắng từng ngày để cuộc sống tốt hơn. Tôi không phải kiểu người khéo léo, càng không giỏi đoán ý người khác nhưng luôn tin chỉ cần mình sống tử tế, chân thành thì sẽ được đối xử lại bằng sự tử tế. Đó là điều tôi đã tin trước khi lấy chồng.
Ngày về làm dâu, tôi mang theo rất nhiều hy vọng. Tôi tự nhủ sẽ sống, đối xử thật tốt với bố mẹ chồng. Tôi cố gắng từ những điều nhỏ nhất, chỉ sợ mình làm sai, sợ người lớn không hài lòng nhưng rồi tôi nhận ra có những thứ không phải cứ cố là được.
Bố mẹ chồng ở quê. Vợ chồng tôi làm việc trên thành phố, thuê nhà trọ riêng, thỉnh thoảng lễ Tết, có việc, được nghỉ làm mới về. Mỗi lần về, tôi đều cố gắng dậy sớm nhưng có những hôm mệt, hơn 6 giờ, thậm chí gần 7 giờ tôi mới dậy. Những lúc đó, tôi chào mẹ chồng, bà không trả lời, khuôn mặt khó chịu. Tôi cảm thấy như mình vừa làm sai điều gì đó rất lớn. Có lần, tôi xuống bếp nấu đồ ăn sáng cho cả nhà. Bố chồng thấy gần xong, gọi mẹ vào ăn nhưng bà quát lớn: "Đã nấu xong đâu mà ăn". Sau đó không ai nói thêm gì nữa. Không khí trong căn bếp hôm đó khiến tôi nhớ mãi.
Từ những chuyện rất nhỏ như vậy, tôi bắt đầu hiểu cảm giác tủi thân là thế nào. Tôi vẫn làm mọi thứ như một thói quen: dậy sớm nấu ăn, đi chợ, lo bữa sáng, bữa trưa, bữa tối. Tôi nghĩ chỉ cần mình cố gắng hơn một chút, mọi thứ sẽ khác. Nhưng dần dần, tôi nhận ra những điều mình làm trở thành hiển nhiên. Còn những điều tôi chưa làm được lại trở thành lý do để bị để ý.
Mẹ chồng hay kể chuyện ngày xưa làm dâu vất vả thế nào. Bà nói: Ngày xưa khổ lắm, không như bây giờ. Rồi bà nói: Lấy vợ, lấy chồng cho chúng mày là hết trách nhiệm. Ngày xưa đẻ anh em chồng, bà nội cũng không phải chăm, toàn cụ chăm. Tôi nghe mà không biết nói sao.
Tết năm đầu tiên, tôi và chồng về ngoại vào mồng hai, chiều tối mồng ba quay lại. Nhưng hôm đó nhà nội có tiễn cụ mà tôi không được báo trước. Khi vào nhà, tôi thấy rõ sự không vui trên gương mặt của bố mẹ chồng. Không ai nói gì nhưng tôi vẫn thấy mình kiểu có lỗi.
Có lần vợ chồng tôi xin phép đi thăm em con cậu mới sinh. Lúc đó trong nhà có bố mẹ chồng và chị chồng. Vừa ra đến cổng thì trời mưa, chúng tôi quay vào nhà, mẹ chồng bảo sao không đi đi. Không khí lúc đấy tôi thấy nặng nề như mình đang đi vào không đúng lúc. Tôi để ý, mỗi lần chị chồng về, mẹ luôn chuẩn bị đồ, gói ghém cái nọ cái kia mang ra tận xe. Còn vợ chồng tôi, mọi thứ nhẹ hơn rất nhiều. Tôi không so đo nhưng cảm nhận được sự khác biệt.
Có những lần bố chồng nói về chuyện đất đai, tiền bạc nhưng lại nói với tôi, không phải với chồng tôi. Tôi mang chuyện đó nói lại, chồng bảo tôi suy nghĩ nhiều. Dần dần, tôi không biết nên chia sẻ với ai nữa. Tôi vẫn làm tất cả bằng tấm lòng của mình: mỗi lần về đều mua đồ thắp hương, thấy gì ngon cũng nghĩ đến bố mẹ chồng, lễ Tết biếu tiền, mua quà, mua thuốc, đưa bà đi khám. Tôi không tính toán, chỉ nghĩ mình là con trong nhà thì nên làm như vậy. Ngay cả những chuyện rất nhỏ, tôi cũng muốn làm cho trọn vẹn.
Những lúc được chú thím, họ hàng mời sang ăn cơm hay ăn cỗ, trong đầu tôi lúc nào cũng nghĩ nên mua chút hoa quả hay ít quà mang sang cho phải phép, vì tôi muốn thể hiện sự tôn trọng và quan tâm. Nhưng lần nào nói ra, chồng tôi cũng gạt đi: "Không cần thiết đâu". Tôi không biết bản thân quá cầu kỳ, nhạy cảm không. Cảm giác như những gì tôi cho là "nên làm" lại không được coi trọng.
Tôi làm dâu hai năm, còn chị dâu là mười năm. Ngay từ đầu, chị đã nói: "Về nhà này là phải lo hết". Tôi im lặng vì thực tế, tôi vẫn tự lo cho cuộc sống của mình. Tôi đi làm, đi học và tự đứng trên đôi chân của mình. Nhưng không hiểu vì sao, đôi lúc tôi vẫn có cảm giác mọi người nghĩ tôi đang dựa vào chồng. Điều khiến tôi mệt nhất là tủi thân nhưng không thể nói ra; cảm thấy mình cố gắng rất nhiều nhưng không ai nhìn thấy; là những lúc cần một người hiểu mình nhưng chồng lại chỉ nói: Em nghĩ nhiều rồi.
Đến giờ, tôi vẫn đang cố gắng sống tốt, vẫn giữ sự tử tế như trước đây tôi từng tin nhưng không còn chắc liệu sống tốt có được đối xử công bằng trong một gia đình không. Có khi nào mình im lặng và chịu đựng lại khiến người khác nghĩ mình không hề tổn thương?
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 28 tuổi, làm ngân hàng; chồng 30 tuổi, làm cùng ngành, cưới được nửa năm, đang trong giai đoạn bắt đầu cuộc sống hôn nhân với nhiều dự định phía trước. Ngay từ đầu, hai vợ chồng đã thống nhất chưa có con ngay, muốn dành khoảng một năm để ổn định công việc, tiết kiệm một khoản rồi mới sinh em bé, để sau này con cái có điều kiện tốt hơn. Tôi nghĩ đó là kế hoạch hợp lý và có trách nhiệm. Mọi chuyện không đơn giản như tôi nghĩ.
Từ khi cưới được một tháng, mẹ chồng đã hỏi tôi có tin vui chưa. Ban đầu tôi chỉ cười trừ, nghĩ mẹ mong cháu nên hỏi vậy. Thế nhưng từ đó đến giờ, tuần nào mẹ cũng hỏi, thậm chí hỏi đi hỏi lại nhiều lần trong bữa cơm. Vợ chồng tôi trao đổi với mẹ về ý định của mình, dường như mẹ không chấp nhận. Mẹ nói bóng gió với mọi người rằng tôi "có vấn đề", còn bảo sẽ đi tìm thuốc nam cho tôi uống. Có lần tôi vô tình nghe mẹ nói: "Lấy chồng mà không sinh được con thì khác gì người dưng đến đây ở trọ".
Áp lực dần dần đè nặng lên tôi. Nếu có con chỉ vì áp lực, liệu tôi đã sẵn sàng làm mẹ? Có nên phá vỡ kế hoạch của hai vợ chồng rồi có con luôn không?
Hạnh Hoa

