Chiếc xe buýt đang trên đường đến một công viên nước vào thời điểm xảy ra vụ tai nạn thương tâm. Giới chức trách cho biết chiếc xe đã lao ra khỏi đường cao tốc và lật úp gần thị trấn Amatlan de Canas.
Vụ tai nạn xảy ra vào ngày 1/5 đã cướp đi ít nhất 11 sinh mạng và khiến 32 người khác bị thương.
Theo Patrika, 6 nạn nhân tử vong tại chỗ, trong khi 5 người còn lại qua đời tại bệnh viện sau khi không qua khỏi vết thương. Các hành khách bị thương, một số người trong tình trạng nguy kịch, đều được đưa đến các bệnh viện gần đó để điều trị.
Theo các quan chức, các hành khách đang trên đường đến trung tâm giải trí ở Nayarit, sau khi rời Jalisco vào đầu ngày hôm đó. Ít nhất có 41 người trên xe buýt vào thời điểm xảy ra vụ tai nạn.
Các đội cứu hộ khẩn cấp từ Nayarit và Jalisco đã nhanh chóng đến hiện trường vụ tai nạn cùng với Hội Chữ thập đỏ, các quan chức bảo vệ dân sự, cảnh sát địa phương và tiểu bang, Lực lượng Vệ binh Quốc gia và Bộ Quốc phòng Mexico.
Con đường đã bị phong tỏa để phục vụ công tác cứu hộ. Một cuộc điều tra đã được tiến hành để làm rõ nguyên nhân vụ tai nạn.
Các báo cáo sơ bộ cho thấy tốc độ cao, điều kiện đường sá xấu và sự mệt mỏi của người lái xe là những yếu tố tiềm tàng gây ra tai nạn.
Trong những bức ảnh do chính quyền Nayarit chia sẻ, chiếc xe buýt có thể được nhìn thấy nằm nghiêng và phủ đầy bùn.
Thống đốc Pablo Lemus đã xác nhận rằng tiểu bang sẽ chi trả các chi phí y tế và mai táng cho các nạn nhân.
Tin Gốc: Người Đưa Tin

Hannah Spencer, 34 tuổi, một thợ sửa ống nước vừa đắc cử nghị sĩ Anh. Cô cho biết mới hoàn thành khóa học về nghề trát vữa trong thời gian tranh cử.
Xu hướng chuộng nghề tay chân đang len lỏi vào Gen Z. Freya, 18 tuổi, quyết định bỏ qua chứng chỉ A-level (tương đương THPT) để đăng ký chương trình học nghề thợ điện kéo dài bốn năm. Dù mệt mỏi vì vừa học vừa làm, cô nói bản thân hạnh phúc. "Đây là công việc AI không thể thay thế. Tương lai của ngành xe điện rộng mở nên tôi không lo thất nghiệp", Freya nói.
Một nghiên cứu gần đây cho thấy 48% thanh thiếu niên tin rằng làm nghề lao động chân tay đáng mơ ước hơn việc ngồi văn phòng. Một khảo sát khác của Draper Tools, hãng sản xuất thiết bị công nghiệp, ghi nhận 61% người dưới 28 tuổi tin rằng nghề thủ công là một "công việc thú vị", trong đó 55% cho biết nhận thức của họ về việc làm trong lĩnh vực thủ công tích cực hơn so với 5 năm trước. Trên mạng xã hội, hashtag #TradieTok (dành riêng cho những người trẻ làm ngành xây dựng, thủ công) đang thu hút hàng chục triệu lượt xem.
Sự dịch chuyển này đến từ nỗi sợ bị trí tuệ nhân tạo (AI) "cướp" việc. Báo cáo của Viện Tiêu chuẩn Anh (BSI) cho thấy 1/4 chủ doanh nghiệp tin AI có thể đảm nhiệm công việc của nhân viên mới ra trường. Khảo sát của Randstad cũng chỉ ra 38% nhà tuyển dụng dự định giảm chỉ tiêu tuyển sinh viên tốt nghiệp đại học trong năm tới. Trong khi đó 41% người lao động lo ngại các công việc văn phòng cấp thấp có thể biến mất trong vòng 5 năm tới.
Cuối tháng 3, trong một cuộc phỏng vấn, tỷ phú Larry Fink - CEO của công ty quản lý tài sản lớn nhất thế giới BlackRock - cho rằng xã hội đã dành nhiều thập kỷ để lý tưởng hóa công việc văn phòng và đánh giá thấp các nghề thủ công.
Theo ông Fink, khi AI đe dọa các vị trí cấp thấp nhưng lại tạo ra nhu cầu bùng nổ về cơ sở hạ tầng (như xây dựng trung tâm dữ liệu), cần phải cân bằng lại cách tiếp cận nghề nghiệp. "Nghề thợ sửa ống nước hay thợ điện cũng có thể mang lại nền tảng tài chính vững chắc không kém bất kỳ công việc bàn giấy nào. Xã hội đang thiếu hụt những công nhân lành nghề này", vị tỷ phú nói.
Dù nhiều triển vọng, các chuyên gia cảnh báo nghề thủ công không phải là lối tắt cho những người ngại gian khổ.
Evie, 30 tuổi, từng tốt nghiệp ngành Khoa học xã hội tại Amsterdam (Hà Lan), quyết định chuyển sang nghề trát vữa và lát gạch để tìm sự tự do. Tuy nhiên, cô thừa nhận đây là môi trường khắc nghiệt, đòi hỏi thể lực cao và "phù hợp hơn với nam giới".
"Nhiều người coi nghề mộc hay sửa chữa là giải pháp tình thế khi không tìm được việc văn phòng. Nhưng thực tế, bạn cần đầu tư nhiều năm mới có thể thành thạo. Đó là kỹ năng phải học và trau dồi suốt đời", Evie nói.
Nhật Minh (Theo Independent)
Nguồn: https://vnexpress.net/gen-z-anh-chon-hoc-nghe-vi-so-ai-cuop-viec-5059389.html

Gracen và Kevin sống tại bang South Carolina. Hai người quen nhau vào năm 2022 tại một nhà hàng ở Greenville, nơi Gracen làm quản lý lễ tân còn Kevin là khách quen thường đi cùng các con riêng. Sự thân thiện của Gracen với những đứa trẻ đặt nền móng cho mối quan hệ sau này. "Mọi chuyện không bắt đầu từ quán bar hay những tình huống lãng mạn thường thấy. Chúng tôi là bạn thân trước khi trở thành người yêu", Gracen chia sẻ.
Sau hơn một năm duy trì mối quan hệ bạn bè, họ chính thức hẹn hò và tổ chức lễ cưới vào tháng 11/2025.
Gracen cho biết cô bị thu hút bởi người chồng làm kinh doanh ôtô, trong khi Kevin đánh giá cao tính cách của vợ.
Hôm 30/4, video chia sẻ về các quy tắc trong hôn nhân của cặp vợ chồng thu hút 14 triệu lượt xem trên TikTok. Những quy tắc này bao gồm:
Thứ nhất, không uống rượu khi thiếu vắng đối phương. Gracen cho biết trạng thái say xỉn khiến con người trở nên dễ tổn thương, do đó cô chỉ muốn chia sẻ khoảnh khắc này cùng chồng. Kevin khẳng định đây là sự đồng thuận, không phải hành vi kiểm soát.
Thứ hai, cùng nhau cầu nguyện mỗi tối. Hai người dành thời gian để bày tỏ lòng biết ơn, qua đó giảm bớt căng thẳng sau một ngày làm việc.
Thứ ba, nguyên tắc 100/100. Cặp đôi cam kết không tính toán thiệt hơn hoặc nhắc lại những sai sót cũ. Khác với cách chia đôi trách nhiệm 50/50, Kevin cho biết hôn nhân chỉ bền vững khi cả hai sẵn sàng đóng góp 100% công sức.
Thứ tư, không "ghi sổ" lỗi lầm. Họ cam kết không tính toán thiệt hơn hay nhắc lại những sai sót cũ để chì chiết nhau.
Để thực hiện các nguyên tắc này, Gracen cho biết mỗi người cần tự nhắc nhở bạn đời là người đồng hành. Trong các cuộc tranh luận, mục tiêu của họ là thấu hiểu thay vì phân định thắng thua. Hai người áp dụng bằng cách lắng nghe, kiềm chế cái tôi hoặc có hành động quan tâm đến đối phương ngay lúc tranh cãi. Cách này giúp cả hai cùng vượt qua khó khăn thay vì đối đầu.
Gracen nói: "Mọi người thường phán xét những gì nằm ngoài chuẩn mực. Với chúng tôi, ranh giới không phải là sự ràng buộc, mà là khung xương để định hình một mối quan hệ vững chắc".
Sau lễ cưới riêng tư vào tháng 11/2025, cặp đôi dự định tổ chức một buổi lễ lớn hơn vào tháng 6 tới, chia sẻ niềm hạnh phúc với người thân.
Tin Gốc: Vnexpress

Câu chuyện ấy không lạ, thậm chí ngày càng phổ biến trong nhịp sống hiện đại - nơi người trẻ tất bật với công việc, còn người già lặng lẽ học cách sống không phiền ai.
Từ lâu, câu “trẻ cậy cha, già cậy con” như một quy luật tự nhiên của đời sống gia đình Việt. Trẻ nhỏ cần sự chở che, người già cần điểm tựa. Nhưng quy luật ấy đang chịu nhiều thách thức khi xã hội chuyển động nhanh hơn, khi mỗi cá nhân phải chạy đua với cơm áo, với áp lực nghề nghiệp và cả những kỳ vọng thành công.
Trong guồng quay ấy, thời gian dành cho cha mẹ già - thứ tưởng như hiển nhiên - lại trở thành điều xa xỉ.
Không khó bắt gặp những gia đình con cái sống xa nhà, thậm chí ở nước ngoài. Khoảng cách địa lý kéo theo khoảng cách chăm sóc. Những cuộc gọi vội vã thay cho những bữa cơm chung. Những khoản tiền gửi về thay cho sự hiện diện.
Vật chất có thể đủ đầy hơn, nhưng sự cô đơn của người già lại khó đo đếm. Họ không thiếu tiền, nhưng thiếu người trò chuyện. Không thiếu thuốc men, nhưng thiếu cảm giác được quan tâm.
Ở chiều ngược lại, cũng cần nhìn nhận công bằng rằng người trẻ hôm nay không hề vô tâm. Họ đang gánh trên vai nhiều áp lực hơn thế hệ trước: chi phí sinh hoạt tăng cao, cạnh tranh nghề nghiệp khốc liệt, trách nhiệm với gia đình nhỏ của chính mình.
Có những người con muốn ở gần cha mẹ, nhưng công việc không cho phép. Có những người muốn dành thời gian, nhưng quỹ thời gian lại quá hạn hẹp. Giữa hai chữ “hiếu” và “sống”, họ nhiều khi phải lựa chọn trong day dứt.
Vấn đề vì thế không thể giải quyết bằng việc quy trách nhiệm cho một phía. Điều cần thiết hơn là tìm ra cách để người già không bị bỏ lại phía sau, ngay cả khi con cái không thể ở bên thường xuyên.
Trước hết, chính người cao tuổi cũng cần được trao cơ hội để “tự chủ” nhiều hơn trong đời sống. Sự phụ thuộc hoàn toàn vào con cái, trong bối cảnh xã hội thay đổi, có thể khiến họ dễ rơi vào trạng thái bị động và tổn thương.
Những mô hình câu lạc bộ người cao tuổi, các hoạt động cộng đồng, lớp học kỹ năng, thậm chí là việc tiếp cận công nghệ - như sử dụng điện thoại thông minh, mạng xã hội - có thể giúp họ mở rộng thế giới của mình. Khi có bạn bè, có hoạt động, có kết nối, cảm giác cô đơn sẽ giảm đi đáng kể.
Bên cạnh đó, hệ thống an sinh xã hội cần đóng vai trò mạnh mẽ hơn. Dịch vụ chăm sóc người cao tuổi, trung tâm dưỡng lão, y tế cộng đồng… không nên bị nhìn nhận như “giải pháp cuối cùng” hay “biểu hiện của sự bất hiếu”, mà cần được xem là một phần tất yếu của xã hội hiện đại.
Ở nhiều quốc gia, việc người già sống tại các cơ sở chăm sóc chuyên nghiệp là lựa chọn bình thường, thậm chí tích cực, vì họ được chăm sóc tốt hơn và có môi trường giao lưu phù hợp.
Tuy nhiên, dù xã hội có phát triển đến đâu, vai trò của gia đình vẫn không thể thay thế. Một cuộc gọi hỏi thăm, một chuyến về thăm nhà, một bữa cơm sum họp - những điều tưởng nhỏ bé ấy lại có giá trị tinh thần rất lớn đối với người già.
Sự quan tâm không nhất thiết phải là những điều lớn lao, mà nằm ở sự đều đặn và chân thành. Đôi khi, chỉ cần người già cảm nhận mình vẫn là một phần quan trọng trong cuộc sống của con cái, họ đã thấy đủ ấm lòng.
Câu hỏi “người già nương vào đâu khi con bận rộn?” vì thế không có một đáp án duy nhất. Đó phải là sự kết hợp của nhiều yếu tố: sự thích nghi của chính người cao tuổi, sự hỗ trợ của xã hội, và trên hết là sự kết nối bền chặt trong gia đình. Khi mỗi yếu tố đều được quan tâm đúng mức, người già sẽ không còn cảm thấy bị bỏ rơi, dù con cái không thể lúc nào cũng ở bên.
Xã hội hiện đại có thể thay đổi nhiều giá trị, nhưng nhu cầu được yêu thương và quan tâm của con người thì không đổi. Người trẻ hôm nay rồi cũng sẽ già đi. Cách họ đối xử với cha mẹ hôm nay, phần nào sẽ là cách họ được đối xử trong tương lai. Đó không phải là sự "trả giá”, mà là một vòng tuần hoàn của tình cảm và trách nhiệm.
Để rồi, một ngày nào đó, câu hỏi “già cậy ai?” sẽ không còn là nỗi lo canh cánh, mà trở thành một lời nhắc nhẹ nhàng rằng: mỗi người dù ở độ tuổi nào đều xứng đáng có một điểm tựa - không chỉ từ gia đình, mà từ cả một xã hội biết quan tâm và sẻ chia.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

