Tính đến cuối tháng 3, mảng hói trên đầu người mẹ này đã lan rộng bằng cả lòng bàn tay. Tờ Yangtse Evening Post hôm 31/3 đưa tin, cô Tiêu phát hiện vùng mất tóc nhỏ bằng đầu ngón tay từ tháng 1, nhưng tình trạng nhanh chóng trở nặng.
Nguyên nhân xuất phát từ việc cô mất việc vào cuối năm ngoái và quyết định làm “gia sư toàn thời gian” cho cậu con trai 14 tuổi. Cậu bé học yếu môn Toán, thường xuyên giải bài tập đến tận 23h hoặc rạng sáng. Người mẹ thức khuya đồng hành cùng con, dùng cả AI để tìm đáp án rồi giảng lại. Áp lực điểm số cùng sự mệt mỏi thể chất khiến cô kiệt sức.
Hiện tại, cô áp dụng liệu pháp tiêm phong bế thần kinh kết hợp uống thuốc, đồng thời giao lại việc hướng dẫn con học cho chồng để tĩnh tâm.
Bác sĩ Đại Khiết, Phó Giám đốc kiêm Trưởng khoa Da liễu tại Bệnh viện số 1 Nam Kinh, giải thích trạng thái tinh thần căng thẳng, đau buồn hoặc lo âu kéo dài đóng vai trò tác nhân chính kích hoạt chứng rụng tóc cấp tính. Dân gian thường gọi hiện tượng này là “ma nhổ tóc” vì người bệnh rơi rụng tóc nhưng không có cảm giác đau, ngứa hay dấu hiệu viêm nhiễm. Chuyên gia này cảnh báo, hệ miễn dịch tấn công nang tóc có thể gây hói lan tỏa, dẫn đến rụng toàn bộ lông, tóc trên cơ thể.
Quá trình điều trị đòi hỏi người bệnh ưu tiên kiểm soát cảm xúc, kết hợp bôi dung dịch Minoxidil và lăn kim siêu nhỏ nhằm kích thích nang lông mọc lại. Với ca bệnh nặng, bác sĩ sẽ kê đơn thuốc ức chế JAK hoặc hormone đường uống. Quá trình phục hồi thường kéo dài từ 6 tháng đến một năm. Tuy nhiên, bệnh rất dễ tái phát nếu tâm lý căng thẳng quay trở lại. Bác sĩ khuyên mọi người duy trì lối sống lành mạnh, ngủ đủ giấc và nạp đủ lượng carbohydrate, tuyệt đối tránh ăn kiêng tinh bột cực đoan.
Giới chuyên môn khuyến cáo người dân lập tức đi khám khi xuất hiện dấu hiệu bất thường nhằm xác định chính xác nguyên nhân. Bác sĩ Đại Khiết lưu ý nhiều trẻ em tự vò dứt tóc (hội chứng trichotillomania) do áp lực thi cử hoặc thiếu vắng sự quan tâm, chứ không mắc bệnh lý da liễu. Mặt khác, mọi người cần cảnh giác với hiện tượng “giả rụng tóc từng mảng” do bệnh giang mai, lupus ban đỏ hệ thống, viêm da cơ hoặc xơ cứng bì gây ra. Các bệnh lý hệ thống này thường để lại sẹo vĩnh viễn, làm cản trở quá trình phục hồi của nang tóc.
Chồng chị, 38 tuổi, bị thương nặng sau tai nạn giao thông, cấp cứu ở Bệnh viện Đa khoa tỉnh Quảng Ninh. Hội đồng chuyên môn ba lần chẩn đoán chết não. Anh là trụ cột chính trong gia đình, nuôi ba con nhỏ, công việc chính là đi giao hàng, gặp tai nạn trong một chuyến giao hàng.
Bố của anh cũng đang điều trị tại Đơn vị Thận lọc máu của bệnh viện này. Gia đình quyết định hiến tặng các mô, tạng của anh để ghép cứu sống nhiều bệnh nhân khác.
Trước khi rút ống thở, người vợ lặng lẽ vào phòng để nói lời vĩnh biệt. Bàn tay chị run rẩy khẽ chạm vào mặt chồng lần cuối cùng. Sau đó, kíp bác sĩ rút ống thở, đứng cúi đầu một phút mặc niệm.
"Cả cuộc đời con tôi làm nhiều việc thiện, đến lúc mất vẫn có thể cứu được nhiều người", mẹ của người hiến tạng, nói.
Ngày 11/5, đại diện Bệnh viện Đa khoa tỉnh Quảng Ninh cho biết đã kích hoạt quy trình lấy - ghép tạng với sự tham gia của khoảng 100 y bác sĩ, kỹ thuật viên và nhân viên y tế của Bệnh viện Đa khoa tỉnh, Bệnh viện Việt Đức và Bệnh viện Đại học Y dược TP HCM.
Các tạng được hiến gồm một trái tim, hai thận, hai lá gan và hai giác mạc. Trong đó, tim và một phần tạng được vận chuyển đến Bệnh viện Hữu nghị Việt Đức để ghép, số tạng còn lại chuyển vào Bệnh viện Đại học Y Dược TP HCM. Hai quả thận được ghép ngay tại Bệnh viện Đa khoa tỉnh Quảng Ninh.
Đây là trường hợp hiến tạng thứ 4 tại Quảng Ninh và là lần thứ hai lấy ghép tạng tại bệnh viện đa khoa tỉnh.
Ghép tạng là một trong những thành tựu quan trọng nhất của y học nhân loại từ thế kỷ 20. Đây là phương pháp cuối cùng trong điều trị bệnh nhân mắc bệnh mạn tính, hiểm nghèo do các mô, tạng bị suy giảm chức năng và không hồi phục như suy thận mạn, gan, tim, tủy, hỏng giác mạc...
Ca ghép tạng từ người cho chết não đầu tiên tại Việt Nam thực hiện hồi tháng 5/2010. Đến nay, hơn 9.500 ca ghép tạng thành công, trong đó nhiều nhất là ghép thận, gan...
Gan nhiễm mỡ không do rượu (NAFLD) là tình trạng tích tụ mỡ trong gan, liên quan chặt chẽ đến béo phì, tiểu đường và rối loạn mỡ máu. Thực hành một vài thay đổi lối sống có thể giúp cải thiện giúp chức năng gan và giảm nguy cơ biến chứng.
Giảm cân hợp lý
Giảm cân là yếu tố quan trọng nhất trong kiểm soát gan nhiễm mỡ, đặc biệt ở người béo phì, thừa cân. Tuy nhiên, nên giảm cân từ từ, tránh ăn kiêng quá khắt khe vì có thể gây tác dụng ngược. Duy trì chế độ ăn cân bằng và bền vững là cách lâu dài.
Chế độ ăn kiểu Địa Trung Hải có thể góp phần giảm mỡ gan. Theo chế độ ăn này, người bệnh nên tăng cường rau (bông cải xanh, rau lá xanh) trái cây (táo, cam, chuối), ngũ cốc nguyên hạt và chất béo tốt như dầu ô liu.
Ăn cá (ít nhất 2 lần/tuần), gia cầm không da và trứng tiêu thụ với lượng vừa phải. Hạn chế thực phẩm chế biến sẵn và tinh bột tinh chế. Cách ăn này không chỉ tốt cho gan mà còn hỗ trợ kiểm soát huyết áp cao và tiểu đường.
Ngoài áp dụng chế độ ăn Địa Trung Hải, một số gia vị và thảo mộc quen thuộc như nghệ, gừng, tỏi, trà xanh và cây kế sữa cũng có lợi cho sức khỏe gan.
Uống cà phê đúng cách
Cà phê có thể giúp giảm viêm và bảo vệ gan nhờ kích thích enzyme có lợi. Người bị gan nhiễm mỡ có thể uống khoảng 2-3 tách mỗi ngày. Ưu tiên uống cà phê đen, hạn chế đường và kem béo để tránh làm tăng năng lượng dư thừa.
Duy trì vận động
Ít vận động là yếu tố làm trầm trọng thêm tình trạng gan nhiễm mỡ. Mỗi người nên đặt mục tiêu ít nhất 150 phút vận động mỗi tuần. Các hoạt động đơn giản như đi bộ nhanh, đạp xe hoặc leo cầu thang cũng mang lại lợi ích rõ rệt nếu duy trì đều đặn.
Hạn chế tối đa đường
Đường bổ sung, đặc biệt fructose, thúc đẩy tích tụ mỡ trong gan. Chúng có nhiều trong nước ngọt, bánh kẹo, đồ uống đóng chai và thực phẩm chế biến sẵn. Đọc nhãn thực phẩm trước khi dùng cũng giúp bạn kiểm soát lượng đường nạp vào mỗi ngày.
Kiểm soát cholesterol
Cholesterol cao làm tình trạng gan nhiễm mỡ nghiêm trọng hơn. Người bệnh nên hạn chế chất béo bão hòa (thịt đỏ, sữa béo) và chất béo chuyển hóa. Kết hợp ăn uống lành mạnh, tập luyện để cải thiện mỡ máu hiệu quả.
Tránh các tác nhân gây hại cho gan
Để gan có cơ hội phục hồi, bạn cần hạn chế các tác nhân gây hại trực tiếp. Rượu dù dùng ở mức vừa phải vẫn có thể làm gan nhiễm mỡ tiến triển nặng hơn. Ngoài ra, một số thuốc không kê đơn và thực phẩm chức năng có thể gây độc cho gan nếu sử dụng không đúng cách. Vì vậy, nên tham khảo ý kiến bác sĩ hoặc dược sĩ trước khi dùng để tránh làm tổn thương gan thêm.
Bác sĩ Sudhir Kumar, đang công tác tại Bệnh viện Apollo (Ấn Độ) đã chia sẻ về lượng vận động lý tưởng để đạt được lợi ích sức khỏe tối đa, theo Hindustan Times (Ấn Độ).
Theo bác sĩ Sudhir, lợi ích lớn nhất đối với sức khỏe đến từ việc chuyển từ “không vận động” sang “có vận động”. Một người ít vận động nếu bắt đầu đi bộ 10 - 15 phút mỗi ngày đã có thể giảm đáng kể nguy cơ mắc bệnh và tử vong.
Ông nhấn mạnh rằng những phút vận động đầu tiên mang lại lợi ích sức khỏe lớn nhất. Việc tăng thời gian tập từ 0 lên 30 phút/ngày có lợi nhiều hơn rất nhiều so với việc tăng từ 90 lên 120 phút/ngày.
Đi bộ: Mức lý tưởng của đi bộ được bác sĩ khuyến khích là 30 - 60 phút mỗi ngày, hoặc 150 - 300 phút mỗi tuần. Theo bác sĩ Sudhir, nên đi bộ nhanh, với tốc độ khoảng 100 - 130 bước/phút, tương đương khoảng 5 - 6,5 km/giờ.
Chạy bộ: Bác sĩ Sudhir cho biết chỉ cần chạy 5 - 10 phút mỗi ngày cũng giúp giảm nguy cơ tử vong so với những người không chạy. Đối với đa số người chạy bộ để rèn luyện sức khỏe, mức tập lý tưởng là 20 - 45 phút mỗi buổi; 3 - 5 buổi mỗi tuần.
Bác sĩ cũng nhấn mạnh rằng không cần chạy quá nhanh. Chạy với cường độ vừa phải, đủ để có thể trò chuyện ngắn trong lúc chạy, đã mang lại phần lớn lợi ích cho sức khỏe và tuổi thọ.
Đạp xe: Nên hướng tới 150 - 300 phút/tuần với cường độ vừa; hoặc 75 - 150 phút/tuần với cường độ mạnh.
Tập sức mạnh: Theo bác sĩ Sudhir, tập sức mạnh có thể giúp giảm nguy cơ tử vong sớm, tiểu đường, té ngã, loãng xương… Khuyến nghị của bác sĩ là 2 - 3 buổi mỗi tuần, mỗi buổi kéo dài 30 - 60 phút. Nên tập đầy đủ các nhóm cơ lớn trên cơ thể và tổng thời gian tập sức mạnh nên đạt khoảng 60 - 150 phút mỗi tuần.
“Chất lượng buổi tập quan trọng hơn việc dành quá nhiều giờ trong phòng gym. Nên tập theo nguyên tắc tăng dần cường độ hoặc khối lượng tập luyện, kết hợp với thời gian phục hồi đầy đủ, thay vì kéo dài các buổi tập liên tục”, ông Sudhir nói.
Bác sĩ Sudhir cho hay, tập luyện giúp tạo ra kích thích để cơ thể thích nghi, nhưng quá trình hồi phục mới là lúc thể lực thực sự được cải thiện. Do đó, một chương trình tập luyện hiệu quả không chỉ gồm các buổi tập mà còn cần: