Đến nay, giới khoa học biết rất ít về bạch tuộc cổ đại vì chúng có cơ thể mềm và hiếm khi được bảo tồn dưới dạng hóa thạch, ngoại trừ phần mỏ cứng chắc.
Trong nghiên cứu mới, nhà cổ sinh vật Yasuhiro Iba tại Đại học Hokkaido (Nhật Bản) cùng đồng nghiệp nghiên cứu 15 hóa thạch mỏ lớn từng được cho là của mực ma cà rồng, nhưng thực chất thuộc về nhóm bạch tuộc cổ đại Nanaimoteuthis. Sử dụng hình ảnh kỹ thuật số, họ cũng phát hiện thêm 12 hóa thạch mỏ bạch tuộc khác ẩn trong các lớp đá kỷ Phấn trắng với niên đại 72-100 triệu năm.
Trong số này, đáng chú ý nhất là Nanaimoteuthis haggarti, loài bạch tuộc có mỏ lớn hơn mực khổng lồ hiện đại, vốn có cơ thể dài tới 13 m và được coi là động vật không xương sống lớn nhất từng ghi nhận. Dựa vào mối quan hệ giữa kích thước hàm và chiều dài cơ thể ở các loài bạch tuộc vây ngày nay, nhóm nghiên cứu ước tính N. haggarti thậm chí có chiều dài toàn thân 7-19 m, vượt qua mực khổng lồ hiện đại. Nghiên cứu mới xuất bản trên tạp chí Science hôm 23/4.
Theo Guardian, bạch tuộc hiện đại không nuốt chửng con mồi mà dùng những cánh tay dài, linh hoạt để bắt và khống chế, sau đó xé mồi bằng mỏ. Các hóa thạch mỏ mang dấu mòn rõ rệt, chỉ ra chiến lược săn mồi tương tự thời xưa. Ở những cá thể lớn nhất, mỏ bị mài mòn đáng kể, dần trở nên cùn và tròn hơn, đồng thời có một số vết trầy xước, sứt mẻ.
Iba nói: “Bạch tuộc có lẽ đã sử dụng cánh tay dài để tóm lấy con mồi và dùng hàm dưới mạnh mẽ để nghiền nát cấu trúc cứng như vỏ hoặc xương. Vết mòn rõ rệt trên hàm cho thấy chúng thường xuyên xử lý con mồi cứng”.
N. haggarti có thể là đối thủ xứng tầm của những kẻ săn mồi có xương sống thời tiền sử như cá mập, thằn lằn cổ rắn, thương long. Theo Iba, loài bạch tuộc này đã tận dụng kích thước khổng lồ, những cánh tay linh hoạt và cú cắn mạnh để trở thành kẻ săn mồi hàng đầu đại dương cổ đại.
“Nghiên cứu của chúng tôi cho thấy chúng không đơn thuần là phiên bản lớn của bạch tuộc hiện đại. Chúng là kẻ săn mồi khổng lồ đứng đầu chuỗi thức ăn biển vào kỷ Phấn trắng. Điều này thay đổi quan điểm cho rằng trong kỷ Phấn trắng, biển chỉ do những loài săn mồi có xương sống kích thước lớn thống trị”, Iba cho biết.
Nghiên cứu mới khiến các nhà khoa học đặt câu hỏi, liệu có những sinh vật biển thậm chí còn lớn hơn hay không. Adiel Klompmaker, nhà cổ sinh vật tại Bảo tàng Đại học Alabama, lưu ý rằng những hóa thạch mỏ mới được tìm thấy trong trầm tích nước tương đối nông. Ông chia sẻ với National Geographic: “Tôi tự hỏi dưới vùng biển sâu hơn trong kỷ Phấn trắng từng tồn tại những gì, còn những sinh vật nào đang ẩn náu ngoài kia mà chúng ta chưa biết đến”.
Trong khi du lịch hàng không không ngừng cải tiến, từ thủ tục lên máy bay, chọn chỗ ngồi hay thậm chí tạo danh sách nhạc giải trí thông qua ứng dụng trên điện thoại trước khi đến sân bay, một số hãng vẫn duy trì những phương pháp cũ kỹ. Đáng ngạc nhiên nhất, họ vẫn sử dụng máy in kim, như Fujitsu DL3100, để in thẻ lên máy bay, thẻ hành lý và các tài liệu vận hành chuyến bay.
Mặc dù ra đời từ năm 1968 và trở nên phổ biến vào những năm 1980, máy in kim hiện gần như lỗi thời so với các công nghệ in ấn hiện đại như in kỹ thuật số và in phun. Vậy tại sao các hãng hàng không vẫn tiếp tục sử dụng loại máy in này?
Một trong những lý do chính là độ tin cậy và độ bền của máy in kim. Chúng ít bị ảnh hưởng bởi nhiệt độ, bụi bẩn và có thiết kế cơ khí đơn giản giúp giảm thiểu hỏng hóc và dễ bảo trì. Với bảo trì đúng cách, máy in kim có thể hoạt động lên đến hai thập kỷ, trong khi tuổi thọ trung bình của máy in hiện đại chỉ từ 2 đến 7 năm. Đây là điều quan trọng trong ngành hàng không, nơi mà việc in ấn diễn ra thường xuyên và số lượng lớn.
Máy in kim cũng có khả năng in xuyên qua nhiều lớp giấy cùng lúc, cho phép tạo ra các bản sao ngay lập tức mà không cần in lại. Chúng còn hỗ trợ in giấy liên tục, giảm thiểu tình trạng kẹt giấy và gián đoạn trong quá trình in ấn, vốn rất hữu ích cho các hãng hàng không khi cần in nhiều bản sao cùng lúc.
Ngoài ra, máy in kim thường tiết kiệm chi phí hơn, với ruy băng mực rẻ và bền hơn so với hộp mực in phun hoặc mực laser. Nhiều máy in kim còn có trình điều khiển đa năng, giúp chúng tương thích với các hệ thống cũ - yếu tố quan trọng vì nhiều hệ thống của các hãng hàng không đã được thiết lập từ nhiều thập kỷ trước.
Với những lý do trên, không khó hiểu khi máy in kim vẫn được sử dụng rộng rãi trong ngành hàng không cũng như trong các tổ chức lâu đời như ngân hàng và văn phòng chính phủ.
Trước khi phương tiện truyền thông kỹ thuật số trở nên phổ biến, các phương tiện vật lý như CD, DVD và Blu-ray đã thống trị thị trường. CD-ROM không chỉ chứa nhạc mà còn bao gồm phần mềm máy tính, trò chơi và video.
Nhiều người trong chúng ta vẫn nhớ những đêm thức khuya tự ghi CD nhạc để nghe trong những chuyến đi dài. Với dung lượng lưu trữ lên đến 700 megabyte (MB) cho CD dữ liệu và 80 phút cho CD âm thanh, CD từng được coi là công nghệ tiên tiến nhất thời bấy giờ.
Tuy nhiên, sự xuất hiện của DVD và các định dạng như HD-DVD và Blu-ray đã nhanh chóng thay thế CD nhờ vào dung lượng lưu trữ lớn hơn. Ra mắt vào năm 1999, DVD Audio (DVD-A) tập trung hoàn toàn vào âm thanh với khả năng hỗ trợ âm thanh không suy giảm và 5.1 kênh. Một đĩa DVD-9 hai lớp có thể chứa tới 8,5 gigabyte (GB) dữ liệu, cho phép lưu trữ từ 1,5 đến 7,5 giờ âm thanh tùy thuộc vào chất lượng và độ phân giải. Đây là một lợi thế lớn so với CD, vốn bị giới hạn về dung lượng.
Mặc dù DVD-A mang lại chất lượng âm thanh vượt trội, nhưng số lượng bản phát hành nhạc chính thức trên định dạng này lại rất hạn chế, chỉ khoảng 2.300 bản, so với hơn 6 triệu bản phát hành CD. Đây là lý do khiến DVD-A trở thành món đồ sưu tầm quý giá cho những người yêu thích âm nhạc.
Ngày nay, đầu phát DVD Audio độc lập trở nên hiếm hoi, và hầu hết các đầu phát DVD tiêu chuẩn không thể phát được đĩa DVD-A. Tuy nhiên, người dùng có thể sử dụng đầu phát Blu-ray đa năng để thưởng thức định dạng này.
Sự chuyển mình sang công nghệ hiện đại cũng đồng nghĩa với việc chúng ta mất đi nhiều tính năng thú vị của DVD, như các đoạn phim bổ sung và bình luận trên đĩa. Đối với những ai yêu thích đĩa DVD và CD, sự phát triển của Blu-ray không chỉ là một bước tiến công nghệ mà còn là một phần của ký ức hoài niệm về những ngày tháng đã qua.
Mỗi ký hiệu đều mang một ý nghĩa riêng và với số lượng phong phú, người dùng có thể cần một hướng dẫn để hiểu rõ hơn về chúng. Các đường và ký hiệu đa dạng, cùng với những biểu tượng độc đáo, không chỉ tạo nên sự khác biệt cho Google Maps so với các ứng dụng khác như Waze, mà còn giúp người dùng dễ dàng nhận diện thông tin cần thiết.
Một trong những ký hiệu phổ biến trên Google Maps là các đường chấm đỏ. Những đường này có thể xuất hiện ở nhiều khu vực khác nhau, từ thành phố cho đến những địa hình nhỏ hơn như núi hoặc khu vực ven biển. Vậy mục đích của những viền chấm đỏ này là gì?
Về cơ bản, chúng thường được sử dụng để đánh dấu ranh giới hoặc vật cản, không nhất thiết phải là ranh giới vật lý. Ví dụ, các đường chấm đỏ có thể chỉ ra ranh giới của thành phố, hoặc các khu vực ven biển có thể tiếp cận.
Ngoài ra, các đường chấm đỏ cũng có thể được sử dụng để làm nổi bật các tuyến cáp treo trượt tuyết, đường đi bộ, đường mòn leo núi, và các khu vực công cộng như công viên nhỏ. Đối với các biển báo đường bộ và đường cao tốc, chúng có thể chỉ ra các đoạn đường bị đóng và cung cấp thông tin về thời gian dự kiến mở lại.
Người dùng có thể dễ dàng kiểm tra các đường chấm đỏ trên Google Maps, cả trên máy tính và thiết bị di động. Khi mở Google Maps ở chế độ xem mặc định, người dùng sẽ không thấy các ký hiệu này. Để hiển thị chúng, người dùng chỉ cần tìm kiếm tên của một thành phố hoặc thị trấn. Ví dụ, khi tìm kiếm "Đà Nẵng", các đường chấm đỏ sẽ xuất hiện, xác định ranh giới của thành phố.
Cần lưu ý rằng Google liên tục cập nhật và điều chỉnh Google Maps nhằm cải thiện trải nghiệm người dùng. Một số tính năng có thể không hiển thị trừ khi người dùng đăng nhập vào tài khoản Google của mình. Trong năm 2026, Google đã bổ sung nhiều tính năng mới cho dịch vụ bản đồ, cùng với nhiều tính năng ít được biết đến mà người dùng có thể khai thác để nâng cao khả năng điều hướng của mình.