Tin tức Arab Saudi có thể rút tài trợ khỏi LIV Golf vẫn lan truyền nhanh như một đám cháy rừng, bất chấp lời trấn an từ Danny Townsend – CEO của SURJ, công ty đầu tư thể thao đặt tại Riyadh và thuộc sở hữu của PIF. Trên podcast Money Maze tuần trước, ông nói rằng quốc gia này vẫn coi trọng và nghiêm túc trong thể thao.
“Điều mọi người sẽ thấy trong thập kỷ tới là cam kết bền vững với thể thao, vì lợi nhuận tài chính, vì sự thay đổi xã hội và vì bình đẳng giới”, Townsend nhấn mạnh. “Đây không phải kế hoạch 10 năm, mà là cam kết 50 năm để thay đổi đất nước. Những gì chúng tôi đạt được trong 10 năm qua sẽ tiếp tục được phát triển và tăng tốc trong 40 năm tới, bởi chúng tôi có một ban lãnh đạo với tầm nhìn dài hạn”.
Nhiệm vụ của SURJ cũng như Townsend gắn chặt với chiến lược thể thao quốc gia, nơi có 20 môn thể thao ưu tiên tại Arab Saudi. Nhưng rõ ràng, bạn không thể thuyết phục người khác khi vừa là nhà đầu tư chính, lâu dài, vừa chuẩn bị rút khỏi dự án lớn nhất, ồn ào nhất của mình.
Cho đến lúc này, LIV Golf chưa chính thức “đóng cửa”. Hệ thống này cũng ra đời trước khi SURJ được thành lập, nên không trực tiếp nằm trong danh mục đầu tư của công ty này. Nhưng sự can thiệp từ SURJ rất lớn. Cho nên, một khi LIV Golf đứng trước bờ vực sụp đổ, nhiều người có lý do để lo về hiệu ứng domino.
Trong khi nhiều môn thể thao dễ thở hơn khi Arab Saudi ngừng làm chao đảo thị trường bằng túi tiền khổng lồ, quyền Anh hay quần vợt nữ có lẽ đang lo lắng.
Quyền Anh là môn thể thao đang phụ thuộc cực lớn vào tiền từ Arab Saudi. Những màn so găng triệu đô gắn liền thương hiệu Riyadh Season có thể không còn trong tương lai. PIF đang cho thấy một điều rõ ràng: họ là một nhà đầu tư chuyên nghiệp, chứ không phải một nhà hảo tâm. Dù mục tiêu xây dựng hình ảnh quốc gia hay thay đổi cách nhìn nhận xã hội có lớn đến đâu, những nhiệm vụ đó vẫn đứng sau một thứ quan trọng, đó là lợi nhuận đầu tư.
SURJ đang đánh giá lại toàn bộ danh mục đầu tư, và trong khi quần vợt nam tiếp tục được rót vốn, tennis nữ bị gạch bỏ. WTA Finals đã tổ chức tại Riyadh trong hai năm qua, và tháng 11 năm nay sẽ khép lại bản hợp đồng ba năm. WTA muốn gia hạn, còn phía Arab Saudi thì không.
Câu chuyện không chỉ là ba năm tổ chức một sự kiện tennis rồi thôi. Ba năm ấy, những tay vợt nữ hàng đầu thế giới đến Arab Saudi thi đấu và nói những điều tốt đẹp về nơi này. Không quá khi nói đó là ba năm quốc gia này dùng tiền để “làm mới” hình ảnh, một cách chính danh. Nhưng rất khó để gọi đó là chiến lược dài hạn cho nhiệm vụ thay đổi xã hội.
WTA Finals được tổ chức ở một nhà thi đấu 3.500 chỗ ngồi trong khuôn viên trường đại học, nơi nhiều thời điểm chỉ lấp đầy nửa số ghế. Khung cảnh ấy không giống một chiến dịch đầu tư hoành tráng cho một mục tiêu lớn lao.
Gần đây, tờ The Athletic khẳng định việc thu hồi khoản đầu tư, khoảng 25 triệu USD mỗi năm, gần như không thể xảy ra. Điều đó dẫn tới một kết luận khá rõ ràng: lợi nhuận quan trọng hơn việc tạo ra giá trị và ý nghĩa từ các sự kiện thể thao.
Tuy nhiên, chẳng có khoản đầu tư nào mang màu sắc ném tiền qua cửa sổ rõ hơn LIV Golf. Cho tới lúc này, mức lỗ của hệ thống đã vượt quá 1,4 tỷ USD. Ngay cả những người trong cuộc cũng thừa nhận họ sẽ chưa thể có lãi trong ít nhất 5 đến 10 năm nữa.
Một ngày nào đó, LIV Golf sẽ trở thành ví dụ kinh điển trong giáo trình quản trị kinh doanh về thất bại đầu tư. Còn hiện tại, những chủ sở hữu tài khoản ngân hàng của PIF đang đối mặt với một bài toán không hề đơn giản, đó là làm thế nào để rút lui mà vẫn giảm thiểu tối đa tổn hại về tính chính danh và độ tin cậy?
Ở làng túc cầu, các ông chủ Arab vừa bán bớt cổ phần tại Al Hilal, CLB hàng đầu ở Saudi Pro League. Giới quan sát nhận định họ muốn làm điều tương tự với Newcastle, một dự án khác chưa đáp ứng kỳ vọng như mong muốn.
Tuần qua, PIF đã công bố về chiến lược 5 năm tiếp theo. Điểm cốt lõi là dòng tiền giờ sẽ ưu tiên nhiều hơn cho thị trường nội địa, còn đầu tư quốc tế chỉ chiếm khoảng 20%. Với LIV Golf hay thế giới boxing, đó không phải tín hiệu tích cực.
Một số chuyên gia chỉ ra bản kế hoạch mới thậm chí không nhắc tới từ “thể thao”. Dù thế nào, hoàn cảnh hiện nay cho thấy dường như đây là khoảng thời gian cuối của một kỷ nguyên mà các tỷ phú Arab ném những khoản tiền đến mức vô lý vào thể thao, khiến thị trường biến dạng và méo mó, đồng thời tạo ra những định giá không tưởng cho các golfer hay các cầu thủ bóng đá ngoài 30 tuổi.
Trong podcast, Townsend nói về tầm nhìn 40 năm của Arab Saudi với thể thao. Thế nhưng, theo truyền thông châu Âu, “tuổi thọ” cho những lời hay ho đó có thể chẳng kéo dài lâu.
Theo báo Tây Ban Nha, Marca: "Đội tuyển Hà Lan đã gửi một thông điệp rõ ràng tại World Cup 2026! Được nhiều người xem là quốc gia xuất sắc nhất chưa từng nâng cao chiếc cúp vô địch World Cup, Hà Lan vẫn là một ngoại lệ trong lịch sử, với ba lần vào chung kết mà không giành được danh hiệu, cùng với vị trí thứ 3 năm 2014 và vị trí thứ 4 năm 1998".
Trong những năm 1970, dưới sự dẫn dắt mang tính cách mạng của Johan Cruyff, đội tuyển Hà Lan đã hai lần liên tiếp vào chung kết, để thua đối thủ Tây Đức tỷ số 1-2 năm 1974 và thua Argentina tỷ số 1-3 trong hiệp phụ năm 1978. Nỗi đau tiếp tục đeo bám họ vào năm 2010, khi chịu thất bại tỷ số 0-1, cũng trong hiệp phụ, trước Tây Ban Nha ở trận chung kết trên sân Soccer City, Johannesburg (Nam Phi).
World Cup 2026 có thể sẽ thay đổi vận mệnh của đội tuyển Hà Lan, Marca nhấn mạnh. Đội quân của HLV Ronald Koeman có thể không được chú ý nhiều trước khi giải đấu bắt đầu, nhưng họ đang tạo nên một dấu ấn mạnh mẽ sau trận hòa tỷ số 2-2 ở trận mở màn với Nhật Bản, và họ cũng vừa đánh bại Thụy Điển với tỷ số tới 5-1.
"Giờ đây, Hà Lan đã khẳng định mình là một đội bóng mà không đối thủ nào muốn đối đầu ở vòng loại trực tiếp (knock-out), khi chỉ để thua hai trận trong 25 trận đấu tại World Cup đã chơi trong thế kỷ này", theo Marca.
Sau chiến thắng vang dội trước Thụy Điển, đội tuyển Hà Lan đã nâng kỷ lục số trận bất bại dài nhất trong lịch sử World Cup của mình lên con số 14 trận, tính từ trận chung kết năm 2010 trước Tây Ban Nha. Kỷ lục này, giúp họ chính thức vượt qua kỷ lục 13 trận của đội tuyển Brazil huyền thoại, đội đã giành chức vô địch World Cup liên tiếp vào năm 1958 và 1962.
Theo đó, kể từ thất bại trong trận chung kết World Cup năm 2010 tại Nam Phi trước Tây Ban Nha, đội tuyển Hà Lan đã có 9 chiến thắng và 5 trận hòa, minh chứng cho sự kiên cường của họ, cũng theo Marca.
Điều đáng chú ý là mặc dù đội tuyển Hà Lan đã lỡ hẹn kỳ World Cup năm 2018 tại Nga, nhưng hai lần bị loại khỏi giải đấu này trước đó của họ kể từ năm 2010, đều đến từ các loạt sút luân lưu và trước duy nhất đối thủ đầy duyên nợ, Argentina, ở bán kết năm 2014 và tứ kết năm 2022.
FIFA không tính các thất bại ở loạt sút luân lưu là trận thua, tính chính thức là trận hòa. Vì vậy, đã giúp đội tuyển Hà Lan đang giữ một kỷ lục "vô tiền khoáng hậu" ở lịch sử World Cup.
Nhìn vào sự thống trị của đội tuyển Hà Lan ở vòng bảng các kỳ World Cup, thống kê thậm chí còn đáng kinh ngạc hơn: Hà Lan đã lập kỷ lục 18 trận bất bại ở vòng bảng, trận thua gần nhất của họ là vào năm 1994 trước đội tuyển Bỉ (0-1), Marca nhấn mạnh.
Hà Lan sẽ kết thúc vòng bảng World Cup 2026 với trận đấu với Tunisia vào lúc 6 giờ ngày 26.6 tại Kansas City. Vì Thụy Điển đã đánh bại Tunisia tỷ số tới 5-1 ở ngày ra quân bảng F này, còn Hà Lan thì thắng lại Thụy Điển cùng tỷ số 5-1 ở trận thứ hai ngày 21.6.
Giờ đây, rõ ràng "Cơn lốc màu da cam" có đủ mọi khả năng sẽ cuốn phăng luôn Tunisia, để giành thêm một chiến thắng nữa và kéo dài chuỗi trận bất bại chưa từng có của họ khi tiến vào vòng knock-out 32 đội tại World Cup 2026.
Triển khai bóng kém, hàng thủ mất tập trung, hàng công kém hiệu quả…, tờ Globo Esporte của Brazil đã chỉ ra những điều mà cả thế giới nhìn thấy ở trận ra quân của Brazil trước Ma Rốc (ngày 14.6). Tuy nhiên, có một điều không phải ai cũng chịu thừa nhận: Thứ duy nhất Brazil hơn được Ma Rốc trước trận đấu này chỉ là… danh tiếng. Ma Rốc là đương kim hạng tư World Cup, từng loại Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha ở Qatar cách đây 4 năm.
Còn với Brazil, lần gần nhất vào bán kết đã là chuyện cách đây 12 năm, tại World Cup 2014. Đó là kỳ World Cup không người Brazil nào muốn nhớ lại, khi "Selecao" thua 1-7 trước Đức ở bán kết, rồi thảm bại 0-3 trước Hà Lan trong trận tranh hạng 3.
Nỗi đau chưa nguôi sau 12 năm, khi Brazil hiểu rằng những thất bại nặng nề ở World Cup 2014 lại đến từ giải đấu hiếm hoi trong 20 năm qua, "Selecao" vào đến bán kết. Còn ở World Cup 2006, 2010, 2018 hay 2022, Brazil đều bị loại ở tứ kết. Nhìn sòng phẳng ở World Cup trong những năm qua, đội quân của Ancelotti không thể sánh bằng Ma Rốc, đội bóng mang chất châu Âu còn hơn cả các đội châu Âu thuần gốc: phòng ngự kỷ luật, chuyển trạng thái mạch lạc, bài bản và tấn công chuẩn xác như nhịp quay của kim đồng hồ. Sau World Cup 2022, Ma Rốc vô địch châu Phi, rồi lại đăng quang Arab Cup khi thắng Jordan trong trận chung kết bằng đội hình B.
Trước đối thủ "sắt đá" như thế, chuyện Brazil va vấp trong trận ra quân là bình thường. Tây Ban Nha từng khởi đầu hành trình vô địch World Cup 2010 bằng thất bại trước Thụy Sĩ, Pháp chật vật thắng Úc năm 2018, hay Argentina thua Ả Rập Xê Út năm 2022. HLV Carlo Ancelotti thẳng thừng tuyên bố: "Không ai vô địch World Cup sau một trận. Đây là kết quả không tệ. Chúng tôi sẽ cải thiện, bởi đây mới là khởi đầu".
Máy quay liên tục hướng về Neymar trên ghế dự bị trong trận gặp Ma Rốc. Những phút cuối, khi Brazil bế tắc, Neymar càng lên sóng nhiều hơn. Anh là một trong những nhân tố Brazil nổi tiếng cuối cùng còn theo đuổi thứ bóng đá cống hiến bản năng vị nghệ thuật, còn gọi là "jogo bonito". Đó cũng là lý do Neymar được yêu quý, bất chấp bê bối đời tư xen lẫn chấn thương ở đoạn cuối sự nghiệp. Nhưng, một cầu thủ như vậy chỉ còn có thể đến World Cup nhờ thứ mà dư luận nói là "suất ưu ái".
Neymar lạc điệu trong đội hình Brazil ngày càng đánh đổi chất ngẫu hứng nguyên bản để trở thành tập thể phối trộn kỷ luật châu Âu. Argentina cũng từng mắc kẹt trong cuộc chuyển giao bản sắc, nhưng họ có Lionel Messi phi thường để giải quyết bế tắc. Còn Brazil thì không.
Những gì HLV Ancelotti có trong tay chỉ là Vinicius Jr, Raphinha xuất sắc song đơn độc. Hàng công Brazil có ai? Lucas Paqueta (đá trong nước cho Flamengo), Luiz Henrique (đá cho Zenit ở tận… Nga), hay Matheus Cunha, Igor Thiago chưa ở đẳng cấp cao. Ở hàng tiền vệ, Casemiro 34 tuổi vẫn phải gồng gánh tuyến giữa, bên cạnh anh là "lão tướng" Fabinho 32 tuổi, cùng Bruno Guimaraes vốn thất thường.
Ancelotti rất giỏi. Chiến lược gia người Ý nổi tiếng với nghệ thuật quản trị mềm dẻo, cùng tài năng để trị những cái tôi nổi loạn. Song, Ancelotti không huấn luyện bằng triết lý đậm đặc như Pep Guardiola hay Jurgen Klopp. Ông không phải người định hình thời đại bóng đá. Muốn thành công, Brazil phải cho Ancelotti những nhân tố phù hợp.
Hình ảnh Brazil loay hoay với quả bóng trong cả trận với Ma Rốc cho thấy điệu samba chưa bắt nhịp với vòng xoay World Cup. Brazil cần sửa sai, nhưng hãy nhớ, thời gian không còn nhiều.
"Đội tuyển U17 Thái Lan kết thúc chuyến du lịch và trở về nước sau khi hoàn thành nhiệm vụ tại giải U17 châu Á 2026", trang FA Thailand bình luận kèm theo chia sẻ hình ảnh đoàn quân của huấn luyện viên (HLV) Marco Gockel làm thủ tục ở sân bay để rời Saudi Arabia về nước vào chiều 14/5.
Sau khi U17 Thái Lan gây thất vọng ở giải vô địch Đông Nam Á hồi tháng trước với những thất bại khó tin trước Myanmar và Lào, không ít người hâm mộ bóng đá xứ chùa Vàng vẫn giữ sự lạc quan.
Trên các diễn đàn khu vực, nhiều ý kiến cho rằng "Bầy voi chiến" chỉ cử đội hình B tham dự giải U17 Đông Nam Á, còn lực lượng mạnh nhất đang âm thầm chuẩn bị cho vòng chung kết U17 châu Á, nơi mục tiêu tối thượng là giành vé dự World Cup.
Tuy nhiên tại giải đấu châu lục, U17 Thái Lan dưới sự dẫn dắt của chiến lược gia người Đức để lại nỗi thất vọng còn lớn hơn khi không thể giành được một chiến thắng ở vòng bảng và chia tay giải đấu với vị trí thứ ba trên bảng xếp hạng.
Họ mở màn bằng trận thua 0-2 trước Tajikistan, tiếp đó là thất bại tương tự trước Australia. Đến lượt trận cuối gặp Myanmar, đối thủ bị đánh giá thấp hơn, Thái Lan tiếp tục gây thất vọng khi để đối thủ dẫn trước tới 2 bàn.
Chỉ nhờ nỗ lực trong hiệp 2, U17 Thái Lan mới giành lại được trận hòa 2-2 với bàn gỡ muộn ở phút 75. Nhưng một điểm ấy chỉ đủ giúp họ tránh vị trí cuối bảng, chứ không thể cứu đội bóng trẻ khỏi cảnh bị loại sớm và "vỡ mộng" giành vé dự World Cup 2026.
Trên mạng xã hội, nhiều CĐV Thái Lan đã bày tỏ sự thất vọng trước màn trình diễn của các cầu thủ trẻ, thậm chí đề nghị quan chức bóng đá nước này cần phải học hỏi Việt Nam trong cách phát triển bóng đá trẻ.
"Thật cô đơn, Indonesia đã dự World Cup hai lần. Việt Nam cũng vừa giành vé dự World Cup 2026. Khi nào chúng ta mới xây dựng trung tâm huấn luyện bóng đá trẻ? Việt Nam họ đã xây dựng từ năm 2008 đạt tiêu chuẩn châu Á.
Hiện tại họ đã giành được gần như tất cả các chức vô địch ở Đông Nam Á. Trình độ của họ tại sân chơi châu Á cũng rất tốt. Nếu bạn muốn ghi tên mình cho thế hệ sau, hãy bắt tay ngay từ bây giờ", tài khoản Cgames Konpiraka của Thái Lan bình luận.
"Hãy học hỏi Việt Nam chứ không cần học ở đâu cho xa. Chuẩn bị một đội nhóm theo phong cách của Nhật Bản, Hàn Quốc như Việt Nam đang làm. Thất bại ở giải châu Á một lần nữa cho thấy chúng ta không đủ tốt", tài khoản Decha Boonsung bày tỏ.
"U17 Việt Nam ngẩng cao đầu đi World Cup. Khi nào Thái Lan mới được đi World Cup như họ? Hãy nghiêm túc với đào tạo bóng đá trẻ bởi họ là nền móng cho đội tuyển quốc gia", tài khoản Suponchaiz Sookluer nói thêm.
Tuy nhiên nhìn lại lịch sử thì Thái Lan từng có hai lần góp mặt ở World Cup U17, lần lượt vào các năm 1997 và 1999. Trong khi đó, Indonesia đã có 2 kỳ World Cup liên tiếp vào các năm 2023 và 2025. Riêng Việt Nam đây là lần đầu tiên tham dự sân chơi lớn nhất hành tinh dành cho bóng đá trẻ.
Dù chưa có đội bóng Đông Nam Á nào từng vượt qua vòng bảng tại World Cup, nhưng với thế hệ tài năng hiện tại dưới sự dẫn dắt của HLV Cristiano Roland, chúng ta đang đứng trước cơ hội rất lớn để tạo nên cột mốc lịch sử mới. Trước mắt mục tiêu của U17 Việt Nam là đánh bại U17 Australia ở vòng tứ kết giải U17 châu Á diễn ra vào ngày 16/5 tới.