Ngày 26/4/2026, giữa tiếng hò reo dọc đại lộ The Mall, Sawe cán đích sau 1 giờ 59 phút 30 giây và lần đầu tiên trong lịch sử phá mốc sub2 (dưới hai giờ) của cự ly 42km tại một giải đấu chính thức.
Nhưng không có màn ăn mừng phô trương. Sawe chỉ nhìn thẳng về phía trước, như thể anh vừa hoàn thành một buổi tập dài hơn là phá vỡ rào cản mang tính lịch sử của thể thao thế giới. Nhưng để đến khoảnh khắc ấy, Sawe đã đi một hành trình dài hơn bất kỳ con số nào có thể diễn tả.
Sawe bước ra ánh sáng tại chính London năm ngoái. Khi đó, cuộc đua quy tụ những ngôi sao như huyền thoại Eliud Kipchoge hay kỷ lục gia half marathon thế giới Jacob Kiplimo, còn Sawe chỉ là cái tên được nhắc đến như một hiện tượng mới.
Nhưng đến km thứ 30, Sawe – khi đó mới lần thứ hai thi đấu marathon – bất ngờ bứt tốc, bỏ lại nhóm dẫn đầu rồi một mình về đích với thời gian 2 giờ 2 phút 27 giây. Anh bỏ cách người chạy sau gần 400 m – như tuyên bố không cần lời rằng: một ngôi sao marathon mới đã xuất hiện.
Sawe sinh năm 1995 tại Cheukta, vùng cao nguyên Uasin Gishu. Nơi đó không có đường nhựa, không điện ổn định, không khái niệm “tương lai thể thao”.
Tuổi thơ của anh là những buổi chạy bộ đến trường trên đất đỏ, là những buổi tối bị nuốt chửng bởi bóng tối lúc 7 giờ tối, là những mùa mưa biến cả vùng thành bùn lầy.
Bà ngoại – người nuôi dưỡng anh – là trung tâm của tất cả. Bà không có học thuyết huấn luyện nào, chỉ có một câu lặp đi lặp lại: mọi thứ rồi sẽ ổn. Và chính câu nói đó trở thành nền tảng tâm lý của Sawe sau này.
Như mọi tài năng Kenya, Sawe đến Iten – “thánh địa chạy bộ” ở độ cao hơn 2.400 m. Nhưng Iten không phải giấc mơ. Nó là một cuộc sàng lọc khắc nghiệt. Hàng trăm VĐV tập luyện mỗi ngày, nhưng chỉ số ít trở thành nhà vô địch. Phần còn lại biến mất trong im lặng.
Sawe khi ấy không nổi bật. Không hợp đồng. Không HLV riêng. Không tương lai rõ ràng. Anh sống bằng niềm tin và sự kiên trì, trong khi gia đình bắt đầu đặt câu hỏi: có nên dừng lại để làm công việc ổn định?
Áp lực tăng lên khi anh lập gia đình và có con. Một vị trí trong ngành cảnh sát – ổn định, thu nhập chắc chắn – đã ở rất gần. Nhưng Sawe từ chối.
Năm 2020, anh bị rách gân, rồi Covid-19 đóng băng toàn bộ hệ thống thi đấu. Không giải đấu. Không cơ hội. Không thu nhập – đó là thời điểm nhiều VĐV rời bỏ đường chạy. Nhưng Sawe không từ bỏ và quyết định đó đưa anh đến bước ngoặt lớn nhất đời: gia nhập 2Running Club dưới sự dẫn dắt của HLV Claudio Berardelli.
Ở 2Running, Sawe lần đầu tiếp cận một môi trường huấn luyện khoa học: giáo án chi tiết, phục hồi bài bản, theo dõi thể trạng sát sao.
Không còn chạy theo bản năng. Mọi thứ được tính toán: tải lượng, nhịp phát triển, chu kỳ nghỉ. Điều quan trọng hơn: lần đầu tiên, anh được tin rằng mình có thể trở thành nhà vô địch.
Những buổi trị liệu 5-6 lần mỗi tuần, những buổi chạy dài 200 km mỗi tuần, những bài tập ngưỡng được kiểm soát từng nhịp… tất cả tạo nên một phiên bản mới của Sawe.
Năm 2022, tại Rome-Ostia Half Marathon, Sawe tạo dấu ấn đầu tiên khi về nhất với 58 phút 2 giây. Nhưng đường chạy tại giải này không đủ điều kiện công nhận kỷ lục. Không lâu sau, anh tiếp tục gây chú ý khi thắng Bahrain Royal Night Half Marathon với 58 phút 58 giây, lần đầu bước vào nhóm những chân chạy cự ly 21km nhanh nhất thế giới.
Sự tiến bộ của Sawe không dừng lại. Tháng 9/2022, anh lập kỷ lục quốc gia Kenya ở nội dung chạy một giờ tại Memorial Van Damme với 21.250 m, tiệm cận kỷ lục thế giới. Đến năm 2023, Sawe dần xuất hiện trên bản đồ thế giới khi về thứ bảy nội dung nam tại Giải vô địch việt dã thế giới 2023, trước khi khẳng định vị thế bằng chức vô địch thế giới half marathon cùng năm.
Từ nền tảng đó, anh bước lên cự ly marathon với màn ra mắt 2 giờ 2 phút 5 giây tại Valencia cuối năm 2024 – một trong những ra mắt nhanh nhất lịch sử, lập tức đưa tên anh vào nhóm ứng viên hàng đầu thế giới.
Việc liên tiếp vô địch tại London Marathon rồi Berlin Marathon 2025 như lời khẳng định rằng Sawe không còn là hiện tượng mà là một thế lực thực sự của marathon hiện đại.
Rồi khoảnh khắc lịch sử đến tại London ngày 26/4. Sawe về đích sau 1 giờ 59 phút 30 giây, qua đó khép lại cuộc tranh luận lớn nhất của marathon hiện đại: liệu mốc 2 giờ có thể bị phá vỡ hợp lệ.
Thành tích ấy không chỉ là một kỷ lục. Nó là kết quả của tuổi thơ nghèo khó ở Cheukta, của những năm tháng vô danh ở Iten, của chấn thương, mất mát và sự kiên trì tuyệt đối trong một hệ thống huấn luyện kỷ luật.
Và trên hết, là của một niềm tin đơn giản mà bà anh từng nói: mọi thứ rồi sẽ ổn. Ở London hôm qua, thế giới marathon không chỉ chứng kiến một nhà vô địch. Họ chứng kiến một ranh giới bị xóa bỏ.
Trong danh sách chính thức của đội tuyển Bồ Đào Nha tham dự World Cup 2026, sự xuất hiện của Samu Costa trở thành bất ngờ lớn nhất đối với người hâm mộ. Tiền vệ phòng ngự 25 tuổi này xuất sắc vượt qua gương mặt nổi bật hơn là Joao Palhinha (CLB Tottenham) để chiếm một suất trong đội hình của đội bóng áo bã trầu. Đây được xem là phần thưởng xứng đáng cho cầu thủ đang khoác áo Mallorca, sau khi anh vừa trải qua một mùa giải được đánh giá xuất sắc nhất từ trước đến nay trong sự nghiệp của mình.
Costa có chiều cao 1,85 m, đang thi đấu tốt tại giải vô địch quốc gia Tây Ban Nha (La Liga) với khả năng tranh chấp bóng vô cùng mạnh mẽ. Ở mùa giải năm nay, anh được ban huấn luyện Mallorca bố trí chơi tự do hơn để dâng cao hỗ trợ tấn công và tận dụng triệt để khả năng sút xa nhằm gây áp lực lên hàng thủ đối phương.
Sự thay đổi mang tính đột phá này giúp Samu Costa "bỏ túi" tới 7 bàn thắng, trở thành chân sút có thành tích ghi bàn tốt thứ hai của đội bóng, chỉ xếp sau trung phong Vedat Muriqi với 22 pha lập công. Cá nhân tiền vệ người Bồ Đào Nha được đánh giá là nhân tố khó thay thế của CLB Mallorca. Anh là lựa chọn hàng đầu ở khu trung tuyến dù đội hình vận hành theo sơ đồ có 2 hay 3 tiền vệ giữa.
Trước đó, Samu Costa từng có màn ra mắt đội tuyển Bồ Đào Nha vào ngày 12.10.2024, trong trận đấu gặp tuyển Ba Lan tại Nations League. Nhưng sau khởi đầu hứa hẹn, tiền vệ của Mallorca đã phải trải qua một khoảng lặng kéo dài một năm rưỡi, khi không nhận được bất kỳ lời triệu tập nào. Phải chờ tới đợt hội quân vào tháng 3.2026, cơ hội mới trở lại khi Costa được trao suất đá chính trong các trận đấu giao hữu với Mexico và Mỹ. Chính sự tỏa sáng đúng lúc ở giai đoạn then chốt này đã giúp tiền vệ sinh năm 2000 có cơ hội sát cánh cùng siêu sao Ronaldo và các đồng đội tại World Cup 2026.
Samu Costa ăn tập ở đội trẻ Beira-Mar và Gafanha, trước khi gia nhập lò đào tạo danh tiếng SC Braga vào năm 2016. Dù thăng tiến nhanh ở cấp độ trẻ nhưng anh lại không có nhiều đất diễn tại đội một SC Braga. Bước ngoặt lớn mở ra khi anh chuyển sang Tây Ban Nha khoác áo Almeria với mức giá chuyển nhượng 5 triệu euro lúc 19 tuổi. Tại đây, Costa đáp lại sự kỳ vọng bằng 2 bàn thắng sau 40 trận ở mùa giải đầu tiên và cùng CLB ở miền Nam Tây Ban Nha, giành quyền thăng hạng La Liga vào mùa 2021-2022.
Ngay sau khi cùng Almeria lên hạng đấu cao nhất của bóng đá xứ sở bò tót, Costa đã quyết định thử thách bản thân trong màu áo Mallorca. Sau 3 năm miệt mài cống hiến cho CLB, giấc mơ đặt chân đến đấu trường World Cup của Samu Costa cuối cùng đã trở thành hiện thực.
Trong đợt tập trung đội tuyển quốc gia vào tháng 6, đội tuyển Việt Nam sẽ không thi đấu giao hữu. Liên đoàn bóng đá Việt Nam (VFF) và HLV Kim Sang Sik đã thống nhất để ưu tiên hoàn tất V-League và Cúp quốc gia Việt Nam.
Đây là bước đi nhằm mục đích chuẩn bị cho mục tiêu dài hạn của đội tuyển Việt Nam khi sẽ tham dự AFF Cup 2026 (tháng 7 và 8), ASEAN Cup (tháng 9 và 10).
Giải V-League sẽ kết thúc vào ngày 7/6. Hai trận bán kết Cúp quốc gia Việt Nam sẽ diễn ra vào ngày 11/6. Đó là thời điểm trùng với lịch thi đấu FIFA Days (tập trung đội tuyển quốc gia theo lịch của FIFA).
Do đó, đội tuyển Việt Nam sẽ tập trung vào ngày 2/7 và có gần hai tuần tập huấn ở Incheon trước khi trở về nước vào ngày 14/7, để chuẩn bị cho AFF Cup 2026 (khai mạc vào ngày 24/7). Điều này có thể giúp đội tuyển Việt Nam có điểm rơi tốt trước giải đấu Đông Nam Á.
Trong khi đó, hai đối thủ chính của đội tuyển Việt Nam là Thái Lan và Indonesia lại có sự chuẩn bị khác. Cả hai đội tuyển này đều sẽ triệu tập đội hình rất mạnh, với nhiều cầu thủ thi đấu ở nước ngoài để thi đấu giao hữu trong tháng 6.
Đội tuyển Thái Lan sẽ tham dự hai trận đấu giao hữu với Kuwait (vào ngày 5/6) và Trung Quốc (vào ngày 9/6). Còn Indonesia sẽ có hai trận giao hữu với Oman (ngày 5/6) và Mozambique (9/6).
Tuy nhiên, tới AFF Cup 2026, hai đội tuyển Thái Lan và Indonesia chưa chắc triệu tập đội hình mạnh nhất vì CLB không nhất thiết nhả người. HLV John Herdman của Indonesia xác nhận sẽ không triệu tập các cầu thủ thi đấu ở châu Âu tham dự AFF Cup, thay vào đó, ông sẽ chỉ sử dụng các cầu thủ bản địa.
Việc không thi đấu trong dịp FIFA Days tháng 6 có thể khiến đội tuyển Việt Nam tụt hạng trên bảng xếp hạng FIFA. Tuy nhiên, thầy trò HLV Kim Sang Sik buộc phải chấp nhận điều này, để chuẩn bị cho hai giải đấu quan trọng của Đông Nam Á.
Trận đấu tại sân Đại học Nhà vua Saudi tối 29/4 có ý quan trọng với cuộc đua vô địch, khi Al Nassr đang dẫn đầu với 76 điểm, hơn Al Ahli sáu điểm, khi mùa giải còn năm vòng.
Al Ahli vừa bảo vệ ngôi vương AFC Champions League Elite và sở hữu nhiều ngôi sao từng thi đấu tại châu Âu như cựu tiền đạo Man City Riyad Mahrez, cựu tiền vệ AC Milan Franck Kessie, cựu thủ môn Chelsea Edouard Mendy, cựu hậu vệ Roma Roger Ibanez, cựu tiền vệ Juventus Merih Demiral hay cựu tiền đạo Brentford Ivan Toney.
Nhưng, trước sự cổ vũ của khán giả nhà, Al Nassr thi đấu tốt hơn. Họ kiểm soát bóng 54%, dứt điểm 7 lần với 4 cú trúng đích - so với 4 và 2 của Al Ahli.
Bước ngoặt đến ở phút 76, khi chủ nhà được hưởng phạt góc bên cánh trái. Joao Felix treo bổng vào vòng cấm để đàn anh đồng hương Ronaldo chọn vị trí đánh đầu chéo góc, khiến thủ thành Edouard Mendy chôn chân.
Đây là bàn thứ 970 trong sự nghiệp của Ronaldo. Riêng Saudi Pro League mùa này, tiền đạo người Bồ Đào Nha có 25 bàn, xếp sau Ivan Toney (27) và Julian Quinones (28).
Đến phút thi đấu chính thức cuối cùng, Kingsley Coman vô-lê trong vòng cấm tung nóc lưới đội khách, ấn định tỷ số 2-0. Kết quả này giúp Al Nassr nối dài mạch thắng lên 20 trận và tiến sát ngôi vương Pro League. Họ đang dẫn đầu với 79 điểm, hơn Al Hilal 8 điểm và đá nhiều hơn một trận, khi giải còn bốn vòng.
Al Nassr còn vào chung kết AFC Champions League Two gặp đại diện Nhật Bản Gamba Osaka ngày 16/5. Đây là cơ hội để Ronaldo đoạt những danh hiệu đầu tiên trong màu áo Al Nassr.
Khi Ronaldo đang trả lời phỏng vấn sau trận, nhiều CĐV Al Ahli la ó và khiêu khích anh bằng câu "Chúng tôi có hai lần đăng quang AFC Champions League". Ronaldo giơ năm ngón tay đáp trả, ám chỉ từng giành năm Champions League khi còn thi đấu tại châu Âu, với một lần cùng Man Utd (2008) và bốn cùng Real Madrid (2014, 2016, 2017, 2018).