Tôi lấy chồng hơn 10 năm, có hai con một trai một gái. Ngày mới cưới, anh gần như không có gì ngoài một căn nhà cấp bốn trống trơn, công trình phụ còn tạm bợ. Thời gian đó tôi vừa đi làm, vừa lo toan mọi thứ trong nhà. Sau đó chúng tôi cùng làm lụng, tích góp từng đồng xây được ngôi nhà hai tầng khang trang. Ngày khánh thành, ngoài căn nhà trống ra, chúng tôi chưa sắm thêm được gì, thậm chí còn chưa có tiền sơn nhà. Nhưng rồi sắm dần dần và giờ ngôi nhà trông đã đủ đầy, tươm tất, khang trang hơn.
Nhưng mỗi lần ngồi với bạn bè, chồng tôi hay nói kiểu: “Không có vợ này thì có vợ khác”, hoặc “Chỉ có người thân cùng dòng máu mới không bỏ nhau thôi”,…. Không chỉ nói một lần mà hay nói đi nói lại, nó không còn là đùa một hai câu cho vui mà thành thói quen. Tôi nghe mà thấy không thoải mái, cứ như anh xem mình là người dưng.
Trong khi ai cũng biết những năm đầu, nếu không có vợ đứng ra lo toan, chưa chắc anh đã có được cuộc sống như bây giờ. Nhưng cách anh nói chuyện lại như phủ nhận hết những gì vợ đã làm. Tôi không rõ anh nói vậy là để thể hiện điều gì, là kiểu đàn ông sĩ diện, thích thể hiện trước bạn bè hay anh vô tâm, không biết trân trọng người bên cạnh. Thực sự tôi không biết trong lòng anh đang nghĩ gì.
Tin Gốc: Vnexpress
Tâm Sự
Quyết định bỏ chồng sau khi bị phản bội, tôi giấu luôn chuyện mình có thai

Ở tuổi 29, sau những năm cố gắng học tập và làm việc, tôi đã có nhà và xe. Tôi quen anh khi cả hai làm cùng công ty. Chúng tôi cưới nhau sau năm rưỡi tìm hiểu. Cưới được một năm thì tôi phát hiện chồng cặp bồ, còn nói xấu tôi với cô ta. Anh còn đánh đạp và dọa sẽ làm hại nếu tôi làm gì ảnh hưởng đến bồ của anh ta. Đến nước này, tôi không còn gì níu kéo, quyết định ly hôn dù vừa biết mình có thai. Tôi nộp đơn ra tòa đơn phương ly hôn, cũng không cho chồng biết tôi đang mang thai con của anh. Sau ly hôn, tôi về nhà bố mẹ để sống dù bản thân cũng có nhà riêng.
Sau khi sinh con được nửa năm, mẹ con tôi chuyển đến thành phố khác, cách nhà bố mẹ tôi khoảng 50km. Tôi khai sinh cho con theo họ mẹ. Tôi có kinh tế ổn định trước khi lấy chồng nên cũng không quá lo lắng khi làm mẹ đơn thân. Đi làm trở lại sau sinh, tôi thuê người giúp việc, mỗi tuần mẹ đẻ cũng đến chơi với cháu và đỡ đần thêm cho tôi vào hai ngày cuối tuần. Tôi tập trung kinh doanh để tài chính ngày càng vững vàng hơn, như thế sẽ lo cho con được tốt nhất và còn phụng dưỡng bố mẹ khi về già.
Không có chồng, tôi và con vẫn sống tốt, nhưng đôi lúc tôi chợt nghĩ, mình có vô tình cướp đi quyền có cha của con không? Chồng cũ tôi dù có tệ đến đâu thì cũng cần được biết anh có một đứa con, phải không? Tôi chỉ suy nghĩ về chuyện đó chứ thật sự chưa muốn nói với anh ta về con. Tôi làm vậy có đúng không, mong các bạn chia sẻ cùng tôi.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi lớn lên trong một gia đình mà tiếng cãi vã nhiều hơn tiếng cười. Bố gia trưởng, nghiện rượu; mẹ nóng tính, nói nhiều. Cả tuổi thơ của tôi là những bữa cơm không được bình yên, lúc nào cũng thấp thỏm. Có lẽ vì thế, từ rất sớm tôi đã tự hứa rằng sau này nếu yêu ai, tôi sẽ không để người phụ nữ của mình phải chịu khổ hay sống trong bất an như mẹ.
Tôi gặp em khi còn là sinh viên năm thứ ba. Em cùng quê, học khác trường. Khi thân thiết, em kể từng mang thai với bạn trai cũ rồi bỏ thai trong đau đớn và tuyệt vọng. Tôi không phán xét, chỉ xem em như một người bạn cần được lắng nghe. Chúng tôi quen nhau bằng những bữa cơm sinh viên, những chuyến xe buýt cuối ngày và những lần tôi chở em về phòng trọ lúc trời mưa. Tình yêu của tôi đến rất chậm, rất bình yên.
Ra trường, tôi đi làm cho công ty xây dựng, công việc khá ổn định. Em học tiếp rồi có cơ hội du học. Ngày em đi, chúng tôi ngồi ở sân bay gần ba tiếng. Em nói sẽ cố gắng vài năm rồi trở về, khi đó cả hai sẽ bắt đầu cuộc sống mới. Tôi tin em. Suốt những năm yêu xa, tôi gần như chỉ biết đi làm và chờ đợi. Tôi trả hết khoản nợ thời sinh viên, dành dụm mua trả góp một căn chung cư nho nhỏ, sửa lại căn nhà cũ cho bố mẹ, âm thầm chuẩn bị tiền cưới. Bạn bè rủ đi chơi, giới thiệu người này người kia, tôi đều giữ khoảng cách. Vì tôi nghĩ nếu mình đã chọn ai thì nên giữ trọn sự tử tế với người đó.
Chỉ còn hơn hai tháng nữa là em học xong và về nước, tôi chờ đợi trong háo hức, âm thầm chuẩn bị nhẫn cưới, chờ em về rồi cầu hôn. Nhưng tuần trước, em gọi cho tôi lúc gần nửa đêm và khóc rất nhiều. Em nói vì cô đơn, áp lực học hành, thiếu sự quan tâm trực tiếp từ tôi, em đã có quan hệ với người khác ở bên đó. Chuyện xảy ra vài tháng rồi. Em xin lỗi, xin tôi tha thứ, nói rằng người em muốn cưới vẫn là tôi.
Tôi suy sụp, đau đớn bởi tôi luôn giữ mình, giữ khoảng cách với mọi cô gái khác, giữ chọn trái tim cho em, không ngờ em lại đối xử với tôi như vậy. Chuyện em phản bội khiến tôi đau nhưng cảm giác niềm tin mình gìn giữ suốt nhiều năm bị đập vỡ khiến tôi gục ngã. Tôi đã giữ mình, giữ khoảng cách với mọi cô gái khác, giữ nguyên trái tim cho em. Không ngờ người tôi tin nhất lại khiến tôi tổn thương nhất. Tôi còn yêu em rất nhiều. Nhưng tôi sợ nếu tha thứ, tình yêu sẽ không bao giờ còn nguyên vẹn. Liệu một cuộc hôn nhân có thể bền lâu khi bên trong đã có một vết nứt như vậy? Mong những ai từng trải qua chuyện tương tự cho tôi một lời khuyên.
Tin Gốc: Vnexpress

Trước hết, tôi xin nói qua về hoàn cảnh của mình. Tôi 30 tuổi, làm trong ngành truyền thông, công việc ổn định, đang theo học thạc sĩ. Chồng có trình độ tương đương. Chúng tôi yêu nhau 3 năm rồi kết hôn, đến nay đã cưới được 4 năm. Cuộc sống vợ chồng từng có những khó khăn nhưng chưa bao giờ khiến tôi bế tắc như hiện tại.
Nguyên nhân lớn nhất là mẹ chồng luôn muốn kiểm soát và can thiệp quá sâu vào cuộc sống riêng của chúng tôi. Ngay từ lần đầu ra mắt, mẹ chồng đã hỏi rất chi tiết về nhà cửa, điều kiện kinh tế của gia đình tôi. Đến khi cưới, bà còn hỏi số vàng bố mẹ tôi cho làm của hồi môn. Dù gia đình tôi làm kinh doanh và kinh tế không hề thua kém, bà vẫn luôn cho rằng chỉ những gia đình làm nhà giáo như nhà bà mới "xứng tầm".
Sau khi cưới, tôi càng cảm nhận rõ sự kiểm soát ấy. Chỉ vài tháng sau hôn lễ, mẹ chồng hỏi thẳng chuyện vợ chồng tôi có quan hệ thế nào, kéo dài bao lâu và liên tục thúc giục chuyện con cái. Khi chồng đi học xa, hầu như hai ngày một lần, bố hoặc mẹ chồng đều gọi điện để xem tôi có ở nhà hay không. Đến tết, dù vợ chồng tôi chỉ dành một ngày về ngoại, bà vẫn trách vì cho rằng như vậy sẽ ảnh hưởng đến việc có con.
Trong gia đình, mọi người đều rất sợ mẹ chồng tôi. Bà quyết định từ chuyện ăn uống, bài trí trong nhà đến cách ăn mặc, phát biểu của bố chồng. Khi đi mua giường cưới, bà đi cùng và chồng tôi chở mẹ, còn tôi tự đi xe riêng. Tết đến, bà chuẩn bị sẵn phong bao lì xì cho cả nhà, không cho các con tự mừng tuổi theo ý mình.
Điều khiến tôi khó chịu hơn cả là bà thường xuyên can thiệp vào những chuyện rất riêng tư của chúng tôi. Mỗi lần lên nhà, bà vào phòng ngủ lấy cớ dọn dẹp nhưng thực chất là xem xét đồ đạc, quần áo, thuốc men của tôi. Có lần bà còn gọi cho mẹ tôi hỏi về tình trạng sức khỏe phụ khoa của tôi sau khi xem hồ sơ khám bệnh. Là phụ nữ, chắc ai cũng hiểu cảm giác bị xâm phạm quyền riêng tư như vậy khó chịu đến mức nào.
Không chỉ vậy, mẹ chồng còn nhiều lần tỏ thái độ coi thường gia đình tôi. Bố mẹ tôi sống riêng vì tính chất công việc, hết yêu nhưng không ly hôn, vẫn cùng chăm lo cho con cái và gia đình. Thế nhưng bà thường bóng gió rằng gia đình tôi không trọn vẹn. Những món quà nhà tôi biếu cũng bị xem nhẹ, trong khi quà của nhà con rể lại được bà trân trọng.
Điều khiến tôi buồn nhất là chồng dần bị ảnh hưởng bởi cách suy nghĩ của mẹ. Anh được bao bọc từ nhỏ nên hơn 30 tuổi vẫn rất phụ thuộc vào bố mẹ, hiếm khi dám có chính kiến. Hầu hết những lần vợ chồng cãi nhau đều bắt nguồn từ chuyện mẹ chồng. Đỉnh điểm là vài ngày trước, khi chúng tôi bàn chuyện mua đất đầu tư, bố mẹ chồng lập tức phản đối vì không tin con trai đủ khả năng tự quyết. Tôi góp ý rằng anh đã hơn 30 tuổi, cần tự lập hơn thì anh nổi nóng. Điều khiến tôi tổn thương nhất là anh nói tôi "ít được giáo dục", bố mẹ tôi không biết dạy con nên mới thấy sự quan tâm của bố mẹ anh là bất thường.
Tôi suy sụp, có thể chấp nhận việc vợ chồng tranh cãi, nhưng không thể chấp nhận việc anh xúc phạm bố mẹ mình. Người mà tôi từng tin là có học thức, biết phân biệt đúng sai cuối cùng lại nhìn nhận gia đình tôi như thế. Hiện tôi ra ngoài ở ba ngày và nghiêm túc nghĩ đến việc ly thân. Nếu sau một thời gian cả hai vẫn không thể thay đổi, có lẽ tôi sẽ lựa chọn ly hôn.
Chúng tôi kết hôn 4 năm nhưng chỉ thực sự sống cùng nhau khoảng hai năm vì chồng đi học nước ngoài. Hai vợ chồng vẫn chưa có con do vấn đề sức khỏe sinh sản của anh. Với tôi điều đó chưa bao giờ là trở ngại, nhưng mẹ chồng luôn ngầm cho rằng nguyên nhân nằm ở tôi.
Ở tuổi 30, chưa có con, hôn nhân liên tục chịu áp lực từ sự can thiệp của mẹ chồng, sự coi thường dành cho gia đình ngoại và sự thiếu đồng cảm từ chồng, tôi thực sự cảm thấy bế tắc. Tôi rất mong nhận được lời khuyên. Liệu ly thân, thậm chí ly hôn, có phải là lựa chọn đúng để giải thoát cho cả hai hay không?
Tin Gốc: Vnexpress

