Ngồi trong căn phòng khách sạn lạ lẫm ở vùng ngoại ô, nhìn tờ kết quả siêu âm và tờ giám định ADN nhàu nát trên tay, tôi vẫn không thể tin được bi kịch đang bủa vây lấy tôi.
Tôi sinh năm 1994, hiện đang là nhân viên của một ngân hàng tại Hà Nội. Sáu năm trước, định mệnh sắp đặt cho tôi gặp anh khi anh đến quầy của tôi để mở thẻ, đó thực sự là tiếng sét ái tình.
Sự điềm đạm, nụ cười hiền lành và ánh mắt ấm áp của anh đã hạ gục tôi ngay từ ánh nhìn đầu tiên. Chúng tôi yêu nhau say đắm và tiến tới hôn nhân chỉ một năm sau đó.
Chồng tôi vốn là một đứa trẻ mồ côi. Anh bị bỏ rơi trước cổng một trung tâm bảo trợ xã hội ở một tỉnh giáp biên giới khi mới chỉ hơn 1 tuổi.
Thời điểm đó, vùng biên giới đầy rẫy những câu chuyện xót xa, và những đứa trẻ bơ vơ như anh không hề hiếm. Anh đã mạnh mẽ tự mình lớn lên, bươn chải qua đủ thứ nghề mà không có lấy một chút ý niệm nào về gia đình, cha mẹ hay nguồn cội của bản thân.
Vượt qua nghịch cảnh khắc nghiệt, anh nỗ lực học hành không ngừng nghỉ và trở thành một giáo viên tiếng Nhật tại một trung tâm lớn ở Hà Nội với mức lương khá ổn định. Có lẽ vì tuổi thơ quá thiếu thốn tình thương, anh trân trọng tôi hơn mọi thứ trên đời.
Khi về làm rể, anh chăm sóc, hiếu kính với bố mẹ tôi và yêu thương mọi người trong gia đình tôi hết mực. Tôi từng nghĩ, ông trời đã bù đắp cho anh một mái ấm và cho tôi một người chồng hoàn hảo.
Nhưng ông trời dường như lại quá khéo trêu ngươi. Kết hôn 5 năm, tình yêu của chúng tôi vẫn mặn nồng, nhưng khao khát làm cha làm mẹ lại trở thành một nỗi ám ảnh đầy nước mắt. Tôi đã mang thai tổng cộng 4 lần, nhưng chưa một lần nào được ôm trọn hình hài bé nhỏ của con.
Hai lần đầu, thai không có tim. Lần thứ 3, tim thai thoi thóp rồi mất hẳn ở tuần thứ 9. Nhưng vết thương sâu hoắm và đau đớn nhất là lần thứ 4, thai nhi bị dị tật nặng nề, buộc phải đình chỉ thai kỳ khi đã ở tuần thứ 22. Cảm giác nằm trên giường bệnh, cảm nhận từng cơn gò ép đưa đứa con chưa kịp chào đời ra khỏi cơ thể, tôi như chết đi sống lại. Anh cũng gục ngã, ôm chặt lấy tôi mà khóc như một đứa trẻ.
Sau chuỗi ngày đen tối ấy, chúng tôi quyết định tìm đến phương pháp thụ tinh trong ống nghiệm với hy vọng y học hiện đại sẽ mang con đến. Thế nhưng, kết quả thăm khám chuyên sâu lại mở ra một hố sâu mới: Sức khỏe sinh sản của cả hai vợ chồng đều rất tốt, hoàn toàn có thể mang thai tự nhiên, nhưng kết quả kiểm tra gen cho thấy chúng tôi mang quá nhiều gen lặn giống nhau.
Khi biết anh là trẻ mồ côi, ánh mắt bác sĩ bỗng trùng xuống. Ông từ tốn ẩn ý rằng chúng tôi nên “kiểm tra thêm” về huyết thống. Anh lập tức gạt đi. Sự hoảng loạn xẹt qua mắt anh. Anh kiên quyết bảo bác sĩ cứ tiến hành làm IVF và sàng lọc phôi luôn, kiểu gì cũng sẽ chọn được một vài phôi khỏe mạnh.
Nhưng tôi không thể sống trong sự hoang mang, thấp thỏm cả đời. Tôi không muốn nhắm mắt làm ngơ để rồi những đứa trẻ sinh ra phải gánh chịu rủi ro khôn lường. Bằng tất cả sự dằn vặt, tôi lén lấy mẫu tóc của anh đem đi xét nghiệm cùng với mẫu của ông ngoại và bố đẻ tôi.
Ngày nhận kết quả, đất trời dưới chân tôi như sụp đổ. Báo cáo ghi rõ: Anh có quan hệ huyết thống theo dòng nam với ông ngoại tôi.
Tôi chết lặng, nước mắt không thể rơi mà lồng ngực như bị ai bóp nghẹt. Để mọi thứ rõ ràng, tôi quyết định thử thêm một lần cuối. Tôi có 3 người cậu ruột, trong đó người khả nghi nhất là cậu thứ 2, một tài xế lái xe tải đường dài dọc các tỉnh biên giới năm xưa. Tôi lén lấy sợi tóc của cậu thứ 2, đem đi giám định quan hệ cha con với chồng tôi.
Sự thật tàn nhẫn và trần trụi hiện ra trên mặt giấy: Chồng tôi chính là con trai ruột của ông cậu. Trớ trêu thay, người đàn ông tôi yêu thương sâu đậm suốt 6 năm qua, người đầu ấp tay gối, lại chính là… anh họ của tôi.
Trong lúc tôi còn chưa biết phải đối diện với hiện thực kinh hoàng này ra sao, thì tôi phát hiện cơ thể có những dấu hiệu khác lạ. Tôi có thai. Trớ trêu thay, lại là mang thai tự nhiên. Cái thai đã được khoảng 8 tuần và qua siêu âm, tim thai đang đập mạnh mẽ, hiện tại chưa phát hiện bất thường gì.
Tôi giấu nhẹm mọi chuyện, không thông báo với bất kỳ ai, chỉ tìm đến một bác sĩ quen để xin tư vấn. Lời bác sĩ như những nhát dao cứa vào tâm trí: Với tình trạng cận huyết thống của hai vợ chồng, y học không thể nói trước được cả thai kỳ này có ổn hay không. Thậm chí, dẫu cho quá trình mang thai có suôn sẻ, cũng chưa chắc đứa trẻ sinh ra và lớn lên sẽ phát triển bình thường về cả thể chất lẫn trí tuệ. Bác sĩ khuyên tôi nên cân nhắc thật kỹ, quyết định sớm khi thai còn nhỏ để bớt đau đớn cho cả mẹ lẫn con.
Từ phòng khám bước ra, tôi không về nhà. Tôi nói dối chồng và bố mẹ là đi du lịch xa vài ngày để giải tỏa tâm lý, nhưng thực chất là thuê một phòng khách sạn ở ngoại thành. Hơn một tuần nay, tôi tự nhốt bản thân trong bốn bức tường, phát rồ phát dại, gào khóc thật to cho thỏa những uất nghẹn mà không một ai hay biết.
Nghĩ đến đứa trẻ đang mang trong bụng mà vợ chồng tôi đã khao khát đến kiệt quệ 5 năm qua, giờ đang có nhịp đập, tôi không nỡ tước đi mạng sống của con. Nhưng làm sao tôi dám đánh cược tương lai của con vào một xác suất nghiệt ngã của cận huyết?
Còn người chồng tôi yêu sâu sắc, người đàn ông đã chịu quá nhiều bất hạnh, tổn thương từ nhỏ, nếu biết sự thật người vợ anh yêu thương nhất lại là em họ, người cậu ruột hay đến nhà ăn cơm chính là người cha đã bỏ rơi anh, anh sẽ sống tiếp thế nào?
Tôi đang đứng giữa ngã tư của bi kịch, nơi mà bất kỳ quyết định nào cũng rỉ máu và để lại vết thương không bao giờ liền sẹo. Tôi phải làm sao đây?
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Sở Xây dựng Hà Nội vừa có văn bản số 7006 gửi các đơn vị, liên quan tới thông tin lan truyền việc TP sắp miễn phí vé xe buýt cho người dân.
Theo sở, qua công tác rà soát thông tin báo chí, Sở Xây dựng Hà Nội nhận thấy trên một số phương tiện đại chúng có xuất hiện nội dung với tiêu đề "Hà Nội lên phương án miễn phí xe buýt".
Về thông tin này, Sở Xây dựng khẳng định nội dung này chưa được phản ánh đúng, gây hiểu nhầm trong dư luận về chủ trương, chính sách của thành phố.
Theo sở này, hiện nay Hà Nội chưa có chủ trương miễn tiền vé sử dụng xe buýt cho mọi người.
"Hà Nội chỉ đang thực hiện chính sách miễn tiền vé đi phương tiện công cộng đối với "người có công, người khuyết tật, người cao tuổi, trẻ em dưới 6 tuổi, nhân khẩu thuộc hộ nghèo" - Sở Xây dựng thông tin.
Cũng theo sở, hiện Hà Nội đang khẩn trương hoàn thiện các thủ tục để trình Quốc hội xem xét ban hành nghị quyết thông qua Luật Thủ đô sửa đổi. Sau khi Luật Thủ đô sửa đổi được ban hành và có hiệu lực, Hà Nội sẽ cụ thể hóa các nội dung của luật.
Trong đó có việc cập nhật, bổ sung các chính sách hỗ trợ, khuyến khích người dân sử dụng các phương tiện giao thông công cộng để góp phần giảm ùn tắc giao thông, ô nhiễm môi trường, theo Sở Xây dựng Hà Nội.
Tổng Công ty Du lịch Sài Gòn (Saigontourist Group) tham gia Ngày hội Du lịch TP.HCM lần thứ 22- năm 2026, diễn ra từ ngày 2 đến 5-4 tại Công viên 23/9 (Phường Bến Thành, TP.HCM), với gian hàng quy mô lớn tại, quy tụ các đơn vị thành viên tiêu biểu trong hệ thống.
Tham gia Ngày hội năm nay, Saigontourist Group cùng các đơn vị gồm Công ty Dịch vụ Lữ hành Saigontourist, Trường Du lịch và Khách sạn Saigontourist, Khách sạn Continental Sài Gòn, Khách sạn Majestic Sài Gòn và Khách sạn Đệ Nhất mang đến không gian quảng bá du lịch - dịch vụ tích hợp, kết hợp giữa trải nghiệm trực tiếp và nền tảng số, hướng đến gia tăng tương tác và nâng cao trải nghiệm khách hàng.
Bên cạnh hoạt động giới thiệu sản phẩm - dịch vụ, gian hàng còn tổ chức các hoạt động hoạt náo, minigame, "check-in nhận quà", phục vụ "welcome drink", cà phê, nước trái cây… nhằm gia tăng trải nghiệm cho khách tham quan.
Đặc biệt, các đơn vị đẩy mạnh ứng dụng công nghệ số thông qua e-brochure, mã QR, nền tảng mạng xã hội và hệ sinh thái nội dung số, giúp khách hàng dễ dàng tiếp cận thông tin, đặt dịch vụ và tương tác trực tuyến ngay tại sự kiện.
Saigontourist Group còn tích cực tham gia các hội nghị, hội thảo, tọa đàm chuyên đề trong khuôn khổ Ngày hội, góp phần cập nhật xu hướng thị trường, thúc đẩy liên kết hợp tác và mở rộng mạng lưới đối tác trong và ngoài nước.
Đại diện lãnh đạo Saigontourist Group chia sẻ: "Ngày hội Du lịch TP.HCM là một trong những sự kiện xúc tiến du lịch quan trọng, có ý nghĩa thiết thực trong việc kết nối doanh nghiệp với thị trường và người tiêu dùng.
Năm 2026, Saigontourist Group tập trung mang đến không gian trải nghiệm du lịch tích hợp, kết hợp giữa dịch vụ chất lượng cao, ưu đãi hấp dẫn và ứng dụng công nghệ số, qua đó góp phần kích cầu du lịch, nâng cao trải nghiệm khách hàng và thúc đẩy phát triển du lịch bền vững".
Tại Ngày hội năm nay, Công ty Dịch vụ Lữ hành Saigontourist triển khai chương trình ưu đãi quy mô lớn với tour trong nước đồng giá từ 2,479 triệu đồng; giảm đến 1 triệu đồng tour Lễ 30-4 bay cùng Vietnam Airlines đi miền Bắc, miền Trung, Phú Quốc.
Tour nước ngoài giảm sâu đến 10 triệu đồng/khách; các combo vé máy bay - khách sạn tiêu chuẩn 4-5 sao; sản phẩm mới như du lịch kết hợp thể thao (running tour), du lịch trải nghiệm, du lịch xanh.
Đặc biệt, đơn vị vừa triển khai 3 sản phẩm tour mới du lịch Côn Đảo, ưu đãi 500.000 đồng/khách, giới thiệu đến du khách ngay tại Ngày hội Du lịch TP.HCM, với chủ đề "Dấu ấn lịch sử - kết nối hành trình xanh - nghỉ dưỡng tại khu nghỉ dưỡng 4 sao Sài Gòn - Côn Đảo", khởi hành hàng ngày theo yêu cầu.
Tour Côn Đảo xưa & nay, bay cùng Vietnam Airlines, hành trình 2 ngày trọn gói 5,35 triệu đồng; hành trình 3 ngày trọn gói 6,479 triệu đồng. Tour Running - Trekking Vườn Quốc Gia Côn Đảo - Núi Chúa - Bãi Nhát 3 ngày trọn gói 8,979 triệu đồng. Tour thả rùa về biển (tháng 6, 7, 8, 9) đi Vườn Quốc Gia Côn Đảo - Bãi Đầm Trầu - Hòn Bảy Cạnh - Núi Chúa, hành trình 2 ngày giá 3,079 triệu đồng, hành trình 3 ngày giá 4,679 triệu đồng (chưa gồm vé tàu cao tốc).
Lữ hành Saigontourist còn áp dụng ưu đãi nhóm, tặng voucher du lịch 500.000 đồng và ưu đãi độc quyền tại sự kiện. Bên cạnh đó, khách tham quan còn có cơ hội trải nghiệm không gian tương tác số, tham gia các hoạt động "check-in", nhận quà tặng du lịch xanh, thân thiện môi trường và đăng ký thành viên trực tiếp tại sự kiện.
Trong khi đó, các khách sạn thuộc hệ thống Saigontourist Group đồng loạt triển khai nhiều chương trình khuyến mãi đặc biệt. Khách sạn Continental Sài Gòn ưu đãi lưu trú dài ngày kèm dịch vụ đưa đón sân bay; ưu đãi dịch vụ ẩm thực, spa, tiệc cưới và hội nghị, đồng thời đẩy mạnh giới thiệu sản phẩm qua nền tảng số và mã QR.
Khách sạn Majestic Sài Gòn giới thiệu gói nghỉ dưỡng cao cấp kết hợp ẩm thực và dịch vụ trải nghiệm, cùng các chương trình ưu đãi ẩm thực, giải trí, tiệc cưới và sự kiện.
Hấp dẫn có gói ưu đãi phòng lưu trú từ 4,85 triệu đồng dành cho 2 khách, bao gồm 1 đêm phòng Century Suite, combo bữa trưa trị giá từ 399.000 đồng tại nhà hàng Saigon House, 2 phần "Taste of Vietnam" tại nhà hàng Catinat Lounge, miễn phí 1 set giặt ủi, 1 chiều đón hoặc tiễn sân bay (áp dụng cho đặt phòng tối thiểu 2 đêm).
Khách sạn Đệ Nhất triển khai đa dạng gói lưu trú, nghỉ dưỡng kết hợp ẩm thực "Stay & Dine", ưu đãi 20% giá thuê phòng hội nghị, 10% giá thực đơn tiệc cưới, 15% giá bán tại tiệm kem trong khung giờ "Happy Hour", cùng nhiều chính sách linh hoạt cho khách doanh nghiệp, hiệp hội và khách lưu trú dài hạn.
Tôi năm nay 32 tuổi, có chồng và con gái học lớp hai. Người ngoài nhìn vào vẫn bảo gia đình tôi yên ổn. Chồng tôi không rượu chè, không cờ bạc, cũng chẳng lăng nhăng gái gú. Anh luôn về nhà đúng giờ. Nếu chỉ nhìn qua, chắc chẳng ai nghĩ tôi từng có lúc muốn ly dị chỉ vì... sở thích của anh ấy.
Anh ấy mê đọc truyện tranh. Ngày mới cưới, tôi còn thấy thú vui ấy đáng yêu. Anh có thể ngồi hàng giờ kể cho tôi nghe về những bộ truyện hồi nhỏ phải thuê ngoài quán sách cũ. Mắt anh sáng lên như trẻ con. Có lần anh thức trắng đêm chỉ để đọc nốt một bộ truyện mới mua. Sáng hôm sau, mặt mũi phờ phạc, vừa ăn sáng vừa ngáy ngủ.
Tôi từng nghĩ đàn ông có đam mê riêng cũng tốt. Ít ra, anh không tụ tập nhậu nhẹt ngoài đường. Có tháng dư tiền, tôi còn mua tặng anh một tập truyện hiếm anh tìm mãi không ra. Hôm mở quà, anh ôm chầm lấy tôi, mừng rỡ hơn cả lúc tôi báo có thai.
Nhưng đời sống vợ chồng, hóa ra không phải chỉ cần không cãi vã nhau. Người ta còn cần sự hiện diện của nhau. Mà chồng tôi thì dần dần sống nhiều hơn với những trang giấy.
Ban đầu chỉ là vài cuốn truyện mỗi tháng. Sau đó là từng chồng sách chất kín góc nhà. Rồi tủ kính. Rồi giá treo. Anh tham gia đủ các hội đam mê nhóm truyện tranh trên mạng. Đi làm về là ôm điện thoại tranh luận về nhân vật, về bản in đầu tiên, về bìa giới hạn... Có hôm tôi ngồi cạnh nói chuyện con sốt từ chiều, anh chỉ ậm ừ cho qua.
Tiền sinh hoạt anh đưa cũng thất thường. Có tháng đủ. Có tháng lại bảo công ty chậm lương. Nhưng rồi tôi phát hiện anh vừa đặt cọc gần chục triệu cho một bộ truyện Nhật Bản giới hạn. Tôi đứng trong bếp nhìn cái nồi cơm điện cũ bật mãi không nóng mà muốn khóc.
Tôi từng cãi nhau với anh vì chuyện ấy. Anh bảo: “Anh có tiêu phá gì đâu. Chỉ là sở thích lành mạnh thôi mà”. Nhưng sở thích ấy lại khiến anh quên đón cả con.
Hôm ấy trời mưa lất phất. Tôi đang làm thì cô giáo gọi điện hỏi sao bố mẹ chưa đến đón bé. Tôi hoảng hốt gọi cho chồng. Anh không bắt máy. Tôi đã đăng ký tăng ca cũng đành xin nghỉ, chạy xe gần hai chục phút đến trường thì thấy con bé ngồi co ro bên cạnh cô giáo ở phòng bảo vệ, mắt đỏ hoe.
Về đến nhà, tôi mới biết anh đang ở hiệu sách trên thành phố. Họ mở bán một bộ truyện giới hạn chỉ có một ngày. Anh xếp hàng từ chiều, điện thoại để im lặng. Lúc tôi gọi được, giọng anh còn hớn hở khoe vừa săn được bản có chữ ký tác giả. Tôi đứng chết lặng giữa phòng khách.
Nhưng điều đáng sợ nhất không phải một lần quên đón con. Mà là từ sau hôm ấy, tôi bắt đầu nhận ra trong lòng mình có thứ gì đang nguội dần.
Có lần quá tức giận, tôi đemmấy chồng truyện cũ bị mối ăn đi bán đồng nát. Anh đi làm về, thấy sách mất liền nổi nóng. Đó là lần đầu tiên anh đập vỡ cái chén trước mặt mẹ con tôi.
Anh không đánh tôi. Nhưng tiếng chén vỡ chát chúa ấy làm con bé sợ đến khóc thét. Từ hôm đó, căn nhà tôi lạnh hẳn. Càng ngày, giữa chúng tôi như có một bức tường vô hình. Tôi không còn muốn kể chuyện công ty, chuyện con cái cho anh nghe nữa. Còn anh cũng chẳng để ý tôi đã sút mấy ký trong mấy tháng gần đây.
Nhiều đêm tôi thức dậy lúc 2-3h sáng, thấy anh vẫn ngồi dưới ánh đèn vàng đọc truyện. Gương mặt anh khi ấy vừa mệt mỏi vừa say mê. Tôi bỗng thấy chồng mình giống một đứa trẻ lớn xác đang cố trốn khỏi đời thực.
Có thể ngoài kia công việc áp lực quá. Có thể anh mệt mỏi vì cơm áo. Có thể những trang truyện giúp anh quên đi cảm giác mình chỉ là một nhân viên bình thường giữa cuộc sống chật vật này. Tôi từng cố hiểu như thế để thương anh thêm một chút.
Có hôm nhìn chồng cặm cụi lau từng bìa truyện, tôi tự hỏi không biết trong mắt anh, mẹ con tôi đứng ở vị trí nào? Là gia đình hay chỉ là phần đời hiện thực anh buộc phải sống giữa lúc lòng mình đang ở một thế giới khác?
Tôi từng nghĩ đến ly dị rất nhiều lần nhưng rồi lại không đành. Vì ngoài chuyện truyện tranh, anh vẫn là người tử tế. Anh chưa từng phản bội tôi, chưa từng đánh đập vợ con. Những lúc bình thường, anh vẫn chăm con, vẫn sửa điện nước trong nhà, vẫn nhớ mua thuốc khi tôi ốm.
Có người bảo tôi ích kỷ, vì đàn ông có thú vui riêng đâu phải tội lỗi. Mẹ tôi còn bảo tôi "sướng quá hóa rồ", chẳng thà anh ấy cờ bạc, vũ phu hay ngoại tình gì cho cam, đắng này chỉ là thích đọc truyện. Nhưng cũng có người nói một người chồng mà quên cả vợ con vì đam mê của mình thì sớm muộn gì cũng xảy ra tai họa.
Còn tôi, đến giờ vẫn chưa biết mình nên cố chịu đựng thêm hay buông tay. Tôi chỉ thấy lòng mình ngày càng mỏi. Mà hôn nhân, nếu chỉ còn sự mỏi mệt, liệu có thể đi tiếp bao lâu nữa?
Nếu là các anh chị, các anh chị có chấp nhận sống cùng một người chồng đam mê một thứ đến mức quên cả gia đình không? Hay tôi đang quá khắt khe với một đam mê tưởng như chẳng có gì nguy hại cả.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.