Tôi là tác giả của bài viết: “Phòng ngủ, phòng khám tâm lý và nhà thờ là những nơi tôi được sống thật”. Đọc bình luận của mọi người, có vài điều tôi muốn chia sẻ thêm với mọi người.
Tôi rất thương cho sự vất vả của mẹ trong việc nuôi tôi và công nhận sự cố gắng của bà ấy trong sự nghiệp, hiểu được là mọi thứ tôi có được hôm nay phần lớn là do mẹ cho mình. Từ nhỏ đến lớn, tôi luôn cố gắng học tốt, phụ mẹ việc nhà, chưa từng than vãn cũng như tỏ thái độ tiêu cực với mẹ bao giờ, cho tới giai đoạn giãn cách Covid thì mọi thứ mới bùng nổ. Kể cả sau này, khi tôi điều trị tâm lý, có thói xấu là hút thuốc, tôi cũng giấu nhẹm đi, luôn đóng vai đứa con gương mẫu trước mặt mẹ. Hai bí mật ấy cho đến hiện tại, mẹ vẫn chưa biết. Tôi không muốn tạo thêm buồn phiền cho mẹ, thừa biết bản thân sẽ mất đi nhiều lợi ích và niềm tin từ mẹ nếu tôi công khai điều đó.
Còn chuyện mẹ có người mới hậu ly hôn thì tôi không cấm. Nhưng vấn đề là mẹ tôi qua lại với nhiều người thay vì quen cố định một người lâu dài khiến tôi cảm thấy không đúng đắn lắm. Tôi có ít lần khuyên mẹ là hãy quen cố định một người lâu năm mà không cần kết hôn cũng được, tôi sẽ ủng hộ hết mình. Tôi nghĩ làm vậy để tránh việc bị ảnh hưởng hình ảnh gia đình vừa đáp ứng được nhu cầu riêng của mẹ. Không chỉ tôi mà bà ngoại cũng có nhắc mẹ.
Dù nhiều năm nay cuộc sống hai mẹ con tôi rất tốt, mẹ giờ không chỉ lo cho tôi mà còn chu cấp cho bà ngoại, nâng đỡ sự nghiệp cho cậu, dì ruột của tôi. Giờ cuộc sống của cả nhà rất tốt, không còn bị người người miệt thị như hồi xưa mỗi khi về ngoại chơi. Bù lại tôi rất khổ tâm khi phải “đáp trả” những lời hỏi thăm về tình trạng độc thân của mẹ từ người thân quen của hai mẹ con hay họ hàng mỗi khi về ngoại chơi để bảo vệ thể diện của hai mẹ con. Nhưng mẹ tôi không thay đổi gì, luôn mang vỏ bọc giả tạo là người phụ nữ một mình vẫn ổn trước mặt mọi người, trong khi sau lưng qua lại với nhiều người. Lối sống ấy của mẹ tới giờ tôi không dám chia sẻ với ai kể cả nhà ngoại vì thể diện của hai mẹ con.
Tôi đã tích lũy một khoản tài sản không nhỏ suốt mấy năm đại học và sắp tới sẽ đi làm bên ngoài một thời gian để lấy kinh nghiệm trước khi về phụ giúp công việc cho mẹ. Tôi muốn sau này trở thành “bà cô già” chỉ xoay quanh tiền bạc, sở thích cá nhân, đi nhà thờ, từ thiện và trị liệu tâm lý định kỳ. Kế hoạch về già của tôi là tạo thu nhập thụ động để tự do đi du lịch, làm từ thiện, rồi chọn một viện dưỡng lão phù hợp để sống một mình qua ngày. Tính tôi rất cầu toàn và cực kỳ khắt khe, một khi đã mong muốn điều gì thì sẽ tìm mọi cách để đạt được.
Tôi đang phân vân việc có nên xây nhà ở thời điểm này không. Gia đình tôi sống ở trong căn nhà cũ khoảng 60 m2, đầy đủ công năng nhưng cứ vào mùa mưa là đường trước nhà hay bị ngập nên nhiều khi di chuyển đôi chút khó khăn. Phần nữa đường hiện tại rất bụi, đá lổm nhổm dễ bị té xe. Ở chỗ tôi, mọi người tị nạnh nhau nhiều quá, không ai chịu góp tiền làm đường, mà chờ đường được làm chắc còn rất lâu lắm.
Tôi có thêm miếng đất ở gần khu vực đang ở nhưng đường khô ráo, sạch sẽ và không bị ngập. Tôi dự tính vay ngân hàng 1,5 tỷ để làm nhà chuyển qua đó ở. Tôi thấy chỗ đó dân cư văn minh, yên tĩnh, tốt cho việc học tập của con. Vợ chồng tôi có hai bé, tổng thu nhập tầm 50-60 triệu đồng một tháng. Nếu xây nhà chuyển qua đó, tôi cho thuê nhà cũ được thêm tầm 8 triệu một tháng. Theo mọi người, tôi có nên vay để thay đổi không gian sống cho con cái không?
Vợ tôi đòi đi đám cưới bạn ở Đà Nẵng bốn ngày ba đêm. Tôi muốn đi theo nhưng cô ấy không cho. Tôi hỏi thiệp cưới đâu thì vợ bảo người ta ở xa, mời online nên không có thiệp. Tôi bảo cho xem tin nhắn mời thì vợ nói tôi xen vào riêng tư của cô ấy. Tôi phải làm sao đây?
Vài năm trước, tôi gặp anh, người tôi vô cùng ngưỡng mộ. Anh là một kỹ sư xây dựng trẻ, cao ráo, điển trai, phong thái tự tin và chững chạc. Ngày anh đến tìm hiểu chị gái, tôi từng mong anh sẽ trở thành anh rể của mình. Tôi kính trọng anh bởi sự thông minh, bản lĩnh và tinh thần cầu tiến mà anh thể hiện lúc đó. Rồi điều tôi mong cũng thành hiện thực. Anh chị tổ chức đám cưới ấm áp và hạnh phúc. Gia đình tôi rất tự hào khi có một chàng rể lịch lãm, có học thức và công việc ổn định. Theo thời gian, hình ảnh người đàn ông tôi từng ngưỡng mộ dần thay đổi. Anh sinh ra trong một gia đình nghèo, nhà tôi cũng vậy. Chính vì thế, tôi luôn nghĩ rằng khi có được công việc tốt và một mái ấm hạnh phúc, anh sẽ biết trân trọng, cố gắng vun vén và giữ gìn những gì mình đang có.
Ngày đó, chị gái tôi yêu anh không phải vì ngoại hình mà vì nhân cách và sự chững chạc của anh. Chị là người phụ nữ chung thủy. Từ khi cưới anh, chị vừa đi làm vừa chăm sóc hai con gần như một mình. Anh chị sống xa quê, có lúc khó khăn nhưng chị luôn cố gắng giữ gìn gia đình, chưa từng than trách. Khi mới cưới, công việc của chị ổn định, thu nhập khá. Còn anh lúc đó mới đi làm, kinh tế chưa vững vàng. Dù vậy, chị vẫn luôn đồng hành và tin tưởng anh. Có những chuyện không hay xảy ra, chị đều âm thầm chịu đựng, giấu gia đình để giữ thể diện cho chồng.
Là người chứng kiến từ đầu, tôi hiểu chị đã vất vả như thế nào. Có những giai đoạn anh nợ nần lên đến tiền tỉ, nội ngoại phải vay mượn khắp nơi để giúp đỡ. Đúng lúc đó, công việc của chị cũng bấp bênh, lại vừa sinh con nhỏ. Tôi nhìn chị gồng gánh mọi thứ mà không khỏi xót xa. Điều khiến tôi đau lòng hơn cả là anh dường như không biết trân trọng những hy sinh ấy của vợ. Chị vừa đi làm vừa chăm hai con, không ăn chơi hay tiêu xài hoang phí, vậy mà mỗi khi gia đình xảy ra chuyện, chị lại là người bị trách móc.
Những năm gần đây, khi anh chị được sống gần nhau hơn, tôi từng nghĩ cuộc sống của chị sẽ bớt cực nhọc, thực tế lại khác. Anh thường xuyên tụ tập bạn bè, nhậu nhẹt, ít quan tâm đến gia đình. Mọi việc trong nhà và việc chăm con vẫn chủ yếu do chị gánh vác. Nhiều lần chị sang thăm gia đình tôi với vẻ mặt buồn bã, trong túi gần như không có tiền. Tôi lén đưa chị một ít để chị đỡ tủi thân. Mỗi lần như vậy, chị đều khóc, còn tôi cũng không cầm được nước mắt. Tôi có nên nói chuyện thẳng với anh rể, để mong anh thay đổi vì gia đình? Tôi chỉ sợ mình can thiệp rồi mọi chuyện của vợ chồng chị lại rối hơn. Mong được các bạn chia sẻ.