Theo đó, một chương trình MICE được thiết kế bài bản sẽ giải quyết nhiều mục tiêu: gắn kết nội bộ, truyền tải thông điệp chiến lược, thúc đẩy tinh thần làm việc của đội ngũ, đây là những yếu tố giúp DN gia tăng sức mạnh nội lực trong môi trường cạnh tranh ngày càng khốc liệt.
Bên cạnh đó, MICE còn là công cụ truyền thông hiệu quả. Các chương trình MICE được tổ chức chuyên nghiệp không chỉ nâng cao trải nghiệm người tham gia, mà còn góp phần khẳng định hình ảnh, vị thế doanh nghiệp trong mắt đối tác, khách hàng.
Ông Phùng Văn Hiếu – Giám đốc Vietnettour cho biết: “Xu hướng hiện nay cho thấy DN ngày càng ưu tiên các chương trình MICE cao cấp, mỗi chi tiết đều được đầu tư chỉn chu, mang tính cá nhân hóa, điều này đòi hỏi đơn vị tổ chức không chỉ có kinh nghiệm vận hành, mà phải am hiểu sâu mục tiêu và văn hóa của từng DN”.
Với định vị là nhà quản trị chất lượng dịch vụ MICE chuyên nghiệp, Vietnettour phát triển các giải pháp “may đo” theo mục tiêu riêng của từng DN, đồng hành xuyên suốt từ tư duy ý tưởng, thiết kế kịch bản đến vận hành thực tế. Mỗi hành trình không dừng lại ở trải nghiệm, mà là một giải pháp chiến lược nhằm tạo ra giá trị bền vững và dấu ấn khác biệt.

Xã Quản Bạ là điểm khởi đầu cho hành trình chinh phục những cung đường uốn lượn tại Hà Giang, nhưng du khách thường chỉ ghé Cổng trời, cây cô đơn rồi đi thẳng về hướng Đồng Văn.
Tại đây, hai hợp tác xã dệt lanh Lùng Tám và Cán Tỷ do phụ nữ Mông quản lý đang duy trì nghề dệt vải, vẽ sáp ong truyền thống. Những người cao tuổi nhất không rõ nghề có từ bao giờ. Mọi thứ bắt đầu từ khi người Mông đặt chân đến Hà Giang và trồng cây lanh để dệt trang phục truyền thống.
Xã Quản Bạ là điểm khởi đầu cho hành trình chinh phục những cung đường uốn lượn tại Hà Giang, nhưng du khách thường chỉ ghé Cổng trời, cây cô đơn rồi đi thẳng về hướng Đồng Văn.
Tại đây, hai hợp tác xã dệt lanh Lùng Tám và Cán Tỷ do phụ nữ Mông quản lý đang duy trì nghề dệt vải, vẽ sáp ong truyền thống. Những người cao tuổi nhất không rõ nghề có từ bao giờ. Mọi thứ bắt đầu từ khi người Mông đặt chân đến Hà Giang và trồng cây lanh để dệt trang phục truyền thống.
Nơi này hấp dẫn nhiều du khách, đặc biệt là khách nước ngoài.
Giữa khoảng sân nhỏ, nghệ nhân Sùng Thị Cở chăm chú quét sáp ong, vẽ từng họa tiết truyền thống lên tấm vải trắng dù đôi tay khuyết tật.
Quy trình dệt vải lanh gồm 9 bước cơ bản: trồng, thu hoạch; phơi, tước vỏ; giã mềm, nối sợi; se sợi, gỡ rối; nấu sợi tẩy trắng; lăn lanh; dệt vải; vẽ sáp ong và nhuộm màu; luộc sáp, giặt và hoàn thiện.
Nơi này hấp dẫn nhiều du khách, đặc biệt là khách nước ngoài.
Giữa khoảng sân nhỏ, nghệ nhân Sùng Thị Cở chăm chú quét sáp ong, vẽ từng họa tiết truyền thống lên tấm vải trắng dù đôi tay khuyết tật.
Quy trình dệt vải lanh gồm 9 bước cơ bản: trồng, thu hoạch; phơi, tước vỏ; giã mềm, nối sợi; se sợi, gỡ rối; nấu sợi tẩy trắng; lăn lanh; dệt vải; vẽ sáp ong và nhuộm màu; luộc sáp, giặt và hoàn thiện.
Claude, du khách Pháp, cùng vợ đến hợp tác xã Lùng Tám hồi cuối tháng 2. Sau khoảng 20 phút tham quan và tìm hiểu các công đoạn, ông nhận xét những người phụ nữ Mông này "thực sự phi thường" khi gìn giữ được nghề của tổ tiên qua nhiều thế hệ.
"Thật đáng ngưỡng mộ với những người phụ nữ còn làm việc ở độ tuổi này", ông nói. Trong khi đó, bà Nicole, vợ ông, ấn tượng với các sản phẩm thủ công và mức giá tại đây nên quyết định mua một số chiếc túi, ví làm quà lưu niệm.
Claude, du khách Pháp, cùng vợ đến hợp tác xã Lùng Tám hồi cuối tháng 2. Sau khoảng 20 phút tham quan và tìm hiểu các công đoạn, ông nhận xét những người phụ nữ Mông này "thực sự phi thường" khi gìn giữ được nghề của tổ tiên qua nhiều thế hệ.
"Thật đáng ngưỡng mộ với những người phụ nữ còn làm việc ở độ tuổi này", ông nói. Trong khi đó, bà Nicole, vợ ông, ấn tượng với các sản phẩm thủ công và mức giá tại đây nên quyết định mua một số chiếc túi, ví làm quà lưu niệm.
Hiện nay, sản phẩm của hợp tác xã này đã xuất sang nhiều nước châu Âu, thu nhập của thành viên cải thiện đáng kể so với ngày đầu thành lập năm 2001.
Các mặt hàng của hai hợp tác xã đều được làm thủ công. Tuy nhiên, các công đoạn tại đây chủ yếu mang tính trình diễn, giới thiệu. Các thành viên sẽ hoàn thiện từng khâu sản phẩm tại nhà.
Thi thoảng trên đường, du khách sẽ gặp những người phụ nữ Mông cuốn sợi lanh quanh bụng, vừa đi vừa se sợi.
Người làm tách đôi một đầu sợi lanh khoảng 10 cm rồi nối vào đầu một sợi khác bằng cách xoắn chặt. Phụ nữ Mông thường tận dụng thời gian rảnh như đi chợ, trò chuyện để nối lanh. Trong hình là thành viên của hợp tác xã Cán Tỷ, cách hợp tác xã Lùng Tám khoảng 5 phút chạy xe.
Thi thoảng trên đường, du khách sẽ gặp những người phụ nữ Mông cuốn sợi lanh quanh bụng, vừa đi vừa se sợi.
Người làm tách đôi một đầu sợi lanh khoảng 10 cm rồi nối vào đầu một sợi khác bằng cách xoắn chặt. Phụ nữ Mông thường tận dụng thời gian rảnh như đi chợ, trò chuyện để nối lanh. Trong hình là thành viên của hợp tác xã Cán Tỷ, cách hợp tác xã Lùng Tám khoảng 5 phút chạy xe.
Hợp tác xã Cán Tỷ có lượng khách tham quan vắng hơn so với hợp tác xã Lùng Tám. Tuy nhiên, giá sản phẩm tại đây được đánh giá tốt hơn hầu hết điểm bán hàng thủ công ở Hà Giang. So với một số khu vực xa trung tâm cũ, giá tại đây có thể rẻ hơn một nửa.
Hợp tác xã Cán Tỷ có lượng khách tham quan vắng hơn so với hợp tác xã Lùng Tám. Tuy nhiên, giá sản phẩm tại đây được đánh giá tốt hơn hầu hết điểm bán hàng thủ công ở Hà Giang. So với một số khu vực xa trung tâm cũ, giá tại đây có thể rẻ hơn một nửa.
Hợp tác xã Cán Tỷ có lượng khách tham quan vắng hơn so với hợp tác xã Lùng Tám. Tuy nhiên, giá sản phẩm tại đây được đánh giá tốt hơn hầu hết điểm bán hàng thủ công ở Hà Giang. So với một số khu vực xa trung tâm cũ, giá tại đây có thể rẻ hơn một nửa.
Bà Sùng Thị Máy, Phó giám đốc Hợp tác xã dệt lanh Cán Tỷ, cho biết lượng khách tham quan trực tiếp không nhiều, đơn hàng chủ yếu đến từ khách mua trực tuyến hoặc xuất khẩu. Thời gian đầu thành lập, đơn vị gặp khó trong tiêu thụ khiến hầu hết thành viên nản lòng. Sau nhiều lần tham gia các hội chợ lớn, sản phẩm của hợp tác xã dần nhận được sự quan tâm từ thị trường.
Hiện nay, mỗi tháng nghề dệt mang lại 3-5 triệu đồng cho mỗi người. Đây là khoản thu nhập ổn định, có giá trị với đồng bào vùng cao. Khi có khách yêu cầu tìm hiểu, bà Máy lại biểu diễn các công đoạn trên chiếc guồng quay bằng gỗ.
"Phải quen tay mới làm được, nhiều người thử lần đầu thường bị đau chân", bà nói, tay khéo léo đưa sợi theo nhịp đạp của đòn bẩy.
Bà Sùng Thị Máy, Phó giám đốc Hợp tác xã dệt lanh Cán Tỷ, cho biết lượng khách tham quan trực tiếp không nhiều, đơn hàng chủ yếu đến từ khách mua trực tuyến hoặc xuất khẩu. Thời gian đầu thành lập, đơn vị gặp khó trong tiêu thụ khiến hầu hết thành viên nản lòng. Sau nhiều lần tham gia các hội chợ lớn, sản phẩm của hợp tác xã dần nhận được sự quan tâm từ thị trường.
Hiện nay, mỗi tháng nghề dệt mang lại 3-5 triệu đồng cho mỗi người. Đây là khoản thu nhập ổn định, có giá trị với đồng bào vùng cao. Khi có khách yêu cầu tìm hiểu, bà Máy lại biểu diễn các công đoạn trên chiếc guồng quay bằng gỗ.
"Phải quen tay mới làm được, nhiều người thử lần đầu thường bị đau chân", bà nói, tay khéo léo đưa sợi theo nhịp đạp của đòn bẩy.
Bà Máy chuẩn bị cục sáp ong nguyên chất cỡ lớn để một thành viên lớn tuổi làm nguyên liệu vẽ. Cục sáp này sau đó được đun chảy trên bếp than củi để làm mực. Theo bà Mai, sáp ong tốt nhất phải khai thác từ tự nhiên vì ong nuôi thường ăn đường, cho ra màu mực không đẹp.
Bà Máy chuẩn bị cục sáp ong nguyên chất cỡ lớn để một thành viên lớn tuổi làm nguyên liệu vẽ. Cục sáp này sau đó được đun chảy trên bếp than củi để làm mực. Theo bà Mai, sáp ong tốt nhất phải khai thác từ tự nhiên vì ong nuôi thường ăn đường, cho ra màu mực không đẹp.
Hoa văn được người Mông để vẽ khá đa dạng, gồm các hình ảnh tượng hình như chân voi (ảnh), mặt trời, hoa lá. Các họa tiết này cũng là ngôn ngữ biểu đạt văn hóa, tín ngưỡng và tình trạng hôn nhân của người Mông xưa.
Trong đó, hoa văn có vòng bao ngoài thường tượng trưng cho người đã lập gia đình, hai bông hoa úp vào nhau biểu thị tình cảm vợ chồng. Một số họa tiết khác lại thể hiện tình duyên của những cặp đôi không đến được với nhau.
Trước đây, người Mông sử dụng đồ vật thêu, vẽ họa tiết theo đúng ý nghĩa truyền thống, nhưng nay các quy tắc đã cởi mở hơn.
Hoa văn được người Mông để vẽ khá đa dạng, gồm các hình ảnh tượng hình như chân voi (ảnh), mặt trời, hoa lá. Các họa tiết này cũng là ngôn ngữ biểu đạt văn hóa, tín ngưỡng và tình trạng hôn nhân của người Mông xưa.
Trong đó, hoa văn có vòng bao ngoài thường tượng trưng cho người đã lập gia đình, hai bông hoa úp vào nhau biểu thị tình cảm vợ chồng. Một số họa tiết khác lại thể hiện tình duyên của những cặp đôi không đến được với nhau.
Trước đây, người Mông sử dụng đồ vật thêu, vẽ họa tiết theo đúng ý nghĩa truyền thống, nhưng nay các quy tắc đã cởi mở hơn.
Hoa văn được người Mông để vẽ khá đa dạng, gồm các hình ảnh tượng hình như chân voi (ảnh), mặt trời, hoa lá. Các họa tiết này cũng là ngôn ngữ biểu đạt văn hóa, tín ngưỡng và tình trạng hôn nhân của người Mông xưa.
Trong đó, hoa văn có vòng bao ngoài thường tượng trưng cho người đã lập gia đình, hai bông hoa úp vào nhau biểu thị tình cảm vợ chồng. Một số họa tiết khác lại thể hiện tình duyên của những cặp đôi không đến được với nhau.
Trước đây, người Mông sử dụng đồ vật thêu, vẽ họa tiết theo đúng ý nghĩa truyền thống, nhưng nay các quy tắc đã cởi mở hơn.
Tin Gốc: Vnexpress
Du Lịch
Không phải phở, món này của Việt Nam vào top 2 món ngon nhất Đông Nam Á

Bảng xếp hạng dựa trên đánh giá của người đọc TasteAtlas, tính đến ngày 29.3 nhận được 37.987 đánh giá. Dưới đây là top 5 món ngon Đông Nam Á:
Sate kambing là món ăn truyền thống với satay được chế biến cùng thịt dê hoặc thịt cừu làm nguyên liệu chính. Thịt được cắt thành miếng hoặc khối vuông và ướp trong hỗn hợp các nguyên liệu như kecap manis (nước tương ngọt), riềng, hành tím xay, nước ép dứa và ớt. Sau khi ướp, thịt được xiên vào những que xiên lớn để nướng.
Bánh mì heo quay là biến thể bánh mì truyền thống với thịt ba chỉ quay là nguyên liệu chính. Thịt heo được quay với một lớp muối và gia vị dày, sau đó cắt lát và kẹp vào bánh mì mới nướng. Bánh mì được phết hỗn hợp mayonnaise, thêm cà rốt và củ cải muối chua, dưa leo, rau mùi và hành. Nếu muốn, có thể thêm ớt cắt lát lên trên để bánh mì thêm cay. Một mặt của bánh mì heo quay cũng có thể được phết pate gan gà trước khi cho thịt ba chỉ quay vào. Loại bánh mì này có thể mua được ở các quán ăn đường phố và là một trong những loại bánh mì phổ biến nhất Việt Nam.
Roti canai là loại bánh mì dẹt truyền thống được chiên trên chảo, làm từ bột mì, nước, trứng và mỡ, có nguồn gốc từ Ấn Độ, nhưng chủ yếu được biết đến ở Malaysia và các nước lân cận như Indonesia, Brunei và Thái Lan. Bột làm roti canai được gấp nhiều lần, vì vậy sản phẩm cuối cùng có kết cấu nhiều lớp, bên trong mềm và bên ngoài giòn.
Soto Betawi là món súp thịt bò thịnh soạn gồm những miếng thịt và nội tạng được ninh nhỏ lửa trong nước cốt dừa, thường được nêm thêm nhiều loại gia vị như sả, nghệ, riềng, lá chanh và rau mùi. Khi ăn, súp được ăn kèm với nhiều loại gia vị khác nhau, thường bao gồm cà chua, hành lá, nước tương ngọt và bánh emping.
Cà ri Phanaeng là loại cà ri Thái Lan đặc trưng bởi kết cấu sánh mịn và hương vị đậu phộng mặn ngọt. Món ăn này gồm thịt được hầm với nước cốt dừa, bột cà ri panang, lá chanh makrut, nước mắm và đường thốt nốt. Thịt dùng trong cà ri phanaeng thường là thịt bò, thịt gà, thịt vịt hoặc thịt heo, và món ăn truyền thống này không có rau.
Trong khi đó, phở bò, món ăn phổ biến toàn cầu của Việt Nam đứng vị trí 15 trong top 100 món ngon Đông Nam Á, thậm chí đứng sau món bún bò Nam bộ (14), tiếp theo có mì Quảng, bún chả, bò kho, bún bò Huế...

Tử Cấm Thành (Cố Cung) ở trung tâm Bắc Kinh được xây dựng từ năm 1406 đến 1420 dưới thời hoàng đế Vĩnh Lạc. Công trình rộng khoảng 720.000 m2 với gần 1.000 tòa nhà, từng là nơi ở và điều hành triều chính của các hoàng đế Trung Hoa suốt hơn 500 năm.
Trong điều kiện khí hậu lục địa với mùa hè nóng ẩm và mùa đông lạnh sâu của Bắc Kinh, việc bảo quản thực phẩm, dược liệu, duy trì môi trường ổn định cho các công trình gỗ quy mô lớn là bài toán quan trọng với triều đình phong kiến. Để giải quyết vấn đề này, hoàng gia xây dựng hệ thống hầm chứa băng, còn gọi là "băng giáo", nằm bên dưới khuôn viên cung điện.
Theo các tài liệu của Bảo tàng Cố Cung (The Palace Museum), hệ thống hầm băng được sử dụng phổ biến dưới triều Thanh và trải qua nhiều đợt trùng tu vào thời Càn Long.
Các hầm được xây theo kiểu bán âm dưới đất nhằm tận dụng nhiệt độ ổn định của địa tầng để hạn chế băng tan. Tường hầm dày bằng gạch nung nhiều lớp, kết hợp kết cấu mái vòm để chịu tải cho phần đất phủ phía trên. Bên trong còn có hệ thống thoát nước nhằm đưa lượng nước băng tan ra ngoài, giảm độ ẩm và duy trì nhiệt độ thấp trong không gian lưu trữ.
Mỗi năm vào mùa đông, khi hồ và hào nước ở Bắc Kinh đóng băng, triều đình tổ chức thu hoạch băng để dự trữ cho mùa hè năm sau. Băng được cắt thành các khối lớn, xếp chồng trong hầm và ngăn cách bằng rơm hoặc mùn cưa nhằm giảm trao đổi nhiệt.
Theo một số ghi chép lịch sử thời Thanh, hoàng gia lưu trữ hàng chục nghìn khối băng mỗi năm phục vụ nhu cầu sinh hoạt trong cung. Bên cạnh các hầm chứa băng, cung đình còn sử dụng "băng giám", loại thùng chứa làm từ gỗ quý hoặc kim loại, đặt băng vào trong thùng để làm mát không gian. Không khí lạnh lan tỏa ra ngoài qua các khe hở trên nắp và thân hộp, giúp giảm nhiệt độ trong phòng. Băng giám còn được dùng để bảo quản trái cây, thực phẩm và dược liệu trong mùa hè.
Ngày nay, các hầm băng trong Tử Cấm Thành không còn được sử dụng để lưu trữ băng đá. Khu hầm băng nằm ở phía tây Tử Cấm Thành, gần khu vực Từ Ninh Cung. Sau quá trình trùng tu và bảo tồn, nhiều khu vực đã được mở cửa cho khách tham quan, một số nơi chuyển thành không gian nhà hàng, quán cà phê cho khách nghỉ chân tại khuôn viên Cố Cung.
Du khách hiện có thể quan sát cấu trúc tường gạch dày, mái vòm và thiết kế bán ngầm đặc trưng của công trình. Không gian này giúp tái hiện phần nào cách người xưa thích nghi với điều kiện khí hậu trước khi các công nghệ làm lạnh hiện đại xuất hiện.
Tin Gốc: Vnexpress

