Tôi và bạn gái quen nhau được gần năm tháng, chủ yếu là yêu xa. Chúng tôi đã nắm tay, ôm hôn nhau. Hôm rồi tôi rủ bạn gái đi du lịch xa vào dịp lễ 30/4 – 1/5 và cô ấy đã đồng ý. Vào dịp này, tôi muốn tiến thêm bước nữa với bạn gái, gần gũi hơn nhưng không biết làm vậy có khiến cô ấy sợ không? Hoặc nếu tôi giữ khoảng cách, giữ gìn cho bạn gái liệu có bị cô ấy nghĩ là tôi có vấn đề về sinh lý không nhỉ? Mong mọi người cho tôi ý kiến.
Tin Gốc: Vnexpress

Là một người phụ nữ ở độ tuổi mấp mé đầu ba, tôi đối mặt với sự thật phũ phàng rằng công việc văn phòng chẳng hề ổn định như tôi luôn tin tưởng từ khi còn nhỏ. Cuối tuần vừa qua, tôi ghé thăm cô bạn ở một căn hộ khá rộng rãi gần trung tâm thành phố. Cô ấy vừa mới sinh con được vài tháng, sức khỏe vẫn còn yếu, mẹ chồng ở dưới quê, chồng đang trong giai đoạn công việc cao điểm. Vậy nên gia đình chồng đã đặt dịch vụ dọn nhà và nấu ăn để cô ấy tập trung lo cho em bé.
Lúc tôi ghé qua, cô nhân viên lau dọn nhà vừa tất bật nấu ăn trong bếp, vừa trò chuyện vui vẻ với chúng tôi. Thông qua cuộc trò chuyện, tôi biết được cô ấy vừa trả được khoản nợ, vừa chuẩn bị mua một mảnh đất nhỏ dưới quê cho gia đình nhỏ bốn người. Cô ấy nói đã làm công việc này gần 4 năm, lương hàng tháng tùy thuộc vào số ca cô ấy nhận, song tháng nào trung bình cũng được gần 17 triệu. Cô ấy bảo rằng dù hơi mệt lúc làm do công việc đòi hỏi thể chất, được cái khi về nhà với hai con nhỏ, tâm trí cô ấy trở nên nhẹ nhàng hơn hẳn và dễ vào giấc ngủ hơn. Vợ chồng cô ấy cũng có kế hoạch tiết kiệm khi tuổi ngày càng lớn và không thể làm tốt công việc thể chất.
Sự tự hào khi cô ấy kể về bản thân khiến tôi không khỏi ngậm ngùi về mình. Ngày còn bé, bố mẹ và người thân luôn định hướng và không ngừng nhắc nhở con cháu xung quanh (bao gồm cả tôi) rằng hãy cố gắng học hành thật giỏi, để sau này làm công việc bàn giấy cho sướng cái thân. Tôi cũng ấn tượng bởi những bộ phim truyền hình về các nhân viên công sở luôn mặc quần áo chỉnh tề, làm việc trong các tòa nhà cao tầng sang trọng. Vì lẽ đó, tôi luôn nỗ lực học tập để đạt được thành tích xuất sắc và cuối cùng tôi đạt được điều mình muốn.
Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi nhận được công việc văn phòng tại một công ty khá ổn và gắn bó đến nay. Chỉ sau một năm đầu hào hứng và nhiệt huyết với công việc, tôi dần chán nản và mất dần động lực khi đối mặt với vô vàn áp lực công việc, nhìn thấy những góc khuất và chuyện đáng lẽ không nên biết. Chưa hết, sau vài đợt sa thải và tái cấu trúc, công việc của tôi cứ thế lại càng nhiều hơn và thậm chí tôi phải làm vào ban đêm lẫn cuối tuần. Vì khối lượng công việc quá nhiều, ngay cả những lúc không làm việc, tâm trí tôi vẫn bị ám ảnh bởi hàng tá email, tin nhắn về công việc đến từ cấp trên, đồng nghiệp và khách hàng. Vì vậy, tôi cảm giác bản thân không thể nào thoát khỏi guồng quay áp lực của công việc, trong khi thu nhập tăng nhưng chi phí sinh hoạt tại một thành phố lớn cũng ngày càng tăng. Vậy nên tôi chẳng dư dả tiền bạc như mong đợi của gia đình.
Tôi bắt đầu vỡ mộng về một viễn cảnh ổn định mà mình luôn hướng đến từ nhỏ đến giờ, cũng chẳng biết nên làm gì tiếp theo. Tôi vẫn chưa kết hôn, công việc lẫn tài chính chưa đâu vào đâu. Tôi ngưỡng mộ cô dọn dẹp nhà vì thu nhập ổn, cũng chán nản việc bàn giấy nhưng biết sức khỏe của bản thân đang dần xuống dốc, việc bắt đầu lại sự nghiệp mới khiến tôi cảm thấy sợ hãi và hoang mang. Tôi biết mình nên có hành động nhưng lại chần chừ và sợ hãi quá nhiều thứ. Tôi nên làm gì đây?
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi đang muốn ly hôn và nuôi cả hai con, liệu có được không? Lúc sinh bé đầu, vợ chồng ra sống riêng, anh không cho tôi đồng nào. Tiền lương của anh, anh giữ, sau này cho mẹ chồng vay. Tiền lương của tôi để nuôi con, mua bỉm sữa cho con, sinh hoạt gia đình, cái gì hết cũng tự tay mua. Chồng lười làm, ham chơi, tháng chỉ làm được 20 ngày, có tháng đi làm 15 ngày. Lương chồng tôi 4-5 triệu đồng là cùng vì anh có chịu đi làm đâu. Có những hôm anh ở nhà nằm chơi điện tử cả ngày, bảo trông con không trông.
Con ốm, tôi bảo anh không đi làm thì ở nhà trông con, anh lại nói cho con đi học. Lúc tôi bảo đưa con đi viện, anh cũng kệ, cứ ngồi chơi điện tử. Tôi phải đưa con đi một mình hoặc mẹ chồng đi cùng. Khi sinh bé thứ hai, chồng chỉ làm được hai tháng, anh giữ lại một triệu đồng đóng hội, còn đâu đưa cho tôi. Từ tết năm nay, anh đi làm công ty, bảo không đưa tiền lương cho mình, cứ tiêu bằng tiền của tôi, lương anh để cất riêng. Vậy là từ bé đầu đến bé thứ hai, tôi hoàn toàn nuôi và chăm con một mình, có chồng cũng như không.
Trước vợ chồng tôi từng ly hôn nhưng không thành. Khi đó tôi bảo sẽ đón hai con nhưng mẹ chồng không cho, trong khi tôi là người chăm và nuôi con. Chồng không chăm, cũng chẳng đưa tiền cho tôi. Lần này tôi quyết định ly hôn vì nhiều chuyện khác xảy ra nữa, chỉ muốn làm sao để hai con được về ở với mẹ vì chồng cục tính, hay quát mắng, chửi con những câu khó nghe, cũng không quan tâm gì đến học hành của con. Mong được các bạn chia sẻ. Chân thành cảm ơn.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi thấy rất nhiều bài viết về việc vợ chồng không hợp nhau trong chuyện giường chiếu, giờ tôi đang chịu đựng điều đó. Tôi và chồng kết hôn khi cả hai đã ngoài 30 tuổi, chúng tôi là bạn học đại học. Tôi chia tay mối tình đầu khi gia đình anh xem bói nói hai đứa không hợp tuổi, bạn trai không bảo vệ được tình yêu này, cuối cùng tôi chia tay. Tôi gặp lại anh, chồng hiện tại trong lần về thăm trường và quyết định cưới khi cả hai tìm hiểu chưa đầy một năm, giờ cưới được năm tháng.
Trong thời gian đó, anh cũng quan hệ thưa thớt và rất nhanh xong việc, khiến tôi không thỏa mãn được. Anh chưa vượt rào với ai, tôi cũng thế nên lần đầu của chúng tôi rất lóng ngóng, anh từng nói sao thực hành nó khó vậy nhỉ. Mỗi lần như vậy, anh ôm tôi và xin lỗi. Tôi cũng giả vờ thỏa mãn để anh không buồn và anh cứ thưa thớt dần chuyện đó. Sau đấy tôi đã nói thẳng với anh về nhu cầu của mình, anh tích cực hơn và rồi tôi có thai.
Từ ngày tôi thử que lên hai vạch đến nay con đã 18 tháng, anh hoàn toàn không quan hệ với tôi. Tôi đã nói với anh vấn đề này và một số vấn đề khác trong cuộc sống, đề nghị ly hôn, anh xin lỗi. Sau đó anh tích cực hơn trong việc giúp tôi chăm con, làm việc nhà nhưng chuyện giường chiếu anh vẫn im lặng và hoàn toàn không có gì. Tôi rất tủi thân, buồn, khóc rất nhiều. Là một người phụ nữ đã kết hôn mà tôi không cảm nhận được cảm giác thăng hoa, sự tuyệt vời của chuyện tình yêu giữa hai vợ chồng. Tôi không biết anh yếu hay không có nhu cầu với vợ, hoặc có khi nào anh chê tôi? Tôi càng tự ti hơn, có đêm nằm ngủ mơ thấy chuyện vợ chồng nhưng tỉnh dậy chồng vẫn nằm ngủ. Tôi ê chề, buồn bã, tủi thân và khóc.
Buổi tối, anh phụ cơm nước, dọn dẹp xong thì coi điện thoại ở ngoài phòng khách. Tôi chăm con trong phòng ngủ, đến khuya anh vào ngủ hoặc có hôm anh cũng vào ngủ sớm cùng nhưng nằm tí là lăn ra ngủ. Tôi cảm thấy u uất, buồn chán vô cùng. Mỗi sáng thức dậy nhìn thấy mặt anh là tôi có tâm trạng rất tiêu cực, suy nghĩ về chuyện đó, chán ghét anh, không muốn nói chuyện với anh. Anh vẫn dịu dàng với tôi, cố gắng làm việc phụ tôi nhưng tất cả những điều ấy cũng không khiến tôi vui hơn.
Tôi tự hỏi cuộc hôn nhân này mang lại điều gì cho mình? Tôi có con, đó cũng là điều tuyệt vời. Chấp nhận như thế này để cùng nuôi con hay ly hôn, nhưng ly hôn rồi thì tôi làm gì tiếp theo? Tôi không muốn bắt đầu lại, hay tôi tự thỏa mãn bản thân? Tôi không biết nên làm gì. Tôi từng đọc một bài viết của một chị cũng không được chồng thỏa mãn và chị đã tự xử, rồi lại bị chồng hờn giận, chiến tranh lạnh. Tôi thấy anh ta thật là hèn, không tôn trọng cảm xúc của vợ, không thương vợ. Xin lời khuyên của mọi người, chân thành cảm ơn.
Tin Gốc: Vnexpress

