Tôi 24 tuổi, bạn trai hơn tôi 2 tuổi. Chúng tôi yêu nhau hơn 2 năm, cũng đã tính đến chuyện gắn bó lâu dài.
Tính tôi hơi trẻ con, thích được quan tâm, đi đâu cũng muốn anh báo một tiếng. Thỉnh thoảng tôi còn giận dỗi vô cớ chỉ vì anh mải làm quên nhắn tin. Bạn bè vẫn bảo tôi hơi thích kiểm soát người yêu, nhưng thực ra chỉ vì tôi yêu nhiều nên lúc nào cũng muốn mình là người được anh ưu tiên.
Đổi lại, bạn trai tôi vốn hiền, ít nói, ít giao du ngoài công việc. Từ trước đến nay anh cũng luôn nghiêm túc trong việc cư xử với nữ giới tôi nên tôi chưa từng phải bận tâm chuyện anh thay lòng đổi dạ.
Cho đến khoảng vài tháng gần đây. Anh có một nhóm đồng nghiệp khá thân ở công ty. Trong nhóm có một chị khoảng 40 tuổi, hơn anh khá nhiều tuổi nên ban đầu tôi chẳng để tâm. Tôi còn nghĩ chắc chỉ như chị em trong cơ quan. Nhưng càng về sau, tôi càng thấy giữa họ có những điều khiến mình khó chịu.
Mỗi lần công ty đi ăn nhậu, sau khi chương trình kết thúc, cả nhóm của bạn trai tôi lại hẹn nhau đi chơi tiếp. Nếu không phải xuất phát từ cơ quan, bạn trai tôi thường chạy xe máy qua tận nhà đón chị ấy rồi hai người cùng đến điểm hẹn với mọi người. Lúc tan cuộc, anh cũng là người đưa chị về.
Tôi từng thắc mắc anh thì anh bảo là do tiện đường, khuyên tôi không nên để ý chuyện vặt vãnh.
Cho đến một hôm, vô tình cầm điện thoại của bạn trai để xem album ảnh, tôi nhìn thấy tin nhắn chị đồng nghiệp kia rủ anh đi xem triển lãm cây cảnh. Đó không phải là lời rủ cả nhóm, mà là rủ riêng. Sau đó chị ấy bận việc gấp nên nhắn hẹn dịp khác. Vài ngày sau, bạn trai tôi qua đón chị ta đi xem triển lãm ở nơi cách trung tâm thành phố 20km.
Có thể với nhiều người, chuyện đó chẳng có gì đáng nói. Chỉ là đi xem một triển lãm và hai người đều yêu thích cây cối. Nhưng với tôi thì không.
Suốt hơn 2 năm yêu nhau, bạn trai hiếm khi chủ động lên kế hoạch đưa tôi đi đâu xa vào cuối tuần. Nhiều lần tôi rủ anh đi hội sách, triển lãm, anh đều bảo bận hoặc để hôm khác.
Vậy mà khi chị đồng nghiệp ngỏ ý muốn đến triển lãm cây cảnh tổ chức tại địa điểm cách xa 20km và nhờ anh qua đón, anh lại nhận lời rất nhanh.
Có thể anh chỉ nghĩ đó là giúp đỡ, giao lưu cùng đồng nghiệp. Nhưng với tôi, điều khiến mình chạnh lòng là cảm giác anh sẵn sàng dành thời gian và sự nhiệt tình ấy cho một người phụ nữ khác.
Trong nhóm chat công ty, hai người còn thường xuyên trêu ghẹo nhau rất tự nhiên.
Tôi biết mình hay suy nghĩ. Có khi chỉ cần thấy người yêu thân thiết với một cô gái khác là trong lòng đã thấy khó chịu. Nhưng tất cả điều đó cộng lại khiến tôi không thể giả vờ như không có gì.
Không chịu nổi sự nghi ngờ, tôi đã nói chuyện thẳng thắn với anh. Anh bảo giữa hai người hoàn toàn không có gì, chỉ là đồng nghiệp thân thiết. Anh khẳng định anh xem chị kia là chị gái, chị đó cũng không bao giờ tỏ thái độ vượt quá giới hạn.
Những lời giải thích chưa đủ để tôi yên tâm. Chị kia vẫn còn độc thân. Giữa nam và nữ liệu có tình bạn trong sáng? Tôi vẫn liên tục trách móc, khóc lóc, gây sức ép đến anh ấy. Anh ấy thấy tôi làm căng, liền rối rít xin lỗi vì những câu đùa trong nhóm chat và cả chuyện đi xem triển lãm cây cảnh. Anh hứa từ nay về sau sẽ chú ý hơn trong mối quan hệ với đồng nghiệp khác giới để tôi không phải suy nghĩ.
Tôi muốn tin anh. Nhưng càng cố bỏ qua, tôi lại càng thấy băn khoăn. Không phải vì chị ấy lớn hơn anh 14 tuổi nên tôi đang ghen tuông vô cớ. Tôi hiểu tình cảm đâu liên quan đến tuổi tác.
Tôi lấn cấn cảm giác người yêu mình đang dành sự quan tâm cho một người phụ nữ khác mà trước giờ tôi vẫn nghĩ chỉ nên dành cho người yêu.
Liệu tôi đang quá trẻ con, thích kiểm soát nên mới nghĩ nhiều? Nếu tiếp tục nhắc lại chuyện này, tôi sợ anh nghĩ mình nhỏ nhen, ghen tuông vô lý. Nhưng nếu cứ im lặng, tôi lại không biết làm sao để gạt cảm giác bất an trong lòng.
Tôi nên làm gì lúc này?
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!
Bố chồng tôi năm nay đã 67 tuổi, mẹ chồng mất đã gần chục năm. Từ ngày bà mất, ông sống lặng lẽ như cái bóng. Sáng tưới cây, chiều nghe radio, tối ôm cái võng nằm nhìn ra sân. Ông ít nói đến mức nhiều hôm chẳng mở miệng quá 10 câu.
Thế nên, chuyện ông đòi lấy vợ khiến cả nhà sốc thật sự. Hôm ấy đang ăn cơm, bố chồng bất ngờ đặt bát xuống rồi bảo: “Chắc bố phải lấy vợ thôi”. Chồng tôi nghe xong thì suýt sặc canh. Anh nhìn bố trân trân như không tin những lời tai mình vừa nghe thấy.
Còn tôi ngồi cạnh mà tim cứ nhảy tưng tưng. Người già tái hôn đâu có gì sai, nhưng chuyện ấy xảy ra trong nhà mình lại khác...
Mà nói cho đúng, mọi chuyện bắt đầu từ cái lần tôi gây tai nạn ấy. Hôm đó, tôi chạy xe máy đi nhập hàng ngoài chợ đầu mối về. Trời mới tờ mờ sáng mà đường đông nghịt xe tải. Đến đoạn cua gần cây xăng, tôi bất ngờ va phải một bà đi xe đạp băng ngang.
Tiếng ngã đánh “rầm” làm tôi lạnh cả sống lưng. Bà ấy nằm dưới đường, đầu gối rướm máu, tay trầy xước hết. Tôi sợ đến mức bật khóc ngay tại chỗ. Người đi đường bu lại đông nghịt. Có người trách tôi chạy nhanh. Có người bảo do bà sang đường không quan sát.
May mà bà không bị gì nặng. Bác sĩ bảo chỉ chấn thương phần mềm nhưng vẫn phải nằm viện theo dõi hơn chục ngày. Tôi áy náy lắm. Ngày nào cũng chạy vào viện chăm nom, mua cháo, thay quần áo cho bà. Chồng tôi cũng tranh thủ ghé viện sau giờ làm khiến cuộc sống đảo lộn hết cả.
Cuối cùng tôi đánh liều nhờ bố chồng vào trông giúp vài hôm. Chỉ cần ông vào đó cho có người thôi, không cần làm gì cả. Ông nghe xong nhăn mặt ngay. Ông bảo già rồi còn bắt ông đi chăm người khác. Nhưng thấy tôi xoay sở không nổi, ông cũng miễn cưỡng đồng ý. Hôm đi còn lầm bầm rằng đúng là tai bay vạ gió.
Ngày đầu tiên về, ông kể bà kia khó tính lắm. Cháo không vừa miệng cũng chê. Quạt mạnh quá cũng càm ràm. Tôi nghe mà lo. Ai dè mấy hôm sau, tự nhiên thấy ông thay đổi hẳn. Sáng chưa ai nhắc đã tự dậy đi mua cháo đem vào viện.
Có hôm trời mưa lớn, tôi bảo để tôi vào thay thì ông gạt đi. Ông nói tụi trẻ còn phải kiếm tiền, để ông già rảnh rỗi đi cũng được. Tôi nghe mà vừa biết ơn vừa thấy lạ. Từ ngày mẹ mất, hiếm khi tôi thấy ông nhiệt tình với ai như thế.
Một bữa nọ tôi đem quần áo vào viện cho bà kia thì thấy bố chồng đang ngồi gọt táo. Cái dáng ông cúi lom khom bên giường bệnh làm tôi suýt bật cười. Bà ấy còn vừa ăn vừa chê ông gọt xấu. Ông cãi lại bảo đàn ông thế là khéo rồi.
Rồi tôi bắt đầu nghe ông nhắc về bà ấy ở nhà. Ông bảo bà tên Lành, chồng chết lâu rồi, con trai đi làm xa. Bà sống một mình, bán rau ngoài chợ. Nói xong ông còn thở dài rằng người già sống cô độc khổ lắm, đau ốm chẳng biết gọi ai.
Lúc ấy tôi vẫn chưa nghĩ xa xôi gì. Tôi chỉ mừng vì bố vui vẻ hơn trước. Ai ngờ đến ngày bà xuất viện, ông lại đích thân chở bà về nhà. Mấy hôm sau bà còn mang cá kho sang biếu. Hôm khác ông lại qua sửa quạt cho bà tới tối mịt mới về.
Hàng xóm bắt đầu xì xào. Tôi sợ bố chồng tự ái nên không dám nhắc. Nhưng lạ là ông chẳng nổi nóng như mọi khi. Có hôm, ông còn ngồi soi gương tự cắt tóc gọn gàng trước khi sang nhà bà Lành.
Và giờ ông tuyên bố muốn tái hôn.
Vợ chồng tôi đã có cuộc trò chuyện dài. Chồng tôi ban đầu ngại lắm. Anh sợ thiên hạ dị nghị, rồi sợ anh em họ hàng bàn ra tán vào. Nhưng nghĩ kỹ lại, tôi thấy thương bố nhiều hơn. Người già cũng cần có người bầu bạn chứ đâu thể cô độc mãi được.
Tôi nhớ có lần nửa đêm bố bị đau khớp, tự lọ mọ đi lấy thuốc rồi ngồi một mình ngoài hiên đến sáng. Khi ấy tôi mới thấy cái cảnh góa bụa tuổi già buồn thật. Con cái thương mấy cũng còn bao nỗi lo, không thể cận kề chia sẻ tâm tư người già hết được.
Vài hôm sau, chính tôi là người khuyên chồng nên ủng hộ bố đi bước nữa. Khi nghe tôi hỏi: “Bố xem chọn ngày nào đẹp, con đi chợ làm mâm cơm báo với mẹ là bố đã có bạn tuổi già cho mẹ đỡ lo nhé”. Không ngờ nghe xong, ông quay mặt đi rất nhanh. Sau này tôi mới biết, hôm ấy ông khóc.
Tôi kể câu chuyện này vì từng chứng kiến nhiều gia đình con cái phản đối chuyện bố mẹ già muốn tái hôn. Thật ra, không ai sống thay ai được dù thương đến mấy. Người già đã đi qua đủ thăng trầm của cuộc sống, điều cuối cùng họ sợ nhất chính là sự cô đơn. Vậy nên, con cái thương cha mẹ thì đừng ích kỷ giữ họ sống trong cảnh cô độc những năm tháng cuối đời.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Chiều 5-4, báo Thanh Niên tổ chức lễ bế mạc và trận chung kết Giải bóng đá Thanh Niên sinh viên quốc tế lần thứ 2-2026 Cúp THACO giữa Trường ĐH Thủy Lợi và Trường ĐH Quốc gia Malaysia, với sự tham gia của HLV Kim Sang Sik.
Tại lễ khai mạc, ông Nguyễn Ngọc Toàn - Tổng biên tập báo Thanh Niên, Trưởng ban tổ chức giải - cho biết trải qua giải đấu lần này, hy vọng các đội bóng đều đã có những trải nghiệm tuyệt vời cả trong lẫn ngoài sân cỏ tại Nha Trang.
"Chúng tôi tin rằng trong ký ức của các bạn trẻ sẽ mãi lưu giữ những kỉ niệm tại giải đấu lần này, như một biểu tượng của hòa bình và tình hữu nghị giữa các quốc gia Đông Nam Á anh em"- ông Toàn chia sẻ.
Tại trận chung kết giải đấu, sự xuất hiện của HLV Kim Sang Sik đã thu hút sự quan tâm lớn của sinh viên và người hâm mộ bóng đá.
HLV Kim Sang Sik cũng đã cùng giao lưu với người hâm mộ, tặng hoa và động viên tinh thần cho các cầu thủ trước thềm trận chung kết.
Trước giờ tham dự chung kết giải đấu, ông Kim đã dành một khoảng thời gian ngắn tham quan tại Trường đại học Nha Trang.
Với độ tuổi này, ước tính tuổi trung bình của người mắc đột quỵ ở Việt Nam trẻ hơn thế giới 10 năm. Mỗi năm nước ta ghi nhận đến hơn 200.000 trường hợp đột quỵ, tỉ lệ tử vong khoảng 20-30%.
Đặc biệt tình trạng đột quỵ ở người trẻ ngày càng gia tăng, ảnh hưởng trực tiếp tới nhóm người trong độ tuổi lao động. Vì vậy, người trẻ tuổi nên làm gì để phòng đột quỵ?
Đột quỵ là gì?
Đột quỵ là một biến chứng sức khỏe nguy hiểm, có thể xảy ra ở bất cứ ai kể cả người còn trẻ, và dễ dàng cướp đi tính mạng người bệnh nếu không can thiệp kịp thời.
Người trung niên, cao tuổi, người mắc bệnh lý nền mạn tính, đặc biệt trong số đó người mắc bệnh tim mạch là những đối tượng nguy cơ cao bị đột quỵ.
Mặc dù vậy những năm gần đây, đột quỵ ở người trẻ đang có xu hướng gia tăng đáng kể trên toàn cầu, trong đó có Việt Nam.
Tại sao bị đột quỵ?
Đột quỵ (hay tai biến mạch máu não) là tình trạng não bộ bị tổn thương nghiêm trọng do mạch máu nuôi não bị tắc nghẽn (nhồi máu não) hoặc vỡ (xuất huyết não), khiến não thiếu oxy trầm trọng và tế bào não sẽ bị chết đi trong vài phút.
Đây là những trường hợp cần cấp cứu y tế khẩn cấp nếu không sẽ gây tàn phế vĩnh viễn hoặc tử vong.
Nói đến đột quỵ tức là đột quỵ não và đột quỵ tim. Đột quỵ não, còn gọi là tai biến mạch máu não, xảy ra khi dòng máu cung cấp nuôi não từ tim lên bị ngừng do tắc mạch máu não (thường là cục máu đông) hoặc vỡ mạch máu não (do xơ vữa động mạch não).
Đột quỵ ở người trẻ tuổi đang gia tăng do nhiều nguyên nhân khác nhau gây ra. Một tỉ lệ đáng kể liên quan tới lối sống không lành mạnh như hút thuốc (thuốc lá, xì gà, thuốc lào), nghiện rượu bia, lười vận động, và lạm dụng chất kích thích làm tăng nguy cơ hoặc tắc mạch máu não.
Đối với stress và áp lực công việc là do áp lực cao gây căng thẳng mạn tính, mất ngủ, khiến huyết áp tăng cao đột ngột. Bên cạnh đó người mắc bệnh nền tim mạch và chuyển hóa cũng làm gia tăng số người mắc cao huyết áp (huyết áp cao chiếm khoảng 10% các trường hợp); đái tháo đường (khoảng 30% các trường hợp), và rối loạn mỡ máu (mỡ máu tăng cao), đây là những nguyên nhân trực tiếp gây xơ vữa hoặc đột quỵ não.
Cần kể đến những trường hợp bị dị dạng mạch máu não như các bệnh lý bẩm sinh phình mạch, dị dạng động tĩnh mạch dễ vỡ gây xuất huyết não. Đối với các trường hợp thừa cân, béo phì có chỉ số khối cơ thể (BMI > 30) và vòng eo lớn (trên 80cm) sẽ làm tăng nguy cơ đột quỵ.
Bên cạnh đó chế độ ăn không hợp lý như thường xuyên ăn đồ ăn nhanh, nhiều dầu mỡ (đặc biệt mỡ động vật), nhiều muối (ăn mặn) làm tăng cholesterol và áp lực lên mạch máu cũng là những nguyên nhân góp phần gây đột quỵ, ngoài ra đột quỵ còn có thể do di truyền.
Cần thực hành lối sống lành mạnh như hạn chế rượu bia, không hút thuốc lá, thuốc lào, hạn chế ăn thức ăn nhanh cũng như mỡ động vật, cần giảm áp lực công việc (giảm stress), không nên thức khuya hoặc dậy quá sớm.
Ngoài ra cần tăng cường vận động thể chất như tập thể dục buổi sáng và trước khi đi ngủ buổi tối hoặc đi bộ mỗi ngày khoảng 30 phút hoặc bơi, chơi các môn thể thao như cầu lông, bóng bàn, pickleball, tennies...
Nên khám bệnh định kỳ để phát hiện bệnh tiểu đường, mỡ máu cao, và bệnh lý mạch máu như huyết áp cao (tăng huyết áp) để được chữa trị kịp thời.