Ngày 26-4, Công an tỉnh Đồng Tháp cho biết Công an xã Vĩnh Kim (tỉnh Đồng Tháp) đã thi hành lệnh bắt bị can để tạm giam với ông Trương Ngọc Hoàng (55 tuổi, ngụ TP.HCM) theo quyết định của Cơ quan cảnh sát điều tra Công an tỉnh Đồng Tháp để điều tra về tội “lừa đảo chiếm đoạt tài sản”.
Theo kết quả điều tra ban đầu, khoảng tháng 5-2023, Đỗ Ngọc Thạch trong dịp về dự đám giỗ tại ấp Vĩnh Quí, xã Vĩnh Kim đã quen biết ông Hoàng. Ông Hoàng tự giới thiệu đang công tác tại ngành giáo dục TP.HCM.
Khi biết Thạch thi vào Trường đại học Sư phạm kỹ thuật TP.HCM nhưng không đậu, ông Hoàng hứa hẹn có thể “lo” cho vào học nếu đưa tiền để “chạy” cho hội đồng tuyển sinh và một số cán bộ liên quan.
Tin lời, từ tháng 7 đến 12-2023, Thạch nhiều lần chuyển tiền vào tài khoản do ông Hoàng cung cấp với tổng số tiền hơn 134 triệu đồng. Tuy nhiên sau khi nhận tiền, ông Hoàng không thực hiện như cam kết, cũng không trả lại tiền dù nhiều lần hứa hẹn.
Đến ngày 27-11-2025, Thạch đã làm đơn trình báo Công an xã Vĩnh Kim. Làm việc với công an, ông Hoàng thừa nhận hành vi gian dối để chiếm đoạt số tiền trên.
Căn cứ tài liệu, chứng cứ thu thập được, ngày 11-4-2026, Cơ quan cảnh sát điều tra Công an tỉnh Đồng Tháp đã ra quyết định khởi tố bị can và lệnh bắt tạm giam đối với ông Hoàng theo khoản 2, điều 174 Bộ luật Hình sự.
Sau khi thi hành lệnh bắt, lực lượng chức năng đã dẫn giải bị can đến nơi tạm giam để phục vụ công tác điều tra. Hiện vụ án đang được Công an tỉnh Đồng Tháp tiếp tục điều tra.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Tối 9/12/2009, Cảnh sát biển Hàn Quốc xông lên con tàu đánh cá đang trở về cảng ở huyện Taean, tỉnh Nam Chungcheong, bao vây một người đàn ông trên boong. Khi bắt đầu lục soát, họ nghĩ sẽ tìm thấy những bao tiền mặt hoặc ma túy, nhưng thay vào đó lại chỉ có một cuốn hộ chiếu bị bỏ lại.
Cái tên trên đó khiến họ kinh ngạc. Đó là Cho Hee-pal, kẻ chủ mưu đứng sau vụ lừa đảo theo mô hình Ponzi lớn nhất Hàn Quốc cho đến nay.
Lừa đảo Ponzi, hay lừa đảo kiểu kim tự tháp, là hình thức lừa đảo tài chính lấy tiền của nhà đầu tư sau để trả lợi nhuận cho nhà đầu tư trước mà không thực hiện bất kỳ hoạt động kinh doanh hay đầu tư thực tế nào. Trò lừa đảo sụp đổ khi không thể lôi kéo đủ nhà đầu tư mới để trả lãi.
Chiêu trò lừa đảo
Đường dây lừa đảo của Cho nhắm vào những người dân bình thường đang tìm kiếm sự ổn định tài chính, được cho là đã chiếm đoạt khoảng 5.000 tỷ won (3,4 tỷ USD) từ 70.000 nạn nhân.
Cho bắt đầu đế chế kinh doanh của mình vào tháng 10/2004, mở nhiều công ty trên khắp cả nước, bắt đầu từ Daegu.
Bề ngoài, hoạt động kinh doanh có vẻ hợp pháp. Các nhà đầu tư được cho biết họ đang cho thuê các thiết bị chăm sóc sức khỏe, như ghế massage, để lắp đặt tại những nơi như tiệm làm tóc và nhà nghỉ, khách hàng sẽ trả tiền để sử dụng. Công ty của Cho cam kết quản lý các thiết bị này và chia lợi nhuận cho nhà đầu tư.
Đối tượng mục tiêu thường là những người dễ bị tổn thương: người nghỉ hưu, lao động thất nghiệp và những người vẫn đang chật vật sau cuộc khủng hoảng tài chính châu Á năm 1997.
Lợi nhuận nghe thật khó cưỡng. Với mỗi thiết bị được mua, các nhà đầu tư được hứa hẹn mức cổ tức trung bình 35.000 won mỗi ngày. Khoản đầu tư ban đầu 4,4 triệu won sẽ mang lại 5,81 triệu won chỉ sau 8 tháng - tương đương mức lợi suất hàng năm khoảng 48%. Thời điểm đó, lãi suất ngân hàng trung bình dao động quanh mức 4%.
Đáng chú ý, cổ tức được trả đúng hạn mỗi ngày trong suốt bốn năm. Sự đều đặn đó đã tạo dựng niềm tin.
Nhưng thực tế, bản thân những thiết bị này hầu như không tạo ra lợi nhuận thực sự. Cổ tức được trả bằng tiền từ các nhà đầu tư mới.
Đó là một mô hình lừa đảo Ponzi điển hình. Càng nhiều người tham gia, dòng tiền đổ vào càng lớn. Và chừng nào dòng tiền đầu tư mới vẫn tiếp tục chảy vào, Cho vẫn có thể trả cổ tức cho các nhà đầu tư cũ.
Kế hoạch chạy trốn
Cho biết rằng trò lừa đảo sắp sụp đổ khi không còn khả năng trả tiền cho nhà đầu tư. Ba tháng trước khi biến mất, ông ta bắt đầu chuẩn bị cho cuộc trốn chạy được dàn dựng cẩn thận.
Cho thông báo với nhà đầu tư rằng các khoản cổ tức sẽ không còn được ghi vào sổ ngân hàng của họ nữa. Thay vào đó, họ sẽ nhận được thông báo qua tin nhắn văn bản, bất kỳ ai muốn nhận tiền lãi có thể trực tiếp đến văn phòng. Sau đó, ông ta thêm một lời cảnh báo kỳ lạ: "Đừng nói với các công ty khác. Họ sẽ bắt chước chúng ta".
8h30 mỗi sáng, các nhà đầu tư nhận được tin nhắn văn bản xác nhận việc thanh toán cổ tức. Nhưng tất cả đều là giả mạo.
Đồng thời, Cho thúc giục mọi người đầu tư nhiều hơn, cảnh báo rằng tỷ suất lợi nhuận sắp giảm. Các nạn nhân dốc hết tài sản vào đó: tiền cổ tức, tiền tiết kiệm hưu trí, tiền cưới hỏi và cả các khoản vay ngân hàng.
Thời điểm đó, mạng lưới của Cho đã mở rộng lên khoảng 80 văn phòng trên toàn quốc, bao gồm cả các công ty ma chỉ tồn tại trên giấy tờ. Nhưng khi kế hoạch đạt đỉnh, các văn phòng đột nhiên đóng cửa, điện thoại không ai bắt máy.
Các nạn nhân trình báo cảnh sát vào tháng 10/2008. Khi đột kích trụ sở của Cho vào tháng 12/2008, cảnh sát phát hiện nó trống rỗng. Tất cả những người liên quan đều biến mất, tất cả hồ sơ quan trọng đã bị xóa bỏ.
Cái chết bí ẩn
Cảnh sát Hàn Quốc yêu cầu Interpol phát lệnh truy nã đỏ, nhưng Cho đã biến mất. Ông ta chỉ mang theo một chiếc túi nhỏ khi lên thuyền trốn sang Trung Quốc. Điều tra viên nghi ngờ chiếc túi chứa hồ sơ về tài sản cất giấu và danh sách các quan chức mà ông ta đã hối lộ.
Những nghi ngờ đó không phải là vô căn cứ. Tháng 5/2009, một sĩ quan thuộc Sở Cảnh sát Daegu bị bắt sau khi bí mật gặp Cho ở Trung Quốc. Chính quyền cho biết người này đã nhận hối lộ khoảng 1 tỷ won để đổi lấy việc tiết lộ thông tin về cuộc điều tra và chuyển tiền cho các quan chức khác thay mặt Cho.
Cho cũng được cho là đã được báo trước về các cuộc đột kích của cảnh sát.
Bốn năm sau khi Cho biến mất, tháng 12/2011, chính quyền thông báo ông ta đã chết ở Trung Quốc vì bệnh tim. Điều tra viên còn công bố đoạn phim về đám tang của Cho. Trong video, Cho nằm trong quan tài kính, được con trai và các thành viên khác trong gia đình vây quanh.
Cháu trai họ của Cho, một trong những người đã giúp ông ta trốn khỏi Hàn Quốc, sau đó nói với chương trình điều tra Unanswered Questions của đài SBS rằng đám tang được quay video vì họ sợ mọi người không tin Cho đã chết.
Nhưng thông báo này chỉ làm dấy lên càng nhiều nghi ngờ. Nhiều tin báo nhìn thấy Cho còn sống. Giấy chứng nhận hỏa táng của ông ta cũng gây hoài nghi, vì ngày cấp dường như trước cả thời điểm ông ta được cho là đã chết.
Chính quyền cho biết không thể xác minh ADN của Cho vì thi thể đã được hỏa táng.
Cuộc điều tra bỏ ngỏ
Dù chính thức tuyên bố Cho đã chết, cảnh sát vẫn giữ tên ông ta trong danh sách truy nã vì gia đình Cho chưa bao giờ làm thủ tục đăng ký khai tử.
Sau đó, một đoạn ghi âm cuộc gọi điện thoại liên quan đến cháu trai của Cho được tiết lộ. Trong cuộc gọi, người cháu nói với một người khác rằng "chú ấy đang vô cùng tức giận" và "chú chỉ có thể nghĩ theo cách này". Cuộc gọi được ghi âm vào tháng 2/2012, trong khi Cho được cho là đã chết ba tháng trước đó.
Phát hiện này khiến vụ án một lần nữa nóng lên. Sau khi cuộc điều tra được mở lại vào tháng 7/2014, cảnh sát và công tố viên tranh đấu giành quyền dẫn dắt.
Phía cảnh sát cáo buộc một công tố viên đã nhận hối lộ từ Cho và yêu cầu lệnh bắt giữ. Các công tố viên bác bỏ yêu cầu này, đồng thời thành lập một đội điều tra đặc biệt gồm 13 người. Sau đó, công tố viên đó bị phát hiện đã nhận hối lộ 3,5 tỷ won.
Bức xúc trước việc chính quyền tập trung vào các quan chức tham nhũng thay vì tìm kiếm Cho, các nạn nhân bắt đầu tự truy dấu. Nhờ kiên trì, họ đã thuyết phục được cháu trai Cho tiết lộ tung tích của Kang Tae-yong, cánh tay phải của Cho, nắm quyền quản lý tài chính của tổ chức.
Tháng 10/2015, Kang bị bắt và bị dẫn độ từ Trung Quốc về nước.
10 ngày sau, cháu trai Cho tự tử. Chỉ hai ngày sau đó, một trợ lý thân cận khác của Cho - người phụ trách hệ thống máy tính và dữ liệu điện tử của đường dây lừa đảo - đã ra đầu thú.
Bảy năm sau khi Cho chạy trốn, vụ án được khôi phục, mang lại hy vọng cho các nạn nhân rằng cuối cùng họ có thể nhận được câu trả lời. Nhưng vào tháng 6/2016, các công tố viên tuyên bố họ tin rằng Cho đã chết và khép lại vụ án, viện dẫn lý do không đủ bằng chứng cho thấy ông ta vẫn còn sống.
Đối với nhiều nạn nhân, quyết định này là một cú sốc lớn. Chính quyền đã thu hồi được 95,2 tỷ won tài sản Cho cất giấu, chia cho 70.000 nạn nhân thì con số đó chỉ tương đương 1,36 triệu won mỗi người - một phần nhỏ so với số tiền mà nhiều người đã bỏ ra.
Mộ của Cho vẫn còn ở công viên tưởng niệm tại tỉnh Bắc Gyeongsang, những câu hỏi chưa được giải đáp quanh cái chết của ông ta cũng còn đó.
Tin Gốc: Vnexpress
Pháp Luật
Hơn 40 ngày đêm lật mặt sát nhân (kỳ 1): Bé trai bị sát hại lúc rạng sáng?

Vụ án mạng kinh hoàng xảy ra cách đây 10 năm tại thôn Hoà Tô, xã Cẩm Điền, huyện Cẩm Giàng, tỉnh Hải Dương cũ (nay thuộc TP Hải Phòng) đã mở đầu cho một hành trình phá án, đấu trí nghẹt thở với hung thủ của cơ quan công an.
Buổi sáng định mệnh
Theo hồ sơ vụ án, rạng sáng 5/12/2016, vợ chồng ông Đ.V.V (SN 1961, trú tại thôn Hoà Tô, xã Cẩm Điền, huyện Cẩm Giàng) thức dậy từ sớm để mưu sinh. Như thường lệ, ông V. cùng vợ đưa hàng củ ra chợ Hôm (xã Cẩm Điền) để bán hàng. Khoảng 5h15, sau khi dỡ hàng giúp vợ, ông V. trở về nhà, tranh thủ nằm nghỉ lưng trên giường nhưng không ngủ.
Đến đúng 6h, chuông điện thoại báo thức reo vang. Ông V. nằm từ giường mình gọi 2, 3 lần để thúc giục đứa cháu nội là Đ.V.K (SN 2007) dậy sửa soạn đi học, nhưng không thấy cháu trai trả lời.
Ông V. nhỏm dậy bước sang giường cháu K. lay cháu mình dậy thì kinh hãi phát hiện cháu K. nằm bất động, trên người có vết máu. Quá hoảng loạn, ông V. run rẩy gọi điện cho em trai ruột chạy sang nhà. Nhưng tất cả đã quá muộn. Cháu K. tử vong từ trước đó với nhiều vết thương trên vùng đầu.
Ngay sau khi nhận được tin báo, Công an xã Cẩm Điền, Công an huyện Cẩm Giàng cùng các trinh sát dày dạn kinh nghiệm của Phòng Cảnh sát điều tra tội phạm về Trật tự xã hội (PC45) Công an tỉnh Hải Dương cũ đã lập tức phong tỏa hiện trường.
Xác định đây là vụ án đặc biệt nghiêm trọng, tính chất man rợ, công tác khám nghiệm tử thi, khám nghiệm hiện trường được tiến hành tỉ mỉ, thận trọng.
Công tác thu thập chứng cứ gặp khá nhiều khó khăn vì vụ án xảy ra vào rạng sáng, nhân chứng gần như không ai biết, không chứng kiến được vụ việc, đối tượng gây án để lại rất ít các dấu vết tại hiện trường, tài sản trong nhà không bị xáo trộn và không thấy có dấu hiệu bị chiếm đoạt tài sản.
Cuộc rà soát diện rộng và những giả thiết bị lung lay
Do bố mẹ cháu K. đi làm ăn xa, cháu ở nhà với ông bà nội từ nhỏ, nên hướng điều tra ban đầu tập trung vào các mâu thuẫn xã hội của gia đình ông Đ.V.V. (ông nội nạn nhân) và anh Đ.V.V. (SN 1987) và chị T.T.C. (SN 1988, bố và mẹ đẻ của cháu K.).
Qua xác minh ban đầu, bố, mẹ nạn nhân đi làm ăn xa, từ nhiều năm nay, cháu K. ở cùng ông bà nội ở thôn Hòa Tô. Hàng ngày, từ 3 đến 5h sáng, vợ chồng ông V. đi mua rau, củ, quả tại chợ Sặt, huyện Bình Giang cũ, sau đó, mang hàng sang bán tại chợ Hôm, xã Cẩm Điền cũ.
Trong thời gian ông bà nội cháu K. đi chợ thì cháu ở nhà ngủ một mình. Khoảng 4h30 ngày 5/12/2016, bà nội cháu K. trước khi đi chợ Hôm, vẫn nhìn thấy cháu K. ngủ trên giường, chăn trùm kín đầu nên đã kéo chăn xuống dưới cằm cháu K.. Khi kéo chăn thì cháu K. có đạp chân nhẹ 1 cái rồi ngủ tiếp.
Quá trình xác minh, cơ quan điều tra tập trung vào các mâu thuẫn của bố đẻ cháu K. là anh Đ.V.V., cơ quan điều tra xác định, anh V. có nợ nần bên ngoài, nhiều lần bị chủ nợ đe dọa.
Ngoài ra, giả thiết hung thủ đột nhập vào nhà trộm cắp tài sản, khi bị phát hiện đã ra tay sát hại cháu K. để bịt đầu mối... cũng được cơ quan điều tra đặt ra. Tuy nhiên, tất cả các nghi vấn, giả thiết trên đều được ban chuyên án loại trừ.
Đúng lúc này, một chi tiết đắt giá từ công tác nắm địa bàn của các trinh sát, giữa nạn nhân 9 tuổi và một đối tượng có tiền sử mắc bệnh động kinh sống cùng thôn từng xảy ra mâu thuẫn.
Đối tượng lập tức được đưa vào tầm ngắm đặc biệt, đã mở ra một cuộc đấu trí nghẹt thở, cân não giữa các điều tra viên dày dạn kinh nghiệm và kẻ thủ ác giấu mặt.
(Còn tiếp).
Tin Gốc: Dân Trí

Ngày 1/7/2025, Manh Manh, 8 tuổi, cùng nhà hàng xóm họ Phạm đi bơi ở sông Dương Tử thuộc huyện Phong Đô, Trùng Khánh. Cô bé bị cuốn xuống dưới thuyền, tử vong vì đuối nước. Gia đình Manh Manh kiện người hàng xóm, được tòa phán quyết Phạm phải chịu trách nhiệm chính trong vụ việc.
Tòa sơ thẩm nhận định rằng vào cuối tháng 6/2025, Manh Manh đến nhà bà ngoại nghỉ hè và quen biết con gái của Phạm. Khoảng 17h ngày 1/7, Phạm định đưa các con đi bơi ở sông Dương Tử. Nghe vậy, Manh Manh xin đi cùng, nhưng bị Phạm và một người khác khuyên can. Tuy nhiên, cô bé phớt lờ lời khuyên, trở về nhà bà ngoại lấy đồ bơi, đi theo ba bố con Phạm đến sông Dương Tử.
Con gái Phạm kể rằng, khi sang nhà hàng xóm, Manh Manh tự lấy phao bơi và phao tay, nhưng nhờ bạn mang hộ vì lo Phạm không cho phép. Khoảng 18h, hai con của Phạm và Manh Manh lần lượt xuống sông, Phạm xuống sau cùng.
Phạm thấy Manh Manh bơi gần thuyền có thể gặp nguy hiểm nên bảo cô bé di chuyển ra xa, đồng thời bơi về phía cô bé. Tuy nhiên, Manh Manh bị xoáy nước hút về phía mạn thuyền. Phạm vội lao đến cứu, nắm lấy tay cô bé, nhưng lực hút mạnh khiến tuột tay. Cả hai bị dòng xoáy cuốn xuống dưới thuyền. Phạm bơi ra phía ngoài kêu cứu, còn Manh Manh bị đuối nước.
Tòa sơ thẩm nhận định rằng dù Phạm đã khuyên bảo Manh Manh trước chuyến đi, nhưng không khuyên can khi xuất phát, không hỏi han hay ngăn cản khi con gái mang theo hai bộ phao bơi, cũng không khuyên can Manh Manh khi chuẩn bị xuống nước. Những hành động trong ba giai đoạn này có liên quan trực tiếp đến kết quả Manh Manh đuối nước trên sông.
Do đó, Phạm có lỗi rõ ràng và phải chịu trách nhiệm bồi thường. Ngoài ra, là một đứa trẻ 8 tuổi với khả năng nhận thức hạn chế, hành động của chính Manh Manh đã dẫn đến cái chết, điều này có quan hệ nhân quả rõ ràng với sự thiếu trách nhiệm của người giám hộ.
Tòa sơ thẩm xác định Phạm phải chịu trách nhiệm chính về cái chết của Manh Manh. Sau khi xem xét những hành động tích cực của Phạm như khuyên can và nỗ lực cứu cô bé, tòa quyết định Phạm phải chịu 60% trách nhiệm bồi thường. Phần thiệt hại còn lại do cha mẹ Manh Manh gánh chịu.
Ngày 10/12/2025, TAND huyện Phong Đô ra phán quyết sơ thẩm rằng Phạm phải bồi thường hơn 660.000 nhân dân tệ (hơn 2,5 tỷ đồng).
Phạm kháng cáo, lập luận rằng đã thực hiện nghĩa vụ can ngăn và liều mình cứu Manh Manh khi sự cố xảy ra, do đó đã thực hiện đầy đủ nghĩa vụ cứu hộ hợp lý. Phạm cho rằng phán quyết ban đầu không xem xét đầy đủ các tình tiết cứu hộ và thiếu công bằng. Phạm cũng lập luận rằng nguyên đơn là người giám hộ hợp pháp của Manh Manh nhưng đã không hoàn thành nghĩa vụ giám hộ, đó là nguyên nhân gốc rễ của tai nạn và phải chịu hoàn toàn trách nhiệm.
Ngày 29/3/2026, TAND trung cấp thành phố Trùng Khánh bác kháng cáo, giữ nguyên bản án sơ thẩm.
Ngày 30/4, gia đình Phạm cho biết không hài lòng với phán quyết của hai phiên tòa và đã nộp đơn xin xét xử lại lên TAND cấp cao Trùng Khánh vào ngày 9/4, yêu cầu hủy bỏ phán quyết của tòa sơ thẩm và phúc thẩm.
Đơn xin xét xử lại lập luận rằng Manh Manh khi đó đang đến thăm bà ngoại, bà Châu, trong kỳ nghỉ hè. Bà Châu có nghĩa vụ pháp lý phải giáo dục an toàn, giám sát và ngăn ngừa nguy hiểm cho cô bé. Trong vài tiếng vào buổi chiều xảy ra vụ việc, bà Châu đã không để ý đến tung tích của Manh Manh hay chủ động tìm kiếm cháu. Hơn nữa, khi Manh Manh gọi điện, bà Châu không nhận cuộc gọi, để mặc trẻ vị thành niên rời khỏi phạm vi giám hộ, cuối cùng dẫn đến tai nạn.
Trước vụ việc, Phạm và một người khác đã khuyên can Manh Manh, nhưng cô bé phớt lờ lời khuyên, tự về nhà lấy đồ bơi rồi đi theo hàng xóm đến bờ sông, không phải do Phạm rủ hay dẫn đi. Khi tai nạn xảy ra, Phạm đã nỗ lực hết sức để cứu người.
"Chúng tôi không hề có ý định trốn tránh trách nhiệm, chỉ hy vọng pháp luật có thể làm rõ ranh giới trách nhiệm pháp lý. Chồng tôi đã thực hiện tất cả nghĩa vụ pháp lý, khuyên can và liều mình cứu người, vậy mà cuối cùng phải chịu gánh nặng bồi thường khổng lồ và chịu đựng sự giày vò về tâm lý. Điều này quá bất công với cả gia đình tôi", vợ Phạm nói. Cô hy vọng tòa cấp cao xem xét lại các tình tiết và làm rõ trách nhiệm.
Tin Gốc: Vnexpress

