Tối 1-4, Đội Cảnh sát giao thông đường bộ cao tốc số 6 (Đội 6, Phòng 6, Cục CSGT – Bộ Công an) đã lập biển bản xử lý một tài xế xe tải khi dừng trên làn chính của cao tốc Vĩnh Hảo – Phan Thiết nhưng không đặt đèn cảnh báo.
Cụ thể, trong lúc tuần tra trên đường cao tốc Vĩnh Hảo – Phan Thiết, Đội 6 phát hiện một chiếc xe tải đang dừng trên làn bên phải (làn chạy chính) tại Km202. Phía sau xe không có cảnh báo nguy hiểm.
Tài xế lái chiếc xe tải trên là anh N.V.T. (42 tuổi, quê tỉnh Đồng Nai) trình bày do vừa bị nổ lốp nên dừng như vậy.
Cán bộ Đội 6 giải thích với tài xế đã có nhiều trường hợp tai nạn thương tâm, dù chỉ mới dừng vài giây như vậy trên đường cao tốc, nhất là ban đêm tầm nhìn hạn chế.
Đội 6 đã lập biên bản đối với tài xế T. lỗi vi phạm không đặt đèn cảnh báo về phía sau khoảng cách tối thiểu 150m khi dừng xe trong trường hợp gặp sự cố kỹ thuật buộc phải dừng xe trên một phần làn đường xe chạy trên đường cao tốc.
Với lỗi như trên, tài xế T. bị phạt 13 triệu đồng và trừ 6 điểm trên giấy phéop lái xe.
Tình Yêu Giới Tính
Vợ sắp cưới không muốn làm cỗ to vì sợ lỗ, còn muốn quản hết tiền của tôi

Đầu tiên, mẹ vợ thông báo kế hoạch tổ chức tiệc cưới ở một nhà hàng theo lời mẹ là "rất xịn xò". Nhà hàng này do bạn của mẹ giới thiệu: Rộng, đẹp, đồ ăn ngon, nói chung không có điểm gì chê. Phải cái là giá thành không rẻ.
Hết mẹ vợ đến vợ tương lai của tôi thay phiên nhau đặt lên đặt xuống menu, kêu món này đắt, món kia không cần, chê giá dịch vụ cao. Chắc mọi người coi tôi đã là người nhà rồi nên thoải mái bàn luận không giữ ý.
Linh - vợ sắp cưới của tôi - nói: "Cỗ thế này thì tiền mừng phải ít nhất 500.000 đồng mới hòa vốn. Bọn con có nhiều bạn đại học toàn ở quê, mừng cưới khéo chỉ 200.000 đồng, 300.000 đồng. Đặt cỗ thế này lỗ".
Tôi suýt phì cười, cưới xin lại còn lời lỗ, trời ạ. Tôi tưởng mẹ vợ tương lai sẽ có lời gì cản con gái lại, nhưng không, bà bày ra thái độ vô cùng đồng cảm: "Cưới xong không khéo vợ chồng nai lưng trả nợ".
Tôi ngồi im, sượng sùng. Cứ có cảm giác mẹ con Linh đang bàn tán về gia đình tôi vậy. Tôi là trai quê chính hiệu. Toàn thể nội ngoại nhà tôi chính xác là "người nhà quê" theo cách gọi của Linh.
Chưa kể, một số người trong họ kinh tế khó khăn, tiền mừng cũng chẳng thể cao như mẹ con Linh muốn. Càng người nghèo thì tự trọng, sĩ diện càng cao. Họ mà biết nhà vợ sắp cưới của tôi bàn chuyện ít, nhiều, lãi lỗ thế này thì chắc chẳng ai thèm đi dự.
Bản thân tôi cho rằng đám cưới chỉ cần đông đủ là vui. Người ta đến chung vui là vì tình cảm chứ ai vì bữa ăn mà lo đắt rẻ. Còn nếu đã tính thì tính cho rõ. Người ở quê xa đi ăn cưới, họ phải tốn thêm chi phí đi lại, xe cộ thuê mướn, tính ra cao hơn cả tiền mừng. Quý hóa không hết còn tính toán thiệt hơn.
Càng nghe càng không vừa tai, tôi nhắc khéo Linh: "Quan trọng gì nhiều ít. Mọi người đến đông đủ là được rồi em, cả đời cưới một lần tính toán chi cho mệt". Linh phùng má nguýt yêu tôi nhưng lại nói một câu mà tôi yêu không nổi:
"Anh đúng là điển hình đàn ông vô tư. Như anh thì cả đời trả nợ. Em nói cho anh biết, sau này làm được bao nhiêu tiền phải đưa vợ giữ hết, biết chưa?" Tôi biết Linh không đùa, tự dưng mất hứng, cứ thấy nó vô lý, mà nó kỳ.
Cần gì đưa quan điểm thẳng thừng như thế, tôi đâu phải dạng không biết điều. Đàn ông không gia trưởng thì thôi, phụ nữ còn định "thay trời hành đạo" chắc? Tôi ghét bị "đặt lệnh" kiểu này.
Có vẻ như vợ sắp cưới của tôi rất có tư duy và hứng thú với việc quản lý tài chính. Dấu hiệu tôi đang chuẩn bị bước vào vòng kiềm tỏa của cô vợ "Đo lọ nước mắm, đếm củ dưa hành" chăng?
Tôi không gia trưởng, tôi hiểu vợ là tay hòm chìa khóa. Nhưng nhìn cách mẹ con Linh chi li đong đếm tôi thấy bủn xỉn vô cùng. Đời người cưới được mấy lần mà cứ loanh quanh lo đặt món sang thì lỗ. Xong còn nuôi dã tâm thâu tóm toàn bộ thu nhập của tôi.
Thú thực tôi không thể không suy nghĩ tiêu cực được. Chưa gì đã thấy tương lai phải ngửa tay xin từng đồng đổ xăng rồi đó. Có phải đàn ông bước chân vào hôn nhân là phải học qua bài học về sự thiếu công bằng?
Vợ chồng ai cũng đi làm, ai cũng có thu nhập, mỗi người đều có nhu cầu cá nhân, tại sao vợ được quyền giữ toàn bộ tiền lương của chồng? Lương tôi 30 triệu, tôi sẵn sàng đưa vợ 20, giữ lại 10, nhưng đưa hết thì tôi không đồng ý.
"Quân tử phòng thân", biết đâu một ngày bị vợ đuổi khỏi nhà, tôi cần có quỹ riêng để phòng bị chứ. Cuới vợ mà cứ như sắp đặt bút ký vào một dự án kinh doanh, nào là lo lời lỗ, thiệt hơn. Nào là nghĩ cách đấu trí đưa vợ bao nhiêu, giữ lại bao nhiêu. Chưa gì đã thấy mệt.
Hay tôi nên hoãn lại đám cưới này nhỉ? Tôi cần thời gian để tìm hiểu thêm và xin tư vấn của những người anh em xem quan điểm mọi người thế nào. Chứ tôi bắt đầu thấy cưới vợ là không vui rồi đó.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí
Tình Yêu Giới Tính
6 năm không có con, tôi bàng hoàng phát hiện sự thật về chồng

Ngồi trong căn phòng khách sạn lạ lẫm ở vùng ngoại ô, nhìn tờ kết quả siêu âm và tờ giám định ADN nhàu nát trên tay, tôi vẫn không thể tin được bi kịch đang bủa vây lấy tôi.
Tôi sinh năm 1994, hiện đang là nhân viên của một ngân hàng tại Hà Nội. Sáu năm trước, định mệnh sắp đặt cho tôi gặp anh khi anh đến quầy của tôi để mở thẻ, đó thực sự là tiếng sét ái tình.
Sự điềm đạm, nụ cười hiền lành và ánh mắt ấm áp của anh đã hạ gục tôi ngay từ ánh nhìn đầu tiên. Chúng tôi yêu nhau say đắm và tiến tới hôn nhân chỉ một năm sau đó.
Chồng tôi vốn là một đứa trẻ mồ côi. Anh bị bỏ rơi trước cổng một trung tâm bảo trợ xã hội ở một tỉnh giáp biên giới khi mới chỉ hơn 1 tuổi.
Thời điểm đó, vùng biên giới đầy rẫy những câu chuyện xót xa, và những đứa trẻ bơ vơ như anh không hề hiếm. Anh đã mạnh mẽ tự mình lớn lên, bươn chải qua đủ thứ nghề mà không có lấy một chút ý niệm nào về gia đình, cha mẹ hay nguồn cội của bản thân.
Vượt qua nghịch cảnh khắc nghiệt, anh nỗ lực học hành không ngừng nghỉ và trở thành một giáo viên tiếng Nhật tại một trung tâm lớn ở Hà Nội với mức lương khá ổn định. Có lẽ vì tuổi thơ quá thiếu thốn tình thương, anh trân trọng tôi hơn mọi thứ trên đời.
Khi về làm rể, anh chăm sóc, hiếu kính với bố mẹ tôi và yêu thương mọi người trong gia đình tôi hết mực. Tôi từng nghĩ, ông trời đã bù đắp cho anh một mái ấm và cho tôi một người chồng hoàn hảo.
Nhưng ông trời dường như lại quá khéo trêu ngươi. Kết hôn 5 năm, tình yêu của chúng tôi vẫn mặn nồng, nhưng khao khát làm cha làm mẹ lại trở thành một nỗi ám ảnh đầy nước mắt. Tôi đã mang thai tổng cộng 4 lần, nhưng chưa một lần nào được ôm trọn hình hài bé nhỏ của con.
Hai lần đầu, thai không có tim. Lần thứ 3, tim thai thoi thóp rồi mất hẳn ở tuần thứ 9. Nhưng vết thương sâu hoắm và đau đớn nhất là lần thứ 4, thai nhi bị dị tật nặng nề, buộc phải đình chỉ thai kỳ khi đã ở tuần thứ 22. Cảm giác nằm trên giường bệnh, cảm nhận từng cơn gò ép đưa đứa con chưa kịp chào đời ra khỏi cơ thể, tôi như chết đi sống lại. Anh cũng gục ngã, ôm chặt lấy tôi mà khóc như một đứa trẻ.
Sau chuỗi ngày đen tối ấy, chúng tôi quyết định tìm đến phương pháp thụ tinh trong ống nghiệm với hy vọng y học hiện đại sẽ mang con đến. Thế nhưng, kết quả thăm khám chuyên sâu lại mở ra một hố sâu mới: Sức khỏe sinh sản của cả hai vợ chồng đều rất tốt, hoàn toàn có thể mang thai tự nhiên, nhưng kết quả kiểm tra gen cho thấy chúng tôi mang quá nhiều gen lặn giống nhau.
Khi biết anh là trẻ mồ côi, ánh mắt bác sĩ bỗng trùng xuống. Ông từ tốn ẩn ý rằng chúng tôi nên "kiểm tra thêm" về huyết thống. Anh lập tức gạt đi. Sự hoảng loạn xẹt qua mắt anh. Anh kiên quyết bảo bác sĩ cứ tiến hành làm IVF và sàng lọc phôi luôn, kiểu gì cũng sẽ chọn được một vài phôi khỏe mạnh.
Nhưng tôi không thể sống trong sự hoang mang, thấp thỏm cả đời. Tôi không muốn nhắm mắt làm ngơ để rồi những đứa trẻ sinh ra phải gánh chịu rủi ro khôn lường. Bằng tất cả sự dằn vặt, tôi lén lấy mẫu tóc của anh đem đi xét nghiệm cùng với mẫu của ông ngoại và bố đẻ tôi.
Ngày nhận kết quả, đất trời dưới chân tôi như sụp đổ. Báo cáo ghi rõ: Anh có quan hệ huyết thống theo dòng nam với ông ngoại tôi.
Tôi chết lặng, nước mắt không thể rơi mà lồng ngực như bị ai bóp nghẹt. Để mọi thứ rõ ràng, tôi quyết định thử thêm một lần cuối. Tôi có 3 người cậu ruột, trong đó người khả nghi nhất là cậu thứ 2, một tài xế lái xe tải đường dài dọc các tỉnh biên giới năm xưa. Tôi lén lấy sợi tóc của cậu thứ 2, đem đi giám định quan hệ cha con với chồng tôi.
Sự thật tàn nhẫn và trần trụi hiện ra trên mặt giấy: Chồng tôi chính là con trai ruột của ông cậu. Trớ trêu thay, người đàn ông tôi yêu thương sâu đậm suốt 6 năm qua, người đầu ấp tay gối, lại chính là... anh họ của tôi.
Trong lúc tôi còn chưa biết phải đối diện với hiện thực kinh hoàng này ra sao, thì tôi phát hiện cơ thể có những dấu hiệu khác lạ. Tôi có thai. Trớ trêu thay, lại là mang thai tự nhiên. Cái thai đã được khoảng 8 tuần và qua siêu âm, tim thai đang đập mạnh mẽ, hiện tại chưa phát hiện bất thường gì.
Tôi giấu nhẹm mọi chuyện, không thông báo với bất kỳ ai, chỉ tìm đến một bác sĩ quen để xin tư vấn. Lời bác sĩ như những nhát dao cứa vào tâm trí: Với tình trạng cận huyết thống của hai vợ chồng, y học không thể nói trước được cả thai kỳ này có ổn hay không. Thậm chí, dẫu cho quá trình mang thai có suôn sẻ, cũng chưa chắc đứa trẻ sinh ra và lớn lên sẽ phát triển bình thường về cả thể chất lẫn trí tuệ. Bác sĩ khuyên tôi nên cân nhắc thật kỹ, quyết định sớm khi thai còn nhỏ để bớt đau đớn cho cả mẹ lẫn con.
Từ phòng khám bước ra, tôi không về nhà. Tôi nói dối chồng và bố mẹ là đi du lịch xa vài ngày để giải tỏa tâm lý, nhưng thực chất là thuê một phòng khách sạn ở ngoại thành. Hơn một tuần nay, tôi tự nhốt bản thân trong bốn bức tường, phát rồ phát dại, gào khóc thật to cho thỏa những uất nghẹn mà không một ai hay biết.
Nghĩ đến đứa trẻ đang mang trong bụng mà vợ chồng tôi đã khao khát đến kiệt quệ 5 năm qua, giờ đang có nhịp đập, tôi không nỡ tước đi mạng sống của con. Nhưng làm sao tôi dám đánh cược tương lai của con vào một xác suất nghiệt ngã của cận huyết?
Còn người chồng tôi yêu sâu sắc, người đàn ông đã chịu quá nhiều bất hạnh, tổn thương từ nhỏ, nếu biết sự thật người vợ anh yêu thương nhất lại là em họ, người cậu ruột hay đến nhà ăn cơm chính là người cha đã bỏ rơi anh, anh sẽ sống tiếp thế nào?
Tôi đang đứng giữa ngã tư của bi kịch, nơi mà bất kỳ quyết định nào cũng rỉ máu và để lại vết thương không bao giờ liền sẹo. Tôi phải làm sao đây?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí
Tình Yêu Giới Tính
Trung Đông tối 31-3: Tướng cấp cao Iran thiệt mạng; Nhà máy dược lớn ở Iran trúng đòn không kích

Lực lượng Vệ binh cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC) ngày 31-3 xác nhận tướng Jamshid Eshaghi - một sĩ quan cấp cao trong Lực lượng vũ trang Iran và là cố vấn của Tổng tham mưu trưởng - đã thiệt mạng trong một cuộc tấn công.
Theo tuyên bố được truyền thông Iran đăng tải, vụ tấn công không chỉ khiến ông Eshaghi tử vong, mà còn khiến một số thành viên trong gia đình ông thiệt mạng.
Tuy nhiên, phía IRGC không công bố thêm chi tiết về địa điểm hay thời điểm xảy ra vụ việc.
Khu vực dân cư ở phía bắc Israel trúng đòn không kích ngày 31-3 - Video: X/@kann_news
Theo các phát biểu được Hãng tin Reuters dẫn lại, Ngoại trưởng Nga Sergey Lavrov cho biết Mỹ và Israel đang không thực sự hướng tới việc bình thường hóa quan hệ giữa Iran và các nước láng giềng.
Ông nói thêm rằng những nỗ lực "thay đổi chế độ" hiện nay nhằm gia tăng quyền kiểm soát đối với các nguồn tài nguyên dầu khí, cảnh báo cuộc khủng hoảng tại Trung Đông có thể leo thang thành một cuộc xung đột rộng lớn hơn.
Chủ tịch Hội đồng châu Âu Antonio Costa đã kêu gọi Iran chấm dứt các cuộc tấn công mà ông cho là "không thể chấp nhận", đồng thời thúc giục các bên kiềm chế nhằm hạ nhiệt căng thẳng trong khu vực Trung Đông, theo Đài Al Jazeera ngày 31-3.
Trong cuộc điện đàm với Tổng thống Iran Masoud Pezeshkian, ông Costa nhấn mạnh sự cần thiết của việc giảm leo thang và quay lại con đường ngoại giao.
Theo ông, Tehran cần tham gia tích cực hơn vào các nỗ lực ngoại giao, đặc biệt là phối hợp với Liên hợp quốc nhằm đảm bảo tự do hàng hải tại eo biển Hormuz - tuyến vận chuyển năng lượng quan trọng của thế giới.
Phát biểu trên mạng xã hội X sau cuộc trao đổi, nhà lãnh đạo EU bày tỏ quan ngại sâu sắc về những tổn thất dân thường trong xung đột, trong đó có vụ tấn công khiến 170 nữ sinh và giáo viên thiệt mạng tại một trường học ở thành phố Minab, Iran. Ông gọi đây là một mất mát "vô cùng đáng tiếc" đối với cộng đồng quốc tế.
Ông Costa cũng khẳng định Liên minh châu Âu sẵn sàng tham gia vào mọi nỗ lực ngoại giao nhằm hạ nhiệt căng thẳng và tìm kiếm một giải pháp lâu dài cho cuộc khủng hoảng đang diễn ra.
Ngoại trưởng Iran Abbas Araghchi ngày 31-3 bác bỏ các thông tin cho rằng Tehran đã phóng tên lửa vào lãnh thổ Thổ Nhĩ Kỳ, gọi đây là cáo buộc "hoàn toàn vô căn cứ", đồng thời đề xuất hai bên phối hợp điều tra.
Trong cuộc điện đàm với người đồng cấp Thổ Nhĩ Kỳ Hakan Fidan, ông Araghchi cảnh báo về khả năng xảy ra các "chiến dịch gài bẫy" do đối phương dàn dựng nhằm làm leo thang căng thẳng.
Theo tuyên bố của Bộ Ngoại giao Iran, Tehran sẵn sàng hợp tác kỹ thuật với Ankara để kiểm tra mọi cáo buộc liên quan.
Trước đó, ngày 30-3, Bộ Quốc phòng Thổ Nhĩ Kỳ cho biết lực lượng NATO đã đánh chặn một tên lửa mới được phóng từ phía Iran - đây là vụ việc thứ tư kể từ khi xung đột tại Trung Đông bùng phát.
Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Qatar Majed Al Ansari cho rằng tương lai của eo biển Hormuz - tuyến hàng hải chiến lược của thế giới - cần được quyết định bởi toàn bộ các quốc gia trong khu vực, thay vì chỉ bởi một bên đơn lẻ.
Phát biểu trước báo giới, ông nhấn mạnh Qatar hiện không trực tiếp tham gia các nỗ lực trung gian đang diễn ra liên quan đến căng thẳng khu vực.
"Các nỗ lực của chúng tôi hiện tập trung vào việc bảo vệ đất nước", ông nói.
Tuy nhiên, Qatar vẫn duy trì liên lạc với tất cả các bên liên quan, bao gồm các bên trung gian và các quốc gia trong khu vực, nhằm theo dõi sát diễn biến và đóng góp vào ổn định chung.
Bộ trưởng Quốc phòng Israel Israel Katz cho biết quân đội nước này có kế hoạch duy trì sự hiện diện tại một phần miền nam Lebanon ngay cả sau khi chiến dịch quân sự hiện tại chống lực lượng Hezbollah kết thúc.
Trong một tuyên bố bằng video, ông Katz cho hay Lực lượng Phòng vệ Israel (IDF) dự định thiết lập một "vùng an ninh" thường trực bên trong lãnh thổ Lebanon, kéo dài tới sông Litani - khu vực được xem là ranh giới chiến lược ở phía nam nước này.
"Sau khi chiến dịch kết thúc, IDF sẽ triển khai và duy trì hiện diện trong một vùng an ninh bên trong Lebanon, đồng thời kiểm soát an ninh toàn bộ khu vực đến sông Litani", ông Katz nói.
Theo kế hoạch được công bố, Israel không chỉ duy trì kiểm soát quân sự mà còn sẽ ngăn cản người dân Lebanon đã sơ tán quay trở lại các khu vực giáp biên giới.
Bộ trưởng Quốc phòng Israel cũng đề cập khả năng áp dụng mô hình tương tự như tại Gaza, trong đó các khu dân cư gần biên giới bị phá hủy để tạo vùng đệm an ninh.
"Tất cả các ngôi nhà tại các làng giáp biên giới Lebanon sẽ bị phá hủy theo mô hình Rafah và Beit Hanoon tại Gaza", ông Katz nói thêm.
Chính phủ Iran cho biết các cuộc không kích của Mỹ và Israel ngày 31-3 đã đánh trúng một trong những công ty dược phẩm lớn nhất nước này, gây hư hại dây chuyền sản xuất thuốc gây mê và thuốc điều trị ung thư.
Công ty bị ảnh hưởng là Tofigh Daru Research & Engineering, thuộc một tập đoàn đầu tư do nhà nước quản lý.
Theo Tehran, đây là một phần trong các cuộc tấn công nhằm vào các cơ sở dân sự, làm dấy lên lo ngại về tác động nghiêm trọng đối với hệ thống y tế vốn đã chịu nhiều áp lực.

