Một hành khách người Mỹ đã gặp tình huống khó chịu trên chuyến bay của United Airlines (Mỹ). Theo đó, người này cho biết đã phải ngồi cạnh một hành khách thừa cân, lấn sang không gian của cô (tay vịn giữa hai ghế không thể hạ xuống).
“Tôi đã trả tiền cho ghế của mình và chuyến bay thì kín chỗ nên tôi không thể đổi ghế khác. Tôi không muốn gây rắc rối nhưng tôi nghĩ các hãng hàng không nên thực thi chính sách yêu cầu hành khách quá khổ mua thêm ghế”, người này nói sau khi chuyến bay kết thúc.
Đây là một tình huống nhạy cảm và phức tạp. Mỗi hãng hàng không có những quy định riêng đối với hành khách quá khổ, nhưng điều quan trọng phải xử lý sao để tôn trọng người khác và không khiến ai cảm thấy quá khó chịu.
Theo đó, hành khách bay cùng người quá khổ phải chấp nhận và chịu đựng, hoặc cần thông báo cho tiếp viên hàng không. “Lý tưởng nhất là vấn đề được xử lý trước khi hành khách lên máy bay, nhưng nếu đã xảy ra, bạn nên trao đổi kín đáo với tiếp viên và yêu cầu họ thực thi chính sách của hãng. Đây là một yêu cầu hợp lý và hành khách không nên cảm thấy áy náy về điều đó”, một độc giả khuyên.
Trên thực tế, United Airlines có quy định rõ ràng với các trường hợp tay vịn ghế không thể hạ xuống hoặc khi hành khách lấn sang không gian người bên cạnh. Nếu không còn ghế trống, hành khách phải đổi sang chuyến khác. Nếu hành khách không ở thành phố, hoặc chuyến bay mới yêu cầu ở lại qua đêm, hãng hàng không có thể cung cấp phiếu ăn uống và khách sạn.
Hiệp hội Vận tải Hàng không Quốc tế (IATA) hay Tổ chức Hàng không Dân dụng Quốc tế (ICAO) không có quy định cụ thể về cân nặng tối đa của hành khách. Máy bay được thiết kế dựa trên tổng tải trọng, không phải từng cá nhân. Các hãng hàng không cũng không quy định số cân nặng cụ thể của hành khách. Điều này nhằm đảm bảo quyền tự do cá nhân và chống phân biệt đối xử.
Dù không có quy định chung cho hành khách quá cân (thường gọi là plus-size passenger), mỗi hãng hàng không và đôi khi từng quốc gia sẽ có chính sách riêng. Tuy nhiên, có một số nguyên tắc và xu hướng khá phổ biến liên quan đến an toàn hàng không.
Theo đó, hành khách phải ngồi vừa trong một ghế, không chiếm không gian ghế bên cạnh, tay vịn phải hạ xuống được hoàn toàn, dây an toàn (tính cả phần dây nối) phải được đảm bảo thắt đủ. Vì quy định an toàn bay, hành khách quá trọng lượng còn phải đảm bảo khả năng sơ tán khẩn cấp, không cản trở lối đi của người khác.
Tại Mỹ, hai hãng hàng không lớn là United Airlines và American Airlines cùng hãng giá rẻ Southwest Airlines hay Alaska Airlines đều đã buộc hành khách phải mua thêm ghế nếu không thể thắt được dây an toàn (đã dùng loại nối dài) hoặc tay vịn ghế không thể hạ xuống hoàn toàn. Nếu chuyến bay hết chỗ và khách không mua trước ghế, họ sẽ bị từ chối vận chuyển, đợi chuyến thay thế.
Nhưng nhiều hãng hàng không chỉ khuyến khích. Delta Air Lines cho hay nếu hành khách không ngồi vừa một ghế, ảnh hưởng người bên cạnh sẽ được yêu cầu chuyển sang chuyến có ghế trống hoặc mua thêm chỗ. Tương tự, Jetstar và Qantas (Australia) không bắt buộc mua thêm vé công khai, nhưng có quyền từ chối vận chuyển nếu hành khách không an toàn (không thắt được dây an toàn) hoặc ảnh hưởng đến sự thoải mái của khách khác.
Air Canada phải cung cấp thêm một ghế miễn phí cho hành khách có thân hình quá khổ, nhưng chỉ khi có giấy xác nhận y tế hợp lệ. Nếu không có, hành khách phải mua thêm một ghế với mức giá do hãng quyết định.
Các hãng như Air France và KLM đều cung cấp lựa chọn mua ghế thứ hai với mức giảm 25%, nhưng sẽ trả lại tiền nếu chuyến bay còn chỗ trống để hành khách quá khổ ngồi thoải mái hơn.
Tại Việt Nam, các quy định vận chuyển được công bố công khai của hai hãng hàng không lớn là Vietnam Airlines và Vietjet Air đều không có các điều khoản cụ thể liên quan đến hành khách quá cân. Tuy nhiên, các hãng đều có dịch vụ “Mua thêm ghế cho người quá khổ” để có chỗ ngồi thoải mái hơn. Phí mua thêm bằng 100% mức giá vé người lớn, có phụ thu tương ứng ở thời điểm đặt dịch vụ.
Tối 24-4, UBND phường Bình Tây (TP.HCM) tổ chức lễ ra mắt phố đêm Chợ Lớn, đồng thời giới thiệu sản phẩm du lịch đêm tại chợ Bình Tây với không gian văn hóa ẩm thực.
Tham dự có ông Tăng Hữu Phong, Phó trưởng Ban Tuyên giáo và Dân vận Thành ủy TP.HCM, cùng đại diện các sở ngành và lãnh đạo địa phương.
Sau 4 tháng thí điểm (từ tháng 12-2025), phố đêm Chợ Lớn hiện có 38 điểm kinh doanh ẩm thực, một khu trò chơi thiếu nhi, thu hút trung bình khoảng 800 lượt khách mỗi ngày, hoạt động từ 18h đến 0h.
Tổng diện tích tổ chức khoảng 1.510m², bố trí các gian hàng theo mô hình xe food truck và xe đẩy tay, phân chia thành từng khu chức năng.
Không gian phố đêm trải dài trên vỉa hè 4 tuyến đường Nguyễn Hữu Thận, Tháp Mười, Lê Tấn Kế và Trần Bình (khu vực trước chợ Bình Tây). Trong đó, 2 tuyến Trần Bình và Lê Tấn Kế được sử dụng làm bãi giữ xe phục vụ khách.
Tại các tuyến Nguyễn Hữu Thận và Tháp Mười, vỉa hè rộng 8m được tổ chức lại, gồm 1,5m sát nhà dân để xe tự quản, 1,5m dành cho người đi bộ, 3,5m bố trí gian hàng và 1,5m sát bó vỉa làm lối tiếp cận.
Theo ông Trần Đức Thọ, Phó chủ tịch UBND phường Bình Tây, phố đêm Chợ Lớn là hoạt động lần đầu được tổ chức theo hướng tập trung, gắn với thế mạnh ẩm thực của địa phương.
"Phố đêm được xây dựng trên định hướng kết nối 3 yếu tố du lịch - ẩm thực - sức sống của di tích, góp phần thúc đẩy kinh tế đêm trong bối cảnh địa phương có hạn chế về quỹ đất phát triển", ông Thọ nói.
Cũng theo Phó chủ tịch phường Bình Tây, khu vực này vốn là trung tâm thương mại - dịch vụ lâu đời, với hệ thống tiểu thương đông đảo. Riêng trên tuyến đường Hậu Giang liền kề có đến 600 điểm kinh doanh, trong đó hơn nửa là kinh doanh ăn uống. Từ điều kiện thuận lợi đó, phường đã chọn phát triển loại hình kinh tế đêm gắn liền với ẩm thực.
Ghi nhận tại đêm ra mắt, rất đông người dân đến tham quan, trải nghiệm phố đêm Chợ Lớn. Bạn Võ Thùy Trâm (15 tuổi, ngụ phường Minh Phụng) cho biết đây là lần thứ 2 quay lại phố đêm vì không khí nhộn nhịp, đa dạng món ăn nên đã rủ thêm bạn bè cùng đi.
"Nhờ có phố đêm mà khu vực này nhộn nhịp hơn hẳn. Sắp tới em chắc chắn sẽ quay lại và đưa thêm bạn bè, người thân đến trải nghiệm", Trâm nói.
Song song với phố đêm, phường Bình Tây lần đầu tổ chức không gian văn hóa ẩm thực ngay tại sân chợ Bình Tây, như một sản phẩm du lịch đêm mới.
Chợ Bình Tây là công trình có lịch sử lâu đời, năm 2025 vừa qua kỷ niệm 95 năm hình thành và được công nhận là di tích kiến trúc nghệ thuật cấp thành phố từ năm 2017. Theo lãnh đạo phường, việc tổ chức các hoạt động ban đêm nhằm tạo thêm sức sống cho di tích, thay vì chỉ dừng lại ở chức năng buôn bán ban ngày.
Ngày 16-4, Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch tỉnh Lâm Đồng cảnh báo về tình trạng lừa đảo, chiếm đoạt tài sản trong lĩnh vực du lịch khiến nhiều du khách bị mất số tiền lớn.
Theo cơ quan chức năng, chiêu trò phổ biến nhất hiện nay là lừa đảo đặt phòng trực tuyến. Nhiều nhóm chủ động lập fanpage, website giả mạo các cơ sở lưu trú uy tín, sao chép hình ảnh từ các trang chính thức để tạo lòng tin.
Sau đó những nhóm lừa đảo đăng giá bán phòng, bán dịch vụ với giá rẻ, giảm giá sâu, combo siêu khuyến mãi để đánh vào tâm lý ham giá rẻ của khách hàng.
Khi khách hàng tiếp cận thông tin, các nhóm lừa đảo tư vấn nhiệt tình, giục chốt đơn và yêu cầu chuyển tiền đặt cọc vào tài khoản cá nhân. Ngay khi nhận được tiền, những nhóm lừa đảo lập tức chặn liên lạc, khóa trang cá nhân để chiếm đoạt tài sản.
Theo Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch tỉnh Lâm Đồng, phần lớn nạn nhân thường chỉ phản ánh trên mạng xã hội mà ít khi trình báo chính thức đến cơ quan công an, gây khó khăn cho việc xử lý.
Không chỉ dừng lại ở đặt phòng, hoạt động liên quan đến "sở hữu kỳ nghỉ" cũng tiềm ẩn nhiều rủi ro pháp lý. Đầu tháng 4-2026, Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Lâm Đồng tiếp nhận đơn phản ánh của bà Đ.T.P. (ngụ TP.HCM) về một vụ việc nghiêm trọng.
Theo đơn, bà P. cho biết cuối năm 2025, bà được nhân viên một công ty tư vấn mua gói nghỉ dưỡng tại cơ sở lưu trú ở Lâm Đồng. Tin lời cam kết về quyền lợi sang trọng, bà đã ký hợp đồng và thanh toán hơn 375 triệu đồng.
Tuy nhiên từ đầu năm 2026 đến nay, khi bà có nhu cầu sử dụng dịch vụ, phía công ty này hoàn toàn "biến mất", mọi kênh liên lạc đều bị cắt đứt.
Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch tỉnh Lâm Đồng cho biết cơ sở lưu trú liên quan đến vụ bà P. hiện chưa có hồ sơ đăng ký kinh doanh hay xếp hạng tại du lịch Lâm Đồng. Đây là kẽ hở mà các doanh nghiệp thiếu uy tín lợi dụng để đưa ra các điều khoản bất lợi trong hợp đồng, thậm chí có dấu hiệu lừa đảo chiếm đoạt tài sản.
"Tôi không thể đến chỗ bạn, bạn cần đi bộ ra chỗ tôi đang đỗ", Katie Williams, khách Australia nhận được tin nhắn chỉ vài giây sau khi tài xế Grab nhận cuốc xe ở khu vực Canggu. Dù Katie giải thích bố mẹ cô đã lớn tuổi, tài xế vẫn từ chối tiến vào khách sạn với lý do "quá nguy hiểm".
Sau hai lần bị hủy chuyến, gia đình Katie đành chấp nhận trả mức giá cao gấp đôi để sử dụng dịch vụ xe của người địa phương. Khách sạn cô lưu trú nằm trong "vùng cấm" không chính thức đối với các ứng dụng gọi xe tại hòn đảo này.
Thực chất, đây là cuộc tranh chấp địa bàn giữa các hãng gọi xe công nghệ và quyền lực của các banjar (hội đồng cộng đồng làng). Tại Bali, các đơn vị tự quản này có quyền đặt ra mức giá cước taxi đối với tài xế hoạt động trong địa phận của họ.
Các tài xế địa phương áp mức giá không thể thương lượng và luôn tính cước hai chiều. Nyoman, một lái xe bản địa, cho biết anh giữ lại 70% doanh thu mỗi chuyến, phần còn lại nộp cho quỹ từ thiện của banjar. Anh mô tả các ứng dụng gọi xe là "mối đe dọa" hạ giá thị trường mà không đóng góp cho cộng đồng.
"Ở Bali, chúng tôi bảo vệ truyền thống và đất đai của mình", anh nói.
Thông thường, chuyến đi từ sân bay quốc tế Denpasar đến thành phố Singaraja có giá từ 800.000 đến một triệu rupiah (45-56 USD). Nếu dùng ứng dụng công nghệ, du khách chỉ trả mức phí bằng hai phần ba.
Sự chênh lệch này dẫn đến cạnh tranh gay gắt và kéo theo các vụ bạo lực. Tháng 1/2023, một tài xế xe công nghệ bị đánh gục vì đón khách bên ngoài nhà hàng. Cuối năm ngoái, cảnh sát Canggu đã bắt giữ một tài xế địa phương vì hành vi chặn xe và tống tiền du khách 150.000 rupiah (khoảng 10 USD) trên đường ra sân bay.
"Bạo lực không phải là giải pháp tốt, tôi không thích điều đó", Nyoman nói dù anh biết điều này khó tránh và vẫn xảy ra.
Trên các diễn đàn mạng xã hội, tình trạng này bị nhiều du khách bức xúc gọi là "mafia taxi". Một số người cho biết từng bị tài xế say xỉn dọa giết nếu từ chối dịch vụ.
Trước tình trạng này, chính quyền đảo Bali năm 2024 đã phải lên tiếng cảnh báo du khách quốc tế nên tìm hiểu kỹ "các quy định nội bộ" tại nơi lưu trú và khuyến nghị các khách sạn phải minh bạch thông tin về dịch vụ vận chuyển để tránh xung đột.
Trong ba tháng đầu năm nay, số lượng khách quốc tế đến Bali đã giảm khoảng 800 lượt mỗi ngày, theo Thống đốc Bali Wayan Koster tiết lộ. Tuy nhiên, nguyên nhân giảm phần lớn đến từ xung đột Trung Đông khiến các chuyến bay bị cắt giảm.
Với ngành dịch vụ khách sạn của Bali, sự cạnh tranh ngầm này đã trở thành một gánh nặng gây thiệt hại tới công việc kinh doanh.
Theo Wayan Kariasa, quản lý khu nghỉ dưỡng The Ariras ở Candidasa phía đông Bali, các ứng dụng gọi xe hầu như không hoạt động ở đây, tài xế địa phương chiếm ưu thế. Để đến bãi biển chính trong khu vực, du khách cần di chuyển thêm 8 km. Họ khó gọi taxi công nghệ và thường phải dùng dịch vụ của các lái xe địa phương. Kariasa nói khách của ông "không hài lòng lắm về giá cả của tài xế".
Giá một chuyến Grab ước tính từ khu nghỉ dưỡng của Kariasa đến bãi biển Virgin là khoảng 30.000 rupiah (2 USD). Tài xế địa phương tính phí gấp 10 lần số đó, hoặc đôi khi lên đến 500.000 rupiah (28 USD) nếu họ thấy có thể ép giá được du khách.
Tuy nhiên, Kariasa không thể phàn nàn. Chính quyền địa phương kiểm soát các con đường bên ngoài cổng khu nghỉ dưỡng và mối quan hệ với các tài xế địa phương là điều ông phải bảo vệ cẩn thận như bất kỳ đánh giá nào trên TripAdvisor.
Những tình huống khó xử tương tự diễn ra ở Sanur, một phần của Ubud, Uluwatu và Canggu, buộc du khách phải cân nhắc giữa các ứng dụng, giá cả địa phương và việc tự đi bộ.
Tuy nhiên, thích nghi không phải giải pháp. Các khu vực cấm vào trên đảo vẫn còn tồn tại và cuộc chiến taxi ở Bali "còn lâu mới kết thúc" theo nhận định của nhiều người.