Số vật liệu hạt nhân của Iran hiện là nút thắt then chốt trong các cuộc đàm phán giữa Washington và Tehran. Hồi giữa tháng, ông Trump nói rằng Iran đã đồng ý chuyển giao kho dự trữ uranium làm giàu cấp độ cao cho Mỹ, nhưng phía Iran đã phủ nhận tuyên bố này chỉ vài giờ sau đó.
Nếu ý tưởng này trở thành hiện thực, quá trình vận chuyển uranium làm giàu khỏi Iran sẽ bao gồm chiết xuất vật liệu từ các cơ sở hạt nhân đã bị phá hủy dưới đòn tập kích của Mỹ – Israel, nơi các thanh sát viên quốc tế đã không thể tiếp cận trong 10 tháng qua. Quá trình này cũng đòi hỏi một thỏa thuận chính trị về việc số uranium đã làm giàu của Iran có thể được chuyển đến đâu.
Mỹ từng có nhiều kinh nghiệm trong việc vận chuyển uranium làm giàu mức độ cao ở các quốc gia khác, nhưng theo các cựu quan chức và chuyên gia ngoài chính phủ, chính quyền Tổng thống Donald Trump sẽ đối mặt những thách thức chưa từng có khi di dời vật liệu hạt nhân này khỏi Iran.
“Đây có lẽ là chiến dịch di dời uranium phức tạp nhất trong lịch sử”, Andrew Weber, cựu quan chức Lầu Năm Góc từng tham gia các chiến dịch tương tự trước đây, nhận định. “Hiện còn rất nhiều yếu tố bất định do các cuộc tấn công của Mỹ hồi tháng 6 năm ngoái, cùng những yêu cầu khắt khe về hậu cần, rủi ro an ninh và căng thẳng đối ngoại”.
Iran có đủ uranium làm giàu 60% để cung cấp nhiên liệu cho khoảng 11 vũ khí hạt nhân. Chính quyền Trump nhất quyết yêu cầu Tehran phải chuyển số uranium đã làm giàu gần cấp độ vũ khí này ra nước ngoài nhằm chặn nguy cơ Tehran sở hữu bom nguyên tử. Tờ Wall Street Journal hôm 17/4 đưa tin chính quyền Trump sẵn sàng giải tỏa khoảng 20 tỷ USD tài sản đang bị đóng băng của Iran ở nước ngoài để đổi lấy việc họ bàn giao kho dự trữ uranium.
Theo Cơ quan Năng lượng Nguyên tử Quốc tế (IAEA), một nửa lượng vật liệu hạt nhân làm giàu cấp độ cao của Iran đang nằm trong các đường hầm dưới lòng đất tại khu phức hợp hạt nhân Isfahan. Số còn lại được lưu trữ tại cơ sở làm giàu Natanz. Cả hai địa điểm đều bị hư hại nặng sau các cuộc không kích của Mỹ – Israel vào Iran hồi mùa hè năm ngoái. Theo báo cáo tình báo, Tehran từng gia cố lối ra vào tại Isfahan và Natanz trước khi xung đột nổ ra hồi tháng hai, nhưng các đòn tấn công gần đây từ Mỹ – Israel vào Natanz đã khiến những lối vào này bị vùi lấp sâu hơn.
Việc Iran chuyển giao số uranium đã làm giàu của mình để đổi lấy các lợi ích kinh tế lớn vốn từng có tiền lệ. Cụ thể, trong khuôn khổ thỏa thuận hạt nhân năm 2015 giúp dỡ bỏ những lệnh trừng phạt kinh tế nặng nề lên nước này, hơn 11 tấn uranium làm giàu ở mức dưới 20% đã được chuyển sang Nga.
Thỏa thuận trên giới hạn kho dự trữ của Iran ở mức dưới 300 kg uranium làm giàu 3,67% trong vòng 15 năm. Tuy nhiên, mọi thứ bắt đầu đổ vỡ sau khi ông Trump rút khỏi thỏa thuận vào năm 2018.
Theo IAEA, trước các cuộc tấn công hồi tháng 6 năm ngoái, Iran sở hữu 441 kg uranium làm giàu cấp độ cao 60% và khoảng 200 kg uranium làm giàu 20%. Lượng vật liệu kể trên có thể được làm giàu lên mức 90% đủ để chế tạo vũ khí chỉ trong vòng vài tuần.
Iran hiện không còn làm giàu uranium và khả năng này được cho là đã bị ảnh hưởng nghiêm trọng sau cuộc xung đột hồi tháng 6 năm ngoái. Các nguồn tin thân cận với tiến trình đàm phán cho hay Tehran từng đề nghị pha loãng số uranium làm giàu cấp độ cao 60% xuống còn tối đa 20%, giúp xoa dịu phần nào mối lo ngại ở Washington. Tuy nhiên, các chuyên gia vẫn tin rằng để chặn hoàn toàn khả năng chế tạo vũ khí hạt nhân của Iran, toàn bộ số uranium làm giàu phải được kiểm soát.
“Chúng phải rời khỏi Iran”, Richard Nephew, chuyên gia đàm phán hạt nhân với Iran dưới thời chính quyền tổng thống Barack Obama và Joe Biden, nói.
Mỹ từng thu hồi 600 kg uranium làm giàu cấp độ cao 90% từ một nhà máy ở Kazakhstan trong chiến dịch bí mật năm 1994 mang tên Dự án Sapphire. Khi đó, một đội ngũ của Mỹ đã túc trực tại đây hơn một tháng để đóng gói số vật liệu vào hơn 440 thùng chuyên dụng, trước khi đưa lên hai chiếc vận tải cơ C-5 khổng lồ để chuyển đi.
Hai máy bay được tiếp nhiên liệu trên không ba lần để chuyến hàng hạt nhân không phải lưu lại bất kỳ sân bay nước ngoài nào trước khi đáp xuống căn cứ không quân Dover tại Delaware. Đây là những chuyến bay dài nhất trong lịch sử của dòng máy bay C-5. Sau khi hạ cánh, số vật liệu cấp độ vũ khí này được vận chuyển trên các xe tải không gắn biển tới phòng thí nghiệm quốc gia Oak Ridge tại Tennessee, nơi người ta pha loãng chúng để sử dụng cho các lò phản ứng điện của Mỹ.
4 năm sau, các chuyên gia Mỹ và Anh đã thu hồi gần 5 kg uranium làm giàu cấp độ cao từ một lò phản ứng nghiên cứu cũ của Liên Xô gần Tbilisi, Gruzia. Số vật liệu này được đưa lên máy bay C-5 để chuyển tới một cơ sở hạt nhân tại Scotland.
Dựa trên hai chiến dịch này và những hoạt động thu hồi khác trên thế giới, Bộ Năng lượng Mỹ cùng các phòng thí nghiệm hạt nhân trực thuộc đã thiết lập một “chương trình đóng gói cơ động”. Theo đó, Mỹ có một quy trình để triển khai chuyên gia cùng các thiết bị phòng thí nghiệm như máy X-quang, cân, buồng thao tác cách ly ra nước ngoài để chiết tách plutonium hoặc uranium làm giàu cấp độ cao.
Nếu Mỹ cử chuyên gia tới Iran, các chuyên gia IAEA có thể được mời đến để xác nhận số lượng và mức độ làm giàu của số uranium cần chuyển đi sau khi khai quật chúng.
“Đây sẽ là một công việc cực kỳ khó khăn và có thể kéo dài nhiều tuần”, Scott Roecker, cựu giám đốc Văn phòng Thu hồi Vật liệu Hạt nhân thuộc Bộ Năng lượng Mỹ, nhận xét.
Do số uranium làm giàu cấp độ cao của Iran được lưu trữ dưới dạng khí trong các bình chứa nặng, Roecker cho rằng các chuyên gia sẽ cần đánh giá xem liệu có thể vận chuyển an toàn chúng ở trạng thái đó không hay phải chuyển hóa sang dạng bột oxit trước.
Những vấn đề phát sinh khác sẽ xuất hiện nếu một số bình chứa uranium chôn dưới lòng đất bị hư hại. Theo David Albright, cựu thanh sát viên vũ khí và là người đứng đầu Viện Khoa học và An ninh Quốc tế, công việc này có thể thực hiện bằng những thiết bị điều khiển từ xa chuyên dụng để kiểm tra mức độ hư hại cũng như kiểm đếm những vật liệu nguy hiểm.
“Bản thân số vật liệu này có thể gây ra một số thách thức về kỹ thuật nhưng chúng ta hoàn toàn có khả năng xử lý về mặt chuyên môn. Và một khi đã đưa chúng về dạng vận chuyển được thì mọi việc sau đó sẽ khá thuận lợi”, Roecker nói.
Một câu hỏi khác đặt ra là số vật liệu hạt nhân thu từ Iran sẽ được chuyển đến đâu. Các quan chức Iran từng phản đối bất kỳ thỏa thuận nào mà trong đó Mỹ sẽ tiếp nhận số uranium của họ. WSJ dẫn lời một số chuyên gia đề xuất số vật liệu này có thể được chuyển sang Nga như từng thực hiện theo thỏa thuận năm 2015 hoặc pha loãng rồi bán cho một công ty thương mại.
Axios đưa tin Tổng thống Putin từng đề xuất phương án chuyển uranium từ Iran sang Nga trong cuộc điện đàm với Tổng thống Mỹ nhưng ông Trump không đồng ý.
Weber cho rằng một phương án thay thế là chuyển số vật liệu trên tới Kazakhstan bằng đường hàng không, nơi đặt ngân hàng uranium làm giàu thấp do IAEA kiểm soát. Số uranium làm giàu cấp độ cao của Iran có thể được pha loãng rồi lưu trữ tại ngân hàng này, nơi sẽ hỗ trợ các quốc gia có nguồn cung cấp nhiên liệu cho nhà máy điện hạt nhân của họ nếu chuỗi cung ứng bị gián đoạn.
Lời đe dọa này, giữa một cuộc chiến chưa có hồi kết, mở ra nhiều kịch bản leo thang khó lường.
Theo Hãng tin Reuters ngày 7-4, quân đội Mỹ đã tiến hành các cuộc không kích vào hàng chục mục tiêu quân sự của Iran trên đảo Kharg trong đêm 6-4 (giờ Mỹ).
Các đòn tấn công tập trung vào khu vực phía Bắc hòn đảo, nhằm vào các boongke, kho lưu trữ, hệ thống phòng không và nhiều cơ sở quân sự khác. Một số mục tiêu được cho là đã từng bị tấn công trước đó. Chiến dịch hoàn toàn được tiến hành từ trên không, không có sự tham gia của lực lượng bộ binh Mỹ, và không gây ảnh hưởng đến cơ sở hạ tầng dầu mỏ.
Đảo Kharg được xem là trung tâm xuất khẩu dầu quan trọng của Iran, đồng thời từng được nhắc đến như một địa điểm tiềm năng cho chiến dịch trên bộ của Mỹ.
Phát biểu tại Budapest (Hungary), Phó tổng thống Mỹ JD Vance khẳng định các cuộc không kích không phản ánh sự thay đổi trong chiến lược của Mỹ. Ông cho biết chính quyền Washington vẫn kỳ vọng nhận được phản hồi từ Iran trong các cuộc đàm phán nhằm chấm dứt xung đột.
Diễn biến này xảy ra trong bối cảnh Tổng thống Trump liên tục đưa ra cảnh báo cứng rắn, bao gồm khả năng tấn công hoặc kiểm soát đảo Kharg. Trong một bài đăng trên mạng xã hội ngày 30-3, ông cho biết Mỹ có thể phá hủy "các nhà máy điện, giếng dầu và đảo Kharg".
Mỹ từng tấn công hòn đảo này vào ngày 13-3, tuyên bố 90 mục tiêu trên đảo bị đánh trúng, gồm "hầm chứa tên lửa, kho thủy lôi cùng nhiều địa điểm quân sự khác". Tổng thống Trump khi đó cho biết Mỹ đã tránh tấn công cơ sở hạ tầng dầu mỏ trên đảo.
Washington hiện yêu cầu Tehran từ bỏ chương trình vũ khí hạt nhân và mở lại eo biển Hormuz - tuyến vận tải dầu mỏ chiến lược. Ông Vance nhấn mạnh Mỹ sẽ chưa nhắm tới các mục tiêu năng lượng và hạ tầng, trừ khi Iran không đưa ra đề xuất phù hợp, cho thấy dư địa đàm phán vẫn đang được duy trì song song với sức ép quân sự.
Trong kịch bản lý tưởng với nhiều nước không can dự, Mỹ sẽ đưa xung đột đến hồi kết trong tối đa 6 - 8 tuần kể từ khi khai hỏa. Chính quyền Trump sẽ định nghĩa việc phá hủy cơ sở hạ tầng công nghiệp - quân sự, làm suy yếu chương trình tên lửa đạn đạo và chương trình hạt nhân của Iran là mục tiêu chung cuộc rồi tuyên bố chiến thắng.
Các vụ ám sát có mục tiêu nhằm vào giới quan chức chính trị và quân sự Tehran cũng có thể được đẩy mạnh - dù cho tới nay các hoạt động này chưa làm gián đoạn được năng lực phòng thủ và đánh trả của Iran.
Kịch bản thứ hai, hiện thực hơn, là liên minh Mỹ - Israel mở rộng phạm vi sang cơ sở hạ tầng kinh tế của Iran: nhà máy điện, cầu đường, mạng lưới giao thông, nhà máy xi măng, thép và khai thác mỏ - đúng như lời đe dọa của ông Trump và ông Hegseth. Mục tiêu chiến lược của các hành động này là tạo áp lực kinh tế diện rộng, kích động bất mãn xã hội để buộc Tehran chấp nhận đầu hàng.
Tuy nhiên phản ứng của Iran trước kịch bản này hoàn toàn có thể dự báo: các cơ sở hạ tầng tương ứng trong khu vực - đặc biệt những nơi có quan hệ đầu tư của Mỹ - sẽ hứng chịu các đòn trả đũa. Tehran vẫn còn hỏa lực hiệu quả với máy bay không người lái và tên lửa, đồng nghĩa với việc họ chưa mất đi vị thế thương lượng.
Và "lá bài tẩy" quan trọng nhất của Iran vẫn còn nguyên đó: eo biển Hormuz. Giới phân tích nhận định chừng nào Iran còn kiểm soát thực tế tuyến đường thủy chiến lược này, Mỹ sẽ không thể tuyên bố chiến thắng một cách thuyết phục.
Dù các kịch bản tiềm tàng có đề cập đến việc đánh chiếm đảo Kharg và các đảo dọc bờ biển Iran, ngay cả khi Mỹ đổ bộ bộ binh và chiếm giữ được các đảo này, điều đó vẫn chưa đủ để khai thông hoàn toàn eo biển. Bất kỳ can thiệp trực tiếp nào vào Hormuz đều có thể kích hoạt một giai đoạn mới mang tính chiến tranh tiêu hao, kéo dài ít nhất vài tháng mà không đảm bảo kết quả quyết định.
Tổng hòa các tính toán đó, cuộc chiến sẽ còn kéo dài. Những bước leo thang mạo hiểm mà ông Trump tuyên bố có nguy cơ đưa tới hệ lụy không chỉ các đối thủ, mà cả đồng minh của Washington, cũng phải gánh chịu cái giá ngày càng đắt - hệ quả trực tiếp của tình trạng mất phương hướng chiến lược ở Nhà Trắng.
CBS ngày 27/5 dẫn hồ sơ tòa án liên bang cho thấy cựu quan chức Cơ quan Tình báo Trung ương Mỹ (CIA) David Rush bị bắt vào tuần qua và đang bị tạm giam để thu thập, đánh giá thêm thông tin. Rush hiện bị truy tố với một tội danh đánh cắp công quỹ.
Lệnh bắt được đưa ra sau khi các đặc vụ Cục Điều tra Liên bang Mỹ (FBI) khám xét nhà riêng của Rush ngày 18/5, trong cuộc điều tra về cáo buộc ông khai gian trình độ học vấn và lý lịch quân sự. Trong quá trình khám xét, các đặc vụ phát hiện khoảng 303 thỏi vàng với tổng giá trị ước tính hơn 40 triệu USD, cùng hai triệu USD tiền mặt và 35 đồng hồ đắt tiền trong nhà Rush.
Theo hồ sơ tòa án và các nguồn tin, từ tháng 11/2025 đến tháng 3/2026, Rush nhiều lần đề nghị CIA cấp lượng lớn ngoại tệ và các thỏi vàng trị giá hàng chục triệu USD để phục vụ chi phí liên quan công việc.
CIA trong những tháng qua không thể xác định vị trí các thỏi vàng cũng như mục đích sử dụng của chúng, do đó đã mở cuộc điều tra nội bộ về Rush và chuyển hồ sơ cho FBI.
FBI cho rằng Rush đã chiếm đoạt các thỏi vàng, nhận mức lương khống bằng hành vi gian lận, khai gian lý lịch cá nhân và gian lận để hưởng chế độ nghỉ phép quân sự. Hồ sơ của FBI không nêu cụ thể hành vi nào của Rush dẫn đến loạt cáo buộc.
Cơ quan này còn cáo buộc Rush khai man với Hải quân Mỹ khi nhập ngũ năm 1997 bằng cách cung cấp bảng điểm và hồ sơ giả, cho thấy ông đã tốt nghiệp đại học Clemson. Nhờ bằng cấp này, Rush được phong quân hàm thiếu úy trong lực lượng dự bị Hải quân Mỹ năm 2004 trước khi giải ngũ danh dự năm 2015.
Rush sau đó ba lần nộp đơn xin việc ở chính quyền liên bang và khai rằng mình có bằng cấp từ Đại học Clemson, Học viện Bách khoa Rensselaer và Trường sau đại học Hải quân Mỹ. Ông cũng liệt kê các trường này khi xin cấp quyền tiếp cận thông tin mật.
Năm 2018, Rush tiếp tục nộp hồ sơ tham gia cơ quan hành pháp cấp cao và tự nhận từng tốt nghiệp Trường Phi công Thử nghiệm của Không quân Mỹ, đồng thời là giám đốc của một tổ chức thử nghiệm vũ khí Lục quân - Hải quân.
Tài liệu điều tra của FBI cho thấy các hồ sơ của Rush chứa thông tin sai lệch về trình độ học vấn và quá trình phục vụ trong quân đội Mỹ. FBI cũng cho rằng nghi phạm không tốt nghiệp Đại học Clemson hay Học viện Bách khoa Rensselaer và chưa từng làm phi công hải quân.
FBI cũng cáo buộc Rush khai gian với cơ quan chính phủ rằng ông vẫn thuộc lực lượng dự bị hải quân dù đã giải ngũ, qua đó nhận hàng chục nghìn USD theo chế độ nghỉ phép quân sự.
Bộ Ngư nghiệp và Đại dương Canada cho biết số lượng cá voi xám chết ngoài khơi tỉnh British Columbia của nước này đang gia tăng, trong bối cảnh nguồn thức ăn suy giảm tại các khu vực kiếm ăn ở Bắc Cực và cận Bắc Cực.
Từ đầu năm đến nay, khu vực này đã ghi nhận 5 con cá voi xám bị chết, trong đó riêng 10 ngày đầu tháng 4, có tới 4 con chết dọc bờ biển, tiến gần hơn tới mức kỷ lục 11 con của năm 2019.
Ông Paul Cottrell, điều phối viên về động vật có vú biển thuộc Bộ Ngư nghiệp và Đại dương Canada, cho biết nhiều con cá trong tình trạng suy kiệt nghiêm trọng và "gầy trơ xương". Theo ông, các kết quả khám nghiệm sẽ giúp xác định chính xác nguyên nhân khiến cá chết, song dấu hiệu chung là thể trạng kém do thiếu dinh dưỡng.
Cá voi xám thường di cư xuống vùng biển Mexico vào mùa đông để sinh sản và gần như không ăn trong giai đoạn này. Khi quay trở lại các vùng biển phía bắc vào mùa hè, chúng bắt đầu tích lũy năng lượng. Tuy nhiên dữ liệu cho thấy mùa kiếm ăn năm trước không thuận lợi, khiến nhiều con cá voi xám không tích lũy đủ lượng dinh dưỡng cần thiết.
Bà Wendy Szaniszlo, chuyên viên nghiên cứu động vật biển, cho biết nhiệt độ nước biển thay đổi đã ảnh hưởng đến nguồn thức ăn, bao gồm các loài giáp xác nhỏ mà cá voi xám thường tiêu thụ. Ngoài ra băng tan sớm hơn bình thường cũng làm suy giảm chất lượng và trữ lượng con mồi.
Tình trạng thiếu dinh dưỡng không chỉ làm tăng tỉ lệ tử vong mà còn ảnh hưởng đến khả năng sinh sản. Trong mùa sinh sản gần nhất tại khu vực Baja của Mexico, chỉ có 84 cá voi con được ghi nhận - mức thấp nhất từ trước đến nay.
Các hiện tượng tương tự cũng được ghi nhận dọc bờ Tây nước Mỹ, với 15 con chết trong vài tuần qua tại bang Washington, cùng nhiều trường hợp khác tại Oregon và California.
Các chuyên gia nhận định cần tiếp tục nghiên cứu sâu hơn về các khu vực kiếm ăn, không chỉ tại Bắc Cực mà cả vùng biển British Columbia, nơi có khoảng 250 con thuộc nhóm cá voi xám ven bờ Thái Bình Dương sinh sống, nhằm đánh giá đầy đủ tác động của biến đổi môi trường đối với quần thể loài này.