Khi đọc bài Ngoại tình với bạn thân cùng giới, tôi bật khóc vì thái độ của chồng, tôi đã khóc rất lâu vì thấy có nhiều sự đồng cảm. Tôi nhận ra, có những cảm xúc mà tôi đã cố chối bỏ suốt một thời gian dài, bỗng nhiên bị gọi tên.
Tôi và H. chơi với nhau từ thời đại học. Chúng tôi từng là hai đứa con gái bình thường, vô tư, không có gì đặc biệt. H. xinh xắn, dịu dàng, còn tôi thì mạnh mẽ hơn, hay che chở cho bạn.
Khi ra trường, mỗi đứa một công việc, một cuộc sống riêng, nhưng chúng tôi vẫn giữ thói quen gặp nhau mỗi tuần. Chúng tôi chia sẻ với nhau mọi thứ, từ công việc, gia đình, đến những điều nhỏ nhặt nhất.
Tôi lấy chồng trước. Một người đàn ông tử tế, có công việc ổn định, biết quan tâm gia đình. Ai nhìn vào cũng nói tôi may mắn. Tôi cũng từng tin như vậy.
Nhưng sau khi cưới, có một điều gì đó trong tôi thay đổi. Không phải vì chồng tôi không tốt, mà là vì tôi bắt đầu nhận ra, những cảm xúc dành cho anh không còn như tôi tưởng. Những lần gần gũi, tôi thấy mình gượng gạo. Tôi vẫn làm tròn vai trò của một người vợ, nhưng trong lòng lại trống rỗng.
Cho đến khi H. có người yêu. Hôm H. kể, tôi cười, chúc mừng bạn, thậm chí còn trêu chọc như bao lần nhưng khi về nhà, tôi đã khóc. Một cảm giác rất lạ, vừa hụt hẫng, vừa đau, vừa… ghen.
Tôi không dám gọi tên cảm xúc đó.
Tôi tự nhủ, H. là bạn thân nhất của mình, việc bạn có người yêu là điều bình thường. Nhưng tôi lại bắt đầu để ý từng thay đổi nhỏ của bạn.
H. nhắn tin ít hơn. Những buổi hẹn cuối tuần thưa dần. Có lần tôi rủ đi ăn, H. từ chối vì đã có kế hoạch với người yêu. Tôi đã thấy lòng mình chùng xuống một cách khó hiểu.
Từ lúc đó, tôi bắt đầu tìm mọi cách để kéo H. lại gần mình hơn.
Tôi chủ động rủ H. đi ăn, đi xem phim, đi dạo. Tôi viện đủ lý do, từ việc nhớ bạn cho đến cần người tâm sự. Có những hôm, tôi lái xe qua tận nhà H., chỉ để rủ bạn ra ngoài vài giờ đồng hồ.
Tôi thích những lúc được ngồi cạnh H., được nghe bạn kể chuyện, được nhìn thấy bạn cười. Có lần, khi đi xem phim, trong rạp tối, tôi đã lén nắm tay H. chỉ vì… muốn biết cảm giác đó như thế nào. H. không rút tay lại. Bạn chỉ nghĩ đó là một cử chỉ thân thiết bình thường giữa hai người bạn nhưng với tôi, đó là một khoảnh khắc khiến tim tôi rối loạn.
Tôi bắt đầu tìm cách ôm H. nhiều hơn. Những cái ôm chào nhau, những cái ôm tạm biệt, tôi đều kéo dài hơn bình thường. Có lần, H. còn cười và nói rằng tôi dạo này “dính” quá. Tôi cũng cười theo, nhưng trong lòng lại là một cơn sóng ngầm mà chính tôi cũng không kiểm soát nổi.
Tôi biết mình đang đi quá xa.
Tôi là một người phụ nữ đã có chồng, có con. Tôi hiểu rõ điều gì là đúng, điều gì là sai nhưng cảm xúc không phải thứ có thể kiểm soát.
Mỗi khi trở về nhà, đối diện với chồng, tôi lại thấy mình mâu thuẫn đến nghẹt thở. Anh vẫn như trước, quan tâm, chăm sóc, không có lỗi gì với tôi. Nhưng mỗi khi anh muốn gần gũi, tôi lại thấy sợ.
Tôi không còn cảm thấy thoải mái khi ở bên chồng. Có những lúc, tôi tìm cách né tránh, viện cớ mệt, cớ bận. Tôi thấy mình có lỗi, rất có lỗi.
Tôi từng thử cắt liên lạc với H.
Tôi nghĩ, chỉ cần không gặp, không nói chuyện, mọi thứ sẽ trở lại bình thường nhưng chỉ sau vài ngày, tôi đã không chịu nổi. Tôi nhớ bạn đến mức chỉ cần nhìn thấy một quán cà phê quen, một con đường từng đi cùng nhau, cũng khiến lòng tôi trống rỗng.
Tôi lại nhắn tin, lại tìm cách gặp H. như chưa từng có ý định rời xa.
Tôi sống giữa hai thế giới.
Một bên là lý trí, là trách nhiệm của một người vợ, người mẹ. Một bên là cảm xúc mà tôi không dám thừa nhận, không dám nói ra. Tôi sợ nếu nói ra, tôi sẽ mất tất cả. Mất gia đình, mất danh dự, và quan trọng nhất… là mất H.
Tôi không biết H. có nhận ra điều gì bất thường ở tôi không. Có những lúc, tôi thấy ánh mắt bạn nhìn mình có chút gì đó khác lạ, như thể muốn hỏi nhưng lại thôi. Tôi càng sợ.
Tôi sợ một ngày nào đó, H. sẽ nhận ra và rời xa tôi nhưng tôi cũng sợ một ngày, chính mình không còn chịu đựng nổi nữa.
Đọc xong bài viết hôm đó, tôi đã ngồi rất lâu. Tôi nhận ra, tôi không phải người duy nhất rơi vào hoàn cảnh này. Nhưng điều đó không khiến tôi nhẹ nhõm hơn, mà chỉ khiến tôi đối diện rõ hơn với sự thật rằng, tôi đang yêu người bạn thân nhất của mình.
Một tình yêu không có lối thoát.
Tôi không dám phản bội chồng. Tôi cũng không dám đánh đổi tình bạn. Tôi chỉ biết âm thầm đứng ở giữa, tự kéo mình về phía lý trí, rồi lại bị cảm xúc kéo ngược trở lại.
Có những đêm, tôi nằm cạnh chồng, nhưng trong đầu lại nghĩ về H. Tôi thấy mình đáng sợ. Tôi tự hỏi, mình đã trở thành con người gì thế này?
Tôi không biết phải làm sao, buông bỏ thì không đành, tiến tới thì không thể.
Tôi chỉ biết tiếp tục sống như hiện tại, vừa cố gắng giữ mọi thứ nguyên vẹn, vừa âm thầm chịu đựng những cảm xúc không thể gọi tên.
Nhưng tôi cũng hiểu, không ai có thể sống mãi trong sự giằng co như thế này. Tôi thật sự không biết phải làm sao đây?
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tôi cưới chồng sớm, khi đang là sinh viên năm 3 chuyên ngành Quản trị kinh doanh vì lý do có bầu. Lúc đó chồng tôi đã là chuyên viên ngân hàng, hơn tôi 4 tuổi. Cưới xong tôi tới trường học bình thường, sát ngày dự sinh mới làm thủ tục bảo lưu.
Nghỉ học đi đẻ thì tôi không tiếc, lại chỉ tiếc không được đến tiệm làm móng của người chị họ. Cứ có thời gian rảnh, hoặc cuối tuần tôi đều thích ra đấy vừa học nghề vừa trực tiếp làm cho chị, không phải vì tiền.
Nhà tôi khá giả, bố mẹ làm kinh doanh. Chắc thế nên tôi được hưởng chút gen tính toán và đam mê của tôi là được làm những việc liên quan tới thẩm mĩ, làm đẹp. Học tài chính chỉ là chiều ý phụ huynh chứ không phải sở thích của tôi..
Từ nhỏ tôi đã biết thiết kế thời trang cho búp bê, may váy áo chó mèo bán kiếm tiền, lớn lên chút nữa tự học trang điểm, làm móng, cắm hoa... Chồng tôi biết tất cả những chuyện đó. Ngày xưa anh vẫn hay chờ tôi làm xong để chở về. Anh luôn chiều theo sở thích của tôi.
Sau khi cưới anh nói bụng bầu không nên ngồi lâu, cúi lên cúi xuống khó, mùi hóa chất không tốt cho thai nhi, tôi thấy có lý nên nghỉ làm từ lúc đó. Đẻ được 5 tháng, mẹ chồng giục tôi đi học trở lại, để cháu cho bà trông.
Thế nhưng phần do không thích học, phần do thời gian nghỉ ở nhà lâu tôi lười. Bị mẹ chồng thúc giục, tôi tiện đà nói dối đi học, thực chất ra cửa hàng làm móng tay, móng chân. Tôi thực sự hứng thú với việc gắn đá, ẩn xà cừ, sơn vẽ hoa, tạo hình trên những chiếc móng bé xinh nhỏ xíu.
Chuyện nói dối vỡ lở. Mẹ chồng tôi tức lắm, lúc đỉnh điểm giận dữ bà gọi công việc của tôi là hạ cấp, bẩn thỉu, cắm mặt vào móng chân thiên hạ, làm xấu nhà chồng. Tôi trông đợi chồng hay nói đỡ nhưng hôm đó anh đứng về phía mẹ:
"Mẹ nói đúng còn gì. Lo tập trung học cho xong, ai mượn em kiếm tiền". Tôi ấm ức trằn trọc, đã thế hạ quyết tâm khiến nhà chồng sáng mắt. Tôi nghiêm túc nói chuyện liên kết kinh doanh với chị họ:
Chị phụ trách chuyên môn, tôi chịu phần chi phí mặt bằng, làm quảng cáo, tuyển nhân viên, tuyển học viên, ban ngày quay clip, tối phát video, tương tác trực tiếp trên mạng xã hội... May mắn việc kinh doanh tốt không ngờ.
Chưa đầy một năm tôi mở thêm một tiệm nữa. Lần này tôi chọn thuê cửa hàng lớn hơn ở khu trung tâm, gần cơ quan công sở, nhiều quán cafe, nhắm vào tệp khách hàng là nhân viên văn phòng và những người có thu nhập cao.
Dưới tay tôi có hơn chục nhân viên lành nghề. Bản thân tôi cũng tham gia các khóa học đào tạo nâng cao, ngoài ra còn đi học thêm phun xăm thẩm mỹ, gội đầu dưỡng sinh, bấm xỏ khuyên, bán phụ kiện.
Tôi mở các kênh trên các mạng xã hội, số lượng khách tìm tới tăng vô số kể. Nhưng đi kèm với đó tôi không có thời gian dành cho gia đình. Sợ mẹ chồng vất vả, tôi thuê người giúp việc, trả tiền cho họ, mỗi tháng đưa thêm mẹ chồng 6 triệu đồng tiền chợ.
Vậy mà bà vẫn không hài lòng, liên tục phàn nàn với bố mẹ tôi rằng tôi bỏ bê con cái, cơm nước. Cũng vì việc này là hai bà mẹ của tôi bắt đầu xích mích. Mẹ chồng chê tôi không tròn bổn phận, ham thích buôn bán hơn chồng con, không phù hợp nề nếp gia đình, bắt tội chồng đi làm về phải cởi cà vạt, sơ mi để rửa đít, thay bỉm cho con.
Giúp việc thì không phải việc gì cũng nhờ được, muốn yên tâm bà vẫn phải tự tay làm. Chưa kể bà còn thấy khó chịu vì không gian trong nhà tự dưng có người lạ xâm chiếm. Tóm lại bà cần con dâu nghỉ việc kinh doanh, không thuê giúp việc nữa.
Mẹ đẻ tôi thì câu trước dĩ hòa vi quý nói sẽ bảo ban con gái, câu sau lại không nhịn được mà bênh, nói rằng phụ nữ cũng nên có sự nghiệp riêng, biết phát triển bản thân chứ không phải như ngày xưa nữa. Thời bây giờ cứ có tiền thì lo được tất.
Sau khi thấy tình hình khó thể dung hòa, tôi nhẹ nhàng đề nghị ra ở riêng, có vậy thôi mà thành tranh cãi. Mẹ chồng nói nhà bà không có nếp đấy, vợ ra vợ mà chồng phải ra chồng. Có bà mà còn loạn thì ra ở riêng con trai bà không chịu nổi.
Chồng tôi nghe mẹ, yêu cầu tôi bỏ bớt công việc kinh doanh, thích thì thuê người quản lý, việc của tôi vẫn là đi học tiếp. Anh tuyên bố không có chuyện ở riêng và anh cũng chán cảnh tôi ham hố kiếm tiền, mải mê hầu thiên hạ, quên vai trò vị trí của mình.
Giọt nước tràn ly, tôi dọn quần áo, bế con về nhà ngoại. Hôm trước chồng tôi nhắn tin: Không hợp với cuộc sống gia đình thì giải tán nhưng để con lại cho anh, vì kiểu như tôi có cho nuôi con cũng không nuôi nổi.
Tôi suy nghĩ rất nhiều. Tôi không có nhu cầu quay lại nhà chồng, nhưng ly hôn thì không đáng. Con tôi còn nhỏ, tôi không muốn con lớn lên trong cảnh thiệt thòi. Chồng tôi vốn dĩ cũng là người tốt, chịu khó, yêu chiều tôi.
Bản thân tôi vẫn yêu chồng, nhưng quay lại ở nhà chồng hoặc bắt tôi bỏ nghề tôi yêu thích thì tôi không đồng ý. Tôi muốn xin ý kiến của mọi người.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Theo báo cáo của Cục Du lịch quốc gia Việt Nam, lượng khách quốc tế đến Việt Nam trong tháng 3-2025 đạt trên 2 triệu lượt, giảm 6,7% so với tháng trước.
Lượng khách đến từ thị trường châu Âu giảm rõ rệt. Du khách Na Uy giảm mạnh nhất với 42%, tiếp đó là Ba Lan (giảm 38%), Thụy Điển (giảm 37%), Đan Mạch (giảm 26%), Cộng hòa Czech (giảm 23%), Thụy Sĩ (giảm 21%).
Theo các chuyên gia, nguyên nhân dẫn đến sự sụt giảm trên do ảnh hưởng của tình hình căng thẳng tại Trung Đông khiến nhiều sân bay trung chuyển tại khu vực này tạm đóng cửa. Cùng với đó giá nhiên liệu tăng cao cũng khiến du khách đắn đo khi lên kế hoạch cho chuyến đi.
Ông Phạm Hà, CEO LuxGroup, cho biết thời gian qua lượng khách từ các thị trường khu vực châu Âu hủy, hoãn tour tại đơn vị lên đến 30%. Giá xăng dầu tăng cũng ảnh hưởng đến chi phí vận hành tàu, thuyền.
Nói về mục tiêu đón 25 triệu lượt khách quốc tế trong năm 2026, ông Nguyễn Công Hoan - Tổng giám đốc Flamingo Redtours - cho rằng đây là một bài toán khó với tình hình hiện tại.
Tình hình chiến sự phức tạp ảnh hưởng nhiều đến khách du lịch quốc tế. Du khách có tâm lý hạn chế đi hành trình xa, tránh trường hợp mắc kẹt khi hàng không bị ảnh hưởng. Đối với các thị trường xa như khách từ châu Mỹ, châu Âu họ bị ảnh hưởng bởi việc dừng hoạt động của các sân bay trung chuyển tại khu vực Trung Đông.
Giá xăng dầu tăng khiến vé máy bay tăng lên, trong khi chi phí này chiếm 60-70% giá tour, du khách cũng sẽ cân nhắc lịch trình.
"Bên cạnh khó khăn, đây cũng là cơ hội cho Việt Nam. Chúng ta có thể khai thác các thị trường gần như các nước Đông Bắc Á, Đông Nam Á… sẽ thấy Việt Nam là điểm đến hợp lý, đi lại thuận tiện với mức chi phí không quá cao và an toàn", ông Hoan nhận định.
Hiện thị trường khách đến từ khu vực châu Á chiếm hơn 70% cơ cấu nhóm khách quốc tế của Việt Nam. Các thị trường gửi khách lớn tại khu vực này bao gồm Trung Quốc, Hàn Quốc, Nga, Đài Loan, Nhật, Ấn Độ, Campuchia, Philippines, Malaysia. Khu vực này còn nhiều dư địa để du lịch Việt Nam nắm bắt cơ hội.
Ngược lại với thị trường khách châu Âu, du lịch Việt ghi nhận một số nước tại châu Á có lượng khách tăng so với tháng 2-2026 như Nhật (tăng 39%), Indonesia (tăng 34%), Thái Lan (tăng 26%), Lào (tăng 25%), Singapore (tăng 23%), Ấn Độ (tăng 19%), Trung Quốc (tăng 4%)...
5 năm kết hôn, trong mắt bạn bè, đồng nghiệp và cả hai bên gia đình, tôi là người phụ nữ trúng số độc đắc. Chồng tôi không nhậu nhẹt thâu đêm, không la cà quán xá, lương tháng chuyển đủ không thiếu một đồng. Đặc biệt, anh chăm sóc vợ từng ly từng tí trong những sinh hoạt đời thường.
Chồng nhớ rõ tôi dị ứng với hành tây, nhớ ngày tôi "đến tháng" để chủ động pha nước gừng ấm. Quần áo của tôi, anh không nề hà giặt giũ và là phẳng phiu.
Chúng tôi vẫn trêu đùa nhau, vẫn nắm tay khi đi dạo, vẫn gọi nhau bằng những danh xưng ngọt ngào nhất. Sự quan tâm của anh là thật. Ánh mắt hiền hòa anh nhìn tôi là thật nhưng có một điều khiến tôi rất buồn là cuộc sống chăn gối của vợ chồng tôi.
Đã từ rất lâu rồi, sự gần gũi về mặt thể xác giữa chúng tôi ngày càng thưa thớt, rồi dần rơi vào một "kỷ băng hà" đáng sợ. Ban đầu là 1 tháng một lần, với lý do anh áp lực công việc. Rồi 3 tháng và giờ là hơn nửa năm trôi qua, anh chưa một lần chủ động chạm vào tôi với khao khát của một người đàn ông dành cho một người đàn bà.
Mỗi đêm, nằm chung trên một chiếc giường rộng rãi, nệm êm chăn ấm, nhưng giữa chúng tôi là một vực thẳm vô hình. Anh luôn có thói quen quay lưng lại phía tôi, kéo chăn cuộn tròn. Nếu trong cơn mơ hồ tôi vô tình gác chân hay vòng tay ôm, cơ thể anh sẽ phản xạ cứng đơ lại, lén lút và nhẹ nhàng gỡ tay tôi ra rồi xích ra sát mép giường.
Sự trốn tránh ấy khiến một người vợ như tôi rơi vào trạng thái hoang mang và tổn thương sâu sắc. Tôi bắt đầu tự dằn vặt mình. Có phải tôi đã già đi? Có phải vết rạn da trên bụng khiến anh chán ngán? Có phải cơ thể tôi không còn sức hấp dẫn? Những đêm dài thao thức, tôi cắn chặt răng vào vạt chăn để tiếng nấc nghẹn không bật ra ngoài.
Nếu anh ngoại tình, tôi đã có một lý do để hận thù, để cãi vã và chấm dứt. Nhưng anh vẫn quá tốt, quá ân cần. Sự đối lập giữa một người chồng chăm sóc vợ từng miếng ăn giấc ngủ và một gã đàn ông lạnh nhạt, quay lưng lại với cơ thể vợ trên giường khiến tâm trí tôi bị giằng xé. Tôi thèm khát một nụ hôn sâu, thèm một vòng tay siết chặt, thèm sự gắn kết nguyên thủy nhất của tình yêu, nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng đến ngạt thở.
Tôi không thể chịu đựng thêm nữa. Trầm cảm bắt đầu len lỏi gặm nhấm tinh thần tôi. Tôi quyết định phải tìm ra câu trả lời vào đúng đêm kỷ niệm 5 năm ngày cưới.
Hôm đó, tôi cất công chuẩn bị một bữa tối dưới ánh nến. Tôi xịt loại nước hoa anh từng khen ngợi trong đêm tân hôn, mặc chiếc váy ngủ lụa mỏng manh và quyến rũ nhất mà tôi vừa đặt mua. Khi anh về đến nhà với bó hoa hồng lớn trên tay, nụ cười của anh vẫn ấm áp như thế. Chúng tôi đã có một bữa tối vui vẻ.
Nhưng kịch bản cũ lặp lại. Vừa bước vào phòng ngủ, anh đã vội quay lưng bật đèn ngủ và nói câu quen thuộc: "Hôm nay anh hơi mệt, mình ngủ sớm đi em".
Cơn uất nghẹn dâng trào lên tận cổ họng. Tôi không cho phép anh trốn tránh nữa. Tôi chồm lên, vòng tay ôm lấy cổ anh từ phía sau, chủ động hôn anh.
Thay vì quay lại ôm lấy tôi, cả người anh bỗng giật nảy lên như chạm phải dòng điện. Anh hốt hoảng vùng vẫy, dùng một lực rất mạnh hất tung tay tôi ra. Lực đẩy quá mạnh khiến tôi mất đà, ngã nhào xuống sàn nhà lạnh ngắt, khuỷu tay va vào góc tủ đau điếng.
Anh đứng phắt dậy, lùi lại sát tường, ánh mắt nhìn tôi không phải là sự ái ân mà là sự hoảng loạn xen lẫn tức giận tột độ. Anh gầm lên, giọng vỡ vụn: "Em đừng ép anh nữa được không? Để cho anh yên đi!"
Căn phòng rơi vào tĩnh lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng thở dốc của anh và tiếng khóc nức nở vỡ òa của tôi. Tôi ngồi bệt dưới đất, ôm lấy cánh tay rướm máu, gào lên trong tuyệt vọng: "Anh nói đi! Rốt cuộc là vì sao? Nếu anh kinh tởm tôi, nếu anh đã có người khác thì ly hôn đi! Tại sao lại đày đọa tôi trong cái vỏ bọc hạnh phúc giả dối này?".
Nghe đến từ ly hôn, chồng tôi sụp xuống trước mặt tôi, ôm lấy mặt và bật khóc. Lần đầu tiên sau 5 năm chung sống, tôi thấy chồng mình khóc một cách thảm hại và bi đát đến vậy.
Trong tiếng nấc nghẹn ngào, anh lột trần sự thật cay đắng mà anh đã dùng cả sinh mệnh để giấu giếm suốt một năm qua. Không có người đàn bà nào khác, không có sự phản bội. Chỉ có một khoản nợ khổng lồ và căn bệnh đang giết chết sự tự tôn của một gã đàn ông.
Hóa ra, dự án đầu tư chung với bạn của anh đã phá sản từ đầu năm ngoái. Anh gánh trên vai khoản nợ lên đến vài tỷ đồng. Vì không muốn phá vỡ cuộc sống bình yên của tôi và con, không muốn tôi phải lo lắng, anh đã một mình gánh vác, vay mượn khắp nơi để lấp liếm, nhận làm thêm đủ mọi dự án ngoài giờ để trả lãi.
Căng thẳng tột độ, chứng mất ngủ kinh niên và áp lực của một kẻ thất bại đã khiến anh rơi vào trầm cảm nặng. Khủng khiếp hơn, tác dụng phụ của những liều thuốc an thần và áp lực tâm lý đã cướp đi hoàn toàn khả năng sinh lý của anh.
Anh nói trong nước mắt giàn giụa: "Mỗi lần em đến gần, anh thấy mình như một thằng bỏ đi. Anh không thể làm em hạnh phúc như một người đàn ông bình thường. Anh chỉ biết bù đắp bằng cách chăm sóc em, nấu ăn cho em, làm việc nhà... Anh sợ nếu nói ra, em sẽ bỏ đi. Anh sợ nhìn thấy sự thất vọng trong mắt em”.
Tôi ngồi đờ đẫn, cảm giác như có ai đó vừa giáng một nhát búa vào màng nhĩ. Cả thế giới xung quanh sụp đổ. Hóa ra tôi không hề bị ruồng bỏ, mà là bị loại ra khỏi những sóng gió trong cuộc đời của người đàn ông tôi gọi là chồng. Anh chọn cách gánh chịu một mình, nhưng lại vô tình đẩy tôi vào một địa ngục tâm lý khác.
Đêm đó, chúng tôi ngồi dưới sàn nhà lạnh lẽo ôm lấy nhau mà khóc cho đến khi trời sáng. Cuộc hôn nhân của chúng tôi từ nay sẽ đi về đâu, khi tình yêu vẫn còn đó, nhưng sự kết nối thể xác và niềm tin để sẻ chia những giông bão cuộc đời đã bị tổn thương sâu sắc?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.