Với hơn 17 năm giảng dạy, nữ doanh nhân gốc Việt không chỉ xây dựng sự nghiệp riêng mà còn truyền cảm hứng mạnh mẽ cho thế hệ trẻ, đặc biệt là phụ nữ Việt Nam, dám ước mơ và theo đuổi mục tiêu lớn.
Qua nhiều năm học tập và làm việc không ngừng nghỉ, vượt qua rào cản ngôn ngữ, tài chính và văn hóa nơi xứ người, Cathy Trịnh từng bước khẳng định vị trí của mình với nhiều vai trò: giảng viên ngành kinh doanh tại Tarrant County College, chuyên gia ngân hàng trong lĩnh vực cho vay thương mại, nhà tư vấn hỗ trợ hàng trăm doanh nghiệp khởi nghiệp và là người sáng lập Trinh Consulting Group LLC.
Dù lịch làm việc rất dày đặc, Cathy Trịnh vẫn sẵn sàng dành thời gian chia sẻ cởi mở về hành trình nhiều chông gai của mình.
PV: Xin chào chị. Chị có thể chia sẻ về hành trình từ Việt Nam sang Mỹ và những bước khởi đầu của mình?
Cathy Trịnh: Tôi lớn lên ở An Hòa cách trung tâm thành phố Huế khoảng 20 cây số. Tuổi thơ không có nhiều lựa chọn nhưng tôi may mắn có được sự giáo dục đầy đủ bởi gia đình luôn tin rằng chỉ có học mới thay đổi được cuộc đời mình.
Những cuốn sách mượn từ người thân đã mở ra cho tôi một thế giới khác và từ đó tôi mơ được đi ra ngoài, được học MBA, được sống một cuộc đời khác.
Năm 2002, tôi đến Mỹ với 300 USD trong tay. Không nhiều người thân, không mối quan hệ. Những ngày đầu không phải “giấc mơ Mỹ” mà là thực tế rất khắc nghiệt. Tôi đã làm nail, bán hàng, làm đủ việc để tồn tại. Có thời điểm tôi nộp hàng trăm hồ sơ xin việc nhưng không nhận được phản hồi. Tôi nhận ra rào cản lớn không chỉ là kinh nghiệm mà còn là ngôn ngữ và cách mình thể hiện.
“Có phải mình không đủ giỏi? Hay chỉ vì mình không thuộc về nơi này?”, tôi đã từng tự hỏi như vậy.
Nhưng tôi không dừng lại. Khi có cơ hội làm việc theo chiết khấu trong một công ty cho vay, tôi liền nắm lấy. Và từ đó, tôi bước vào ngành ngân hàng, rồi được thăng chức chỉ sau vài tháng làm việc.
Nhìn lại chặng đường của mình, tôi hiểu rằng: “Xuất phát điểm không quyết định tương lai. Điều quan trọng là mình không bỏ cuộc trong những ngày khó khăn nhất”.
Và rồi hành trình xây dựng sự nghiệp của chị diễn ra như thế nào?
Sự nghiệp của tôi không phải là đường thẳng. Có lúc lên rất cao, nhưng cũng có lúc rơi rất sâu.
Tôi từng làm đến vị trí vice president của một ngân hàng tư nhân và theo học Executive MBA – một giấc mơ từ nhỏ. Nhưng năm 2008, khủng hoảng tài chính khiến tôi mất việc và mang khoản nợ gần 100.000 USD. Đó không chỉ là mất việc mà còn là mất niềm tin vào cuộc sống.
Tôi từng nghĩ: “Mình đã làm đúng mọi thứ, vậy tại sao vẫn thất bại?”. Sau đó tôi nhận ra, có lẽ mình cần hỏi câu hỏi khác: “Điều gì thật sự phù hợp với kỹ năng của mình?” và cuối cùng tôi tìm thấy câu trả lời: giáo dục và tư vấn.
Trong hơn 17 năm giảng dạy với hơn 12 năm tư vấn, tôi không chỉ xây dựng sự nghiệp mà còn tìm thấy ý nghĩa cuộc sống khi có thể giúp người khác phát triển.
Khi hỗ trợ các doanh nghiệp khởi nghiệp ở Mỹ, đặc biệt là các doanh nghiệp do có chủ sở hữu là người Mỹ gốc Việt, chị thường gặp khó khăn gì?
Không phải vốn. Mà là nỗi sợ. Nhiều doanh nhân Việt rất giỏi, rất chăm chỉ nhưng họ sợ mở rộng, sợ thất bại và sâu bên trong là cảm giác mình chưa đủ. Tôi quá hiểu điều đó vì tôi đã từng trải qua. Vì vậy, khi làm việc với họ, tôi không chỉ xây dựng chiến lược kinh doanh mà tôi giúp họ xây dựng lại niềm tin vào chính mình.
Khi một người thay đổi cách họ nhìn bản thân, họ sẽ dám nghĩ lớn hơn và hành động khác đi. Khi đó, doanh nghiệp cũng thay đổi theo.
Chị cân bằng giữa sự nghiệp và gia đình như thế nào?
Tôi tin ai cũng có 24 giờ như nhau. Vấn đề là mình ưu tiên điều gì. Với tôi, gia đình luôn là số một bắt đầu từ hôn nhân, sau đó là con cái, sức khỏe, rồi mới đến sự nghiệp. Tôi đã từ chối nhiều cơ hội lớn vì không phù hợp với giá trị sống của mình.
Thành công không chỉ là đo lường những gì mình đạt được mà là mình có ai đi cùng trên hành trình đó.
Chị gửi gắm điều gì đến thế hệ trẻ Việt Nam đang chuẩn bị khởi nghiệp, đặc biệt là các bạn nữ?
Hãy tìm con đường phù hợp với chính mình đó là nơi giao nhau giữa điều bạn giỏi, điều bạn yêu thích và điều xã hội cần. Và hãy chọn môi trường, cộng đồng, cũng như người đồng hành thật kỹ lưỡng.
Đặc biệt với các bạn nữ ở Việt Nam, bạn không cần phải chọn giữa sự nghiệp và gia đình mà có thể tạo con đường riêng của mình.
Và điều quan trọng nhất là “xuất phát điểm không định nghĩa bạn. Chính sự kiên trì và niềm tin mới là điều thay đổi cuộc đời”…
15 giờ ngày 15.4, khi dòng xe cộ bắt đầu đông đúc cuốn theo nhịp hối hả quen thuộc của Hà Nội cuối giờ chiều, tại căn nhà nhỏ trên mặt đường phố Yên Phụ, anh Nguyễn Văn Thành (48 tuổi, quê xã Xuân Lãng, tỉnh Phú Thọ) bắt đầu bê thùng hàng chứa nguyên liệu cuốn bánh bò bía đặt trên chiếc xe đạp điện trước cửa. Một ngày mưu sinh bắt đầu, không ồn ào, không báo trước.
Quán vừa mở được vài phút đã đông khách ghé qua, người mua một chiếc ăn lót dạ, người gọi vài chiếc mang về. Không cần gọi mời, cũng chẳng cần biển hiệu, chiếc xe bò bía nhỏ vẫn tự nhiên giữ chân người ta lại.
Đứng cạnh chiếc xe đạp điện, anh Thành gần như không có thời gian ngơi tay, bánh tráng được trải ra, lớp nhân đặt vào rồi cuốn lại, từng động tác dứt khoát, đều đặn, như đã lặp lại hàng nghìn lần. Đặc biệt, trong lúc cuốn bánh cho khách, đôi mắt anh vẫn đảo như "rang lạc" khiến nhiều người chú ý.
Cũng không ít lần, khách nói đùa rằng trông anh giống một chiến sĩ công an "nằm vùng" hơn là người bán hàng rong. Thậm chí, nhiều người đã quay lại khoảnh khắc này đăng lên mạng xã hội thu hút hàng triệu lượt xem, khiến anh Thành trở thành người nổi tiếng "bất đắc dĩ".
Trong câu chuyện với Thanh Niên, anh Thành chia sẻ, bản thân đã bán bò bía dạo ở Hà Nội được gần 20 năm. Ban đầu, anh khởi nghiệp trên đường Thanh Niên, sau đó, chuyển sang phố Trúc Bạch rồi chuyển về Yên Phụ.
Tuy nhiên, gần đây, việc bán hàng rong trên vỉa hè ngày càng gặp nhiều khó khăn do quy định về trật tự đô thị nên cách đây 1 tuần, anh đã quyết định thuê một mặt bằng nhỏ với giá 2,5 triệu đồng/tháng trên đường Yên Phụ để ổn định việc kinh doanh. Dù không gian khiêm tốn, nhưng đây là nơi anh có thể yên tâm phục vụ thực khách từ 15 - 23 giờ mỗi ngày.
Lý giải về đôi mắt đảo như rang lạc trong lúc bán hàng, anh Thành cười nói: "Khi bán hàng trên vỉa hè, lượng khách đến mua hàng đông, nhiều người người dừng xe dưới lòng đường nên anh vừa phải nhìn đi nhìn lại để quan sát xe cộ, vừa đảm bảo an toàn, vừa tránh ùn tắc. Nhiều người trên mạng gọi tôi là công an nằm vùng khiến tôi vừa vui nhưng vừa sợ". Lâu dần, việc quan sát ấy trở thành một phản xạ tự nhiên, một cái "tật" nghề nghiệp mà ngay cả vợ anh ở quê cũng hay trêu là "đi bán hàng mắt bị thế".
Người đàn ông 48 tuổi cho biết, trước khi đi bán bò bía tại Hà Nội, anh từng có thời gian ngắn làm công an xã tại quê nhà, trước đó anh cũng từng đi làm thợ xây ở nước ngoài và trải qua nhiều nghề khác.
Theo anh Thành, việc nổi tiếng trên mạng xã hội khiến anh rất vui, tự hào và một chút áp lực bởi có những thời điểm khách kéo đến đông nghịt, người dân xếp hàng dài để chờ mua bánh. Tuy nhiên, do nguyên liệu có hạn, mỗi ngày anh chỉ bán tối đa khoảng 300 chiếc, với mức giá 10.000 đồng/chiếc. Đây cũng là nguồn thu nhập chính để anh gửi về quê nuôi 3 con ăn học.
Quán bò bía được đông người dân thủ đô ủng hộ
ẢNH: ĐÌNH HUY
"Từ khi tôi nổi tiếng, người dân đến mua hàng đông hơn nên rất cảm ơn mọi người đã ủng hộ", anh Thành nói.
Mỗi ngày, để có hàng bán vào buổi chiều, anh phải dành 4 - 5 tiếng mỗi sáng để chuẩn bị nguyên liệu và làm vỏ bánh. Toàn bộ công đoạn từ làm bánh, chuẩn bị dừa, kẹo mạch nha đều do anh tự tay thực hiện theo bí quyết học từ những người đi trước ở quê nhà Vĩnh Phúc. Đây chính là điều khác biệt so với các cửa hàng khác để anh giữ chân khách.
Chia sẻ thêm về gia đình, anh Thành tiết lộ, anh có 3 người con, cháu lớn nhất đang học lớp 12, cháu nhỏ nhất học lớp 3 còn vợ làm công nhân tại khu công nghiệp. Thỉnh thoảng vào cuối tuần, vợ anh cũng đi xe máy từ quê xuống Hà Nội phụ anh bán hàng.
Đáng chú ý, sự nổi tiếng của bố trên mạng xã hội cũng là điều khiến các con anh rất tự hào. "Con cái ở nhà biết hết, các cháu rất tự hào. Các cháu cũng hay khoe với bạn bè là bố mình nổi tiếng", anh nói và cho hay, đêm nào anh cũng gọi điện về nói chuyện với các con vài lần, đó là động lực lớn nhất để anh tiếp tục công việc.
Trên đường Ngô Tất Tố (phường Thạnh Mỹ Tây, TP.HCM), sức nóng bốc lên khiến người dân thấy oi bức, nóng nực. Nằm nép mình bên vỉa hè, sạp trái cây của chị Phạm Diệu (50 tuổi, quê ở Đắk Lắk) đang rơi vào cảnh buôn bán khá hẩm hiu.
Rời Đắk Lắk vào TP.HCM lập nghiệp tròn 10 năm, chị Diệu nói cứ đến tháng 4 hằng năm, nắng nóng kéo dài khiến công việc buôn bán của chị gặp nhiều khó khăn. Ngồi bám trụ từ 7 giờ sáng đến 21 giờ, chị dùng đủ mọi loại bạt và có một cái dù to để che chắn, nhưng cái nắng hắt trực diện vẫn khiến chị mệt mỏi.
"Ngồi không quen là xỉu như chơi, nắng nó dội vào người bức bối lắm", chị Diệu nói. Nắng gắt làm trái cây hư hao nhiều mà chị không kịp bán. Xoài, mít, thơm là những loại quả dễ nhất dưới nhiệt độ cao. Trong khi giá nhập đầu vào lại tăng, thêm việc khách ngại ra đường khiến thu nhập của chị sụt giảm nghiêm trọng. Hôm nay có mây đen kéo đến rồi lại tan đi, chị chỉ thở dài: "Giờ chỉ mong một trận mưa thật lớn cho mát đất, để buôn bán dễ dàng hơn".
Hơn hai 20 năm bán cơm tấm trên đường Ngô Tất Tố, chú Nguyễn Trung Hòa (59 tuổi) nói chưa năm nào thấy nắng nóng hành người như hiện tại.
Cái nóng từ mặt đường nhựa thêm hơi nóng từ lò than nướng thịt khiến chú Hòa cảm thấy khá ngột ngạt. "Có bữa nắng gắt quá, người tôi nóng phát sốt luôn. Nhà không có máy lạnh nên phải xối nước liên tục cho đỡ nóng", chú Hòa kể.
Là trụ cột kinh tế nuôi hai con đang học đại học, ông Hòa bắt đầu công việc từ 4 giờ sáng và chỉ nghỉ tay khi trời đã xế chiều. Tuy nhiên, thời tiết khắc nghiệt khiến doanh thu của tiệm sụt giảm hơn 30%. Nhìn đám mây đen trên bầu trời chiều, chú tặc lưỡi: "Giờ không chỉ mình tôi, mà cả thành phố này ai cũng đang ngóng một cơn "mưa vàng" giải nhiệt, chứ oi bức quá".
Dù có mây đen xuất hiện, các chuyên gia khí tượng nhận định đây chỉ là giai đoạn chuyển tiếp. Dự báo phải đến nửa cuối tháng 4, các cơn mưa chuyển mùa mới xuất hiện rõ rệt hơn tại Nam Bộ.
Trong lúc chờ đợi "mưa vàng", người dân TP.HCM vẫn phải tiếp tục tìm đủ mọi cách để thích nghi với nắng nóng. Trên đường Xô Viết Nghệ Tĩnh, anh Huỳnh Văn Tiến (45 tuổi) làm công việc bảo vệ. Chỉ mới vào nghề được 2 tháng, anh Tiến thừa nhận mình chưa kịp thích nghi thì đã gặp ngay đợt nắng nóng cao điểm.
Để bám trụ ngoài trời, anh Tiến phải trang bị chiếc nón lá và đôi kính mát hai màu thường trực trên mắt. Dù không bị cận thị nhưng đôi kính trở thành vật bất ly thân giúp anh giảm bớt sự chói chang từ mặt đường nhựa hắt lên, tránh tình trạng hoa mắt khi làm việc liên tục.
Cái nắng "như đổ lửa" còn trở thành nỗi ám ảnh với những người phải di chuyển trên đường. Ghi nhận trên đường Võ Nguyên Giáp (phường An Khánh), nhiều người tìm bóng râm để dừng chờ đèn đỏ.
Chiều qua 13.4, bầu trời TP.HCM bất ngờ có những dải mây đen sau nhiều ngày nắng nóng khiến người dân hy vọng về một cơn "mưa vàng" giải nhiệt.
TP.HCM đang trong giai đoạn cao điểm của nắng nóng, nhiệt độ dao động từ 35 - 37oC. Tuy nhiên, nhiệt độ thực tế trên mặt đường nhựa có thể lên tới 40oC, đặc biệt là trong khung giờ từ 12 - 16 giờ.
Đó là chia sẻ của anh Vũ Huỳnh, đại diện hệ thống đại lý vé số Đại Phát ở TP.HCM sau khi đổi thưởng 5 tờ vé số trúng độc đắc xổ số miền Nam cho người đàn ông may mắn.
Cụ thể, những tờ vé có dãy số 050354 trúng xổ số Cà Mau ngày 20 tháng 4, tổng trị giá 10 tỉ đồng (chưa trừ thuế). Đại lý cho biết đã đổi thưởng cho người đàn ông ngoài 30 tuổi.
"Khách trúng mua vé số tại chi nhánh trên đường Phạm Thế Hiển, Q.8 cũ. Sau khi phát hiện trúng số, khách tìm tới đại lý đã bán trúng để đổi thưởng, nhận toàn bộ số tiền trúng số bằng hình thức chuyển khoản", anh Vũ Huỳnh tiết lộ.
Hình ảnh những tờ vé số trúng độc đắc sau khi đăng tải lên mạng xã hội thu hút sự quan tâm của mọi người. Dân mạng để lại bình luận gửi lời chúc mừng đến chủ nhân, không quên "xin vía" để bản thân gặp may mắn.
Trước đó, đại lý vé số Tùng Hiếu 2 ở Đồng Tháp cho biết vị khách có tờ vé số trúng độc đắc đã mang đến đại lý đổi thưởng. Cụ thể, tờ vé có dãy số 480644 thuộc đài Tiền Giang mở thưởng xổ số miền Nam ngày 19 tháng 4 trúng 2 tỉ đồng (chưa trừ thuế).
"Chủ nhân của tờ vé số may mắn này là người đàn ông cũng ở Đồng Tháp. Vì không có nhiều tiền nên ông ấy chỉ mua tờ vé số cầu may không ngờ trúng độc đắc sau khi có kết quả xổ số ngày 19 tháng 4. Người này đến đại lý đổi thưởng và nhận toàn bộ tiền trúng số bằng tiền mặt. Ông ấy nói sẽ gửi số tiền đó vào ngân hàng để tiết kiệm", đại lý vé số Tùng Hiếu 2 chia sẻ.