Không phải ngẫu nhiên mà Sở Văn hóa và Thể thao TP.HCM ban hành văn bản yêu cầu tăng cường kỷ cương, đảm bảo tính trung thực trong hoạt động biểu diễn nghệ thuật.
Động thái này đến vào một thời điểm nhạy cảm khi câu chuyện hát nhép, hát đè – vốn tồn tại âm ỉ nhiều năm – đang trở lại như một điểm nóng, buộc người làm nghề lẫn công chúng phải nhìn thẳng vào một câu hỏi cốt lõi: Rốt cuộc khán giả đang được nghe gì trên một sân khấu được gọi là “live”?
Sân khấu ca nhạc từng là nơi giọng hát ở vị trí trung tâm. Một ca sĩ cất giọng và thành bại được quyết định ngay trong khoảnh khắc ấy. Không có lớp đệm kỹ thuật nào đủ dày để che giấu sự chênh phô, cũng không có công cụ nào đủ mạnh để “cứu” một màn trình diễn thiếu nội lực. Chính sự mong manh ấy lại tạo nên sức hấp dẫn: khán giả không chỉ nghe mà còn chứng kiến.
Nhưng cùng với sự phát triển của công nghệ và sự thay đổi trong cách sản xuất và biểu diễn, sân khấu hôm nay đã khác. Hát nhép (cử động môi theo bản thu sẵn) và hát đè (hát thật nhưng dựa trên một lớp vocal đã được thu trước) dần trở thành những “giải pháp an toàn” được dùng mỗi ngày.
Trong nhiều chương trình, đặc biệt là các sự kiện lớn hoặc truyền hình trực tiếp, yếu tố kỹ thuật được đặt lên hàng đầu và giọng hát thật đôi khi bị xem như một rủi ro.
Điều đáng nói là không ít trường hợp hát nhép hay hát đè không hoàn toàn xuất phát từ sự thiếu trung thực của nghệ sĩ. Áp lực trình diễn đa năng – vừa hát, vừa nhảy vừa tương tác – khiến việc giữ ổn định giọng hát trở nên khó khăn hơn. Hệ thống âm thanh ở nhiều sân khấu chưa đồng bộ cũng là một rào cản.
Thêm vào đó là thực tế không ít ca sĩ trẻ nổi tiếng quá sớm, được đẩy lên sân khấu lớn trước khi kịp hoàn thiện kỹ năng thanh nhạc. Khi đứng trước hàng nghìn khán giả, lựa chọn dựa vào công nghệ đôi khi trở thành một phản xạ tự vệ.
Trước hết, cần một sự minh bạch rõ ràng hơn giữa người làm nghề và khán giả. Ca sĩ Đức Tuấn cho rằng khi một chương trình sử dụng hát đè hoặc playback vì lý do kỹ thuật, điều đó không nhất thiết phải bị che giấu.
Ngược lại, việc công bố hình thức biểu diễn có thể giúp khán giả thông hiểu và đưa ra lựa chọn phù hợp. “Minh bạch không làm giảm giá trị của nghệ sĩ mà giúp xây dựng niềm tin” – Đức Tuấn nói.
Bên cạnh đó, cần xác lập lại chuẩn mực cho các loại hình sân khấu. Với những live concert – nơi khán giả bỏ tiền để “nghe” một giọng hát mà họ mến mộ, việc hát nhép là điều không thể chấp nhận.
Thực tế đã chứng minh những nghệ sĩ kiên trì với hát live như Thanh Lam, Hồng Nhung, Quang Dũng, Mỹ Tâm, Tùng Dương, Võ Hạ Trâm, Hoàng Dũng, Phùng Khánh Linh… luôn có được vị trí đẹp, vững chắc trong lòng khán giả. Vị trí đó hẳn nhiên không phải nhờ sự hoàn hảo tuyệt đối mà nhờ cảm xúc thật.
Ở chiều ngược lại, ông Minh Đức – biên tập viên âm nhạc của VOV – cho rằng các chương trình mang tính trình diễn cao, kết hợp vũ đạo phức tạp hoàn toàn có thể sử dụng hát đè như một công cụ hỗ trợ, miễn là không đánh tráo khái niệm giữa “trình diễn” và “biểu diễn âm nhạc”.
Một giải pháp mang tính nền tảng khác nằm ở đào tạo. Nhạc trưởng Hoàng Điệp nhận định: “Trong một thị trường mà tốc độ nổi tiếng ngày càng nhanh, dễ dàng nhờ sự trợ giúp của công nghệ, việc đầu tư cho kỹ năng thanh nhạc thường bị xem nhẹ.
Tuy nhiên không có công nghệ nào có thể thay thế hoàn toàn nội lực của giọng hát. Việc xây dựng một hệ thống đào tạo bài bản, từ trường lớp đến công ty quản lý, là điều kiện tiên quyết nếu muốn nâng chuẩn biểu diễn trong dài hạn”.
Ca sĩ Mỹ Lệ cũng có cùng quan điểm này khi cho rằng đội ngũ ca sĩ cần trải qua quá trình đào tạo nhất định để hiểu được những ưu – khuyết trong giọng hát, đâu là sở trường – sở đoản để có những lựa chọn phù hợp trong phong cách âm nhạc và biểu diễn.
Chị nói: “Tôi từng xem vài chương trình truyền hình thực tế, nơi mà các ca sĩ bị “đẩy” vào thế phải trình diễn những sở đoản. Xem qua chương trình thu hình phát lại thấy vẫn ổn, thậm chí khá hay nhưng cũng tiết mục đó khi các bạn đem ra concert thì… ôi thôi “bể” hết!”.
Một điều quan trọng không kém là sự thay đổi trong tư duy sản xuất. Trong nhiều năm, sân khấu ca nhạc Việt Nam có xu hướng chạy theo hiệu ứng thị giác: màn hình LED lớn hơn, vũ đạo phức tạp hơn, dàn dựng hoành tráng hơn. Nhưng nếu âm nhạc, phần lõi của trải nghiệm, không được đầu tư tương xứng, mọi thứ còn lại chỉ là “nước sơn”.
Câu chuyện hát nhép vì vậy không chỉ là câu chuyện của một vài nghệ sĩ hay một vài sự cố. Đó là biểu hiện của một sự lệch pha của việc công nghệ đi quá nhanh, còn chuẩn mực nghề nghiệp chưa kịp điều chỉnh.
Có một thực tế khác, khán giả hôm nay cũng đang thay đổi. Họ không còn dễ dãi với những màn trình diễn “đẹp nhưng giả”.
Sự thành công của các concert thiên về live band của nhiều ca sĩ trẻ vừa qua: Bảo tàng của nuối tiếc – Vũ., Giữa muôn vạn tour – Phùng Khánh Linh, Xoay tròn – Hoàng Dũng… cho thấy nhu cầu trở về với giá trị thật, giọng hát thật vẫn luôn tồn tại, thậm chí ngày càng mạnh mẽ.
Suy cho cùng, âm nhạc không phải là một sản phẩm có thể “lắp ghép” hoàn toàn bằng công nghệ. Một bản thu có thể được chỉnh sửa đến mức hoàn hảo nhưng chỉ một khoảnh khắc live, nơi giọng hát rung lên vì cảm xúc, mới là thứ khiến khán giả nhớ lâu.
Khi sân khấu đánh mất giọng hát thật, nó không chỉ đánh mất một yếu tố kỹ thuật mà đánh mất chính linh hồn của mình. Và nếu muốn lấy lại niềm tin của khán giả, có lẽ điều đầu tiên cần làm không phải là thêm công nghệ mà là dũng cảm quay lại với điều giản dị nhất: cất cao tiếng hát và chấp nhận mọi rủi ro đi kèm.
Bởi chính trong những rủi ro ấy, âm nhạc mới thực sự sống (live).
Theo trang Dahe Bao, Mẹ đến từ trại giam dự kiến ra rạp từ ngày 30/5 song phải ngưng lại. Phim do Tần Hiểu Vũ đạo diễn kiêm biên kịch, diễn viên chính là Triệu Tiêu Hoằng (tên thật Triệu Hiểu Hồng), cựu tù nhân. Tác phẩm cải biên chuyện đời của Tiêu Hoằng.
Tác phẩm từng mở một số suất chiếu sớm, một bộ phận khán giả cho rằng nội dung sai lệch so với sự thật, mang yếu tố "thi vị hóa tội phạm". Fanpage của bộ phim từng đăng bài quảng bá: "Sự kiên trì của chị đã là hào quang. Cảm ơn chị diễn 10 năm cuộc đời cho chúng tôi thấy. Cảm ơn chị, trong những lúc đau đớn nhất, vẫn nghĩ đến thắp sáng cho người khác". Từ khi êkíp công bố dịp phát hành, nhiều khán giả kêu gọi tẩy chay phim.
Chủ đề Mẹ đến từ trại giam thu hút hơn 500 triệu lượt xem và hàng trăm nghìn bình luận trên Weibo. Phần lớn khán giả cho biết tẩy chay bộ phim. Diễn viên Diêu Thần từng chia sẻ thông tin phim và nhận xét: "Màn diễn xuất dũng cảm nhất". Hôm 18/5, cô xóa bài đăng, xin lỗi công chúng vì "thiếu hiểu biết về bối cảnh bộ phim".
Năm 2009, sau nhiều mâu thuẫn với chồng, Triệu Tiêu Hoằng đâm chết chồng bằng dao gọt trái cây. Tòa án tuyên Triệu Tiêu Hoằng tội cố ý gây thương tích dẫn đến chết người. Do bị can đầu thú, gọi cấp cứu cho nạn nhân sau khi gây án, tòa tuyên bị cáo 15 năm tù. Nhờ cải tạo tốt, Triệu Tiêu Hoằng được khoan hồng, ra tù năm 2019.
Phim Mẹ đến từ trại giam mô tả nguyên nhân dẫn đến án mạng là Liêu Hồng "bị bạo hành trường kỳ, dẫn đến tâm lý tự vệ, phản kháng". Sau khi ra tù, Liêu Hồng được mẹ chồng tha thứ, cô nỗ lực tái hòa nhập cộng đồng, hàn gắn tình cảm với con trai.
Các nhân vật chủ chốt của phim đều liên quan vụ án. Mẹ chồng và con trai của Triệu Tiêu Hoằng đều góp mặt ở tác phẩm. Theo bản án ngoài đời thực, trước đây Triệu Tiêu Hoằng không chứng minh được cô bị bạo hành.
Theo thông tin công khai trên trang web của Cục điện ảnh Trung Quốc, dự án được cấp phép năm 2021, nhưng đạo diễn Tần Hiểu Vũ từng cho biết chuẩn bị ghi hình từ năm 2018. Đoàn phim trải qua nhiều khó khăn mới có thể được phép vào trại giam làm việc.
Ban đầu, Tần Hiểu Vũ lấy lý do "làm phim tài liệu" để xin cấp phép. Sau khi tiếp xúc với Triệu Tiêu Hoằng, ông cảm thấy câu chuyện của cô nên được kể theo hình thức phim điện ảnh hơn là trong khuôn mẫu phim tài liệu. Vì thế, Tần Hiểu Vũ quay song song hai bản, tài liệu và phim điện ảnh. Lúc bấm máy, Triệu Tiêu Hoằng chưa mãn hạn tù.
Nhiều luật sư của Trung Quốc lên tiếng về bộ phim. Trên Ifeng, ông Châu Triệu Thành, một luật sư ở Bắc Kinh, cho biết luật pháp quy định tù nhân không được phép tham gia các hoạt động biểu diễn thương mại công khai, bao gồm diễn xuất cho các hãng phim, đài truyền hình. Các hãng phim, đài truyền hình đều không được phép sản xuất và phân phối ấn phẩm nghe nhìn do phạm nhân đang thụ án biểu diễn.
Ngoài ra, mọi hoạt động ghi hình trong tù, nếu có, đều chỉ mang mục đích giáo dục và cải tạo, không thể dùng trong thương mại.
Luật sư Phó Kiện ở tỉnh Hà Nam nhận định đơn vị sản xuất rơi vào trường hợp "lừa dối lấy giấy phép hành chính" nếu làm phim thương mại trên danh nghĩa quay phim tài liệu. Mặt khác, êkíp cũng vi phạm quy trình trong sản xuất phim vì bấm máy năm 2019 nhưng tới năm 2021 mới hoàn thành thủ tục đăng ký với cơ quan chức năng.
Theo luật sư Châu Triệu Thành, khai thác nỗi đau bị bạo hành của phụ nữ, con đường họ tái hòa nhập xã hội của cựu tù nhân là chủ đề đáng khích lệ, nhưng sáng tạo nghệ thuật cần tuân thủ khung luật pháp.
Các tài khoản mạng xã hội của Triệu Tiêu Hoằng hiện bị gỡ hoặc bị cấm đăng bài. Nền tảng hiển thị: "Tài khoản này vi phạm luật pháp hoặc vi phạm quy định của mạng xã hội, hiện không thể theo dõi".
Trước đó, phim được công chiếu tại Liên hoan phim quốc tế San Sebastian (Tây Ban Nha) hồi tháng 9/2025, Triệu Tiêu Hoằng nhận giải Nữ diễn viên chính xuất sắc. Nhưng bấy giờ, đơn vị sản xuất chưa quảng bá phim tại Trung Quốc, vì thế không mấy gây chú ý.
Theo The Hollywood Reporter, Netflix xác nhận sẽ phối hợp cùng AEG Presents để tổ chức tour concert toàn cầu dành cho K-pop Demon Hunters, phim hoạt hình đang giữ kỷ lục lượt xem cao nhất trên nền tảng này.
Thông báo về tour concert toàn cầu của K-pop Demon Hunters được đưa ra trong khuôn khổ sự kiện Upfront 2026 của Netflix. Tour diễn được thực hiện cùng AEG Presents, đơn vị có kinh nghiệm tổ chức nhiều chương trình quy mô lớn trong lĩnh vực K-pop.
Dự án được mô tả là một "trải nghiệm trực tiếp" đưa các yếu tố của bộ phim từng đoạt giải Oscar trở nên sống động. Tuy nhiên, tại thời điểm công bố, Netflix chưa xác nhận cụ thể hình thức biểu diễn cũng như danh sách nghệ sĩ tham gia.
Người hâm mộ hiện chỉ có thể đăng ký vào danh sách chờ để nhận thông tin cập nhật về địa điểm, lịch trình và thời điểm mở bán vé, các chi tiết này dự kiến được công bố trong năm nay.
Ra mắt vào tháng 6-2025, K-pop Demon Hunters gặt hái thành công rực rỡ, trở thành một trong những phim có lượt xem cao nhất lịch sử Netflix với hàng trăm triệu lượt tiếp cận. Phim do Sony Pictures Animation sản xuất, đồng thời được ghi nhận giành nhiều giải thưởng lớn, bao gồm các hạng mục tại Oscar.
Song song với kế hoạch tour diễn, Netflix cũng đã xác nhận đang phát triển phần phim tiếp theo của K-pop Demon Hunters, với sự trở lại của đạo diễn Maggie Kang và Chris Appelhans cùng Sony Pictures Animation.
Tuy nhiên, theo Forbes, vẫn tồn tại một số câu hỏi chưa được làm rõ liên quan đến định dạng của tour diễn. Một trong những điểm được đặt ra là khả năng tham gia của các ca sĩ EJAE, Audrey Nuna và Rei Ami.
Forbes cho biết đến hiện tại chưa có xác nhận chính thức về việc các giọng ca này có tham gia tour diễn hay không. Điều này khiến nhiều khán giả lo ngại, bởi nhóm HUNTR/X trong phim gắn liền với các màn trình diễn âm nhạc vốn là yếu tố trung tâm của phim.
Bên cạnh đó, Fobes cũng đặt vấn đề về nội dung chương trình khi danh sách ca khúc chính thức từ phim hiện không quá nhiều, chỉ gồm các bài như Golden, How It's Done, Takedown, What it Sounds Like...
Tổng thời lượng âm nhạc hiện hữu được cho là chưa đủ để tạo nên một chương trình concert theo mô hình truyền thống.
Một khả năng được Forbes đề cập là việc sử dụng mô hình concert ảo, trong đó các nhân vật hoạt hình có thể được tái hiện bằng công nghệ trình chiếu hoặc hình thức sân khấu kỹ thuật số. Tuy nhiên, Netflix chưa đưa ra xác nhận nào về hướng triển khai này.
Làn sóng làm phim bằng trí tuệ nhân tạo (AI) tiếp tục thu hút sự chú ý tại Trung Quốc khi dự án phim ngắn Zombie Scavenger (tạm dịch: Người dọn xác sống) bất ngờ trở thành hiện tượng trên mạng xã hội.
Theo Tahou và Sina, tác phẩm dài 3 phút 34 giây nhanh chóng lan truyền trên các nền tảng video nhờ phần hình ảnh mang màu sắc điện ảnh cùng chủ đề hậu tận thế. Phim đạt hơn 12 triệu lượt xem trên nền tảng X và các mạng xã hội quốc tế chỉ sau vài ngày đăng tải.
Theo Dushi shibao, dự án do nhà sáng tạo nội dung người Trung Quốc có biệt danh Mx-Shell thực hiện trong khoảng 10 ngày với kinh phí khoảng 3.000 nhân dân tệ. Dù chi phí thấp hơn đáng kể so với các sản phẩm truyền thống, phim vẫn gây chú ý nhờ những cảnh quay điện ảnh, mô phỏng thế giới bị xác sống tàn phá.
Không ít khán giả nhận xét phần hình ảnh của phim giống trailer game hoặc phim điện ảnh hơn là sản phẩm AI nghiệp dư.
Bên cạnh lượt xem lớn trên mạng xã hội quốc tế, phiên bản đăng tải trên Bilibili hiện cũng thu hút khoảng 1,35 triệu lượt xem cùng hơn 147.000 lượt thích. Một số đoạn cắt từ phim tiếp tục được chia sẻ rộng rãi trên Douyin và nhiều nền tảng video ngắn khác.
Theo Sina, dự án này còn gây chú ý khi nhà sản xuất công nghệ AI tại Hollywood PJ Ace được cho là đã tìm cách liên hệ với tác giả sau khi xem phim. Thông tin trên làm dấy lên nhiều bàn luận về khả năng các nhà sáng tạo nội dung AI Trung Quốc có thể tiếp cận thị trường quốc tế trong tương lai.
Sự lan truyền của Zombie Scavenger được xem là ví dụ điển hình cho xu hướng làm phim bằng AI đang phát triển mạnh tại Trung Quốc. Thay vì cần ê kíp đông người, thiết bị đắt đỏ và quá trình hậu kỳ kéo dài, nhiều nhà sáng tạo hiện có thể dùng AI để tạo nhân vật, bối cảnh và hiệu ứng hình ảnh chỉ trong thời gian ngắn.
Trên nền tảng Bilibili, hàng loạt video AI theo phong cách cổ trang, viễn tưởng hoặc kinh dị liên tục xuất hiện thời gian qua. Một số sản phẩm gây chú ý nhờ khả năng mô phỏng chuyển động máy quay, hiệu ứng cháy nổ hay chiến đấu với chất lượng vượt ngoài kỳ vọng của khán giả.
Trước đó, Sina và 36Kr từng đăng tải nhiều bài viết về làn sóng làm phim ngắn bằng AI tại Trung Quốc. Các nền tảng này cho rằng công nghệ AI đang mở ra cơ hội lớn cho những nhà làm phim độc lập, đặc biệt ở các thể loại đòi hỏi kỹ xảo cao như khoa học viễn tưởng.
Tuy nhiên, sự phát triển nhanh chóng của AI trong lĩnh vực điện ảnh cũng kéo theo không ít tranh cãi. Một số ý kiến lo ngại AI có thể ảnh hưởng đến công việc của họa sĩ, chuyên gia kỹ xảo, biên tập viên hoặc nhân sự hậu kỳ truyền thống. Ngoài ra, vấn đề bản quyền hình ảnh và tính sáng tạo của nội dung do AI tạo ra cũng tiếp tục gây tranh luận trong ngành giải trí.
Dù vậy, giới chuyên môn cho rằng AI hiện vẫn chưa thể thay thế hoàn toàn con người trong việc kể chuyện hay xây dựng cảm xúc nhân vật. Nhiều sản phẩm AI vẫn bộc lộ hạn chế ở phần biểu cảm, chuyển động hoặc tính logic trong kịch bản.
Hiện ê kíp thực hiện Zombie Scavenger chưa công bố kế hoạch mở rộng dự án thành phim dài tập hoặc điện ảnh. Tuy nhiên, thành công bước đầu của tác phẩm đang cho thấy tiềm năng phát triển của thị trường phim AI tại Trung Quốc trong thời gian tới.