Tôi tên Nam, 30 tuổi, là nhân viên một công ty xây dựng. Tôi vừa kết thúc mối quan hệ kéo dài 3 năm với một người phụ nữ hơn mình 10 tuổi, có con riêng 4 tuổi. Nhiều người khi đọc đến đây có thể sẽ nghĩ cô ấy hẳn phải rất xinh đẹp hay giàu có, nên một chàng trai chưa từng lập gia đình như tôi mới có thể lao vào mối tình ấy lâu đến vậy.
Nhưng không phải. Và nếu phải dùng một từ để nói về 3 năm vừa qua, tôi chỉ có thể nói “nhục”. Nhục vì đã yêu sai người. Nhục vì biết rõ mình sai… nhưng vẫn cố chấp không buông.
Chúng tôi gặp nhau tại một phòng tập. Ngày đầu tiên, tôi bắt gặp cô ấy ngồi gục khóc ở hành lang cầu thang, liền lặng lẽ đưa cho cô một tờ giấy. Từ khoảnh khắc đó, chúng tôi bắt đầu trò chuyện nhiều hơn.
Qua những lần tâm sự, tôi biết cô năm nay 40 tuổi, có một cô con gái nhỏ và đã ly hôn vì từng chịu đựng một cuộc hôn nhân đầy bạo lực. Điều khiến tôi bất ngờ là vẻ ngoài của cô, trẻ trung, dịu dàng, không hề giống một người đã đi qua nhiều sóng gió.
Chúng tôi dần trở nên thân thiết, cùng tập luyện, cùng chia sẻ những câu chuyện đời thường. Những buổi đi ăn, đi chơi xuất hiện nhiều hơn và cô thường đưa con gái theo. Đứa bé đáng yêu, quấn quýt khiến tôi cũng dần gắn bó. Không biết từ khi nào, tôi nhận ra mình đã yêu cả hai mẹ con. Tôi tỏ tình, và chúng tôi chính thức bắt đầu một mối quan hệ.
Thời điểm đó, tôi từng nghĩ mình thật “cao thượng” khi sẵn sàng chấp nhận toàn bộ quá khứ của cô. Tôi tin rằng, là đàn ông, nếu có thể che chở thì hãy che chở. Câu chuyện tình của tôi khi ấy giống như một bộ phim ngôn tình vượt qua mọi rào cản.
Bạn bè nhiều lần khuyên can, cô ấy hơn tuổi, lại có con, còn tôi vẫn là trai tân, không thiếu lựa chọn. Nhưng tôi bỏ ngoài tai tất cả. Tôi tin mẹ con cô ấy chính là bến đỗ cuối cùng của mình. Chỉ là, cuộc đời không phải là phim…
Mọi chuyện bắt đầu rẽ hướng vào một ngày tôi nhận được cuộc gọi từ một người đàn ông – anh ta tự xưng là chồng của cô ấy. Tôi chết lặng khi nghe anh nói hai người vẫn chưa ly hôn, và yêu cầu tôi rời khỏi gia đình của họ.
Khoảnh khắc đó, không chỉ là cú sốc, tôi thấy mình bị hạ thấp. Một người đàn ông 30 tuổi, có công việc ổn định, không thiếu lựa chọn, bỗng chốc trở thành kẻ chen ngang vào cuộc hôn nhân của người khác mà không hề hay biết.
Đáng lẽ tôi phải dừng lại ngay lúc đó. Nhưng không. Cô ấy tìm đến tôi, mang theo con. Cô khóc, kể về một người chồng tệ bạc, vô trách nhiệm, thường xuyên bạo hành và đe dọa, không chịu ly hôn. Cô nói anh ta đã có người khác bên ngoài từ lâu.
Tôi lại mềm lòng. Tôi đề nghị cô ấy làm thủ tục ly hôn cho rõ ràng, cô đồng ý. Tôi đưa cô đi gặp luật sư, thậm chí đứng ra chi trả toàn bộ chi phí. Nhưng mọi thứ cứ kéo dài. Khi thì cô không liên lạc được với chồng, khi thì cần thêm thời gian để thuyết phục. Hết lần này đến lần khác, cô luôn có lý do để trì hoãn.
Ba năm tôi chờ một tờ giấy ly hôn để có thể đường đường chính chính ở bên cô ấy. Ba năm chịu đựng những lời dị nghị, những ánh nhìn không rõ trắng đen. Tôi tin vào câu chuyện về bạo lực gia đình, tin vào hình ảnh một người phụ nữ đáng thương cần được chở che.
Nhưng thứ tôi nhận lại sau tất cả khiến tôi buộc phải buông tay. Ba năm đó, rốt cuộc tôi là gì trong cuộc đời cô ấy? Không phải người yêu. Mà giống như một… phương án dự phòng, kèm theo cả sự chu cấp.
Những tin nhắn mỗi ngày của cô ấy không phải là “anh ăn cơm chưa” hay “hôm nay anh có mệt không”, mà chỉ xoay quanh tiền bạc: “Xong việc này, anh được bao nhiêu?”, “Gửi cho em 5 triệu đồng, 10 triệu đồng mẹ con em cần việc gấp”.
Nghe đủ nhiều, tôi bắt đầu tự hỏi, mình là người yêu hay chỉ là một cái ATM?
Tôi bắt đầu nhận ra một sự thật đau đớn, cô ấy không cần tôi, cô ấy chỉ cần những gì tôi có thể mang lại. Đỉnh điểm là một lần tranh cãi. Cô ấy nhìn thẳng vào tôi và nói: “Anh không cho được thì thiếu gì người cho”.
Câu nói đó không chỉ là sự xúc phạm, mà là cú đánh thẳng vào lòng tự trọng của tôi. Và cũng chính khoảnh khắc ấy, tôi hiểu ra, mình chưa bao giờ là người yêu trong mối quan hệ này. Tôi chỉ là một lựa chọn, và còn là lựa chọn không đủ tốt.
Tôi quyết định chia tay. Không ồn ào, không níu kéo.
Nhưng cuộc đời đôi khi trớ trêu đến khó tin. Vài tuần sau, qua lời một người bạn của cô ấy, tôi biết cô đang quen một người đàn ông gần 60 tuổi, người có thể chu cấp đầy đủ, không thiếu thứ gì. Và người chồng cũ cũng đã chấp nhận ly hôn.
Tôi bật cười chua chát. Tờ đơn ly hôn mà tôi chờ đợi suốt 3 năm không có, vậy mà chỉ trong vài tuần, mọi thứ lại được giải quyết.
Bạn bè nói tôi ngu. Và lần này, tôi không còn phản bác nữa. Ba năm qua, tôi đã cố gắng chứng minh giá trị và tình yêu của mình… với một người chưa từng coi trọng tôi.
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Chiều 3-4 trên sân Quảng Ngãi, đoàn quân của huấn luyện viên Vũ Như Thành thi đấu lượt trận thứ 2 Giải hạng nhì quốc gia 2026. Ở ngày ra quân, đội đã hòa 1-1 trước Lâm Đồng.
Có gần 7.000 khán giả đến sân cổ vũ cho đội bóng Quảng Ngãi. Tất cả đều mong một chiến thắng đầu tiên cho mùa giải. Đây cũng là trận thứ 2 liên tiếp họ được thi đấu trên sân nhà.
Khán giả phải chờ đến phút 66 mới được chứng kiến bàn thắng duy nhất của trận đấu. Tiền đạo Văn Nam bật cao đánh đầu dũng mãnh, đưa bóng qua tay thủ môn Đắk Lắk.
Bàn thắng khiến không khí khán đài sân Quảng Ngãi bùng nổ. Không chỉ là bàn thắng duy nhất, Văn Nam đã giúp đội bóng Quảng Ngãi giành chiến thắng đầu tiên với 3 điểm.
Kết quả này giúp đoàn quân của HLV Vũ Như Thành có 4 điểm sau lượt trận thứ 3. CLB Quảng Ngãi tạm thời đứng thứ 4, bằng điểm với CLB Lâm Đồng.
Chiến thắng đã đánh dấu mốc cho bóng đá Quảng Ngãi sau thời gian dài "mất tích". Sau khi CLB Kon Tum đổi tên thành CLB Quảng Ngãi, địa phương này trở lại Giải hạng nhì.
Lần gần nhất người ta nhắc tới bóng đá Quảng Ngãi là khi họ rút lui khỏi Giải hạng nhì 2018. Lý do muôn thuở của bóng đá là vấn đề kinh phí sau khi đội giành suất thăng hạng.
Mùa Giải hạng ba năm 2017, Quảng Ngãi giành 1 suất lên hạng ở bảng A. Sau khi rút lui, bóng đá Quảng Ngãi cũng không còn tham dự hệ thống nào cho đến khi Kon Tum đổi tên.
Đã hơn 8 năm trôi qua, bóng đá Quảng Ngãi "sống lại" đúng nghĩa khi đội bóng thi đấu trên sân nhà và nhận được sự quan tâm của đông đảo khán giả địa phương.
Giải hạng nhì quốc gia 2026 có 14 đội tham dự chia làm 2 bảng và sẽ có 3 suất lên hạng nhất.
Tôi 24 tuổi, bạn trai hơn tôi 2 tuổi. Chúng tôi yêu nhau hơn 2 năm, cũng đã tính đến chuyện gắn bó lâu dài.
Tính tôi hơi trẻ con, thích được quan tâm, đi đâu cũng muốn anh báo một tiếng. Thỉnh thoảng tôi còn giận dỗi vô cớ chỉ vì anh mải làm quên nhắn tin. Bạn bè vẫn bảo tôi hơi thích kiểm soát người yêu, nhưng thực ra chỉ vì tôi yêu nhiều nên lúc nào cũng muốn mình là người được anh ưu tiên.
Đổi lại, bạn trai tôi vốn hiền, ít nói, ít giao du ngoài công việc. Từ trước đến nay anh cũng luôn nghiêm túc trong việc cư xử với nữ giới tôi nên tôi chưa từng phải bận tâm chuyện anh thay lòng đổi dạ.
Cho đến khoảng vài tháng gần đây. Anh có một nhóm đồng nghiệp khá thân ở công ty. Trong nhóm có một chị khoảng 40 tuổi, hơn anh khá nhiều tuổi nên ban đầu tôi chẳng để tâm. Tôi còn nghĩ chắc chỉ như chị em trong cơ quan. Nhưng càng về sau, tôi càng thấy giữa họ có những điều khiến mình khó chịu.
Mỗi lần công ty đi ăn nhậu, sau khi chương trình kết thúc, cả nhóm của bạn trai tôi lại hẹn nhau đi chơi tiếp. Nếu không phải xuất phát từ cơ quan, bạn trai tôi thường chạy xe máy qua tận nhà đón chị ấy rồi hai người cùng đến điểm hẹn với mọi người. Lúc tan cuộc, anh cũng là người đưa chị về.
Tôi từng thắc mắc anh thì anh bảo là do tiện đường, khuyên tôi không nên để ý chuyện vặt vãnh.
Cho đến một hôm, vô tình cầm điện thoại của bạn trai để xem album ảnh, tôi nhìn thấy tin nhắn chị đồng nghiệp kia rủ anh đi xem triển lãm cây cảnh. Đó không phải là lời rủ cả nhóm, mà là rủ riêng. Sau đó chị ấy bận việc gấp nên nhắn hẹn dịp khác. Vài ngày sau, bạn trai tôi qua đón chị ta đi xem triển lãm ở nơi cách trung tâm thành phố 20km.
Có thể với nhiều người, chuyện đó chẳng có gì đáng nói. Chỉ là đi xem một triển lãm và hai người đều yêu thích cây cối. Nhưng với tôi thì không.
Suốt hơn 2 năm yêu nhau, bạn trai hiếm khi chủ động lên kế hoạch đưa tôi đi đâu xa vào cuối tuần. Nhiều lần tôi rủ anh đi hội sách, triển lãm, anh đều bảo bận hoặc để hôm khác.
Vậy mà khi chị đồng nghiệp ngỏ ý muốn đến triển lãm cây cảnh tổ chức tại địa điểm cách xa 20km và nhờ anh qua đón, anh lại nhận lời rất nhanh.
Có thể anh chỉ nghĩ đó là giúp đỡ, giao lưu cùng đồng nghiệp. Nhưng với tôi, điều khiến mình chạnh lòng là cảm giác anh sẵn sàng dành thời gian và sự nhiệt tình ấy cho một người phụ nữ khác.
Trong nhóm chat công ty, hai người còn thường xuyên trêu ghẹo nhau rất tự nhiên.
Tôi biết mình hay suy nghĩ. Có khi chỉ cần thấy người yêu thân thiết với một cô gái khác là trong lòng đã thấy khó chịu. Nhưng tất cả điều đó cộng lại khiến tôi không thể giả vờ như không có gì.
Không chịu nổi sự nghi ngờ, tôi đã nói chuyện thẳng thắn với anh. Anh bảo giữa hai người hoàn toàn không có gì, chỉ là đồng nghiệp thân thiết. Anh khẳng định anh xem chị kia là chị gái, chị đó cũng không bao giờ tỏ thái độ vượt quá giới hạn.
Những lời giải thích chưa đủ để tôi yên tâm. Chị kia vẫn còn độc thân. Giữa nam và nữ liệu có tình bạn trong sáng? Tôi vẫn liên tục trách móc, khóc lóc, gây sức ép đến anh ấy. Anh ấy thấy tôi làm căng, liền rối rít xin lỗi vì những câu đùa trong nhóm chat và cả chuyện đi xem triển lãm cây cảnh. Anh hứa từ nay về sau sẽ chú ý hơn trong mối quan hệ với đồng nghiệp khác giới để tôi không phải suy nghĩ.
Tôi muốn tin anh. Nhưng càng cố bỏ qua, tôi lại càng thấy băn khoăn. Không phải vì chị ấy lớn hơn anh 14 tuổi nên tôi đang ghen tuông vô cớ. Tôi hiểu tình cảm đâu liên quan đến tuổi tác.
Tôi lấn cấn cảm giác người yêu mình đang dành sự quan tâm cho một người phụ nữ khác mà trước giờ tôi vẫn nghĩ chỉ nên dành cho người yêu.
Liệu tôi đang quá trẻ con, thích kiểm soát nên mới nghĩ nhiều? Nếu tiếp tục nhắc lại chuyện này, tôi sợ anh nghĩ mình nhỏ nhen, ghen tuông vô lý. Nhưng nếu cứ im lặng, tôi lại không biết làm sao để gạt cảm giác bất an trong lòng.
Tôi nên làm gì lúc này?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!
Trước đó, mạng xã hội xuất hiện bài đăng cho rằng khoảng 16h ngày 5-4, một bé trai bị hai người lạ bế lên xe máy chở đi.
Người đăng tự xưng là mẹ cháu bé, kêu gọi cộng đồng mạng chia sẻ để hỗ trợ tìm kiếm, kèm nội dung "cứu con tôi với, xin bà con Đà Nẵng chia sẻ gấp".
Bài đăng mô tả một người đàn ông mặc áo thun bế bé trai mặc áo trắng, quần xanh lên xe máy rồi rời khỏi hiện trường, đồng thời để lại số điện thoại liên hệ.
Chỉ trong thời gian ngắn, bài đăng thu hút hàng nghìn lượt chia sẻ cùng nhiều bình luận.
Nhiều người dùng mạng là cư dân sống ở khu vực này nhận ra hình ảnh trong bài viết không trùng khớp với thực tế tuyến đường Phần Lăng 9.
Một số người dùng mạng chỉ ra các dấu hiệu hình ảnh "bắt cóc trẻ em" trên được tạo bằng trí tuệ nhân tạo (AI).
Khi liên hệ qua số điện thoại trong bài viết, người nghe máy là một người đàn ông và cho biết không biết, không liên quan đến nội dung bài đăng.
Cùng ngày, Công an phường Thanh Khê thông báo đây là tin đồn thất thiệt, sai sự thật. Hiện công an đang truy xét tài khoản đăng tin để xử lý theo quy định.
Công an TP Đà Nẵng khuyến cáo người dân không chia sẻ, bình luận tiếp tay cho việc lan truyền thông tin sai sự thật trên mạng xã hội.