Tôi kết hôn được năm năm, có một con trai bốn tuổi. Hai vợ chồng làm công nhân trong khu công nghiệp, thu nhập mỗi tháng cộng lại khoảng hơn 20 triệu. Tiền thuê trọ, tiền ăn, tiền học của con và sinh hoạt hàng ngày đã chiếm gần hết, nên tháng nào cũng phải tính toán khá kỹ.
Chồng tôi là con trai lớn trong nhà, dưới còn hai em đang học. Từ khi cưới nhau đến giờ, tháng nào anh cũng gửi tiền về quê cho bố mẹ, ít thì hai triệu, nhiều thì bốn, năm triệu. Lúc đầu tôi không nói gì vì nghĩ gia đình khó khăn thì mình hỗ trợ một chút cũng hợp lý. Nhưng sau này chi tiêu ngày càng nhiều, nhất là từ khi có con, tôi bắt đầu thấy áp lực.
Có tháng con ốm phải đi viện, tiền thuốc men đã gần hai triệu, trong khi chồng vẫn gửi về quê ba triệu như mọi khi. Tôi hỏi thì anh nói bố mẹ đang sửa lại mái nhà, em gái đóng tiền học nên không thể giảm. Cuối tháng hai vợ chồng phải vay tạm tiền bạn để trả tiền phòng trọ.
Nhiều lần tôi góp ý rằng nên giảm bớt để lo cho gia đình nhỏ trước, khi ổn định hơn sẽ gửi về nhiều hơn. Chồng tôi nói anh là con trưởng, không thể để bố mẹ thiếu thốn, còn gia đình mình thì cố gắng xoay xở. Từ đó, chuyện tiền bạc trở thành chủ đề dễ gây căng thẳng nhất trong nhà.
Có những tháng tôi phải tính từng bữa ăn, hạn chế mua sữa cho con loại tốt hơn vì sợ không đủ tiền. Trong khi đó, chồng vẫn đều đặn chuyển tiền về quê. Anh vẫn đưa tiền sinh hoạt cho tôi nhưng phần lớn thu nhập đã chia ra hai nơi nên lúc nào cũng thiếu trước hụt sau.
Tôi không phản đối việc anh lo cho bố mẹ, vì tôi cũng hiểu trách nhiệm của người con. Nhưng sống trong cảnh tháng nào cũng lo tiền nhà, tiền học, tiền ăn uống khiến tôi khá mệt. Nhiều khi muốn tiết kiệm để sau này mua một căn nhà nhỏ ở thành phố cũng không dám nghĩ tới. Trong thời buổi giá cả tăng cao thế này, tôi thực sự cảm thấy mệt mỏi và chưa biết phải làm thế nào.
Con tôi gần 3 tuổi chẳng may rơi xuống nước và trộm vía có người vớt lên được dù cháu đã trôi xa một hai mét. Tôi đi làm về được thông báo lại mới biết. Tối hôm đó con sốt và nôn khan, chồng tôi cho dùng thuốc đút hậu môn và cháu đã hạ sốt, sau đó không còn sốt lại nhưng ho nhiều và sổ mũi. Tôi nói với chồng đưa con đi khám nhưng anh bảo không cần đi và không bận gì. Sáng hôm sau tôi đi làm như bình thường, có xin công ty đi muộn vì chiều qua con bị đuối nước, đi mua thuốc nhưng sáng sớm chưa có cửa hàng mở. Khi tôi lên đến công ty, nhân sự bảo tôi đi về đưa con đi khám, sợ nước vào phổi và phế quản thì khổ.
Tôi đi từ công ty về nhà 25 km rồi đến thẳng trường học đón con đi khám. Tôi không báo cho chồng hay ai trong nhà biết vì nghĩ chỉ đi khám lấy thuốc xong thì lại cho con vào lớp như bình thường. Một phần cũng do tối hôm qua tôi đề cập chuyện cho con đi khám nhưng chồng không đồng ý nên giờ tôi không báo gì cả. Kết quả sau khi khám bác sĩ bảo con bị viêm phế quản cấp, phải ở viện điều trị, nếu không có thể bị viêm phổi. Tôi gọi về cho chồng, bảo con nhập viện. Anh quát trong điện thoại: "Mày ở đấy mà trông một mình".
Sáng hôm sau bố mẹ chồng có lên nhưng bảo vệ không cho vào, bảo chưa đến giờ thăm, họ lại đi về. Hai ngày sau mẹ và em gái tôi lên thay phiên chăm cháu để tôi về nhà tắm giặt. Đến thứ hai, mẹ chồng lên chăm để tôi đi làm, sau bà lại thanh toán viện phí, rồi bố chồng thuê taxi đưa hai mẹ con tôi về nhà. Trong suốt 3 ngày, chồng tôi không lên viện thăm con, không gọi một cuộc điện thoại nào hỏi thăm sức khỏe của con. Từ lúc con ở viện ngày thứ hai đến giờ tôi cũng chưa nói chuyện với chồng câu nào.
Tôi chẳng buồn nói nữa vì thực ra đây cũng không phải lần đầu. Nhiều lần tôi tính đến chuyện ly hôn nhưng con còn nhỏ, gần 3 tuổi, vẫn cần ông bà đưa đón, con đầu tôi gần 7 tuổi. Với mức lương hiện tại, tôi cũng chưa thể nuôi được hai con, còn để chồng nuôi một con thì tôi không đồng ý. Sống thế này tôi cũng mệt mỏi lắm, phải làm sao đây?
Vợ chồng tôi kết hôn được 13 năm. Trước khi lấy anh, tôi đã qua một đời chồng và có con trai. Chồng là trai tân trước khi cưới tôi. Anh có công việc ổn định sau cưới. Bố mẹ tôi cho đất, anh bỏ tiền làm nhà, còn nợ một ít thì cũng đi làm trả hết. Con trai tôi ở cùng hai vợ chồng. Anh đối xử rất tốt với hai mẹ con và sau này chúng tôi có thêm con trai nữa, anh không phân biệt đối xử gì. Phải nói anh là người có trách nhiệm, việc nhà cửa lo hết, tôi đi làm về chỉ việc nghỉ ngơi, cuộc sống cứ êm đềm như thế.
Rồi một chuyện đã xảy ra, tôi say nắng cậu đồng nghiệp có vợ, chúng tôi đã đi quá giới hạn. Tôi biết sai nhưng không dừng được. Đến khi chồng đọc được tin nhắn, anh sốc. Tôi cứ nghĩ anh sẽ đánh mắng hay làm ầm lên nhưng anh bảo sẽ tha thứ, còn tùy tôi lựa chọn. Anh giữ thể diện cho tôi và không làm ầm chuyện này. Nếu tôi muốn ly hôn, anh chấp nhận và ra đi không cần gì.
Sau đó, đúng như anh nói, anh sống bình thường, vẫn gần gũi vợ, không đả động gì, tùy tôi quyết định. Tôi lại không thấy được sự cao thượng ở anh mà chỉ thấy anh không có lập trường. Có lần tôi hỏi, anh đang trả thù em à?
Anh nói bản thân có tư cách, không bao giờ làm chuyện có lỗi và trái lương tâm. Có ai từng giống tôi không, đáng lẽ phải biết ơn chồng, đằng này tôi cứ thấy anh sao sao, không còn cảm xúc với anh nữa. Tôi phải làm sao đây? Tôi có bị bệnh tâm lý nào không?
Tôi 38 tuổi, đã trải qua vài mối tình nhưng không có kết quả. Tôi công tác tại trường cao đẳng nghề; ngoài giờ làm việc hành chính, tôi còn làm thêm ở ngoài. Nói chung cuộc sống của tôi tạm gọi là ổn. Thời gian gần đây tôi cảm thấy bị áp lực từ gia đình, nhất là mẹ, ngoài ra bạn bè còn bảo tôi người nào đó để lập gia đình nhanh đi vì gần 40 tuổi rồi.
Tôi không trả lời được vì sao mình mãi không tìm được người bạn đời. Nhìn lại bản thân cũng thấy ổn, tuy không xinh đẹp nhưng chẳng khó nhìn. Đặc biệt là tôi biết cư xử, nghĩ sẽ tự tin làm tốt công việc của một người vợ. Hiện tại tôi cảm thấy chán nản, muốn bỏ cuộc. Mong mọi người cùng hoàn cảnh chia sẻ để tôi có nhiều niềm tin.