Không phải ngẫu nhiên mà Sở Văn hóa và Thể thao TP.HCM ban hành văn bản yêu cầu tăng cường kỷ cương, đảm bảo tính trung thực trong hoạt động biểu diễn nghệ thuật.
Động thái này đến vào một thời điểm nhạy cảm khi câu chuyện hát nhép, hát đè – vốn tồn tại âm ỉ nhiều năm – đang trở lại như một điểm nóng, buộc người làm nghề lẫn công chúng phải nhìn thẳng vào một câu hỏi cốt lõi: Rốt cuộc khán giả đang được nghe gì trên một sân khấu được gọi là “live”?
Sân khấu ca nhạc từng là nơi giọng hát ở vị trí trung tâm. Một ca sĩ cất giọng và thành bại được quyết định ngay trong khoảnh khắc ấy. Không có lớp đệm kỹ thuật nào đủ dày để che giấu sự chênh phô, cũng không có công cụ nào đủ mạnh để “cứu” một màn trình diễn thiếu nội lực. Chính sự mong manh ấy lại tạo nên sức hấp dẫn: khán giả không chỉ nghe mà còn chứng kiến.
Nhưng cùng với sự phát triển của công nghệ và sự thay đổi trong cách sản xuất và biểu diễn, sân khấu hôm nay đã khác. Hát nhép (cử động môi theo bản thu sẵn) và hát đè (hát thật nhưng dựa trên một lớp vocal đã được thu trước) dần trở thành những “giải pháp an toàn” được dùng mỗi ngày.
Trong nhiều chương trình, đặc biệt là các sự kiện lớn hoặc truyền hình trực tiếp, yếu tố kỹ thuật được đặt lên hàng đầu và giọng hát thật đôi khi bị xem như một rủi ro.
Điều đáng nói là không ít trường hợp hát nhép hay hát đè không hoàn toàn xuất phát từ sự thiếu trung thực của nghệ sĩ. Áp lực trình diễn đa năng – vừa hát, vừa nhảy vừa tương tác – khiến việc giữ ổn định giọng hát trở nên khó khăn hơn. Hệ thống âm thanh ở nhiều sân khấu chưa đồng bộ cũng là một rào cản.
Thêm vào đó là thực tế không ít ca sĩ trẻ nổi tiếng quá sớm, được đẩy lên sân khấu lớn trước khi kịp hoàn thiện kỹ năng thanh nhạc. Khi đứng trước hàng nghìn khán giả, lựa chọn dựa vào công nghệ đôi khi trở thành một phản xạ tự vệ.
Trước hết, cần một sự minh bạch rõ ràng hơn giữa người làm nghề và khán giả. Ca sĩ Đức Tuấn cho rằng khi một chương trình sử dụng hát đè hoặc playback vì lý do kỹ thuật, điều đó không nhất thiết phải bị che giấu.
Ngược lại, việc công bố hình thức biểu diễn có thể giúp khán giả thông hiểu và đưa ra lựa chọn phù hợp. “Minh bạch không làm giảm giá trị của nghệ sĩ mà giúp xây dựng niềm tin” – Đức Tuấn nói.
Bên cạnh đó, cần xác lập lại chuẩn mực cho các loại hình sân khấu. Với những live concert – nơi khán giả bỏ tiền để “nghe” một giọng hát mà họ mến mộ, việc hát nhép là điều không thể chấp nhận.
Thực tế đã chứng minh những nghệ sĩ kiên trì với hát live như Thanh Lam, Hồng Nhung, Quang Dũng, Mỹ Tâm, Tùng Dương, Võ Hạ Trâm, Hoàng Dũng, Phùng Khánh Linh… luôn có được vị trí đẹp, vững chắc trong lòng khán giả. Vị trí đó hẳn nhiên không phải nhờ sự hoàn hảo tuyệt đối mà nhờ cảm xúc thật.
Ở chiều ngược lại, ông Minh Đức – biên tập viên âm nhạc của VOV – cho rằng các chương trình mang tính trình diễn cao, kết hợp vũ đạo phức tạp hoàn toàn có thể sử dụng hát đè như một công cụ hỗ trợ, miễn là không đánh tráo khái niệm giữa “trình diễn” và “biểu diễn âm nhạc”.
Một giải pháp mang tính nền tảng khác nằm ở đào tạo. Nhạc trưởng Hoàng Điệp nhận định: “Trong một thị trường mà tốc độ nổi tiếng ngày càng nhanh, dễ dàng nhờ sự trợ giúp của công nghệ, việc đầu tư cho kỹ năng thanh nhạc thường bị xem nhẹ.
Tuy nhiên không có công nghệ nào có thể thay thế hoàn toàn nội lực của giọng hát. Việc xây dựng một hệ thống đào tạo bài bản, từ trường lớp đến công ty quản lý, là điều kiện tiên quyết nếu muốn nâng chuẩn biểu diễn trong dài hạn”.
Ca sĩ Mỹ Lệ cũng có cùng quan điểm này khi cho rằng đội ngũ ca sĩ cần trải qua quá trình đào tạo nhất định để hiểu được những ưu – khuyết trong giọng hát, đâu là sở trường – sở đoản để có những lựa chọn phù hợp trong phong cách âm nhạc và biểu diễn.
Chị nói: “Tôi từng xem vài chương trình truyền hình thực tế, nơi mà các ca sĩ bị “đẩy” vào thế phải trình diễn những sở đoản. Xem qua chương trình thu hình phát lại thấy vẫn ổn, thậm chí khá hay nhưng cũng tiết mục đó khi các bạn đem ra concert thì… ôi thôi “bể” hết!”.
Một điều quan trọng không kém là sự thay đổi trong tư duy sản xuất. Trong nhiều năm, sân khấu ca nhạc Việt Nam có xu hướng chạy theo hiệu ứng thị giác: màn hình LED lớn hơn, vũ đạo phức tạp hơn, dàn dựng hoành tráng hơn. Nhưng nếu âm nhạc, phần lõi của trải nghiệm, không được đầu tư tương xứng, mọi thứ còn lại chỉ là “nước sơn”.
Câu chuyện hát nhép vì vậy không chỉ là câu chuyện của một vài nghệ sĩ hay một vài sự cố. Đó là biểu hiện của một sự lệch pha của việc công nghệ đi quá nhanh, còn chuẩn mực nghề nghiệp chưa kịp điều chỉnh.
Có một thực tế khác, khán giả hôm nay cũng đang thay đổi. Họ không còn dễ dãi với những màn trình diễn “đẹp nhưng giả”.
Sự thành công của các concert thiên về live band của nhiều ca sĩ trẻ vừa qua: Bảo tàng của nuối tiếc – Vũ., Giữa muôn vạn tour – Phùng Khánh Linh, Xoay tròn – Hoàng Dũng… cho thấy nhu cầu trở về với giá trị thật, giọng hát thật vẫn luôn tồn tại, thậm chí ngày càng mạnh mẽ.
Suy cho cùng, âm nhạc không phải là một sản phẩm có thể “lắp ghép” hoàn toàn bằng công nghệ. Một bản thu có thể được chỉnh sửa đến mức hoàn hảo nhưng chỉ một khoảnh khắc live, nơi giọng hát rung lên vì cảm xúc, mới là thứ khiến khán giả nhớ lâu.
Khi sân khấu đánh mất giọng hát thật, nó không chỉ đánh mất một yếu tố kỹ thuật mà đánh mất chính linh hồn của mình. Và nếu muốn lấy lại niềm tin của khán giả, có lẽ điều đầu tiên cần làm không phải là thêm công nghệ mà là dũng cảm quay lại với điều giản dị nhất: cất cao tiếng hát và chấp nhận mọi rủi ro đi kèm.
Bởi chính trong những rủi ro ấy, âm nhạc mới thực sự sống (live).
Người đẹp nhận sự quan tâm của công chúng khi dự nhiều sự kiện đầu năm. Hôm 27/3, hàng trăm người hò reo, đợi LyLy hàng giờ tại một trung tâm thương mại để chụp ảnh cùng. Cô nói: "Nhiều năm vào showbiz, đây là khoảng thời gian tôi tận hưởng rõ nhất niềm hạnh phúc khi nhận được nhiều tình cảm của fan".
Ca sĩ cho biết sau tham gia Thỏ ơi của Trấn Thành, cô có thêm lượng người theo dõi, công việc thuận lợi khi đắt show hơn, nhận được sự tin tưởng của các thương hiệu, nhãn hàng. Trong phim, LyLy đóng Hải Linh - host một talkshow chuyện đời tư. Dự án lập kỷ lục doanh thu phòng vé dịp Tết Bính Ngọ - gần 450 tỷ đồng.
LyLy cảm ơn đạo diễn Trấn Thành vì trao cho cô cơ hội thử sức với điện ảnh sau 10 năm gia nhập làng giải trí. Người đẹp học hỏi đàn anh tác phong làm việc, sự say mê với nghề. Theo LyLy, trên phim trường Trấn Thành khó tính nhưng không phải để gây khó dễ cho đoàn mà muốn diễn viên tập trung cao độ, hoàn thành tốt các phân cảnh. "Nhờ sự nghiêm khắc của anh, tôi có thêm kinh nghiệm", LyLy nói thêm.
Cô nhìn nhận thành công đi kèm áp lực, buộc bản thân không ngừng trau dồi, học hỏi. Hiện LyLy chưa dám nhận danh xưng "diễn viên trăm tỷ" mà nhiều người đặt cho. "Để được công nhận thực lực trong bộ môn nghệ thuật thứ bảy, tôi cần thêm thời gian để rèn giũa. Tôi là tân binh của làng điện ảnh, còn nhiều thiếu sót cần cải thiện", cô cho hay.
Sắp tới, LyLy dự định theo học lớp đào tạo diễn xuất để phục vụ định hướng lâu dài. Với cô, khi đặt ra mục tiêu rõ ràng thì phải đầu tư thời gian, công sức thay dạo chơi. Ca sĩ không mong mọi người khen ngợi nhưng ít nhất trong mọi dự án tham gia bản thân phải cho khán giả thấy được sự nỗ lực, mới mẻ.
Hiện LyLy chọn cuộc sống bình dị, không đặt nặng hào quang hay phải nổi tiếng hơn ai bởi sẽ khiến bản thân áp lực. "Tôi lì đòn, lạc quan. Trước thử thách, tôi luôn bình tĩnh để tìm cách giải quyết", cô nói thêm.
Về đời sống tình cảm, LyLy đang hạnh phúc trong một mối quan hệ nhưng chưa công khai. Trong tình yêu, cô cho biết đặt lý trí, nguyên tắc lên cao. "Một khi người ấy ngoại tình, tôi chọn chấm dứt, không có chuyện tha thứ. Tôi không cần lý do, không nghe bất cứ lời giải thích nào", cô nói.
Người đẹp tên thật Nguyễn Hoàng Lan, quê Đà Nẵng. LyLy vào TP HCM lập nghiệp từ năm 2016, mưu sinh bằng công việc biểu diễn ở các quán cà phê. Năm 2018, cô được công chúng biết đến nhiều sau tham gia chương trình Sing My Song. Thành công của hit 24h với hơn 185 triệu lượt xem trên YouTube giúp LyLy đến gần hơn với công chúng.
Các sáng tác như Anh nhà ở đâu thế, Đen đá không đường (Amee thể hiện), Không sao mà em đây rồi (Suni Hạ Linh) giúp LyLy chứng tỏ sự đa năng trong âm nhạc. Năm 2024 và 2025, cô gây chú ý khi lần lượt tham gia show Our Song, Em xinh say hi.
Theo Page Six, Meghan Markle đang là người kiếm tiền chính trong gia đình Sussex và tình hình tài chính của họ đang khá eo hẹp.
Nữ công tước xứ Sussex được cho là đang tập trung mở rộng thương hiệu phong cách sống As Ever sau khi gần đây kết thúc hợp tác với Netflix. Trong khi đó, Hoàng tử Harry chủ yếu dành thời gian cho các hoạt động thiện nguyện - công việc được đánh giá cao về ý nghĩa nhưng không mang lại nhiều doanh thu.
"Mọi thứ đang khá căng thẳng về tiền bạc" - nguồn tin cho biết. Một nguồn khác nói với Page Six rằng Meghan Markle và Hoàng tử Harry cần ít nhất 6 triệu USD mỗi năm để chi trả các khoản vận hành cuộc sống tại khu dân cư siêu giàu Montecito, bang California (Mỹ).
Riêng chi phí an ninh riêng cho gia đình - bao gồm hai con là Hoàng tử Archie (7 tuổi) và Công chúa Lilibet (4 tuổi) - ngốn khoảng 3 triệu USD mỗi năm. Ngoài ra, cặp đôi còn phải thanh toán khoản vay thế chấp cho biệt thự trị giá 15 triệu USD của họ.
Dù vậy, Meghan Markle được cho là nhận sự hỗ trợ từ mạng lưới bạn bè nữ giàu có và có tầm ảnh hưởng, những người sẵn sàng giúp cô mở rộng hoạt động kinh doanh.
Tháng trước, Meghan Markle cũng tham gia nền tảng khám phá thời trang ứng dụng AI OneOff với vai trò vừa là nhà đầu tư vừa là gương mặt nổi bật. Trên nền tảng này, người dùng có thể xem và mua các "bộ sưu tập tuyển chọn độc quyền" từ tủ đồ cá nhân của cô.
Meghan Markle gia nhập OneOff cùng các nhà đầu tư và người nổi tiếng khác như Suki Waterhouse, Emma Chamberlain, Kate Hudson và Shay Mitchell.
Động thái này cho phép người hâm mộ mua sắm các trang phục Meghan Markle từng mặc, bao gồm cả những bộ đồ trong chuyến công du Úc gần đây. Tuy nhiên, việc cô nhận phần trăm doanh thu từ doanh số bán hàng cũng vấp phải chỉ trích, khi một số ý kiến cho rằng Meghan Markle đang ưu tiên lợi nhuận hơn các hoạt động thiện nguyện.
Thực tế, hơn 20 sản phẩm mà cô diện trong chuyến đi Úc đã nhanh chóng "cháy hàng". Đồng sáng lập kiêm CEO của nền tảng OneOff, Emir Talu, nói với WWD rằng: "OneOff đã vượt mốc hơn 1 triệu lượt xem các bộ trang phục trên nền tảng chỉ trong ba ngày đầu tiên kể từ khi Meghan Markle ra mắt trang cá nhân".
Trong thời gian ở Úc, Meghan cũng tổ chức một kỳ nghỉ cuối tuần dành cho phái nữ. Khách tham dự phải trả tới 3.199 USD để tham gia sự kiện Her Best Life Retreat tại Coogee, Sydney, dù cô chỉ xuất hiện khoảng hai giờ đồng hồ.
Netflix và Meghan Markle đã chấm dứt quan hệ hợp tác với thương hiệu As Ever vào tháng 4, sau khi Page Six tiết lộ chương trình ăn theo thương hiệu của cô, With Love, Meghan, sẽ không trở lại với mùa thứ ba.
Về phần mình, Hoàng tử Harry được cho là hy vọng có thể đưa gia đình trở lại Anh vào tháng 7 tới để tham dự sự kiện đếm ngược một năm trước kỳ 2027 Invictus Games tại Birmingham, với điều kiện Chính phủ Anh chấp thuận cung cấp an ninh cho gia đình anh trong thời gian ở quê nhà.
Nhưng với Thư Kỳ, bước sang tuổi 50, cô vẫn không chỉ vẫn cho người đời chiêm ngưỡng, mà còn để họ chiêm ngưỡng thêm những khía cạnh khác của bản thân.
Nữ hài, bộ phim giúp cô giành giải Đạo diễn xuất sắc tại LHP Busan năm 2025, lấy bối cảnh một thị trấn nhỏ Đài Loan thập niên 80. Cô bé Tiểu Lệ lớn lên trong gia đình có cha làm thợ máy, mẹ làm thợ cắt tóc gội đầu. Ngày ngày cô cùng em gái đến trường rồi lại trở về, đi qua cây cầu Cơ Long.
Cô bé sống trong hai thế giới: thế giới thực tại của sự nghèo khó, của bạo lực mà cha trút lên mẹ và những lời mắng nhiếc mà mẹ trút lên cô; thế giới mộng mơ nơi cô ngắm nhìn thiên nhiên, tự tìm niềm vui trong sự cô độc, trong mộng ước, trong tình bạn mới chớm cùng một người bạn gái mới chuyển tới trường.
Trailer Girl - phim đầu tay của đạo diễn Thư Kỳ
Đó là một bộ phim tri ân quá khứ. Ta thấy Thư Kỳ tri ân những người thầy của mình: tri ân Hầu Hiếu Hiền - người đạo diễn đã mang cô đến phim nghệ thuật, tri ân Trương Quốc Vinh - người anh luôn nâng đỡ cô vào buổi đầu sự nghiệp. Nhưng không chỉ tri ân những điều tốt đẹp, cô tri ân cả nỗi đau và cả những vết thương.
Thư Kỳ làm ta nhớ tới François Truffaut. Phim dài đầu tay của ông là Les quatre cents coups cũng có tính tiểu sử, cũng về một đứa trẻ sinh ra trong gia đình phức tạp, cũng bị xã hội thờ ơ, ghẻ lạnh, gạt ra bên lề, cũng trốn học, cũng dạt trôi, cũng tự do, mộng mơ, buồn bã.
Người ta bảo đỉnh cao điện ảnh Truffaut là sự dịu dàng của ông với nhân vật. Có lẽ ta cũng thấy sự dịu dàng ấy ở Thư Kỳ. Cô chân thật và dịu dàng kể câu chuyện đời mình. Cô dùng sự nữ tính, thi tính để làm hòa cùng quá khứ.
Ở một cảnh phim, ta thấy bóng bàn tay của người cha đen ngòm như con nhện khổng lồ giăng ngoài tủ quần áo. Ở cảnh phim khác, ta thấy một trái bóng bay đỏ vút lên từ cặp đi học của cô em gái. Dù là nỗi sợ hãi, sự bất an hay sự lãng mạn, sự mộng mơ, trong phim của Thư Kỳ đều đẹp đẽ lạ lùng.
Cô kể chuyện thiếu nữ lần đầu hút thuốc, lần đầu ngồi sau xe máy của mấy cậu choai choai chở lên núi đi chơi, lần đầu tô son, lần đầu diện quần áo đẹp. Tất cả đều với sự nhạy cảm chỉ có thể tìm ở một người phụ nữ, một người phụ nữ đã đủ trưởng thành để nhìn lại đời mình, đầy nhân hậu, đầy thứ tha.
Một bộ phim khiến ta yêu trái tim của người làm ra nó. Phải có một trái tim đẹp lắm thì mới có thể nhìn lại quá khứ một cách nhân hậu như vậy.
Cùng trong năm ngoái, Thư Kỳ trở lại với diễn xuất qua một tác phẩm arthouse (phim nghệ thuật) xuất sắc của đạo diễn Tất Cống: Thời đại cuồng dã.
Bộ phim kể về một thế giới giả tưởng, nơi con người đã đạt đến sự bất tử. Và cái giá phải trả cho việc không bao giờ chết, đó là con người cũng không bao giờ mơ nữa.
Nhưng trong thế giới mà giấc mơ tuyệt diệt, vẫn có những kẻ chấp mê. Họ vẫn bám vào giấc mơ, và họ chạy trốn, cư trú trong những giấc mơ lớn nhất của nhân loại - những thước phim điện ảnh. Và rồi lại có những người được giao cho việc truy lùng họ.
Thư Kỳ vào vai một người phụ nữ truy tầm những kẻ vẫn mơ. Phim gồm sáu phần, năm phần đầu lần lượt theo năm giác quan - thị giác, thính giác, vị giác, khứu giác, xúc giác - và một chương kết. Thư Kỳ chỉ xuất hiện khá hạn chế ở hai chương đầu và cuối của phim, nhưng từng khung hình của cô đều đạt đến sự hoàn hảo về mặt thị giác.
Thời đại cuồng dã là một bảo tàng nghệ thuật, một phòng trưng bày đương đại, một tác phẩm siêu thực không dành cho số đông. Và Thư Kỳ giống như người dẫn dắt ta bước vào thế giới hư ảo ấy.
Ở một phân cảnh đầu phim, Thư Kỳ đứng trước ô cửa rợp đầy bồ câu, rồi Thư Kỳ trèo lên một cỗ máy phóng đại, điều tra tấm ảnh của kẻ nằm mơ mà cô đang tìm kiếm.
Cô đi vào một kỹ viện với kiến trúc như một lâu đài Đức trong điện ảnh thời kỳ chủ nghĩa biểu hiện những năm 1920, bò qua vô vàn cánh cửa và bước vào những không gian ảo mị.
Nghĩa là ở tuổi 50, Thư Kỳ vẫn chẳng ngại ngần nhận lời tham gia một tác phẩm với tính thể nghiệm cao đến vậy, đòi hỏi ở người diễn viên nhiều trí tưởng tượng quái đản và siêu việt đến vậy.
Hình ảnh Thư Kỳ "phẫu thuật" kẻ nằm mơ sau một tấm rèm đỏ, lấy ra từ người y những cuộn phim giấu kỹ bên trong, xem từng cuộn phim ấy, và rồi giúp y khâu vá lại cái mặt nạ trắng sứt sẹo, rồi đẩy y qua một cánh cổng đỏ dẫn tới một vùng không gian vũ trụ vô biên là một trong những cảnh phim quái dị nhất mà cũng mê hoặc nhất của năm qua.
Là người truy bắt, cuối cùng, nhân vật của Thư Kỳ nảy sinh một sự cảm thương cho kẻ nằm mơ. Một vai diễn với rất ít thời lượng lên sóng, nhưng dường như có hết tất cả những điều ta yêu ở chính Thư Kỳ: sự tò mò, sự bền bỉ, sự dịu dàng, sự thấu hiểu.
Cũng như nhân vật đi qua những cánh cửa kỳ ảo dù chẳng biết dẫn tới đâu, Thư Kỳ tuổi 50 vẫn đang đi qua những cánh cửa mới, ai biết được sẽ còn dẫn cô tới điều gì.