Tôi cũng không biết nên bắt đầu câu chuyện của mình từ đâu. Tôi 36 tuổi. Cô ấy 31 tuổi, từng có một đời chồng và con trai 8 tuổi. Tôi quê ở Bình Định, cô ấy sống ở Sài Gòn. Chúng tôi quen và yêu nhau được 3 năm. Gia đình hai bên đều biết và ủng hộ, mong chúng tôi sớm kết hôn vì tôi không còn trẻ. Tuy nhiên, gần đây giữa chúng tôi xảy ra nhiều mâu thuẫn.
Dịp Tết vừa rồi, tôi về quê thăm gia đình. Đến ngày Valentine, tôi chưa kịp vào lại, hôm sau mới vào thì cô ấy giận, nói tôi không quan tâm. Tôi có giải thích rằng một năm chỉ về quê được vài ngày nên muốn ở lại với bố mẹ lâu hơn, nghĩ rằng những ngày lễ như vậy năm nào cũng có, không quá quan trọng. Hơn nữa, ngày 16/2 là giỗ cha cô ấy nên tôi đã sắp xếp vào sớm để kịp ngày này. Cô ấy vẫn không chấp nhận.
Gần đây, đến ngày 8/3, cô ấy thích một bộ mỹ phẩm dưỡng trắng da giá khoảng 1,3 triệu đồng và ngầm ý muốn tôi mua tặng. Tôi thấy số tiền khá lớn, lại vừa về quê ăn tết xong nên đang khó khăn, nói cô ấy chọn món gì nhẹ tiền hơn. Tôi nghĩ mỹ phẩm cũng không phải dùng là có hiệu quả ngay, trong khi kinh tế hai đứa chưa dư dả, còn phải lo tiền trọ, cô ấy nuôi con riêng, lại phải tích góp cho đám cưới sau này nên cần tiết kiệm.
Vài ngày sau, cô ấy mua quần áo, tôi trả tiền coi như quà 8/3. Vậy mà tôi giải thích thế nào, cô ấy vẫn cho rằng tôi không quan tâm, không yêu thương và đòi chia tay. Tôi đã cố gắng níu kéo nhưng cô ấy không đồng ý. Tôi thật sự không biết mình làm vậy có phải ích kỷ, tính toán quá hay không. Mong mọi người cho tôi lời khuyên.
Tôi là nữ, 28 tuổi, bạn trai 33 tuổi, quen nhau gần 4 năm, chuẩn bị tiến tới hôn nhân. Trước đó tôi và anh có trao đổi về chuyện tài chính sau khi kết hôn nhưng không thống nhất được, nhờ mọi người cho ý kiến giúp. Anh làm quản lý cho một tập đoàn lớn, thu nhập tầm 80 triệu đồng mỗi tháng. Anh nói sau khi kết hôn sẽ đưa tôi 40 triệu mỗi tháng để lo cho gia đình, cho ba mẹ anh 10 triệu đồng, ba mẹ tôi 5 triệu đồng và anh hai anh 5 triệu đồng do anh ấy thu nhập không ổn định. Anh sẽ chi tiêu trong 20 triệu đồng còn lại.
Tôi có ý kiến với anh vài lần về việc anh nên tiêu xài quanh 15 triệu đồng, để tiền cho hai bên ba mẹ bằng nhau, mỗi bên 10 triệu đồng. Anh bảo nhà anh có hai anh em, chỉ mình anh lo nên mới vậy, còn gia đình tôi có 3 anh chị em (tôi là em út), mỗi người góp một tay sẽ nhẹ hơn. Sau mấy lần cãi nhau, anh nói nếu tôi muốn tăng lên thì cứ lấy trong 40 triệu đồng đó đi, còn anh không cắt giảm được nữa, phải ngoại giao bên ngoài và cả với nhân viên. Tôi chỉ muốn anh giảm bớt chi tiêu để còn lo cho gia đình và cân bằng nội ngoại, làm sao cho vẹn toàn. Tôi làm vậy có quá đáng không?
Tôi có vợ và hai con, đang khá khó khăn trong công việc. Vợ là sếp của một chi nhánh ngân hàng. Vừa rồi ngân hàng có tổ chức du lịch 10 ngày ở châu Âu, chi nhánh vợ có hai người được đi là vợ tôi và một cậu trưởng phòng. Tôi ở nhà trông con, mọi chuyện khá bình thường. Tuy nhiên, tôi tình cờ thấy được trong máy điện thoại của vợ có rất nhiều hình ảnh chụp cho cậu kia, rồi ảnh hai người chụp cùng nhau trong suốt chuyến đi.
Vợ bảo đi chung với nhau thì chụp thôi chứ không nghĩ gì nhiều. Vợ vẫn rất chăm lo cho các con và luôn nói chẳng làm gì sai, không có gì phải sợ. Tôi chưa biết phải nghĩ như nào, mong được các bạn chia sẻ.
Tôi được mọi người đánh giá vui vẻ, dễ hòa đồng, công việc ổn định. Sau hai lần bị phản bội, tôi nhắm mắt đưa chân ở tuổi 31 với người đàn ông 33 tuổi, do bạn bè giới thiệu. Bước vào cuộc hôn nhân không tình yêu, tôi chỉ nghĩ có tuổi rồi, cưới cho xong, song chung lâu ngày có khi tình yêu sẽ đến, các cụ ngày xưa lấy nhau có cần biết mặt nhau đâu mà vẫn sống hạnh phúc. Suy nghĩ thế nên giờ tôi phải trả giá cho những quyết định sai lầm của mình. Cuộc sống không đơn giản như mình nghĩ, tôi vội vàng bước vào hôn nhân để rồi chịu nhiều nỗi đau.
Chúng tôi quen nhau và quyết định tổ chức đám cưới sau chưa đầy hai tháng, không có nhiều thời gian để tìm hiểu. Những tật xấu của đôi bên chưa kịp chia sẻ để thông cảm đã quyết định về sống với nhau, vì thế quá hụt hẫng. Vợ chồng tôi không tìm được tiếng nói chung trong hôn nhân. Cách sống của mỗi người có sự khác biệt. Tôi gọn gàng, anh luộm thuộm, làm đâu bỏ đấy. Tôi ăn nói khéo bao nhiêu, anh lại thô lỗ bấy nhiêu, thường xuyên nói trống không. Tôi ý tứ nhắc nhở, phân tích nhẹ nhàng cho anh hiểu, vài hôm anh lại như cũ.
Tôi luôn ý thức được cách sống của mình khi bước vào nhà chồng, được bố mẹ chồng và mọi người yêu quý. Tình tính tôi vui vẻ, hòa đồng, biết cách lo lắng và quan tâm đến chồng. Chuyện chăn gối tôi cũng làm anh thỏa mãn. Ngược lại anh cực kỳ vô tâm, không bao giờ hỏi han khi tôi ốm. Những lúc anh đi công tác xa nhà, cả tuần tôi không gọi điện thì anh cũng kệ, không gọi về. Ngay từ lúc cưới xong, tôi đã nhận ra tình cảm của anh dành cho mình không nhiều. Thế nhưng tôi luôn ý thức sẽ cố gắng, vui vẻ, tâm sự, vậy mà không làm anh thay đổi.
Sau một năm cố gắng vì gia đình, giờ tôi mệt mỏi, vừa rồi còn phát hiện anh qua lại với tình cũ. Chắc tôi không còn tha thiết gì với anh nữa nên cũng chẳng ghen tuông. Tôi muốn viết đơn ly hôn nhưng sợ bố mẹ buồn và suy nghĩ, vì mới cưới một năm mà tôi đã làm khổ bố mẹ sao. Chồng xin lỗi, níu kéo, tôi biết chắc anh cũng vì sĩ diện và sợ bố mẹ tổn thương chứ không phải vì yêu tôi. Tôi phải làm sao đây?