Khi đọc bài Ngoại tình với bạn thân cùng giới, tôi bật khóc vì thái độ của chồng, tôi đã khóc rất lâu vì thấy có nhiều sự đồng cảm. Tôi nhận ra, có những cảm xúc mà tôi đã cố chối bỏ suốt một thời gian dài, bỗng nhiên bị gọi tên.
Tôi và H. chơi với nhau từ thời đại học. Chúng tôi từng là hai đứa con gái bình thường, vô tư, không có gì đặc biệt. H. xinh xắn, dịu dàng, còn tôi thì mạnh mẽ hơn, hay che chở cho bạn.
Khi ra trường, mỗi đứa một công việc, một cuộc sống riêng, nhưng chúng tôi vẫn giữ thói quen gặp nhau mỗi tuần. Chúng tôi chia sẻ với nhau mọi thứ, từ công việc, gia đình, đến những điều nhỏ nhặt nhất.
Tôi lấy chồng trước. Một người đàn ông tử tế, có công việc ổn định, biết quan tâm gia đình. Ai nhìn vào cũng nói tôi may mắn. Tôi cũng từng tin như vậy.
Nhưng sau khi cưới, có một điều gì đó trong tôi thay đổi. Không phải vì chồng tôi không tốt, mà là vì tôi bắt đầu nhận ra, những cảm xúc dành cho anh không còn như tôi tưởng. Những lần gần gũi, tôi thấy mình gượng gạo. Tôi vẫn làm tròn vai trò của một người vợ, nhưng trong lòng lại trống rỗng.
Cho đến khi H. có người yêu. Hôm H. kể, tôi cười, chúc mừng bạn, thậm chí còn trêu chọc như bao lần nhưng khi về nhà, tôi đã khóc. Một cảm giác rất lạ, vừa hụt hẫng, vừa đau, vừa… ghen.
Tôi không dám gọi tên cảm xúc đó.
Tôi tự nhủ, H. là bạn thân nhất của mình, việc bạn có người yêu là điều bình thường. Nhưng tôi lại bắt đầu để ý từng thay đổi nhỏ của bạn.
H. nhắn tin ít hơn. Những buổi hẹn cuối tuần thưa dần. Có lần tôi rủ đi ăn, H. từ chối vì đã có kế hoạch với người yêu. Tôi đã thấy lòng mình chùng xuống một cách khó hiểu.
Từ lúc đó, tôi bắt đầu tìm mọi cách để kéo H. lại gần mình hơn.
Tôi chủ động rủ H. đi ăn, đi xem phim, đi dạo. Tôi viện đủ lý do, từ việc nhớ bạn cho đến cần người tâm sự. Có những hôm, tôi lái xe qua tận nhà H., chỉ để rủ bạn ra ngoài vài giờ đồng hồ.
Tôi thích những lúc được ngồi cạnh H., được nghe bạn kể chuyện, được nhìn thấy bạn cười. Có lần, khi đi xem phim, trong rạp tối, tôi đã lén nắm tay H. chỉ vì… muốn biết cảm giác đó như thế nào. H. không rút tay lại. Bạn chỉ nghĩ đó là một cử chỉ thân thiết bình thường giữa hai người bạn nhưng với tôi, đó là một khoảnh khắc khiến tim tôi rối loạn.
Tôi bắt đầu tìm cách ôm H. nhiều hơn. Những cái ôm chào nhau, những cái ôm tạm biệt, tôi đều kéo dài hơn bình thường. Có lần, H. còn cười và nói rằng tôi dạo này “dính” quá. Tôi cũng cười theo, nhưng trong lòng lại là một cơn sóng ngầm mà chính tôi cũng không kiểm soát nổi.
Tôi biết mình đang đi quá xa.
Tôi là một người phụ nữ đã có chồng, có con. Tôi hiểu rõ điều gì là đúng, điều gì là sai nhưng cảm xúc không phải thứ có thể kiểm soát.
Mỗi khi trở về nhà, đối diện với chồng, tôi lại thấy mình mâu thuẫn đến nghẹt thở. Anh vẫn như trước, quan tâm, chăm sóc, không có lỗi gì với tôi. Nhưng mỗi khi anh muốn gần gũi, tôi lại thấy sợ.
Tôi không còn cảm thấy thoải mái khi ở bên chồng. Có những lúc, tôi tìm cách né tránh, viện cớ mệt, cớ bận. Tôi thấy mình có lỗi, rất có lỗi.
Tôi từng thử cắt liên lạc với H.
Tôi nghĩ, chỉ cần không gặp, không nói chuyện, mọi thứ sẽ trở lại bình thường nhưng chỉ sau vài ngày, tôi đã không chịu nổi. Tôi nhớ bạn đến mức chỉ cần nhìn thấy một quán cà phê quen, một con đường từng đi cùng nhau, cũng khiến lòng tôi trống rỗng.
Tôi lại nhắn tin, lại tìm cách gặp H. như chưa từng có ý định rời xa.
Tôi sống giữa hai thế giới.
Một bên là lý trí, là trách nhiệm của một người vợ, người mẹ. Một bên là cảm xúc mà tôi không dám thừa nhận, không dám nói ra. Tôi sợ nếu nói ra, tôi sẽ mất tất cả. Mất gia đình, mất danh dự, và quan trọng nhất… là mất H.
Tôi không biết H. có nhận ra điều gì bất thường ở tôi không. Có những lúc, tôi thấy ánh mắt bạn nhìn mình có chút gì đó khác lạ, như thể muốn hỏi nhưng lại thôi. Tôi càng sợ.
Tôi sợ một ngày nào đó, H. sẽ nhận ra và rời xa tôi nhưng tôi cũng sợ một ngày, chính mình không còn chịu đựng nổi nữa.
Đọc xong bài viết hôm đó, tôi đã ngồi rất lâu. Tôi nhận ra, tôi không phải người duy nhất rơi vào hoàn cảnh này. Nhưng điều đó không khiến tôi nhẹ nhõm hơn, mà chỉ khiến tôi đối diện rõ hơn với sự thật rằng, tôi đang yêu người bạn thân nhất của mình.
Một tình yêu không có lối thoát.
Tôi không dám phản bội chồng. Tôi cũng không dám đánh đổi tình bạn. Tôi chỉ biết âm thầm đứng ở giữa, tự kéo mình về phía lý trí, rồi lại bị cảm xúc kéo ngược trở lại.
Có những đêm, tôi nằm cạnh chồng, nhưng trong đầu lại nghĩ về H. Tôi thấy mình đáng sợ. Tôi tự hỏi, mình đã trở thành con người gì thế này?
Tôi không biết phải làm sao, buông bỏ thì không đành, tiến tới thì không thể.
Tôi chỉ biết tiếp tục sống như hiện tại, vừa cố gắng giữ mọi thứ nguyên vẹn, vừa âm thầm chịu đựng những cảm xúc không thể gọi tên.
Nhưng tôi cũng hiểu, không ai có thể sống mãi trong sự giằng co như thế này. Tôi thật sự không biết phải làm sao đây?
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Ở World Cup 2026, châu Âu được phân bổ 16 vé, với 12 trong số đó dành cho giai đoạn vòng loại chính thức. Và 4 vé còn lại được phân bổ qua loạt play-off.
Ở vòng loại chính, Thụy Điển nằm trong bảng B với Thụy Sĩ, Kosovo và Slovenia. Đội bóng Bắc Âu chơi cực tệ khi không thắng nổi trận nào, xếp chót bảng với vỏn vẹn 2 điểm.
Nhưng đó cũng là khi Thụy Điển bắt đầu hành trình kỳ diệu của mình. Dù chơi cực tệ ở vòng loại chính thức, Thụy Điển vẫn giành vé vào loạt play-off nhờ thể thức lạ lùng của châu Âu.
Có 16 đội giành vé vào vòng play-off. 12 trong số đó là các đội nhì bảng của giai đoạn vòng loại World Cup chính thức (các đội đầu bảng đã giành vé đi World Cup).
4 tấm vé còn lại dành cho các đội có thành tích tốt ở 4 hạng đấu của UEFA Nations League - giải đấu mang tính giao hữu ở châu Âu.
Vì chơi rất tệ ở các mùa trước, Thụy Điển rớt xuống tận nhóm C ở UEFA Nations League mùa giải năm rồi. Kết quả họ xếp hạng 2 ở nhóm này, vốn cũng chưa đủ tốt để giành vé.
Nhưng vì hầu hết các đội đứng đầu UEFA Nations League đều đã giành vé chính thức đến World Cup, Thụy Điển chung cuộc được "hưởng sái" tấm vé play-off thông qua con đường này. Theo quy định của UEFA, một khi những đội đứng đầu không cần vé play-off, "món quà" này sẽ được chuyển cho các đội lần lượt xếp sau.
Ở loạt play-off, Thụy Điển rơi vào nhóm B, chạm trán Ukraine ở bán kết. Đến giai đoạn này, đội bóng Bắc Âu lấy lại phong độ, họ thắng thuyết phục Ukraine 3-1, giành vé vào chung kết chạm trán Ba Lan.
Với Lewandowski và nhiều ngôi sao khác, Ba Lan được đánh giá mạnh gần bằng các đại gia châu Âu. Thụy Điển cũng không hề kém cạnh với dàn ngôi sao đang chơi bóng ở Premier League như Gyokeres, Elanga, Lindelof...
Hai đội tạo ra màn rượt đuổi tỉ số mãn nhãn. Phút 20, Elanga đưa Thụy Điển vượt lên dẫn trước, để rồi Zalewski gỡ hòa ở phút 33.
Màn rượt đuổi này tiếp diễn khi Lagerbielke nâng tỉ số 2-1 lên cho Thụy Điển ở phút 44, rồi Swiderski gỡ hòa ở phút 55.
Đến phút 87, người hùng Gyokeres lên tiếng, với một pha dứt điểm quyết đoán sau loạt sai lầm của hàng thủ Ba Lan, ấn định chiến thắng 3-2 chung cuộc cho Thụy Điển.
Và như vậy, đội bóng Bắc Âu chính thức giành vé dự World Cup với thành tích có lẽ là vô tiền khoáng hậu trong lịch sử, khi họ không thắng nổi trận nào ở vòng loại chính thức.
Chúng tôi có tiền bạc, có thời gian và sự tự do tuyệt đối để tận hưởng tuổi thanh xuân. Nhưng rồi, ranh giới của sự viên mãn ấy đã bị phá vỡ hoàn toàn. Mọi thứ sụp đổ vào đúng ngày sinh nhật tuổi 40 của chồng tôi bằng một lời thỉnh cầu xót xa.
Tôi năm nay 38 tuổi, hiện đang làm giám đốc truyền thông cho một công ty đa quốc gia. Chồng tôi 40 tuổi, là một kiến trúc sư thành đạt và vô cùng tâm lý. Từ những ngày đầu hẹn hò, cả hai đã tìm thấy sự đồng điệu mãnh liệt trong quan điểm sống. Chúng tôi đã thống nhất từ đầu rằng cả hai sẽ không bao giờ sinh con.
Lý do khi ấy rất rõ ràng vì vợ chồng tôi đều đam mê công việc và yêu thích sự xê dịch. Chúng tôi mang trong mình nỗi sợ hãi mơ hồ về trách nhiệm nuôi dạy trẻ trong xã hội hiện đại. Cả hai tự ký một bản hợp đồng ngầm với nhau từ trước khi chính thức kết hôn. Vợ chồng tôi hứa sẽ dùng cả đời này để tự do tận hưởng thế giới riêng của hai người.
Suốt 10 năm qua, vợ chồng tôi đã sống một cuộc đời rực rỡ và vô cùng trọn vẹn. Thu nhập kép không phải chia sẻ cho bỉm sữa hay học phí giúp chúng tôi dư dả mua nhà lầu, xe hơi. Mỗi năm, chúng tôi thong thả đi du lịch nước ngoài ít nhất 3 lần để giải tỏa căng thẳng. Chúng tôi từng tự hào check-in dưới tháp Eiffel, trượt tuyết ở Thụy Sĩ hay lặn biển Maldives.
Mỗi dịp lễ, Tết, trong khi bạn bè đồng trang lứa đầu tắt mặt tối với chuyện con mọn và bỉm sữa. Bọn họ bơ phờ vì những cơn sốt mọc răng của con hay áp lực chọn trường học mệt mỏi. Thì tôi và anh thong thả xách vali ra sân bay để đến những chân trời hoàn toàn mới. Cuộc sống thảnh thơi ấy khiến bao người từ ghen tị chuyển sang... chỉ trích lặp đi lặp lại.
Mẹ chồng tôi từng buông lời cay đắng rằng, đến lúc già ốm không ai ngó ngàng thì đừng có hối hận. Khi ấy, chồng tôi chỉ nắm chặt tay tôi, cười đáp lại rằng già sẽ vào viện dưỡng lão năm sao. Tôi đã luôn tin rằng anh là tri kỷ, là người bạn đồng hành vĩnh cửu trong lối sống này. Nhưng tôi đã nhầm vì con người ta có thể thay đổi khi chạm đến một cột mốc tuổi tác nhất định.
Khoảng 2 năm trở lại đây, tôi bắt đầu nhận ra những thay đổi khác lạ ở chồng mình. Tần suất anh rủ tôi đi du lịch giảm dần, thay vào đó anh bắt đầu mua cây cối về chăm sóc. Anh nuôi thêm chú chó nhỏ và dành hàng giờ đồng hồ mỗi ngày để trò chuyện với nó. Đỉnh điểm là trong những buổi họp mặt, ánh mắt anh luôn vô thức hướng về những đứa trẻ.
Có lần, tôi vô tình thấy anh đứng lặng người trước cổng một trường mầm non ngay gần khu nhà tôi ở. Anh nhìn chăm chăm vào cảnh một ông bố cõng cô con gái nhỏ trên lưng cười đùa vang vọng cả sân. Ánh mắt anh lúc đó chứa đựng sự khao khát và cả một nỗi trống rỗng đến nao lòng. Khi tôi gặng hỏi, anh giật mình lảng tránh và nói dối rằng chỉ đang nhìn kiến trúc của tòa nhà.
Tôi đã cố lờ đi những dấu hiệu đó và tự huyễn hoặc bản thân rằng, đó chỉ là phút yếu lòng. Tôi không muốn đối diện với sự thật rằng người bạn đời thân thiết của tôi đang có ý định muốn quay đầu. Sự thật cuối cùng cũng phơi bày vào đêm sinh nhật tuổi 40 của anh cách đây đúng một tháng. Sau khi hơi men đã chếnh choáng, anh ngồi bệt xuống sàn phòng khách và bật khóc nức nở.
Trong tiếng nấc nghẹn ngào, anh xin lỗi tôi vì không thể tiếp tục tự lừa dối trái tim mình được nữa. Anh khẩn khoản thú nhận rằng mình thực sự muốn có một đứa con để ẵm bồng và yêu thương. Anh bảo rất thèm được nghe tiếng trẻ con gọi mình là bố trong căn nhà rộng lớn nhưng quá đỗi im lặng. Lời nói của anh giáng xuống như một gáo nước lạnh phá nát tương lai của tôi.
Tôi hét lên trong cảm giác bị phản bội, nhắc nhở anh về thỏa thuận 10 năm trước chúng ta từng hứa. Anh đáp lại rằng, lúc đó mới 30 tuổi nên suy nghĩ khác, còn giờ đã ở tuổi 40. Anh thấy bạn bè đưa đón con cái, thấy bố mẹ già yếu đi mà không có cháu bế bồng trên tay. Cuộc sống dẫu đủ đầy vật chất nhưng giờ đây đối với anh lại trở nên vô nghĩa và trống trải vô cùng.
Đã một tháng trôi qua kể từ đêm hôm đó, không khí gia đình tôi nặng nề và u ám như có đám tang. Anh bắt đầu gửi cho tôi những bài báo về phương pháp thụ tinh ống nghiệm cho phụ nữ lớn tuổi. Anh hứa sẽ thuê nhiều người giúp việc, gánh vác mọi chuyện để tôi không bị ảnh hưởng đến sự nghiệp. Nhưng vấn đề thực sự không nằm ở tiền bạc mà nằm ở chính khát vọng của bản thân tôi.
Sự thật là tôi không muốn làm mẹ, không có bản năng chăm sóc trẻ con như bao phụ nữ khác. Ở độ tuổi này, việc mang thai là một rủi ro rất lớn đối với cả sức khỏe lẫn nhan sắc của tôi. Tôi yêu sự tự do, yêu công việc hiện tại và không sẵn sàng đánh đổi vì một sinh linh bé nhỏ. Tôi cảm thấy uất ức vì bị ép buộc thay đổi luật chơi khi trận đấu đã đi qua hơn nửa chặng đường.
Thế nhưng nhìn anh tiều tụy, trầm mặc và liên tục hút thuốc mỗi đêm ngoài ban công, tôi lại thấy vô cùng đau lòng. Mười năm qua anh luôn là một người chồng tuyệt vời, thấu hiểu và chiều chuộng tôi hết mực trong mọi chuyện.
Nếu tôi kiên quyết từ chối, có lẽ chúng tôi sẽ phải ra tòa ly hôn để giải thoát cho khao khát của anh. Trả tự do để anh đi tìm một người phụ nữ khác sẵn sàng cho anh một gia đình đúng nghĩa.
Nhưng ly hôn người đàn ông mình vẫn còn yêu chỉ vì một thỏa thuận cũ liệu có quá tàn nhẫn? Còn nếu tôi nhắm mắt gượng ép mang thai, tôi sợ chính mình sẽ rơi vào trầm cảm. Đứa trẻ sinh ra có lỗi gì khi mẹ nó thực tâm không hề mong muốn sự hiện diện của nó trên đời? Hạnh phúc lứa đôi ngày nào giờ chông chênh trên bờ vực thẳm chỉ vì một khát khao nhỏ bé.
Giờ đây, mỗi tối trở về căn hộ hoa lệ, tiếng thở dài của anh như những nhát dao cứa vào tim tôi. Tình yêu 10 năm bền chặt chẳng lẽ lại dễ dàng gục ngã trước những áp lực của quy luật tự nhiên?
Tôi khao khát giữ lại người đàn ông này, nhưng lại không thể phản bội chính con người thật của mình. Xin độc giả hãy cho tôi một lời khuyên, tôi thực sự đang bế tắc trong chính cuộc hôn nhân tôi từng nghĩ là hoàn hảo này.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Vợ chồng tôi có tiệm phở nhỏ, kinh tế không giàu nhưng đủ ăn. Một ngày tồi tệ của 6 năm về trước, đứa con gái duy nhất của tôi bị tai nạn giao thông phải nằm bệnh viện. Tôi và vợ thay phiên nhau chạy đi chạy lại, xác định chăm con lâu dài.
Tối đó tôi vẫy xe ôm từ bệnh viện về nhà. Tài xế là một cậu thanh niên chỉ trạc tuổi con tôi, tự dưng trong tôi phát sinh cảm giác rất thương. Tôi nhắc cậu đi xe cẩn thận. Con tôi là sinh viên Đại học năm hai, vừa buổi tối xin bố mẹ đi gặp bạn, vài tiếng sau có người báo tai nạn rồi.
Cậu trai cảm ơn tôi, nói rằng cậu không dám đi ẩu bởi vì nếu cậu mà nằm viện thì vừa không có tiền, vừa không có người chăm. Tôi bị thu hút bởi cách nói chuyện già hơn tuổi của cậu.
Hỏi ra thì từ nhỏ cậu đã sống với bà, cả bố mẹ đều đi xuất khẩu lao động, nhiều năm nay không về. Tiền chạy xe mỗi tháng chia ra trả trọ, ăn uống, còn lại gửi về quê. Tôi khuyên cậu: "Còn bà thì chịu khó về thăm, tuổi già thèm con cháu". Câu trả lời của cậu khiến tôi xót xa: "Cháu cũng muốn, nhưng về ngày nào mất thu nhập ngày đó. Bây giờ thất nghiệp thì cả bà, cả cháu chết đói".
Cuốc xe chỉ 38.000 đồng nhưng tôi gom toàn bộ tiền trong ví của tôi cho cậu, cũng chẳng rõ bao nhiêu. Ban đầu cậu không nhận nhưng tôi kiên quyết đưa, còn bảo cậu đừng ngại, cứ coi như tôi làm việc thiện cho con.
Tiền để về thăm bà, nếu bị đuổi việc thì trở lại đây tôi cho học nghề nấu phở. Tôi nhớ lúc đó tôi đã hứa như vậy.
Sau khi con tôi xuất viện, tôi không thấy cậu bé xe ôm quay lại. Rồi thời gian trôi, tôi không còn nhớ nhiều chuyện đó nữa. Hiện khoảng thời gian này tôi mải bận thu dọn quán phở. Nhà chúng tôi đóng cửa quán vì vợ tôi phát hiện ung thư. Tôi phải ở bên cô ấy lúc này.
Một chiều muộn, nhà tôi xuất hiện chàng trai dáng dấp khỏe mạnh, nước da đen bóng. Cậu chào chúng tôi giống như người con đi xa trở về khiến vợ chồng tôi bất ngờ. Cậu giới thiệu mình chính là cậu bé xe ôm tôi từng cho tiền nhiều năm về trước.
Ngày đó cậu nghe lời tôi về quê thăm bà. Thời gian ngắn sau thì bà qua đời, còn cậu theo chân người quen vào miền trong lập nghiệp. Từ chỗ là người được thuê để quản lý đầm tôm, hiện tại cậu đã tự thuê đầm nuôi tôm, kinh tế rất ổn. Trong lòng cậu luôn mang ơn tôi. Nếu không có lời khuyên của tôi hẳn cậu đã bỏ mất cơ hội được chăm bà những ngày còn lại.
Về phía tôi, giúp được ai thì giúp, coi như việc thiện nên làm. Nhưng qua lăng kính của cậu, giống như tôi đã làm một việc vô cùng ý nghĩa. Ngày ấy tôi rút ví đưa tiền cho cậu, không lăn tăn, cũng không kiểm đếm. Nhưng cậu thì không quên. Trước khi vào miền trong lập nghiệp, cậu rẽ qua ăn phở của tôi.
"Cái bàn kia, con từng ngồi đó", cậu chỉ tay nói. "Lúc ấy con không có gì trong tay, chỉ có quyết tâm nhất định phải đàng hoàng, lương thiện, thành công sẽ quay lại tìm chú", cậu tiếp lời. Mắt tôi cay xè, với tay cầm cốc nước để chế xúc động: "Vậy là con đã thành công rồi".
"Chưa ạ, nhưng con đủ tự tin lo được cuộc sống bình ổn. Con vô tình đi qua đây và thấy quán cô chú đóng cửa, hỏi thăm một người hàng xóm mới biết cô bị bệnh, nghĩ cô chú cần con lúc này nên vội xếp công việc ra ngay", cậu đáp lời tôi.
Cậu đặt cọc tiền vào tay tôi: "Đây là tiền con đang có sẵn, để cô chú lo những việc trước mắt".
Giọng cậu chân thành và chậm rãi. Cậu cho tôi xem một tờ 50.000 đã cũ. "4.250.000 đồng chú cho, vì lúc đó nghèo, phải lo việc của bà nên con đã dùng, chỉ giữ lại tờ này lúc nào cũng mang trong ví.
"Khi khó khăn nhất, trong người không còn đồng nào con cũng trân trọng không tiêu. Chứ không chỉ cho con tiền, chú còn cho con niềm tin, động lực. Ngày đó chú vét toàn bộ tiền trong túi cho con không do dự, bây giờ để con phụ cô chú", cậu nói.
Tôi nghẹn ngào chảy nước mắt. Một gã đàn ông bán buôn thô kệch như tôi, va chạm đủ chai sạn cuộc đời, lần đầu tiên khóc trước mặt chàng trai chỉ ngang tuổi con. Lòng biết ơn và sự tử tế đã giúp cậu ấy trưởng thành tới mức này. Điều đó khiến tôi tự hào và hạnh phúc. Cậu đã tặng tôi món quà đắt giá không tiền nào mua được, tuy nhiên hỗ trợ thì tôi từ chối.
Tôi ôm cậu thật chặt thay cho lời biết ơn, chỉ muốn nói rằng cậu mới chính là món quà tuyệt vời nhất mà tôi nhận được.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.