Tôi tên Hưng, nếu bạn gặp tôi 10 năm trước, có lẽ sẽ nghĩ tôi là kiểu người “biết sống”. Tôi nhanh nhẹn, nói chuyện lanh lợi, luôn biết cách xoay xở để phần lợi nghiêng về mình. Tôi từng tự hào về điều đó. Tôi hay nói một câu mà lúc đó thấy rất đúng: “Ở đời, không khôn thì chỉ có thiệt”. Giờ nghĩ lại, cái tôi gọi là “khôn” thực ra chỉ là khôn lỏi. Tôi làm môi giới đủ thứ trên đời: mua bán đất, xe, đồ điện tử, cái gì có tiền là tôi nhảy vào. Người ta tin tôi, tôi tận dụng. Bạn bè hỏi giá, tôi nói một nửa. Khách hàng nhờ tư vấn, tôi dẫn họ theo hướng có lợi nhất cho tôi. Tôi nhớ có lần bán một mảnh đất cho chú ruột. Biết nó có vấn đề quy hoạch nhưng tôi vẫn im lặng. Khi ký xong giấy tờ, tôi còn thấy mình giỏi. Tôi từng như vậy, tính toán cả với người thân.
Thời gian đầu, tôi thắng nhiều lắm, tiền vào nhanh. Tôi ăn mặc đẹp, đi xe xịn, người ta nhìn vào tưởng tôi thành đạt. Còn tôi tin mình đang đi đúng đường. Có điều tôi không nhận ra, mỗi lần “ăn” được ai đó, là một lần tôi mất đi một chút niềm tin người khác dành cho mình. Chỉ là lúc đó, tôi chưa phải trả giá ngay. Rồi đến một ngày tôi không bao giờ quên, một mối làm ăn lớn xuất hiện, một khu đất giá rẻ đến mức không thể bỏ lỡ. Tôi không kiểm tra kỹ, thực tế cũng không muốn kiểm tra. Trong đầu tôi chỉ nghĩ một điều duy nhất, lời bao nhiêu. Tôi dốc hết tiền, vay thêm bạn bè, những người vẫn còn tin tôi, dù trước đó tôi không ít lần “khôn” hơn họ. Tôi nghĩ lần này mình sẽ trúng lớn, thế nhưng đời không phải lúc nào cũng để bạn “khôn” mãi.
Khu đất đó dính tranh chấp, giao dịch bị đình lại, người bán biến mất, tiền của tôi mắc kẹt hết. Tôi bắt đầu gọi điện cho hết người này đến người khác, không ai giúp. Không phải họ không có khả năng mà họ không còn muốn tin tôi nữa. Tôi nhớ rõ lần tìm đến chú, người tôi từng bán cho mảnh đất có vấn đề. Chú nhìn tôi rất lâu rồi nói: “Chú không giận con nhưng không thể tin con thêm lần nào nữa”. Chú không nói lớn tiếng nhưng khiến tôi thấy mình nhỏ lại. Lần đầu tiên, tôi hiểu cái giá của việc sống khôn lỏi không nằm ở tiền, nó nằm ở chỗ khi bản thân cần nhất, không còn ai đứng về phía mình. Tôi mất gần như tất cả sau đó, phải bán xe, bán nhà, trả nợ dần dần. Thứ mất khó lấy lại nhất là cách người khác nhìn mình và cách mình nhìn lại chính mình.
Bây giờ tôi sống khác rồi, làm việc chậm hơn, chắc hơn, có thể kiếm ít hơn trước nhưng ngủ yên hơn. Tôi không còn cố hơn người khác nữa, chỉ cố đừng tệ với họ. Có người hỏi tôi: “Anh từng giỏi vậy, sao không làm lớn lại”? Tôi chỉ cười: “Vì anh từng nghĩ mình khôn nên giờ phải học lại cách làm người”. Nếu có gì tôi muốn nói với bạn, chỉ là thế này: “Bạn có thể thắng người khác bằng sự khôn lỏi vài lần. Những người bị bạn lừa thực tế họ không ngu, họ chỉ là đủ tử tế để không chọn cách sống khôn lỏi. Nhưng nếu cứ tiếp tục như vậy, đến một lúc nào đó bạn sẽ thua chính cuộc đời mình”.
Tôi sinh ra và lớn lên ở Bến Tre, đang sống và làm việc tại TP HCM. Tôi đã trải qua 34 tuổi xuân của đời con trai mà vẫn cô đơn một mình. Tôi từng trải qua một mối tình kéo dài ba năm với người con gái cùng tuổi. Vì không phù hợp tính cách và bất đồng quan điểm sống nên tôi và bạn gái quyết định dừng lại. Từ đó tôi mạnh dạn theo đuổi những người con gái mà mình thích nhưng sự may mắn lại không mỉm cười với tôi, tôi đều không được chấp nhận.
Giờ nhìn thấy những người xung quanh, ai cũng có cặp có đôi mà tôi không khỏi chạnh lòng. Có lẽ ước mơ lớn nhất của tôi lúc này là cưới vợ sinh con để có một mái ấm gia đình hạnh phúc. Nhưng sao tôi cảm thấy ước mơ ấy quá xa vời. Mỗi lần về quê, ai thúc giục chuyện cưới hỏi, tôi đều muốn nổi đóa. Biết đến bao giờ duyên số mỉm cười với tôi đây.
Tôi lấy chồng được 3 năm, cả hai có công việc ổn định, nhà có, xe có, chồng kiếm tiền tốt. Chồng tôi rất lười biếng, đôi khi vô tâm, hết giờ làm việc chưa bao giờ anh về nhà ngay, còn đi chơi với các bạn, nhậu nhẹt với lý do tiếp khách. Tôi không đồng tình, chẳng vui vẻ, nhưng do công việc nên chẳng thể trách cứ anh.
Mọi chuyện trở nên tồi tệ khi anh phản bội tôi. Tôi xem được những tin nhắn anh vô tình chưa xóa, tin nhắn hẹn hò đi nhà nghỉ, nhớ nhung và những câu từ nhạy cảm dành cho bồ. Anh còn nài nỉ người tình đến nhà nghỉ ngủ cùng nhưng cô ta từ chối, có lẽ vì tần suất quá nhiều. Tôi suy sụp hoàn toàn. Trong mắt tôi trước giờ, chồng luôn chung thủy, có thể anh vô tâm, gia trưởng nhưng sẽ không phản bội tôi. Sự thật lại quá phũ phàng.
Tôi không thể gượng dậy sau cú sốc đó. Tôi nghĩ mãi không biết mình đã làm gì sai. Anh xin lỗi tôi, đổ hết tội lên đầu nhân tình, rằng cô ta quyến rũ anh. Anh nói đó không phải là ngoại tình, chỉ là "ăn bánh trả tiền" và đàn ông ai cũng vậy. Anh không nói gì có khi tôi còn dễ chấp nhận, đằng này anh khiến tôi càng đau lòng và tăng sự thù hận, cảm giác coi thường chồng vô cùng. Vì con cái, tôi không thể ly dị chồng, thế nhưng tình cảm vợ chồng ngày càng nhạt nhẽo, không sẻ chia, không thấu hiểu. Vợ chồng tôi không còn ngủ chung, tôi cũng không bận tâm đến anh nữa. Liệu tôi chịu đựng cuộc sống này được bao lâu nữa, mong các bạn chia sẻ cùng tôi.
Nhà tôi có ba anh trai và bốn chị em gái. Tôi là em gái út trong gia đình. Các chị gái của tôi phải nghỉ học sớm để làm việc nhà, đi làm thuê kiếm tiền đỡ đần cho ba mẹ. Ngày các chị lấy chồng, tôi còn nhỏ nhưng vẫn nhớ chị gái không được thuê váy cưới, phải mặc áo dài cũ của mẹ, cũng không có thợ chụp ảnh, không trang điểm. Các chị đưa số tiền mà các chị dành dụm được để nói công khai trong buổi lễ là của ba mẹ cho con gái. Các chị lấy chồng gần nhà, vẫn tới lui chăm lo, có việc cần là về phụ giúp, có món ngon đều nhớ đến ba mẹ.
Các anh trai của tôi được ba mẹ thương nhất, được ba dành hết tâm huyết cho học hành, nhưng các anh bỏ học, rồi trượt dài trong yêu đương, tụ tập nhậu nhẹt. Ba tôi chia đất hương hỏa thành ba phần cho ba anh trai. Vì anh hai đòi nên ba tôi sang tên, cắt sổ cho anh từ rất sớm và anh đã bán mất phần đất này. Tôi là con út, trước đây bà nội cũng muốn tôi nghỉ học nhưng vì các anh không học nữa nên tôi cố gắng, vừa học vừa làm thêm để ba cảm thấy chi phí không quá nặng nề và cho tôi học tiếp.
Tôi ra trường đi làm, hàng tháng ba đều gọi nhắc gửi tiền để ba có tiền đóng hụi, trả tiền nợ giúp các anh. Tất cả lương, thưởng Tết, tôi đều không còn để tiết kiệm, tiêu xài riêng cho bản thân. Nhưng vấn đề là ba tôi dù có tiền cũng không dám tiêu, có đồ ngon không nỡ ăn, tất cả đều để dành hết cho các anh. Đến mức mỗi khi ba biết tôi sắp về thăm nhà, là để nhà hết mắm muối, đồ đạc thiếu thốn, ăn uống kham khổ,... Ba em bắt mẹ phải chịu như vậy để khi về tôi thấy, xót xa không chịu được và sẽ lo.
Trước đây tôi từng rất giận, rất ấm ức, không muốn về nhà nữa nhưng hiện tại khi có cái nhìn rộng hơn, tôi hiểu ra thế nào là được và mất. Nhờ vào những vất vả khi xưa mà các chị luôn chăm chỉ, ngày lấy chồng các chị có chút tiền trong túi và giờ các chị và anh rể có nhà cửa, đất đai. Nhờ vào bao ấm ức, cô đơn khi xưa mà tôi ngày càng mạnh mẽ, không còn bị ảnh hưởng bởi những thị phi, tác động của người khác. Tôi không cần phụ thuộc vào bất cứ ai, không cần phải thừa hưởng của cải có sẵn nữa vì tôi tin mình sẽ tự kiếm được. Nhờ vào việc các chị em vẫn chăm lo, vẫn yêu thương ba mẹ mà các chị em tôi có sự kết nối, gắn bó với nhau.
Các anh dù đang phải lo toan, vất vả nhưng vẫn phí hoài thời gian cho những thứ vô bổ, vẫn chưa ý thức được chữ hiếu, vẫn khiến cho ba mẹ rầu rĩ, lo lắng mỗi ngày. Các chị em gái nhà tôi không ganh tị, ghét bỏ các anh nhưng khó có thể giúp mãi nếu các anh chưa chịu thay đổi. Thôi thì xem như các anh vì kiếp trước có phước nên sinh ra được thuận lợi hơn các chị em, nhưng có giữ được phước, có tạo được thêm phước hay không là do lối sống và cách đối xử trong quá trình lớn lên.