Cuối tuần qua, ở phường Dĩ An, TP HCM xảy ra tình huống như sau: Thợ sửa khóa đến giúp mở cửa theo yêu cầu của người vợ, nhưng lại rơi vào cảnh bị người chồng đe dọa.
Nguyên căn của vụ việc là người chồng đi nhậu về nhà ngủ, người vợ không gọi được nên kêu thợ tới phá khóa cửa phòng.
Tôi thấy trong câu chuyện này đặt ra một thế khó ít ai để ý: Thợ sửa khóa thực chất đang làm việc dựa trên niềm tin. Nhưng nếu niềm tin đó đặt sai chỗ thì sao?
Ví dụ, một người dắt xe máy đến yêu cầu phá ổ khóa. Liệu đó là chủ xe thật hay là kẻ trộm? Nếu thợ từ chối, họ mất khách. Nếu nhận làm, họ có thể vô tình tiếp tay cho hành vi phạm pháp.
Hay như trường hợp mở cửa nhà: Người gọi thợ tới phá khóa có thực sự là người có quyền với căn nhà đó? Và nếu bên trong xảy ra tình huống nguy hiểm, ai sẽ bảo vệ người thợ?
Vậy thợ sửa khóa nên làm gì để vừa kiếm sống, vừa tự bảo vệ mình trước những rủi ro pháp lý và an toàn? Chẳng lẽ thợ phá khóa đòi xem giấy tờ xe, giấy tờ nhà trước khi thực hiện công việc?
Tin Gốc: Vnexpress

Hạnh phúc vốn không nằm ở mâm cao cỗ đầy. Thế nhưng, thực tế đáng buồn là ngày nay đôi khi giá trị của một ngày vui lại bị đem ra đong đếm qua lăng kính của những chiếc phong bao.
Không khó để tôi bắt gặp những tiếng thở dài hay sự so sánh sau mỗi tiệc cưới: "Bỏ 500.000 đồng mà ăn chán quá". Phải chăng, vô hình trung, chúng ta đang biến mình thành những "thực khách" khó tính đi mua dịch vụ, thay vì là những người bạn thân tình đến sẻ chia khoảnh khắc hạnh phúc thiêng liêng với cô dâu, chú rể? Khi chiếc cân tiểu ly của sự thực dụng được đặt lên bàn tiệc, sự chân thành của lời chúc phúc bỗng trở nên nhẹ tênh.
Ngày trước, đám cưới là dịp để họ hàng, xóm giềng tụ họp. Người ta đến không chỉ để ăn, mà để chúc phúc, để chứng kiến một cột mốc quan trọng của đôi lứa. Còn bây giờ, nhiều khi đám cưới trở thành một nghĩa vụ. Đi cho xong, gửi phong bao cho phải phép, ăn nhanh rồi về. Thậm chí, có người còn chưa kịp nhớ mặt cô dâu chú rể.
Nếu chỉ nhìn vào giá trị thực đơn để đánh giá sự thành tâm của gia chủ, chúng ta đã vô tình đánh mất phần hồn cốt đẹp nhất của văn hóa cưới hỏi. Sự hiện diện của mỗi người đáng lẽ là để chứng kiến một khởi đầu mới, để sưởi ấm niềm vui của đôi lứa bằng tình yêu thương, chứ không phải để thẩm định tay nghề của người đầu bếp.
>> Bỏ 500 K dự đám cưới 'nhạt' ở nhà hàng
Khi đi dự đám cưới, tôi không còn để ý quá nhiều đến việc món ăn ngon hay dở? Thay vào đó, tôi nhìn cô dâu chú rể, nghe câu chuyện của họ, cảm nhận niềm vui lan tỏa trong không khí. Có những đám cưới rất giản dị, món ăn không có gì đặc biệt, nhưng tôi vẫn thấy ấm lòng khi ra về.
Thay vì soi xét mâm cỗ có xứng tầm với phong bao mình đã bỏ, tại sao không thử lắng nghe câu chuyện tình yêu được kể trên sân khấu? Đừng để 500.000 đồng trở thành rào cản ngăn cách những tâm hồn đồng điệu. Một đám cưới trọn vẹn là khi khách ra về không chỉ no bụng, mà còn ấm lòng bởi sự tử tế và niềm hy vọng về một tổ ấm hạnh phúc.
Hãy trả lại cho đám cưới sự hồn hậu vốn có: nơi niềm vui được lan tỏa bằng nụ cười, và lời chúc phúc luôn quý giá hơn mọi của ngon vật lạ.
Tin Gốc: Vnexpress

"Những năm về trước, hè nào nhà tôi cũng có 5-6 đứa cháu (con của anh, chị, em hai bên nội, ngoại) về chơi. Sáng bố mẹ chúng chở đến, chiều đón về. Nhà tôi cứ như một vườn trẻ. Tất cả đám cháu đều nghỉ hè ở nhà tôi suốt 5 năm tiểu học. Chúng ăn, chơi, ôn bài, ngủ trưa có giờ giấc. Nhưng nói thật, chỉ riêng việc đi chợ, lo cơm nước bữa trưa, bữa xế cho bọn trẻ cũng đủ khiến tôi mệt nhoài.
Hè nào tôi cũng sút mấy kg, tiền tiết kiệm hết nhẵn vì lo cho các cháu về nghỉ hè. Thế nhưng, các anh, chị, em đều vất vả lo đi làm, chỉ mình tôi được nghỉ hè, nếu không trông giùm cũng tội bọn trẻ. Chúng ăn cơm đến 'mòn đũa' ở nhà tôi, mệt nhưng vui. Các cháu cũng thích đến nhà chơi với các con tôi.
Giờ các cháu lớn cả rồi, nhiều đứa có con sắp vào lớp một cũng tính gửi tôi kèm cặp. Nhưng tôi giờ mắt mờ rồi, không kèm được cho tụi nhỏ được nữa. Trước kèm cả đám không sao, giờ kèm một bé tôi cũng thấy mệt. Mỗi tuổi mỗi khác, hai ông bà trông hai cháu suốt mấy tháng hè cũng rất vất vả".
Đó là chia sẻ của độc giả Cúc họa mi xung quanh câu chuyện "Áp lực với 'khối nghỉ hè'". Nhịp sống đảo lộn, chi phí sinh hoạt tăng, khác biệt trong cách chăm sóc trẻ và tâm lý cả nể khiến không ít ông bà, người thân thấy áp lực khi nhận trông cháu trong kỳ nghỉ hè.
Khảo sát của Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam (2023-2024) về công nhân có con nhỏ tại nhiều tỉnh, thành, cũng cho thấy 95,5% lao động nữ di cư đã có con. Trong đó, 31,6% người có con nhỏ gửi về quê nhờ người thân gia đình chăm sóc; 40,5% gửi con về quê tạm thời, sau khi ổn định sẽ đón con lên. 29,5% cho rằng gửi con về quê là bắt buộc, vì cha mẹ không có điều kiện nuôi dạy, chăm sóc trẻ. 23.8% cho biết gửi con về quê là đương nhiên.
>> Ông bà kiệt sức vì trông cháu suốt mấy tháng nghỉ hè
Đồng cảm với những áp lực của ông bà khi đón cháu về nghỉ hè, bạn đọc Poolzi bình luận: "Bọn nhỏ tầm 1-3 tuổi thì ông bà còn ngó nghiêng, trông nom được, chứ những đứa 4-5 tuổi đổ lên, ông bà giờ trông không nổi. Tầm tuổi đó chúng muốn tìm hiểu mọi thứ, đặc biệt khi về quê có quá nhiều thứ mà ở thành phố không có nên rất khó quản. Chưa kể về quê gặp đám trẻ con ở nông thôn, nhiều đứa bị dẫn đi chơi khắp nơi trong làng, đi từ sáng tới trưa không thấy mặt, ông bà nào chẳng lo".
Độc giả Kimxuan.hoangthi cho rằng nguyên nhân xuất phát từ chính cách nuôi dạy con của nhiều bậc cha mẹ hiện đại: "Tất cả điều này xảy ra vì cha mẹ chưa nghiêm khắc giáo dục con cái biết cách ứng xử trong cuộc sống hàng ngày. Nhiều cha mẹ nghĩ cứ thương là cưng chiều con vô điều kiện khiến cho chúng khi lớn lên vừa hư, vừa hèn (hèn vì không quen chịu áp lực, phải thích nghi hoàn cảnh, kiềm chế cảm xúc của mình), vừa không biết tri ân ông bà, cha mẹ. Những đứa trẻ này lớn lên rất khó hòa nhập cộng đồng, nói gì đến thành công".
Trong khi đó, bạn đọc Ftwane lại gợi ý giải pháp giảm áp lực khi trông trẻ nghỉ hè: "Con trẻ rất đơn giản, chúng chỉ muốn đáp ứng đòi hỏi của bản thân. Thế nên, ông bà ăn gì thì cho cháu ăn cái đó giống mình, đừng theo đòi hỏi của trẻ.
Trẻ mà thấy chán thì ở một ngày cũng muốn rời đi, khỏi cần đợi ai quản cả. Còn trẻ nào thích không khí trong lành, ăn uống theo gu của người dưới quê được thì tự khắc sẽ thấy thích hòa nhập. Cái khó là ông bà thường chiều theo ý cháu một các quá đà nên càng thấy mệt mỏi vì kiệt sức".
Tin Gốc: Vnexpress

Hai năm trước, tôi vay ngân hàng để mua căn nhà đầu tiên. Đến hiện tại, tôi còn nợ khoảng 1,5 tỷ đồng. Thời gian ưu đãi lãi suất cũng đã kết thúc, khoản vay giờ chuyển sang lãi thả nổi ở mức 10,5% một năm. Điều đó đồng nghĩa với mỗi tháng tôi phải trả hơn 13 triệu đồng tiền lãi - một áp lực tài chính không hề nhỏ.
Hiện, tôi có sẵn khoảng 400 triệu đồng tiền mặt và hơn một lượng vàng, trị giá khoảng 200 triệu. Thu nhập của gia đình tôi trung bình mỗi tháng khoảng 60–70 triệu đồng. Sau khi trừ chi phí sinh hoạt, tiền ăn học của các con và khoản lãi ngân hàng phải trả, về cơ bản tôi vẫn đủ khả năng duy trì cuộc sống.
Tuy nhiên, tôi đang phân vân giữa các lựa chọn tài chính như sau:
Phương án đầu tiên, tôi sẽ dùng toàn bộ số tiền dư khoảng 600 triệu đồng (cả tiền mặt và vàng) để trả bớt nợ gốc cho ngân hàng, nhằm giảm áp lực tiền lãi hàng tháng. Khoản nợ lúc này sẽ chỉ còn 900 triệu đồng, tương đương mỗi tháng tôi còn phải trả lãi gần 8 triệu.
>> Tôi tiếc 400 triệu thuê nhà đất thay vì mua chung cư
Phương án thứ hai, tôi sẽ gửi tiết kiệm 400 triệu kia với lãi suất khoảng 7,8 % một năm. Sau đó, tôi sẽ chờ khi lãi suất giảm sẽ vay thêm 500-700 triệu để mua một mảnh đất vùng ven TP Thanh Hóa, giá khoảng 1-1,5 tỷ đồng. Tôi cho rằng, bất động sản khu vực này vẫn còn tiềm năng phát triển. Nếu thuận lợi, sau khoảng 2-3 năm, giá nhà đất tăng lên, tôi sẽ bán đi để trả dứt cả hai khoản nợ ngân hàng.
Phương án thứ ba là tôi sẽ dùng 400 triệu hiện có để trả nợ ngân hàng, và giữ lại một lượng vàng để tiếp tục tiết kiệm và đầu tư. Đến đầu năm sau, nếu tích lũy được khoảng 500 triệu, tôi sẽ mua một chiếc ôtô để phục vụ nhu cầu đi lại của gia đình. Còn khoản nợ 1,1 tỷ đồng tôi sẽ trả dần mỗi tháng hơn 9,6 triệu đồng.
Hiện tại, tôi vẫn chưa biết nên chọn hướng đi nào mới là tốt nhất? Liệu tôi có nên tập trung giảm bớt số nợ trong bối cảnh lãi suất thả nổi để bớt áp lực; hay nên ưu tiên chớp cơ hội đầu tư bất động sản để tăng giá trị tài sản; hay nên phục vụ nhu cầu, tăng chất lượng cuộc sống trước mắt của gia đình?
Tin Gốc: Vnexpress
