Đội tuyển Việt Nam đã có chiến thắng 3-1 ở lượt trận cuối vòng loại Asian Cup 2027 bảng F bằng 2 bàn thắng của Xuân Son và 1 bàn của Đỗ Duy Mạnh. Cả 3 bàn đều được ghi bằng đầu trên sân Thiên Trường tối 31-3.
HLV Phạm Minh Đức đã có những đánh giá về trận đấu sau khi tuyển Việt Nam có 18 điểm, giành vé đến vòng chung kết Asian Cup 2027.
Trao đổi với Tuổi Trẻ Online, HLV Phạm Minh Đức nói:
“Từ trận thắng giao hữu với Bangladesh đến khi gặp Malaysia, HLV Kim Sang Sik đã vận hành nhân sự và kiểm tra lối chơi một cách rất hợp lý. Chúng ta sớm có bàn thắng và nhanh chóng ghi thêm bàn thứ 2 để khiến tinh thần đối thủ chùng xuống.
Các đường tạt bóng của cầu thủ Việt Nam đạt độ chính xác cao như Hoàng Hên và Tiến Anh đều tìm đến cái đầu của Xuân Son. Xuân Son chơi quá hay rồi, không còn gì để nói.
Về thể hình cậu ấy thì tôi thấy bình thường, không mập như hồi 2020 lúc thử việc ở Đà Nẵng. Lúc đó chúng tôi đá giao hữu thì so với bây giờ thấy Xuân Son cũng bình thường, không mập.
Xuân Son vẫn rất nguy hiểm với những pha dứt điểm một chạm. Lối chơi phòng ngự phản công ngay sau khi có bàn thắng càng giúp Son phát huy khả năng càn lướt.
So với trận Bangladesh, HLV Kim Sang Sik đã giữ cho Hoàng Đức và Quang Hải chơi gần hết trận. Nhờ vậy mà tuyển Việt Nam duy trì được lối chơi và sức tấn công, kiểm soát bóng.
Nếu ở trận trước, ông Kim đã thử rút cả hai tiền vệ trung tâm ra là ngay lập tức có vấn đề. Ở một trận đấu chính thức như với tuyển Malaysia, sai số đó không được phép xảy ra.
Bên cạnh đó, chúng ta thấy một Phạm Xuân Mạnh chơi rất hay ở trận thắng Bangladesh nhưng trận này không thi đấu. HLV Kim Sang Sik dùng người có tính hợp lý.
Trận đấu hôm nay không có gì để nói về đội hình. Chúng ta đang có lực lượng mạnh nhất, gồm cả cầu thủ nhập tịch để hướng đến Asian Cup 2027 vào năm sau”.
Nguồn: https://tuoitre.vn/hlv-pham-minh-duc-xuan-son-khong-map-nhin-binh-thuong-20260331221947659.htm

Đầu năm vừa rồi, vợ chồng tôi đi chụp ảnh kỉ niệm 15 năm ngày cưới. Tính cả 6 năm yêu đương, chúng tôi đã bên nhau 21 năm tròn. Một con số mà có lần nhắc lại khiến tôi giật mình, không nghĩ rằng tôi và chồng đã bên nhau lâu như thế.
Tôi và chồng gặp nhau từ thuở sinh viên, ngay năm đầu tiên khi cả 2 cùng ở chung một dãy trọ. Tôi là con gái miền Trung, ăn nói thô mộc, vụng về. Anh là con trai miền Bắc, dịu dàng khéo léo. Cả hai chúng tôi thích nhau bắt đầu từ điểm khác biệt ấn tượng đầu tiên đó, rồi tình yêu đến nhanh như người ta bắn một mũi tên.
Ra trường 1 năm, chúng tôi cưới nhau. Cái cây tình yêu ươm trồng suốt 5 năm đại học cuối cùng đã đến ngày đơm hoa, chờ ngày đậu quả. Bạn bè ai nấy đều ngưỡng mộ, bởi có mấy tình yêu thuở sinh viên mà thành vợ thành chồng.
Những năm tháng hôn nhân đầu tiên vui vẻ hệt như một giấc mơ, dù cả hai bắt đầu xây hạnh phúc bằng 4 bàn tay trắng. Một căn phòng trọ nhỏ thiếu thốn tiện nghi, những chỉ vàng cưới phải bán dần đi, những bữa cơm đạm bạc và tiếng cười của cô con gái nhỏ. Tất cả những khó khăn đều không thể làm giảm đi niềm hạnh phúc.
Sau 10 năm đi làm thuê, chồng tôi quyết định nghỉ việc ra làm riêng. Anh có chí hướng, có ước mơ và muốn biến những ước mơ ấy thành sự thật. Khởi nghiệp với ai cũng không dễ dàng, nhất là với một người không có nền tảng kinh tế. Nhưng anh quyết tâm làm, và tôi chẳng còn cách nào khác ngoài ủng hộ.
Những bữa cơm dần dần không còn đầy đủ. Những ngày anh đi từ sớm, về tới nhà đã khuya. Ăn cơm xong anh lại ôm máy tính với những bản vẽ, những dự án. Con gái lớn từ lâu đã không được bố kèm học Toán, con trai nhỏ lâu rồi không được bố tự tay cắt tóc. Và vợ chồng cũng chẳng còn thời gian mà thủ thỉ chuyện này chuyện nọ với nhau.
Lâu lắm, cả nhà không có một bữa đi chơi xa. Con nhỏ nằm viện, anh cũng chỉ đến rồi về, chưa trông thay tôi một đêm nào. Công việc nhiều quá, nếu không có anh, sợ rằng mọi thứ không ổn. Kể cả những lần tôi ốm, anh cũng thúc giục “em đi khám đi” chứ không phải là chở tôi đi như những năm trước nữa.
Chuyện tặng hoa vào những ngày kỷ niệm khi nhớ, khi quên. Mấy năm qua, thậm chí ngày cưới trôi qua lúc nào cả tôi và anh đều chẳng còn bận tâm nữa. Tôi biết anh vất vả nhưng vẫn buồn vì cảm giác công việc với anh đã trở thành ưu tiên số 1, chứ không còn là gia đình.
Lúc đầu tôi còn giận dỗi, tủi thân. Nhưng mẹ tôi nói: “Chồng con bận làm ăn cũng là lo cho gia đình, cho vợ con. Có phải nó ăn chơi, trai gái gì đâu mà buồn”. Dần dần, mọi thứ cũng trở thành một thói quen. Khi người ta đã thôi mong chờ thì cũng không còn buồn nhiều nữa.
Một ngày, tôi đi kiểm tra sức khỏe định kì, bác sĩ phát hiện tôi có một khối u nhỏ bên vú trái. Theo hình ảnh chẩn đoán, khối u có nguy cơ ác tính. Bác sĩ khuyên tôi nên làm sinh thiết khối u cho yên tâm. Tôi đã khóc suốt từ bệnh viện về nhà vì sợ.
Tối đó, tôi kể với chồng. Anh bảo: “Bác sĩ bảo sinh thiết thì cứ làm cho yên tâm thôi, không sao đâu”. Lúc nói câu đó, anh đang ngồi ăn bữa tối một mình vì đi làm về muộn. Vẻ mặt bình thản của anh khiến tôi càng tủi thân hơn.
Tôi lên mạng kiếm tìm thông tin, càng đọc càng thêm lo lắng. Đêm ngắm nhìn hai đứa con ngủ, tôi không kìm được mà bật khóc. Tôi còn trẻ, và 2 con vẫn còn rất nhỏ. Nếu lỡ may có mệnh hệ gì…
Chồng nghe tôi khóc liền to tiếng: “Bác sĩ mới chỉ nói có nguy cơ mà em đã sợ gì chứ. Ung thư không dễ mắc vậy đâu. Mà nếu có thì mình cũng phải chấp nhận đối diện và chữa trị. Em mà cứ thế, chưa suy sụp vì bệnh đã suy sụp vì sợ rồi”.
Nghe chồng nói, tôi càng khóc to hơn. Nếu là trước đây, hẳn anh sẽ ôm tôi vào lòng vỗ về, an ủi. Nhưng bây giờ, anh không những không an ủi, còn lớn tiếng với tôi. Tình yêu anh dành cho tôi đã thay đổi đến mức vô tâm rồi, không còn như trước nữa.
Ngày hôm sau, anh chở tôi đến bệnh viện. Trên đường đi, anh nói: “Ai rồi chẳng phải chết, nhưng nếu được chọn, anh mong mình được biết trước, mình sẽ có thời gian để chuẩn bị, sắp đặt mọi thứ đúng không? Vậy nên, em đừng quá lo sợ. Nếu lỡ có bệnh thật, mình cũng phải bình tĩnh. Huống hồ bệnh cũng có từng gia đoạn. Em còn anh, còn các con cơ mà”. Tôi im lặng, nước mắt lăn dài trên má. Tôi đang nghĩ đến điều tệ nhất.
Bác sĩ hẹn 1 tuần sau sẽ có kết quả. Tôi vừa mong chờ, vừa sợ ngày ấy đến. Tôi đã chẳng còn khóc. Chỉ mới vài ngày, tôi hình như cũng đã chuẩn bị tinh thần cho những điều xấu nhất. Nước mắt tôi chỉ rơi khi đêm khuya nhìn 2 đứa con say ngủ.
Một lần, tôi tỉnh dậy lúc giữa đêm, không thấy chồng bên cạnh. Tôi lần ra phòng khách không thấy anh, lại lần cầu thang lên tầng thượng. Chồng tôi ngồi đó, trên tay là điều thuốc đỏ lập lòe. Từ ngày tôi mang thai lần 2, anh đã quyết tâm bỏ thuốc lá rồi, vậy mà hôm nay lại hút. Và rồi, tôi nghe tiếng anh khóc.
Tôi lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh, anh vội lấy tay quẹt nước mắt. Tôi hỏi: “Anh có chuyện gì thế. Có chuyện gì mà không thể nói với em?”.
Trong ánh sáng mờ ảo của ánh đèn cao áp hắt vào, dưới bầu trời đêm lồng lộng, anh nắm tay tôi. Tôi giật mình nhận ra bàn tay anh thô ráp xù xì hơn nhiều so với trước.
“Anh đang nghĩ, nếu em bị bệnh thật thì phải làm thế nào. Mấy năm nay, anh bận rộn với khởi nghiệp, với những hợp đồng, những đơn hàng, những dự án cho kịp ngày “nước rút”. Thay vì về sớm với vợ con, anh ở lại tăng ca cùng công nhân, còn làm nhiều hơn cả họ.
Anh nghĩ, bao nhiêu tiền bạc, bao nhiêu khoản nợ còn nằm ở đây. Mình chỉ có một con đường là bước đi, không còn cách khác. Anh đã nghĩ đến ngày khi công ty phát triển, anh sẽ mua một căn nhà rộng rãi hơn để con có phòng riêng. Anh sẽ để em đi học lái ô tô, rồi mua cho em một chiếc xe để em tự tay lái về thăm ông bà ngoại. Anh muốn bù cho em một kỳ trăng mật mà trước đây vì khó khăn chúng ta đã bỏ qua.
Nhưng hôm qua, khi ngồi chờ em làm thủ thuật ở ngoài hành lang bệnh viện, anh nhận ra, có em mới là điều quan trọng nhất. Nếu không có em, nhà to, xe đẹp cũng chẳng làm gì cả. Anh vất vả đêm ngày chẳng phải vì em và các con hay sao? Nếu không có em, mọi thứ cũng chẳng còn ý nghĩa gì. Có phải anh sai rồi không?”. Lần này, tôi khóc to hơn, nhưng không phải vì nỗi lo bệnh tật.
Hóa ra, người đàn ông của tôi cũng có lúc yếu mềm như vậy. Hóa ra, anh chỉ tỏ ra mạnh mẽ để làm chỗ dựa cho tôi. Bởi nếu anh cũng yếu đuối, lo sợ, hoang mang thì tôi lấy ai để dựa vào?
Thật may mắn, kết quả khối u ở ngực trái của tôi chỉ là khối u xơ lành tính. Nhưng nhờ đó, tôi đã hiểu ra tình yêu của chồng mình. Anh vẫn yêu thương tôi nhiều, chỉ là không phải bằng những ngọt ngào lãng mạn thuở sinh viên mà là một tình yêu gắn với nỗi lo toan và trách nhiệm.
Và cũng thật may mắn, đêm ấy tôi đã thấy chồng mình khóc. Để tôi nhận ra, tình yêu nhiều khi không nhạt đi theo tháng năm, chỉ là nó đã đổi thay bề ngoài như mặc chiếc áo mới. Hoặc cũng có thể nó bị che đậy bởi những nỗi lo toan mà nếu chỉ nhìn bằng con mắt mộng mơ, ta ngỡ rằng không còn nữa.
Tình yêu nhiều khi không thể hiện bằng lời nói, và không phải lúc nào cũng có thể thể hiện bằng lời nói. Ta phải yêu và hiểu đủ nhiều để cảm nhận nó bằng tất cả con tim.
Tin Gốc: Dân Trí
Tình Yêu Giới Tính
Nhiều sai phạm từ cấp phép đến khai thác khoáng sản ở Đắk Lắk

Ngày 4-4, lãnh đạo UBND tỉnh Đắk Lắk cho biết đã yêu cầu xử lý, kiểm điểm các cá nhân, tổ chức liên quan đến sai phạm trong cấp phép, quản lý khai thác khoáng sản và thu thuế tài nguyên tại khu vực phía tây tỉnh giai đoạn 2019 đến giữa năm 2024 sau khi Thanh tra tỉnh này có kết luận.
Kết luận thanh tra cho thấy việc giám sát sản lượng khai thác sau cấp phép chủ yếu dựa vào báo cáo của doanh nghiệp, thiếu kiểm tra thực tế.
Tại nhiều mỏ đá của Công ty cổ phần Xây dựng và lắp máy Trung Nam, Công ty cổ phần Xây dựng Tân Nam, Công ty TNHH An Nguyên và Công ty TNHH Xây dựng Hoàng Vũ, trạm cân được bố trí không đúng vị trí và chưa kết nối dữ liệu camera, trạm cân về cơ quan quản lý, khiến việc kiểm soát sản lượng chủ yếu dựa trên số liệu doanh nghiệp tự kê khai, tiềm ẩn nguy cơ thất thoát tài nguyên.
Ngoài ra, Công ty TNHH Hà Bình và Công ty cổ phần Đoàn Chính Nghĩa không lắp thiết bị giám sát hành trình, không lưu trữ dữ liệu phương tiện theo quy định, gây khó khăn cho việc kiểm soát phạm vi và sản lượng khai thác.
Vi phạm về đất đai cũng diễn ra khá phổ biến. Công ty cổ phần Xây dựng Tân Nam và Công ty TNHH Hà Bình sử dụng đất của người dân làm bãi tập kết khoáng sản nhưng chưa chuyển mục đích sử dụng; nhiều doanh nghiệp khai thác cát cũng chưa hoàn tất thủ tục thuê đất mặt nước theo quy định.
Đáng chú ý, tổng thu từ hoạt động khoáng sản giai đoạn 2019 đến giữa năm 2024 đạt hơn 438 tỉ đồng nhưng vẫn còn nợ gần 4,7 tỉ đồng, trong đó Công ty TNHH MTV Khai khoáng Thiên Ý nợ khoảng 2,34 tỉ đồng, Công ty TNHH Khoáng sản Thiên An nợ khoảng 1,9 tỉ đồng.
Thanh tra cũng chỉ ra giai đoạn 2021 - 2022, giá vật liệu xây dựng biến động trên 20% nhưng việc tham mưu điều chỉnh bảng giá tính thuế tài nguyên chưa kịp thời, tiềm ẩn nguy cơ thất thu ngân sách.
Theo kết luận thanh tra, Sở Tài nguyên và Môi trường Đắk Lắk trước đây (nay là Sở Nông nghiệp và Môi trường) đã tham mưu cấp, gia hạn 17 giấy phép thăm dò và phối hợp cấp thêm 2 giấy phép.
Tuy nhiên, công tác hậu kiểm bị buông lỏng khi Công ty TNHH TV, Công ty TNHH Khoáng sản Khải Dương, Công ty TNHH Xây dựng thương mại và dịch vụ Tân Thành Đạt không nộp báo cáo, không bàn giao mẫu vật sau khi giấy phép hết hiệu lực mà không bị xử lý.
Kiểm tra 8/17 hồ sơ cho thấy toàn bộ đều có sai sót, từ không công khai thông tin doanh nghiệp, không lấy ý kiến chuyên gia đến thiếu biên bản kiểm tra thực địa.
Đáng chú ý, Công ty TNHH MTV Thương mại dịch vụ An Huy được gia hạn nhưng không hoàn trả tối thiểu 30% diện tích thăm dò; ngoài ra 5 doanh nghiệp khác còn được chấp thuận khảo sát, lấy mẫu dù không đủ điều kiện theo quy định.
Thanh tra xác định giai đoạn 2018 - 2020, có 6 giấy phép và gia hạn cấp cho Công ty TNHH Xây dựng công trình Hoàng Khánh, Hợp tác xã khai thác cát Đoàn Kết, Công ty TNHH Hà Bình, Công ty TNHH Đầu tư xây dựng và dịch vụ MJ, Công ty TNHH Xây dựng cầu đường Trí Đức, Công ty TNHH Hùng Anh tại các khu vực ngoài quy hoạch khoáng sản, trái quy định.
Đáng chú ý, giai đoạn 2019 - 2023, 9 giấy phép khai thác được cấp trước ngày 1-7-2011 vẫn tiếp tục được gia hạn, trái Luật Khoáng sản 2010; các giấy phép này thuộc khu vực không đấu giá nhưng không nêu rõ mục đích phục vụ công trình sử dụng ngân sách nhà nước.
Liên quan thực tế quản lý, một số doanh nghiệp có diện tích nằm trong khu vực cấm, tạm cấm. Trong đó, Công ty TNHH Phú Bình - chi nhánh Đắk Lắk có 4,84km dọc sông Krông Nô thuộc diện cấm, tạm cấm; Công ty TNHH Xuân Bình có 18,72ha trong khu vực tương tự.
Năm 2024, UBND tỉnh đã yêu cầu Công ty TNHH Xuân Bình dừng hoạt động tại khu vực này, tuy nhiên việc kiểm tra, xác minh chưa được thực hiện đầy đủ như báo cáo của doanh nghiệp.
Tình Yêu Giới Tính
Vợ bị chị gái "thao túng tâm lý", tôi ngột ngạt vì luôn bị xếp sau

Tôi viết những dòng này không phải để trách móc vợ, càng không có ý ngăn cản tình cảm chị em của cô ấy. Điều khiến tôi trăn trở là cảm giác cuộc hôn nhân của mình đang dần bị lép vế trước mối quan hệ quá gắn bó giữa vợ và chị gái.
Vợ chồng tôi kết hôn 11 năm, có 1 bé đang học tiểu học. Vợ tôi là con thứ trong gia đình có 2 chị em, từ nhỏ rất thân thiết với chị gái. Chị vợ là người giỏi giang, tháo vát. Chị học cao, làm công việc có vị trí trong xã hội, được cả nhà yêu quý và nể trọng. Tôi cũng công nhận chị gái vợ là chỗ dựa tinh thần cho cả nhà. Thậm chí bố mẹ vợ cũng rất chiều chuộng, phần nào nhún nhường chị ấy.
Bản thân tôi chưa từng có mâu thuẫn hay ác cảm gì với chị. Thế nhưng sau nhiều năm kết hôn, tôi nhận ra chị vợ dường như có ảnh hưởng quá lớn đến cuộc sống của vợ chồng tôi.
Mỗi khi nghĩ đến việc đi đâu, làm gì, vợ đều ưu tiên hỏi ý kiến hoặc sắp xếp theo lịch của chị gái trước. Những dịp cuối tuần, nghỉ lễ hay các chuyến đi chơi, nếu có chị gái tham gia thì vợ rất hào hứng, chuẩn bị từ rất sớm. Ngược lại, những kế hoạch chỉ có hai vợ chồng mà tôi đề xuất lại thường không nhận được sự quan tâm tương tự.
Tôi chạnh lòng vì vợ không vun đắp thời gian riêng cho tổ ấm nhỏ của mình. Mỗi khi tôi muốn hai vợ chồng đi đâu đó cùng nhau, cô ấy thường muốn rủ thêm chị gái hoặc vợ chồng chị, gia đình bên ngoại đi cùng. Nếu tôi nói muốn có không gian riêng cho vợ chồng, cô ấy lại cho rằng tôi suy nghĩ tiêu cực hoặc không hòa đồng.
Vừa rồi, hai vợ chồng tôi lên kế hoạch đưa con đi nghỉ mát ở Phú Quốc sau khi con kết thúc kỳ thi cuối cấp. Khi biết chuyện, chị gái gọi điện nói đại ý rằng: "Lâu rồi cả nhà chưa tụ họp, hay đổi sang đi chung cả nhà đi". Ngay lập tức, vợ tôi hủy kế hoạch đi Phú Quốc và chuyển sang đi Quảng Ninh với đại gia đình. Tôi rất hụt hẫng vì tình huống này.
Những tình huống tương tự diễn ra khá thường xuyên. Nhiều lần như vậy khiến tôi có cảm giác mình không phải người được ưu tiên đầu tiên trong cuộc sống của vợ.
Không chỉ vậy, cảm xúc của vợ dường như cũng phụ thuộc rất nhiều vào chị gái. Nếu chị ấy vui vẻ, mọi thứ đều thuận lợi. Nhưng chỉ cần giữa hai chị em có chuyện không như ý, tâm trạng của vợ tôi lập tức bị ảnh hưởng, kéo theo bầu không khí trong gia đình nhỏ của chúng tôi cũng trở nên nặng nề.
Mỗi khi vợ từ chối một cuộc hẹn hay một lời nhờ vả từ chị gái, cô ấy đều bị ám ảnh bởi cảm giác mình đang phụ bạc người thân. Vài năm gần đây, tôi thấy chị vợ hay bị áp lực công việc, tâm trạng thất thường, buồn phiền nhiều. Tôi thông cảm cho điều đó, nhưng tôi không thích chị ấy trút mọi điều tiêu cực lên vợ tôi. Có lúc tôi nghe chị gái nói những câu như "Chị chỉ có mỗi em là người thân để tâm sự", hay "Sau này chị có chuyện gì chắc cũng chẳng biết trông cậy vào ai".
Có thể với người ngoài đó chỉ là những lời trách yêu thương, nhưng với vợ tôi, chúng dường như có sức nặng rất lớn. Cô ấy luôn lập tức gác lại mọi việc để chạy đến bên chị gái.
Thi thoảng, chị vợ còn dựa vào vai vế "bề trên" để phán xét cách sống, cách chi tiêu, thu nhập của vợ chồng tôi, chê tôi không có chí tiến thủ. Khi nhà tôi sửa nội thất, vợ cũng hỏi ý kiến chị gái mà không cần tham khảo ý kiến tôi.
Tôi từng góp ý rằng mỗi người trưởng thành đều cần có cuộc sống riêng, gia đình riêng. Việc yêu thương, gắn bó với anh chị em ruột trong nhà là điều đáng quý, nhưng hôn nhân cũng cần được ưu tiên và nuôi dưỡng. Nhưng vợ cho rằng tôi đang quá nhạy cảm và suy nghĩ nhiều.
Điều khó xử là tôi không thể ngăn cản hay làm nặng nề câu chuyện. Vợ vẫn là người nhẹ nhàng trong gia đình, không cãi vã, không làm điều gì sai trái. Thậm chí, cô ấy còn gánh vác kinh tế chính trong nhà tôi. Nhưng sự ưu tiên dành cho chị gái xuất hiện trong rất nhiều việc nhỏ hằng ngày, đủ để tôi lo sợ về việc vợ bị chị ấy "thao túng tâm lý".
Điều tôi mong là vợ có thể có chính kiến trong mối quan hệ với chị gái, tách bạch giữa gia đình và tổ ấm riêng.
Liệu tôi có đang quá ích kỷ khi mong muốn điều đó? Hay thực sự đã đến lúc vợ cần nhìn lại ranh giới giữa tình thân và trách nhiệm vun đắp cho cuộc hôn nhân của chính mình?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí

