Văn phòng công ty của tôi nằm ở trung tâm thành phố. Dọc tuyến đường dài hơn một km có rất nhiều tòa nhà văn phòng. Bên cạnh đó cũng có nhiều quán cơm, quán cà phê phục vụ đông đảo nhân viên văn phòng.
Tháng trước có một quán cơm văn phòng khai trương, tôi và nhiều đồng nghiệp gọi vui là quán “bình ổn giá”: Suất cơm một món giá 40.000 đồng, có trà đá, trái cây… rất đông khách tới ăn.
Suốt chục năm làm việc ở đây, tôi thấy có nhiều quán khai trương rồi đóng cửa. Giá một phần ăn từ 35.000 – 45.000 rồi tăng lên 50.000 đồng theo thời gian. Nhưng kỳ lạ là, dù mặt bằng giá thay đổi, số phận của nhiều quán vẫn giống nhau: mở ra vài tháng, rồi vắng khách dần và biến mất.
Duy chỉ có một quán bún chả và một quán cà phê trụ lại, dù giá của họ không hề rẻ. Ban đầu, tôi cũng nghĩ đơn giản: Giá rẻ thì đông khách, đông khách thì sống được. Nhưng dường như hai quán kia đã đi ngược lại điều này?
Tin Gốc: https://vnexpress.net/sau-10-nam-chi-con-hai-hang-quan-tru-lai-tren-con-duong-sai-gon-5061420.html

"Tôi mới mua cái ki hốt rác bằng tôn ngoài chợ giá 40 nghìn đồng, nhưng trên sàn rẻ nhất cũng 49 nghìn đồng.
Mới đầu cứ tưởng mua trên mạng rẻ nhưng tôi có dần có suy nghĩ là chưa chắc sàn rẻ hơn ngoài chợ", độc giả nickname Ẩn Danh kể lại câu chuyện và đưa ra nhận định như trên, sau bài viết Hàng hóa online đắt dần lên.
Theo đó, giá hàng hóa trên các sàn online tăng dần và có lúc đắt hơn offline, do người bán chịu áp lực chi phí đầu vào, vận hành và phí sàn. Độc giả nguyenthaihuyspkt nói cụ thể: "Người bán và người mua bây giờ gần như gồng gánh rất nhiều. Phí sàn + chi phí quảng cáo + tiếp thị liên kết + lương nhân viên + thuế + kho bãi + thùng hộp + phí hoàn hàng... chiếm tầm 50% doanh thu.
Bán một sản phẩm nhập giá gốc 50 nghìn, bán 120 nghìn là hòa vốn nên phải bán tầm 150 nghìn đồng. Nói chung mua trực tiếp được sẽ rẻ hơn vì phí sàn tăng chóng mặt".
Các quý gần đây, dữ liệu Metric cho thấy tăng trưởng doanh số giao dịch (GMV) trên 4 sàn nhanh hơn gấp đôi so với mức tăng sản lượng sản phẩm bán ra. Riêng quý cuối năm ngoái, chênh lệch đến 10 lần.
Tính toán từ dữ liệu của Metric có thể thấy trong vòng một năm qua, giá trị trung bình một sản phẩm bán ra tăng khoảng 25,8%, từ 103.760 đồng trong quý II/2025 lên 130.510 đồng trong quý I/2026.
Độc giả Nhat Nguyen nói: "Trong gần hai năm trở lại đây phí các sàn được điều chỉnh tăng liên tục, đó là chưa kể chi phí chạy quảng cáo, lưu ý là không chạy quảng cáo hầu như sẽ không ra đơn.
Khách hàng được hưởng lợi từ việc sàn tặng voucher cao lên đến 20%, thậm chí đến 35%, thực tế là các mã voucher được tặng vào một số ngày trong tháng để kích cầu nên các ngày thường không có voucher sẽ ít khách, nhưng các mặt hàng thiết yếu hoặc cần gấp thì vẫn phải mua dù không có voucher.
Người bán hàng thì phải có lời nên sau cùng các chi phí sàn sẽ được đẩy vào giá bán để đảm bảo lợi nhuận theo yêu cầu, nên giá sàn hiện tại đã cao hơn mua hàng trực tiếp rồi nhưng được cái tiện lợi".
Một chuyên gia đào tạo bán hàng trực tuyến nhận định vài năm qua, nguyên liệu đầu vào, nhân công, logistics, bao bì cho đến các chi phí tuân thủ pháp lý đều tăng.
Cùng với đó, chi phí bán được hàng trên sàn ngày càng cao. Nhà bán phải chi thêm cho quảng cáo, các chương trình khuyến mại bắt buộc, hoa hồng và nhiều loại phí khác. Hiện có những ngành hàng mà tổng chi phí liên quan đến nền tảng, quảng cáo và khuyến mại đã chiếm đến 45% trong giá bán.
Độc giả Quỳnh Kool nhận định: "Giá sản phẩm trên sàn thương mại điện tử (TMĐT) dần dần sẽ cao hơn giá các cửa hàng truyền thống do các sàn tính đủ các loại phí đến gần 20%, nếu chạy thêm chương trình quảng cáo nữa thì người bán có thể phải trả cho sàn đến 25-30%.
Chưa kể việc năm nay xiết chặt hàng hóa xuất nhập khẩu, nếu các hộ kinh doanh chuyển sang công ty hoặc nhập hàng từ nước ngoài về thì còn phải chịu phí trung gian mua hộ + thuế + chi phí kiểm định hàng hóa ít nhất cũng phải 25-30% nữa. Do vậy, các sản phẩm trên sàn TMĐT có xu hướng tăng thêm 40-50% là chuyện bình thường. Người tiêu dùng dần dần cũng phải chấp nhận giá tăng thôi".
Độc giả HoangLe chia sẻ: "Bây giờ tùy món tôi mới mua online. Bên cạnh giá gia tăng, tôi nhiều lần bị thất vọng vì chất lượng hàng giao kém hơn kỳ vọng, quảng cáo. Mặc dù nhiều món cho kiểm tra trước khi nhận hàng và thanh toán nhưng không phải lúc nào cũng có thể làm vậy vì nhiều lý do.
Chưa kể một số lần không dễ dàng liên lạc với bên bán khi có trục trặc chất lượng đặc biệt là sau thời gian ngắn sử dụng.
Riêng thực phẩm chế biến thì tôi càng hạn chế mua online qua các sàn thương mại điện tử vì đã khá nhiều lần nhận hàng không ngon và chất lượng như hình ảnh, clip quảng cáo và không có cơ sở để khiếu nại vì luôn bị cho là họ bán theo số đông và do vị giác cá nhân của tôi không phù hợp. Cá nhân tôi đã giảm niềm tin vào mua hàng online khá nhiều.
Ngược lại, bán hàng trực tiếp tại cửa hàng và chợ ngày càng được cải thiện, có thể trực tiếp trải nghiệm chất lượng trước khi quyết định, dễ đổi trả sau đó. Mua trực tiếp lại có cái tốt là góp phần trực tiếp gia tăng thu nhập cho người địa phương nơi mình đang sống.
Hơn nữa, thay vì cứ giao dịch online sẽ dần dẫn đến giảm rồi cắt mất nhiều kết nối xã hội, tương tác thực tế với nhiều người dẫn đến việc ngày càng cô đơn hơn, một hệ lụy mà nhiều nước phát triển đang xem như một căn bệnh rất khó giải quyết, gia đình tôi đang cố gắng phát huy trở lại việc mua trực tiếp cùng nhau".
Độc giả nickname namthangbennguoi chia sẻ kinh nghiệm: "Các bạn mua hàng online nên vào shop của chính công ty sản xuất ra nó. Nếu giá bằng hoặc đắt hơn ngoài cửa hàng trực tiếp thì các bạn ra cửa hàng trực tiếp mà mua.
Hãy tuân theo quy tắc là mình đang muốn mua cái gì và giá của nó như thế nào ngoài thị trường rồi hãy mua. Đảm bảo bạn sẽ mua được hàng chất lượng và không bị hớ".
Tin Gốc: Vnexpress

"Tôi sinh ra trong một gia đình làm nông, bố mẹ không có điều kiện. Không phải họ không muốn cho con cái một nền tảng tốt hơn, mà đơn giản là không có gì để cho. Vì vậy, từ rất sớm, tôi đã quen với việc phải tự lo cho bản thân và sau này còn phải lo ngược lại cho gia đình. Có lẽ chính những trải nghiệm đó khiến tôi có góc nhìn khác với nhiều người về chuyện cha mẹ có nên để lại tài sản cho con hay không?
Tôi từng nghe nhiều người cho rằng con cái phải tự lập hoàn toàn, cha mẹ không nên chu cấp quá nhiều vì dễ khiến con ỷ lại. Nhưng nếu nhìn từ những gì mình đã trải qua, tôi lại tin điều ngược lại: một bệ đỡ đúng lúc có thể thay đổi cả cuộc đời của một người.
Tôi đi lên từ hai bàn tay trắng. Những năm đầu ra đời, tôi vừa lo kiếm sống, vừa gánh trách nhiệm với gia đình. Mỗi ngày đều xoay quanh chuyện cơm áo, tiền nhà, chi phí sinh hoạt. Và chính áp lực phải "cày cuốc" liên tục để tồn tại khiến tôi bỏ lỡ rất nhiều cơ hội.
Có những khóa học tôi muốn tham gia để nâng cao năng lực nhưng không đủ tiền. Có những dự án tôi nhìn thấy tiềm năng nhưng không dám thử vì cần vốn đầu tư ban đầu. Có những thời điểm tôi biết nếu mình dành thêm thời gian học hỏi hoặc mở rộng mối quan hệ thì tương lai có thể khác đi rất nhiều, nhưng thực tế là tôi phải ưu tiên kiếm tiền cho ngày mai trước đã.
Điều khiến tôi nuối tiếc nhất là cảm giác bất lực khi nhìn cơ hội tốt hơn trôi qua chỉ vì mình không có một điểm tựa tài chính tối thiểu. Nếu ngày đó tôi có một "bệ đỡ", dù không cần quá lớn, cuộc sống có lẽ đã khác theo hướng tích cực hơn rất nhiều. Một khoản tiền để yên tâm học thêm vài năm, một căn nhà để không phải lo tiền thuê trọ, hay đơn giản là một khoản dự phòng giúp mình dám thử sức với cơ hội mới.
>> Vợ trách tôi vô tâm vì 55 tuổi nghỉ hưu sớm khi chưa mua nhà cho con
Chính vì hiểu cảm giác đó nên dù con tôi còn rất nhỏ, tôi đã bắt đầu tính toán cho tương lai của chúng. Tôi không muốn con lớn lên trong tâm thế chỉ biết chăm chăm kiếm tiền để tồn tại. Tôi muốn nếu có năng lực và cơ hội tốt xuất hiện, chúng đủ điều kiện để nắm lấy thay vì bỏ lỡ vì áp lực cơm áo như tôi từng trải qua.
Điều đó không có nghĩa tôi muốn nuông chiều hay để con sống dựa dẫm. Tôi vẫn muốn con hiểu giá trị của lao động, biết tự lập và có trách nhiệm với cuộc sống của mình. Nhưng tôi không nghĩ việc bắt con phải tự bươn chải từ con số 0 mới là cách dạy tốt. Theo tôi, cha mẹ cố gắng tích lũy để con có nền tảng tốt hơn không phải là làm hại con, mà là giúp con có thêm lựa chọn trong cuộc đời.
Nhiều người lo rằng để lại tài sản cho con thì tuổi già của cha mẹ sẽ bất an. Tôi đồng ý rằng không ai nói trước được tương lai. Nhưng nếu một người có trong tay vài tỷ đồng tiết kiệm mà vẫn không thể sống ổn lúc về già, thì hàng triệu người khác với số tiền ít hơn rất nhiều chắc còn khó khăn hơn nữa.
Tôi nghĩ điều quan trọng không phải là có để lại tài sản cho con hay không, mà là cách chuẩn bị tài chính đủ để vừa bảo đảm tuổi già cho mình, vừa tạo được nền tảng cho con cái nếu có thể. Bởi suy cho cùng, đời cha mẹ nào cũng mong con mình có cuộc sống tốt hơn mình từng có".
Đó là quan điểm của độc giả Lobbyman sau bài viết "Tôi quyết giữ 10 tỷ và nhà 5 tầng để dưỡng già, không chia thừa kế sớm" của tác giả Quan Nhan. Trong nhiều gia đình Việt, chuyện "cha mẹ có nên để lại tài sản cho con?" luôn gây nhiều tranh luận. Có người cho rằng con cái phải tự lập hoàn toàn mới trưởng thành, cha mẹ càng "trải đường" càng dễ khiến con ỷ lại. Nhưng cũng có ý kiến cho rằng một nền tảng tài chính ổn định không làm con yếu đi, mà giúp chúng có thêm cơ hội phát triển trong cuộc sống.
Tin Gốc: Vnexpress

"Tôi thuộc thế hệ 9X đời đầu, sinh ra trong một gia đình không mấy dư dả. Hồi đó, bố mẹ từng định hướng tôi thi vào trường một ngành chỉ vì một lý do rất thực tế: không phải lo học phí và ra trường có công việc ổn định. Nhưng cuối cùng tôi lại chọn học Tài chính - Ngân hàng tại một trường đại học top đầu - một lựa chọn của tuổi trẻ, với mong muốn được theo đuổi ngành mình yêu thích. Chỉ có điều, khi bước vào giảng đường, tôi mới hiểu rằng cái nghèo không chỉ là chuyện thiếu tiền. Nó còn lấy đi của tôi hai thứ quý giá nhất: thời gian và cơ hội.
Trong khi nhiều bạn cùng trang lứa có thể dành thời gian học ngoại ngữ, tham gia câu lạc bộ, đi thực tập hoặc xây dựng các mối quan hệ, tôi phải đầu tắt mặt tối đi làm thêm để trang trải chi phí sinh hoạt. Tôi không có điều kiện đầu tư cho tiếng Anh - thứ gần như là 'tấm vé vào cửa' đối với ngành tài chính, ngân hàng. Khi tốt nghiệp, tôi hoàn toàn lép vế so với nhiều bạn đến từ RMIT hay Ngoại thương - những người đã được chuẩn bị tốt hơn cả về kỹ năng lẫn trải nghiệm.
Có một giai đoạn, tôi phải làm phục vụ tại quán cà phê chỉ để sinh tồn ở thành phố. Tôi nghĩ chỉ cần chăm chỉ làm việc là mọi thứ rồi sẽ ổn. Nhưng một câu hỏi của vị khách trong quán đã khiến tôi thay đổi suy nghĩ: 'Làm thế này thì bao giờ mới kiếm được công việc đúng chuyên môn?'.
Câu hỏi đó khiến tôi nhận ra mình đang mắc kẹt trong một cái bẫy mà nhiều người trẻ xuất thân khó khăn cũng gặp phải. Chúng tôi phải đi làm để có tiền trang trải cuộc sống, nhưng càng dành nhiều thời gian để kiếm tiền trước mắt thì chúng tôi càng mất đi cơ hội đầu tư cho tương lai của chính mình.
>> Cử nhân 'hết date' nếu 10 năm chạy xe ôm công nghệ, shipper
Thế rồi, tôi quyết định 'thắt lưng buộc bụng', dừng công việc làm thêm để học lại từ đầu những kỹ năng còn thiếu. Hành trình ấy không hề dễ dàng. Tôi mất đúng 7 năm trầy trật mới chuyển được sang công việc thuộc lĩnh vực mà mình mong muốn.
Chính vì đã trải qua điều đó, đến thế hệ của em gái mình, khi điều kiện gia đình đã khá hơn, tôi chủ động trở thành người dẫn dắt trong việc định hướng nghề nghiệp cho em. Tôi khuyến khích em đi làm tại doanh nghiệp ngay từ năm hai đại học để tích lũy kinh nghiệm thực tế. Kết quả, sau khi tốt nghiệp, em tôi có việc làm ngay. Quan trọng hơn, nếu chẳng may thất nghiệp, em vẫn có sự hỗ trợ của tôi và gia đình để có thể bình tĩnh tìm kiếm cơ hội mới, thay vì phải chấp nhận bất cứ công việc nào chỉ vì áp lực cơm áo.
Sự khác biệt nhiều khi không nằm ở năng lực hay sự chăm chỉ. Một người trẻ có thể rất giỏi, rất nỗ lực, nhưng nếu rơi vào hoàn cảnh 'ba không' - không gia thế, không mạng lưới quan hệ và không có công việc ổn định - thì hành trình đi đến thành công sẽ khó khăn hơn rất nhiều. Người trẻ không có 'khoản đệm' tài chính thường không được phép thất bại, hay từ chối những công việc không phù hợp. Họ buộc phải chọn công việc giúp mình sống được trước khi nghĩ đến việc sống đúng với năng lực và mong muốn của bản thân".
Đó là chia sẻ của độc giả Ponluvbigbang xung quanh câu chuyện về những người trẻ "ba không". Với những người trẻ có xuất phát điểm kém hơn về gia thế và quan hệ thì nỗ lực và bằng cấp là chưa đủ. Sự thiếu hụt vốn tài chính gia đình và quan hệ xã hội tạo ra cái bẫy kép, siết chặt từ hai phía: vừa triệt tiêu cơ hội việc làm, vừa âm thầm ăn dần sức khỏe tinh thần. Khi các cánh cửa đóng lại hết lần này đến lần khác, ban đầu là họ thất vọng. Rồi dần dần, thất vọng chuyển thành hoài nghi chính mình.
Tin Gốc: Vnexpress

