Giá thực phẩm tăng đang “quét” qua từng ngõ ngách từ khu chợ truyền thống đến các sạp hàng ven đường. Với 100.000 đồng trong tay, nhiều lao động ở TP.HCM từng có thể lo đủ 3 bữa cơm khá tươm tất cho gia đình, nhưng nay số tiền đó chỉ còn đủ cho những bữa ăn “vơi thịt kém cá”.
Một buổi chiều giữa tháng 4 nắng gắt, con đường Lã Xuân Oai (phường Trường Thạnh, TP.Thủ Đức cũ) hướng về Khu Công nghệ cao TP.HCM nghẹt thở trong luồng hơi nóng hắt lên từ mặt đường bỏng rát. Tại khu chợ tự phát ven đường nơi vốn được xem là “phao cứu sinh” thực phẩm giá rẻ cho công nhân đìu hiu đến lạ.
Giữa những sạp hàng thưa khách, bà Phạm Thị Sáu (46 tuổi) cầm lên vài con cá nhỏ, rồi lại đặt xuống, như thể đang “đo ni đóng giày” từng đồng cho bữa ăn. Làm công nhân gần 8 năm ở TP.HCM, bà Sáu quá quen với khu chợ này, nơi từng giúp bà xoay xở những bữa cơm đủ đầy hơn với túi tiền eo hẹp.
“Hồi trước, 100.000 đồng là lo được 3 bữa cơm có thịt có cá cho cả nhà. Còn bây giờ, với chừng đó tiền, muốn đủ bữa thì phải bớt thịt cá lại, đổi sang đậu hũ hoặc trứng có mức giá rẻ hơn”, bà Sáu chia sẻ.
Đợt giá xăng tăng kéo theo thực phẩm và các quán ăn bình dân đồng loạt điều chỉnh giá, buộc gia đình bà Sáu phải kích hoạt chế độ “thắt lưng buộc bụng” tối đa.
Đồng lương công nhân vốn đã mỏng, nay càng phải kéo giãn. Những khoản chi tưởng chừng bình thường như quần áo, đồ dùng trong nhà đều bị gác lại. Mọi tính toán giờ chỉ xoay quanh chữ “đủ sống”.
Tâm sự với phóng viên Báo Thanh Niên, bà Sáu kể từ năm 2011 chồng mất vì tai nạn, bà phải gồng gánh trên vai 2 người con ăn học. Có thời điểm, bà phải xin cơm từ thiện để cầm cự.
Hiện tại, thu nhập của bà Sáu dao động từ 7 – 9 triệu đồng mỗi tháng, tùy có tăng ca hay không. Nhưng sau khi trừ tiền trọ, ăn uống, học hành cho con, túi tiền gần như chạm đáy.
Sau 8 năm làm việc tại TP.HCM, số tiền tích lũy của bà vẫn chỉ là con số không tròn trĩnh. Ước mơ về quê thăm bố mẹ đã bị gác lại suốt từ năm 2018 đến nay.
“Nhớ nhà chứ, nhưng về một chuyến tốn kém lắm, mình còn phải gắng đi làm nuôi con nên chưa dám nghĩ”, bà nghẹn ngào.
Không riêng công nhân, những người lớn tuổi, lao động nghèo ở TP.HCM cũng đang áp lực trước giá thực phẩm tăng. Bà Bảy (76 tuổi, quê Bến Tre) chẳng còn sức để đi làm thuê như trước nên bà đành trồng ít rau đem ra chợ bán để “kiếm chút đỉnh”.
Bà Bảy kể, hôm nào may mắn bán hết, bà cũng chỉ lời được 30.000 – 40.000 đồng, còn phần nhiều rau không bán được lại xách về.
Nhắc đến chuyện đi chợ, bà Bảy thở dài. Có những hôm không đủ tiền mua thịt, mua cá, bà đành đổi sang đậu hũ, rau luộc, có bữa chỉ ăn cơm với trái cây như chuối, xoài cho qua bữa. Dù đã cố gắng chắt bóp hết mức, bà vẫn không khỏi lo lắng vì người lớn tuổi cần ăn uống đủ chất mới giữ được sức khỏe.
Dạo quanh chợ một vòng, bà nói nhỏ: “Thôi, tối nay chắc không đi chợ nữa, ở nhà tui vẫn còn lát cá mỏng kho hồi sáng ăn chưa hết. Tui cũng cố gắng chắt bóp lắm rồi nhưng cái gì cũng tăng. Cũng muốn ăn thịt cá lắm nhưng không đủ tiền mua”, bà ngậm ngùi.
Không chỉ người mua chật vật, các tiểu thương tại chợ tự phát cũng đang rơi vào cảnh “tiến thoái lưỡng nan”.
Bà Tâm (58 tuổi, quê Thanh Hóa), ngồi sau mẹt tôm sát mép đường, ánh mắt đầy hy vọng mỗi khi có người ghé hỏi giá, nhưng rồi hy vọng ấy vụt tắt nhanh chóng khi khách hàng nghe xong rồi lặng lẽ quay đi.
Theo bà Tâm, công nhân ở khu vực này giờ đi chợ cũng dè dặt hơn trước. Những món thiết yếu như bột ngọt, dầu ăn thì họ còn cố mua, nhưng cũng phải chọn loại rẻ nhất để cầm cự. Còn những mặt hàng như tôm, cá, rau cỏ, hễ tăng giá là sức mua giảm thấy rõ.
“Trước đây bán cứ vèo vèo, giờ họ tới hỏi giá, nghe xong chê mắc rồi bỏ đi liền. Mà mình còn cách nào khác đâu, giảm hết mức có thể giảm rồi, giảm nữa thì lỗ vốn, lấy gì mà ăn”, bà Tâm ngậm ngùi.
Người phụ nữ 58 tuổi nhẩm tính, ngay cả những vật dụng nhỏ nhất như túi ni lông cũng tăng từ 38.000 đồng lên 56.000 đồng.
Ngày trước, mỗi buổi bà bán được 20 kg tôm, lãi được 300.000 – 400.000 đồng, nay sức mua giảm nên bà bán được chưa đầy một nửa; thu nhập sụt giảm trong khi tiền thuê phòng trọ 15 m2 vẫn đều đặn 2 triệu đồng/tháng.
Các cửa hàng dịch vụ cũng bị ảnh hưởng bởi giá thực phẩm tăng.
Theo ghi nhận của phóng viên Thanh Niên, tại một quán cơm chay trên đường Huỳnh Thiện Lộc (quận Tân Phú cũ) cũng tăng giá từ 15.000 đồng lên 18.000 đồng/phần.
Với những người lao động ở TP.HCM đang phải “đo ni đóng giày” từng bữa ăn thì thực phẩm và hàng quán tăng giá thêm vài ngàn đồng cũng đủ khiến chiếc giỏ đi chợ của họ thêm phần trống trải.
Chiều 29.4, Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Gia Lai tổ chức trục vớt xác xe tăng được phát hiện tại bãi biển Quy Nhơn.
Đầu giờ chiều, khoảng 40 cán bộ, chiến sĩ được triển khai đến hiện trường để làm nhiệm vụ. Trên đường Xuân Diệu, đông đảo người dân hiếu kỳ tụ tập theo dõi.
Tại hiện trường, đại tá Nguyễn Xuân Sơn, Phó chính ủy Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Gia Lai, trực tiếp chỉ huy, quán triệt nhiệm vụ cho các lực lượng tham gia.
Lực lượng công binh sau đó được triển khai rà phá bom mìn khu vực xung quanh nhằm đảm bảo an toàn trước khi tiến hành các bước trục vớt tiếp theo.
Xác xe tăng nằm chôn sâu dưới lớp cát, cách bờ kè khoảng 20 m. Hai xe cẩu được bố trí trên đường Xuân Diệu, dùng cáp móc kéo, trong khi phía dưới, máy xúc đào cát xung quanh thân xe để lộ dần phần khung.
Theo ghi nhận, năm 2007, tỉnh Bình Định (cũ) từng trục vớt 2 xe tăng của quân đội Sài Gòn (trước 1975) tại khu vực trên. Các phương tiện này được xác định thuộc một đơn vị thiết giáp của Sư đoàn 22, bị tiêu diệt khi tìm cách tháo chạy ra biển trong những ngày cuối của cuộc chiến.
Chương trình nghệ thuật đặc biệt diễn ra trước trận đấu giữa hai đội Trường Tươi Đồng Nai và Thanh Niên TP.HCM thuộc vòng 17 Giải hạng nhất quốc gia 2025-2026.
Ngoài chương trình văn nghệ, 400 drone sẽ đồng loạt "thắp sáng" bầu trời sân vận động Bình Phước (phường Bình Phước, tỉnh Đồng Nai).
Trong khoảng 15 phút, hàng trăm drone đồng loạt tạo hình sân bay Long Thành, đô thị ven sông, khu công nghiệp - nhà máy, bản đồ Việt Nam và thành phố Đồng Nai…
Trong khuôn khổ chương trình, CLB Trường Tươi Đồng Nai dự kiến tặng khoảng 5.000 áo cho cổ động viên trong phiên bản duy nhất mang dòng chữ "thành phố Đồng Nai".
Ông Lê Văn Bình - Phó tổng giám đốc điều hành CLB bóng đá Trường Tươi Đồng Nai - cho biết chương trình nghệ thuật nhằm chào mừng Đồng Nai trở thành thành phố trực thuộc Trung ương thứ 7 của Việt Nam.
Đồng thời khẳng định Đồng Nai đang chuyển mình mạnh mẽ - bứt phá để trở thành cực tăng trưởng quan trọng, từng bước khẳng định vị thế trên bản đồ kinh tế của cả nước.
Qua đó còn góp phần quảng bá hình ảnh Đồng Nai trong diện mạo mới: năng động hơn, hội nhập hơn và sẵn sàng bứt phá… "Thông qua chương trình, câu lạc bộ mong muốn góp phần lan tỏa tinh thần đổi mới, hiện đại và khát vọng phát triển của thành phố Đồng Nai trong giai đoạn mới.
Đây cũng là dịp để chúng tôi gửi lời tri ân đến người hâm mộ, người dân địa phương đã luôn đồng hành, ủng hộ đội bóng trong suốt thời gian qua", ông Bình chia sẻ.
Tổ chức Lao động quốc tế tại Việt Nam (ILO Việt Nam) ngày 12/5 tổ chức tọa đàm Môi trường làm việc tâm lý - xã hội nhằm đánh giá tác động đến sức khỏe thể chất lẫn tinh thần của người lao động.
Hiện chưa có thống kê chính thức về thực trạng này tại Việt Nam. Song ILO ước tính trên thế giới, rủi ro tâm lý xã hội tại nơi làm việc góp phần gây ra hơn 840.000 ca tử vong liên quan đến công việc mỗi năm. Những vấn đề độc hại nhưng lại được xem là bình thường, như 35% lao động thế giới thường xuyên làm việc quá 48 giờ mỗi tuần; 18% từng bị bạo lực tinh thần.
Các yếu tố gây nguy cơ rủi ro tâm lý xã hội là căng thẳng do yêu cầu công việc, mất cân bằng giữa nỗ lực và sự ghi nhận, lo mất việc hoặc điều kiện việc làm bấp bênh, thời giờ làm việc kéo dài và bị bắt nạt tại nơi làm việc.
Theo ILO, ranh giới giữa công việc và đời sống cá nhân ngày càng mờ nhạt là nguy cơ tác động trực tiếp trải nghiệm làm việc mỗi ngày của người lao động, đặc biệt người trẻ đang chuyển tiếp từ giảng đường sang thị trường.
Phạm Châu Anh, 21 tuổi, dẫn thực tế nhiều tổ chức, doanh nghiệp công khai nói về sức khỏe tinh thần tại nơi làm việc, nhưng trên thực tế nhiều lao động đang bị kiệt quệ cả thể chất lẫn tinh thần vì công việc. Cô băn khoăn "Làm thế nào để các công ty đảm bảo quan tâm tới sức khỏe tinh thần của lao động thực chất, hiệu quả thay vì chỉ hô khẩu hiệu?".
Bà Hồ Thị Kim Ngân, Phó ban Quan hệ lao động, Tổng liên đoàn Lao động Việt Nam, chia sẻ không chỉ người trẻ mới bước chân vào thị trường mà nhiều lao động lớn tuổi cũng gặp hàng loạt sức ép về cường độ công việc, làm thêm giờ. Môi trường lao động đang thay đổi quá nhanh do tái cấu trúc doanh nghiệp hay đòi hỏi năng suất cao. Sự bùng nổ của Al, doanh nghiệp chuộng ứng dụng này đôi lúc đẩy người lao động vào guồng quay công việc sâu hơn, liên tục chứ chưa chắc đã hỗ trợ hiệu quả.
"Nhiều lao động phản ánh rằng làm việc trong trạng thái lo âu, căng thẳng kéo dài, luôn phải kết nối 24h/7 và về đến nhà rồi vẫn không được nghỉ ngơi mà vẫn phải nhận việc từ người quản lý giao", bà kể.
Theo đại diện Công đoàn, các yếu tố trên đều tác động đến sức khỏe thể chất, tinh thần lao động tại nơi làm việc. Chịu sự "giám sát" của KPI, deadline, phải báo cáo một cách thường xuyên khiến nhiều người mất ngủ, thậm chí mất kết nối với bạn bè, gia đình. Nhưng phần lớn họ không dám chia sẻ rằng đang mệt mỏi mà tự giấu đi, bởi nếu nói ra sợ bị đánh giá không đáp ứng được công việc, bị đưa vào "tầm ngắm" tinh giản.
"Ngày hôm nay bạn có ổn không? là câu mỗi người lao động nên thường xuyên tự hỏi để có câu trả lời cho chính mình. Những người đang kiệt sức không nên im lặng mà cần chia sẻ với bạn bè, thậm chí đồng nghiệp mà họ thực sự tin cậy, gặp chuyên gia để được tư vấn tâm lý", bà khuyến cáo, cho biết thêm đầu tháng 5, Công đoàn đã lấy ý kiến chuyên gia tâm lý về việc nhận diện sức khỏe tâm thần cho người lao động nhằm có giải pháp cho vấn đề này.
Bà Trần Thị Hồng Liên, Phó giám đốc Văn phòng giới sử dụng lao động thuộc Liên đoàn Thương mại và Công nghiệp Việt Nam, chia sẻ dưới góc độ lao động làm việc hơn 20 năm và trải qua nhiều vị trí, có những ngày nghĩ "có nên trở dậy đi làm nữa không". Thời điểm mà KPI lơ lửng trên đầu, ôm máy tính về nhà rồi lại ôm máy tính đến cơ quan. Sức khỏe tinh thần tại nơi làm việc vì thế không phải là chuyện của riêng ai.
Đại diện VCCI nhận định trước đây nhắc đến môi trường làm việc an toàn là nghĩ đến bài trí đẹp không gian văn phòng, công sở, công xưởng, máy móc sắp xếp đúng quy trình, đảm bảo an toàn. Nhưng nay còn liên quan văn hóa doanh nghiệp, ứng xử giữa người với người, giữa cấp quản lý với nhân viên, giữa đồng nghiệp với nhau sao cho cùng chia sẻ trong quá trình làm việc.
Theo bà, nhiều doanh nghiệp ngoài các phúc lợi về lương thưởng, giờ làm, đang dần quan tâm hơn tới sức khỏe tinh thần lao động tại nơi làm việc qua đào tạo nhân sự, quản lý cảm xúc trong công việc, đối thoại thường xuyên giữa người lao động với lãnh đạo công ty chứ không đơn thuần là khẩu hiệu.
"Để đảm bảo sức khỏe tinh thần cho lao động tại nơi làm việc không chỉ xuất phát từ phía doanh nghiệp, người lao động cần chủ động bày tỏ. Hai bên cùng lên tiếng, gặp nhau thì mới có thể giải quyết vấn đề", bà nói.
Kết quả khảo sát công bố hồi đầu năm 2026 của một số nền tảng tuyển dụng cũng cho thấy người lao động ngày càng ưu tiên sức khỏe tinh thần trong môi trường làm việc. Báo cáo Thị trường việc làm Việt Nam trong bối cảnh mới do Cốc Cốc Research phối hợp Việc làm 24h cho kết quả 77% lao động được khảo sát cho biết sẵn sàng đánh đổi thu nhập để lấy môi trường làm việc lành mạnh, được tôn trọng và cân bằng hơn, đặc biệt là nhóm gen Z.
Hơn một nửa trong số này chấp nhận giảm khoảng 10% lương vì môi trường làm việc phù hợp; 25% chấp nhận đánh đổi ở mức cao hơn, cho thấy đây là nhóm đặc biệt ưu tiên sức khỏe tinh thần hoặc đang chịu áp lực nơi làm việc tiêu cực. Tỷ lệ phần nào phản ánh môi trường, văn hóa công ty và sức khỏe tinh thần đang dần trở thành tiêu chí then chốt trong lựa chọn và gắn bó nghề nghiệp. Những đánh giá tiêu cực về văn hóa doanh nghiệp là yếu tố đầu tiên khiến người trẻ sẵn sàng từ chối công việc dù mức lương hấp dẫn.
Dữ liệu của Navigos cũng chỉ ra 50% lao động trẻ lựa chọn môi trường làm việc thân thiện; 46% đề cao sự hỗ trợ từ cấp trên và chỉ 19% chọn ý nghĩa công việc. Còn TopCV cho biết gen Z là nhóm dẫn đầu sẵn sàng thay đổi công việc trong năm 2025 nhằm tìm kiếm môi trường làm việc tốt hơn hoặc cơ hội phát triển bản thân.