Không phải ngẫu nhiên mà Sở Văn hóa và Thể thao TP.HCM ban hành văn bản yêu cầu tăng cường kỷ cương, đảm bảo tính trung thực trong hoạt động biểu diễn nghệ thuật.
Động thái này đến vào một thời điểm nhạy cảm khi câu chuyện hát nhép, hát đè – vốn tồn tại âm ỉ nhiều năm – đang trở lại như một điểm nóng, buộc người làm nghề lẫn công chúng phải nhìn thẳng vào một câu hỏi cốt lõi: Rốt cuộc khán giả đang được nghe gì trên một sân khấu được gọi là “live”?
Sân khấu ca nhạc từng là nơi giọng hát ở vị trí trung tâm. Một ca sĩ cất giọng và thành bại được quyết định ngay trong khoảnh khắc ấy. Không có lớp đệm kỹ thuật nào đủ dày để che giấu sự chênh phô, cũng không có công cụ nào đủ mạnh để “cứu” một màn trình diễn thiếu nội lực. Chính sự mong manh ấy lại tạo nên sức hấp dẫn: khán giả không chỉ nghe mà còn chứng kiến.
Nhưng cùng với sự phát triển của công nghệ và sự thay đổi trong cách sản xuất và biểu diễn, sân khấu hôm nay đã khác. Hát nhép (cử động môi theo bản thu sẵn) và hát đè (hát thật nhưng dựa trên một lớp vocal đã được thu trước) dần trở thành những “giải pháp an toàn” được dùng mỗi ngày.
Trong nhiều chương trình, đặc biệt là các sự kiện lớn hoặc truyền hình trực tiếp, yếu tố kỹ thuật được đặt lên hàng đầu và giọng hát thật đôi khi bị xem như một rủi ro.
Điều đáng nói là không ít trường hợp hát nhép hay hát đè không hoàn toàn xuất phát từ sự thiếu trung thực của nghệ sĩ. Áp lực trình diễn đa năng – vừa hát, vừa nhảy vừa tương tác – khiến việc giữ ổn định giọng hát trở nên khó khăn hơn. Hệ thống âm thanh ở nhiều sân khấu chưa đồng bộ cũng là một rào cản.
Thêm vào đó là thực tế không ít ca sĩ trẻ nổi tiếng quá sớm, được đẩy lên sân khấu lớn trước khi kịp hoàn thiện kỹ năng thanh nhạc. Khi đứng trước hàng nghìn khán giả, lựa chọn dựa vào công nghệ đôi khi trở thành một phản xạ tự vệ.
Trước hết, cần một sự minh bạch rõ ràng hơn giữa người làm nghề và khán giả. Ca sĩ Đức Tuấn cho rằng khi một chương trình sử dụng hát đè hoặc playback vì lý do kỹ thuật, điều đó không nhất thiết phải bị che giấu.
Ngược lại, việc công bố hình thức biểu diễn có thể giúp khán giả thông hiểu và đưa ra lựa chọn phù hợp. “Minh bạch không làm giảm giá trị của nghệ sĩ mà giúp xây dựng niềm tin” – Đức Tuấn nói.
Bên cạnh đó, cần xác lập lại chuẩn mực cho các loại hình sân khấu. Với những live concert – nơi khán giả bỏ tiền để “nghe” một giọng hát mà họ mến mộ, việc hát nhép là điều không thể chấp nhận.
Thực tế đã chứng minh những nghệ sĩ kiên trì với hát live như Thanh Lam, Hồng Nhung, Quang Dũng, Mỹ Tâm, Tùng Dương, Võ Hạ Trâm, Hoàng Dũng, Phùng Khánh Linh… luôn có được vị trí đẹp, vững chắc trong lòng khán giả. Vị trí đó hẳn nhiên không phải nhờ sự hoàn hảo tuyệt đối mà nhờ cảm xúc thật.
Ở chiều ngược lại, ông Minh Đức – biên tập viên âm nhạc của VOV – cho rằng các chương trình mang tính trình diễn cao, kết hợp vũ đạo phức tạp hoàn toàn có thể sử dụng hát đè như một công cụ hỗ trợ, miễn là không đánh tráo khái niệm giữa “trình diễn” và “biểu diễn âm nhạc”.
Một giải pháp mang tính nền tảng khác nằm ở đào tạo. Nhạc trưởng Hoàng Điệp nhận định: “Trong một thị trường mà tốc độ nổi tiếng ngày càng nhanh, dễ dàng nhờ sự trợ giúp của công nghệ, việc đầu tư cho kỹ năng thanh nhạc thường bị xem nhẹ.
Tuy nhiên không có công nghệ nào có thể thay thế hoàn toàn nội lực của giọng hát. Việc xây dựng một hệ thống đào tạo bài bản, từ trường lớp đến công ty quản lý, là điều kiện tiên quyết nếu muốn nâng chuẩn biểu diễn trong dài hạn”.
Ca sĩ Mỹ Lệ cũng có cùng quan điểm này khi cho rằng đội ngũ ca sĩ cần trải qua quá trình đào tạo nhất định để hiểu được những ưu – khuyết trong giọng hát, đâu là sở trường – sở đoản để có những lựa chọn phù hợp trong phong cách âm nhạc và biểu diễn.
Chị nói: “Tôi từng xem vài chương trình truyền hình thực tế, nơi mà các ca sĩ bị “đẩy” vào thế phải trình diễn những sở đoản. Xem qua chương trình thu hình phát lại thấy vẫn ổn, thậm chí khá hay nhưng cũng tiết mục đó khi các bạn đem ra concert thì… ôi thôi “bể” hết!”.
Một điều quan trọng không kém là sự thay đổi trong tư duy sản xuất. Trong nhiều năm, sân khấu ca nhạc Việt Nam có xu hướng chạy theo hiệu ứng thị giác: màn hình LED lớn hơn, vũ đạo phức tạp hơn, dàn dựng hoành tráng hơn. Nhưng nếu âm nhạc, phần lõi của trải nghiệm, không được đầu tư tương xứng, mọi thứ còn lại chỉ là “nước sơn”.
Câu chuyện hát nhép vì vậy không chỉ là câu chuyện của một vài nghệ sĩ hay một vài sự cố. Đó là biểu hiện của một sự lệch pha của việc công nghệ đi quá nhanh, còn chuẩn mực nghề nghiệp chưa kịp điều chỉnh.
Có một thực tế khác, khán giả hôm nay cũng đang thay đổi. Họ không còn dễ dãi với những màn trình diễn “đẹp nhưng giả”.
Sự thành công của các concert thiên về live band của nhiều ca sĩ trẻ vừa qua: Bảo tàng của nuối tiếc – Vũ., Giữa muôn vạn tour – Phùng Khánh Linh, Xoay tròn – Hoàng Dũng… cho thấy nhu cầu trở về với giá trị thật, giọng hát thật vẫn luôn tồn tại, thậm chí ngày càng mạnh mẽ.
Suy cho cùng, âm nhạc không phải là một sản phẩm có thể “lắp ghép” hoàn toàn bằng công nghệ. Một bản thu có thể được chỉnh sửa đến mức hoàn hảo nhưng chỉ một khoảnh khắc live, nơi giọng hát rung lên vì cảm xúc, mới là thứ khiến khán giả nhớ lâu.
Khi sân khấu đánh mất giọng hát thật, nó không chỉ đánh mất một yếu tố kỹ thuật mà đánh mất chính linh hồn của mình. Và nếu muốn lấy lại niềm tin của khán giả, có lẽ điều đầu tiên cần làm không phải là thêm công nghệ mà là dũng cảm quay lại với điều giản dị nhất: cất cao tiếng hát và chấp nhận mọi rủi ro đi kèm.
Bởi chính trong những rủi ro ấy, âm nhạc mới thực sự sống (live).
Theo Allkpop, ngày 25-6, Ban Hình sự số 3 của Tòa án tối cao Hàn Quốc bác đơn kháng cáo của bên công tố đối với phán quyết vô tội của tòa phúc thẩm.
Tòa cho rằng các căn cứ kháng cáo của viện kiểm sát không đáp ứng yêu cầu về thủ tục tố tụng, qua đó chính thức giữ nguyên phán quyết trắng án.
Oh Yeong Soo bị truy tố không giam giữ vào tháng 11-2022 với cáo buộc đã hai lần cưỡng ép sàm sỡ một nữ thành viên đoàn kịch vào năm 2017. Theo cáo buộc của công tố, ông ôm người phụ nữ và hôn lên má cô trước cửa nhà riêng.
Ở phiên sơ thẩm, Oh Yeong Soo bị tuyên có tội và nhận mức án 8 tháng tù, cho hưởng án treo trong thời gian 2 năm. Tòa cho rằng hồ sơ tư vấn tại trung tâm hỗ trợ nạn nhân bạo lực tình dục, các cuộc trò chuyện của nạn nhân với đồng nghiệp thân thiết, nhật ký cá nhân cùng một tin nhắn xin lỗi của Oh Yeong Soo là những chứng cứ củng cố lời khai của người tố cáo.
Tuy nhiên, tòa phúc thẩm đã hủy bản án này, nhấn mạnh rằng để kết tội trong vụ án hình sự cần có chứng cứ rõ ràng hơn.
Một trong những điểm gây tranh cãi là mốc thời gian của các sự việc bị cáo buộc. Hồ sơ tư vấn tại trung tâm hỗ trợ nạn nhân cho thấy hành vi ôm và hôn diễn ra trong cùng một ngày. Tuy nhiên, khi nộp đơn tố giác hình sự, người phụ nữ lại khai rằng hai sự việc xảy ra vào những ngày khác nhau.
Tòa phúc thẩm cũng có cách đánh giá khác với cấp sơ thẩm về hành vi ôm. Theo tòa, có cơ sở để cho rằng người phụ nữ đã ít nhất là ngầm đồng ý sau khi Oh Yeong Soo được cho là đã nói: "Chúng ta ôm nhau nhé".
"Tự bản thân hành vi ôm dường như đã có sự đồng thuận. Việc cái ôm mạnh hơn so với điều nạn nhân dự liệu, tự nó không đủ để cấu thành tội cưỡng ép sàm sỡ" - bản án phúc thẩm nêu.
Đối với cáo buộc hôn lên má người phụ nữ trước cửa nhà, nạn nhân khai rằng khi đang nhập mật mã mở cửa thì đèn cảm biến chuyển động bất ngờ tắt, khiến khu vực chìm trong bóng tối. Cô cho rằng chính vào thời điểm đó, Oh Yeong Soo bất ngờ hôn lên má phải của mình.
Tòa phúc thẩm cũng chỉ trích cách cơ quan công tố xử lý cáo buộc này, nhấn mạnh rằng trách nhiệm chứng minh độ tin cậy trong lời khai của người tố cáo thuộc về bên công tố.
"Tòa án chưa từng thấy việc điều tra làm rõ đèn cảm biến chuyển động sẽ sáng trong bao lâu, hoặc liệu đèn có thể tắt trong lúc người phụ nữ đang nhập mật mã mở cửa hay không" - hội đồng xét xử nêu, đồng thời chỉ ra rằng công tố không đưa ra được chứng cứ hỗ trợ cho tình tiết này.
Bên cạnh đó, tòa cũng nhận định tin nhắn xin lỗi của Oh Yeong Soo không đồng nghĩa với việc ông thừa nhận hành vi phạm tội.
"Bị cáo dường như cho rằng việc gửi lời xin lỗi sẽ giúp giải quyết vụ việc và ngăn sự việc leo thang thêm. Đặt trong toàn bộ bối cảnh, tin nhắn này có thể được hiểu một cách hợp lý là một lời xin lỗi mang tính khái quát, không nhắm đến bất kỳ hành vi cụ thể nào, chứ không phải sự thừa nhận về hành vi phạm tội" - bản án nêu.
Doraemon Movie 45: Nobita và lâu đài dưới đáy biển hiện đang gây sốt ở rạp Việt, lập tức leo lên dẫn đầu bảng doanh thu phòng vé kể từ khi ra mắt những suất chiếu sớm đầu tiên.
Đáng chú ý, tháng 5 cũng là tháng sinh nhật của Shizuka - nhân vật giữ vai trò then chốt trong cao trào của bộ phim. Để kỷ niệm hai sự kiện này, ê kíp quyết định phát sóng tập đặc biệt "Món quà là chuyến du lịch Việt Nam", lấy bối cảnh tại Việt Nam và cùng chúc mừng sinh nhật Shizuka.
Trong tập phim, Shizuka nói rằng cô bé "muốn một lần được đến Việt Nam". Nghe vậy, Nobita liền đề nghị: "Quà sinh nhật sẽ là chuyến du lịch Việt Nam nhé!".
Tin rằng chỉ cần dùng bảo bối "Cánh cửa thần kỳ" là ổn, Nobita tìm đến Doraemon nhờ giúp đỡ. Thế nhưng Doraemon lại đáp: "Đang sửa nên không dùng được!".
Trailer Doraemon đặc biệt gồm hai tập "Món quà là chuyến du lịch Việt Nam" và "Ăn nhờ ở đậu với cây tầm gửi" - Video: Mon Fansub
Nghe Nobita buồn bã nói rằng "Shizuka chắc sẽ thất vọng lắm", Doraemon đành nhờ Dorami từ thế kỷ 22 tới giúp đỡ. Cả nhóm quyết định dùng cánh cửa thần kỳ của Dorami để sang Việt Nam.
Điểm đến đầu tiên của bốn người là hồ Hoàn Kiếm ở thủ đô Hà Nội. Mặc áo dài truyền thống Việt Nam, tham quan di sản thế giới, dạo phố và thưởng thức các món ăn ngon…
Ngày 12-6, The Korea Herald đưa tin Big Bang sẽ trở lại với một single vật lý, thay vì full album trong thời gian tới. Dự kiến, đĩa đơn này sẽ có khoảng 2-3 bài hát mới. Tuy nhiên kế hoạch vẫn có thể điều chỉnh, tùy theo lịch trình hoạt động của các thành viên và điều kiện thực tế.
Nguồn tin của The Korea Herald cho biết việc lựa chọn định dạng single được đánh giá phù hợp với điều kiện thời gian hạn chế, trong bối cảnh nhóm đã có hoạt động tại Coachella vào tháng 4 và Taeyang phát hành album solo trong tháng 5 vừa qua.
Ngoài ra, lịch trình World tour được xác định bắt đầu vào tháng 8 khiến khả năng triển khai một full album với nhiều ca khúc gặp nhiều hạn chế.
YG Entertainment hiện từ chối đưa ra bình luận về kế hoạch phát hành sản phẩm mới. Trong khi đó Galaxy Corporation - công ty quản lý của G-DRAGON - cho biết chưa nắm thông tin cụ thể liên quan đến kế hoạch này.
Nếu được xác nhận, đây sẽ là lần phát hành âm nhạc đầu tiên của Big Bang sau 4 năm, kể từ Still Life ra mắt vào tháng 4-2022.
Song song với kế hoạch âm nhạc, Big Bang cũng chuẩn bị triển khai World tour kỷ niệm 20 năm debut.
Theo thông tin đã công bố, tour diễn mang tên Big Bang 2026 World tour dự kiến tổ chức tại 18 thành phố với tổng cộng 31 đêm diễn, kéo dài đến tháng 2-2027.
Lịch trình mở màn được xác định tại sân vận động Goyang (Hàn Quốc) vào tháng 8, sau đó nhóm sẽ lưu diễn qua nhiều khu vực gồm châu Đại Dương, châu Âu và châu Á.
Một số điểm diễn dự kiến gồm Stade de France tại Paris, Tottenham Hotspur Stadium tại London, cùng các sân vận động lớn như Tokyo Dome và Taipei Dome. Tại Việt Nam, Big Bang sẽ diễn vào ngày 24 và 25-10 tại sân vận động Mỹ Đình, Hà Nội.
YG Entertainment cho biết công ty đang chuẩn bị kỹ lưỡng về quy mô và chất lượng cho tour diễn, đồng thời để ngỏ khả năng bổ sung thêm các điểm diễn mới trong thời gian tới.
Bên cạnh tour diễn, dự án kỷ niệm 20 năm của Big Bang còn bao gồm hoạt động dành cho người hâm mộ mang tên Still Alive, trong đó khán giả được khuyến khích chia sẻ kỷ vật gắn liền với nhóm như lightstick, vé concert và các vật phẩm lưu niệm khác.
Từ khi ra mắt năm 2006, Big Bang đã tạo ra hàng loạt bản hit định hình K-pop, đồng thời mở rộng khái niệm thần tượng vượt ra khỏi biểu diễn sang cả sáng tạo âm nhạc.
Nhóm cũng gặt hái nhiều thành tích quốc tế nổi bật như giành giải Worldwide Act tại MTV Europe Music Awards năm 2011, trở thành nghệ sĩ K-pop đầu tiên đạt được thành tích này.
Năm 2012, Big Bang cũng là một trong những nhóm K-pop đầu tiên xuất hiện trên Billboard 200, góp phần mở đường cho làn sóng K-pop toàn cầu.