Đi cầu thang là dạng vận động sử dụng trọng lượng cơ thể, đòi hỏi nhiều nhóm cơ cùng hoạt động. Khi leo lên, cơ đùi, cơ mông và cơ bắp chân phải làm việc để nâng cơ thể chống lại trọng lực. Điều này khiến mức tiêu hao năng lượng cao hơn so với đi bộ trên mặt phẳng. Vì vậy, nhiều người lựa chọn cầu thang như một cách tăng vận động trong ngày để hỗ trợ giảm cân.
Tuy nhiên, lượng calo đốt cháy còn phụ thuộc vào tốc độ và thời gian thực hiện. Leo cầu thang chậm trong vài phút chỉ tiêu hao một lượng năng lượng khá nhỏ. Nếu thời gian vận động không đủ dài, tác động lên cân nặng sẽ khó nhận thấy. Ngoài ra, cơ thể có xu hướng thích nghi với những vận động lặp lại.
Không chỉ là bài tập đốt mỡ, leo cầu thang còn được xem như một hình thức rèn luyện sức mạnh tự nhiên. Mỗi bước leo kích hoạt hàng loạt nhóm cơ ở thân dưới: Cơ đùi trước, cơ đùi sau, cơ mông và cơ bắp chân. Nhờ đó, đôi chân trở nên săn chắc, khỏe khoắn hơn, đồng thời hỗ trợ tốt cho khớp hông và đầu gối.
Một nghiên cứu đăng trên tạp chí BioMed Research International cho thấy, leo cầu thang thường xuyên giúp cải thiện sức mạnh cơ bắp và quá trình chuyển hóa của xương, mang lại lợi ích lâu dài cho hệ vận động. “Đây là lý do nhiều người nhận thấy dáng đi thẳng hơn, tư thế cải thiện rõ rệt khi biến leo cầu thang thành thói quen”, Tiến sĩ Mehta nhấn mạnh.
Về tim mạch, leo cầu thang được ông Mehta gọi là “cardio theo chiều dọc”. Nghiên cứu trên tạp chí Medicine & Science in Sports & Exercise chỉ ra rằng, chỉ 30 phút leo cầu thang mỗi tuần đã giúp cải thiện đáng kể sức khỏe tim. Đáng chú ý, nghiên cứu công bố trên tạp chí Atherosclerosis (9/2023) cho thấy, leo khoảng 5 tầng cầu thang mỗi ngày có thể giảm gần 20% nguy cơ mắc bệnh tim mạch.
Đi bộ vẫn rất cần thiết để duy trì sức bền, giảm căng thẳng và bảo vệ khớp, tuy nhiên, nếu muốn đốt mỡ nhanh và tăng cường sức mạnh, leo cầu thang là lựa chọn hiệu quả hơn. Cách thông minh nhất là kết hợp cả hai: đi bộ vào ngày nghỉ hoặc thư giãn, leo cầu thang cho những buổi tập ngắn nhưng nặng đô.
Giảm cân xảy ra khi cơ thể tạo ra thâm hụt năng lượng trong thời gian đủ dài. Nếu lượng calo tiêu hao từ việc đi cầu thang nhỏ hơn hoặc bằng lượng calo ăn vào, cân nặng sẽ khó thay đổi. Nhiều người tăng vận động nhưng đồng thời ăn nhiều hơn vì cảm giác “đã tập luyện”. Điều này vô tình triệt tiêu lợi ích của việc leo cầu thang.
Một yếu tố khác là thời gian vận động thường quá ngắn. Đi cầu thang vài phút mỗi ngày chưa tạo đủ mức tiêu hao đáng kể. Đặc biệt với người làm việc văn phòng, phần lớn thời gian vẫn ở trạng thái ít vận động. Tổng mức tiêu hao trong ngày vì thế không thay đổi nhiều.
Ngoài ra, cường độ cũng đóng vai trò quan trọng. Đi cầu thang chậm rãi hoặc nghỉ quá lâu giữa các lần leo sẽ giảm hiệu quả. Cơ thể cần một mức vận động đủ để tăng nhịp tim. Nếu hoạt động nhẹ, tác động lên chuyển hóa năng lượng sẽ hạn chế.
Thói quen sinh hoạt tổng thể cũng ảnh hưởng đến kết quả. Ngủ thiếu, căng thẳng hoặc ít vận động ngoài thời gian đi cầu thang đều có thể làm chậm giảm cân. Vì vậy, chỉ dựa vào một hoạt động đơn lẻ thường không đủ để giảm cân, thay vào đó cần kết hợp nhiều yếu tố khác.
Khác với đi bộ, nơi chuyển động diễn ra khá êm ái, leo cầu thang tạo ra lực cản liên tục. Mỗi bước chân là một lần cơ thể phải gồng mình nâng lên cao hơn. Dữ liệu từ Harvard Health Publishing cho thấy, leo cầu thang có thể đốt cháy lượng calo gần gấp ba lần so với đi bộ với tốc độ trung bình.
Tiến sĩ Mickey Mehta cho biết, khi leo cầu thang, nhịp tim tăng nhanh, quá trình trao đổi chất được kích hoạt mạnh mẽ hơn. “Chỉ 8 – 10 phút leo cầu thang đã có thể mang lại hiệu quả đốt mỡ tương đương một buổi đi bộ dài hơn rất nhiều. Đây là lựa chọn lý tưởng cho người bận rộn”, ông nói.
Cường độ cao trong thời gian ngắn còn giúp cơ thể bước vào trạng thái sinh nhiệt, quá trình đốt cháy calo để tạo năng lượng. Nếu duy trì đều đặn, thói quen này có thể hỗ trợ giảm mỡ thừa dai dẳng, đặc biệt ở vùng đùi và hông, khi kết hợp cùng chế độ ăn uống cân bằng.
Đi cầu thang có thể trở thành công cụ hỗ trợ tốt nếu được thực hiện đủ thời lượng. Ví dụ, chia thành nhiều lần leo trong ngày hoặc kéo dài thời gian vận động. Khi tổng thời gian tăng lên, lượng calo tiêu hao sẽ cao hơn. Điều này giúp tạo thâm hụt năng lượng rõ ràng hơn.
Tăng cường độ cũng là cách cải thiện hiệu quả. Leo nhanh hơn, mang thêm trọng lượng nhẹ hoặc giảm thời gian nghỉ đều có thể làm tăng tiêu hao. Những thay đổi nhỏ này giúp cơ thể không thích nghi quá nhanh. Nhờ đó, quá trình đốt năng lượng được duy trì.
Kết hợp đi cầu thang với các hoạt động khác sẽ tối ưu hơn. Ví dụ như đi bộ, tập sức mạnh hoặc vận động nhẹ trong ngày. Khi tổng mức vận động tăng, cơ hội giảm cân cũng cao hơn. Điều này đặc biệt hữu ích với người không có nhiều thời gian tập luyện .
Bên cạnh đó, cần điều chỉnh chế độ ăn uống hợp lý. Ngay cả khi leo cầu thang mỗi ngày, ăn dư năng lượng vẫn khiến cân nặng khó giảm. Chế độ ăn cân đối giúp tận dụng tốt hiệu quả của vận động. Kết hợp giữa ăn uống và vận động sẽ mang lại kết quả bền vững.
Bệnh viện Bệnh Nhiệt đới Trung ương thông tin vừa tiếp nhận và cấp cứu xuyên đêm cho một bệnh nhân nữ 69 tuổi mắc sốt xuất huyết Dengue diễn biến tối cấp trên nền đái tháo đường tuýp 2. Người bệnh rơi vào sốc sốt xuất huyết, nhiễm toan máu nặng, rối loạn đông máu nặng và phải lọc máu liên tục để duy trì sự sống.
Cụ thể, bệnh nhân là bà H.T.V. (69 tuổi ở Hà Nội). Gia đình bà V. sống trong khu vực đang ghi nhận có sốt xuất huyết tại địa phương. Nhiều người xung quanh cũng như chồng và con dâu của bà đều đã mắc bệnh.
Theo thông tin từ người nhà, bà V. có tiền sử mắc đái tháo đường tuýp 2 và đang điều trị bằng thuốc uống thường xuyên. Ba ngày trước khi nhập viện, bà xuất hiện triệu chứng sốt kèm mệt mỏi, đau lưng.
Đến ngày thứ ba, tình trạng mệt mỏi tăng lên, ý thức chậm dần. Dù chưa có các biểu hiện xuất huyết điển hình như chảy máu cam hay chảy máu chân răng, gia đình đã đưa bà đến cơ sở y tế.
Tại đây, bà được chẩn đoán mắc sốt xuất huyết Dengue có dấu hiệu cảnh báo. Tuy nhiên, chỉ sau thời gian ngắn theo dõi, tình trạng người bệnh diễn biến xấu nhanh với biểu hiện suy tuần hoàn nên được chuyển cấp cứu đến Bệnh viện Bệnh Nhiệt đới Trung ương ngay trong đêm.
Ths.BS Trần Văn Bắc – Phó trưởng Khoa Cấp cứu, người trực tiếp tiếp nhận ca bệnh đánh giá đây là một trường hợp vô cùng nguy kịch: "Người bệnh nhập viện vào ngày thứ 4 của bệnh trong tình trạng ý thức giảm, điểm Glasgow chỉ còn 13 điểm.
Trên da xuất hiện các ban xuất huyết rải rác vùng bụng và hai bên cẳng tay tại các vị trí tiêm truyền, mi mắt nề nhẹ. Nguy hiểm hơn, mạch của bệnh nhân rất nhanh và nhỏ, khó bắt (158 chu kỳ/phút), huyết áp tụt sâu chỉ còn 85/50 mmHg", ThS.BS Trần Văn Bắc cho biết.
Các kết quả xét nghiệm cận lâm sàng của bệnh nhân lúc này đều rơi vào trạng thái "báo động đỏ". Số lượng tiểu cầu giảm rất nhanh từ 28 xuống 18 rồi chỉ còn 9×10⁹/L (trong khi bình thường là 150–400 ×10⁹/L), phản ánh tình trạng rối loạn đông máu nghiêm trọng.
Bên cạnh đó, chỉ số hồng cầu biến động mạnh do hiện tượng cô đặc máu và xuất huyết. Độ bão hòa oxy máu (SpO₂) khi thở khí trời chỉ còn 86%, bụng chướng nhẹ.
Ngay lập tức, người bệnh được đặt ống nội khí quản, thở máy, lọc máu liên tục và hồi sức tích cực, khẩn trương truyền máu và các chế phẩm máu cấp cứu.
Sau 5 giờ hồi sức tích cực căng thẳng, huyết áp của người bệnh tạm thời được kiểm soát ổn định ở mức 115/82 mmHg, mạch 134 chu kỳ/phút. Tuy nhiên, tiên lượng vẫn hết sức dè dặt khi bệnh nhân tiếp tục xuất hiện khối máu tụ dưới da vùng tiêm truyền, chảy máu qua miệng và bụng chướng tăng dần. Người bệnh hiện vẫn đang được theo dõi sát sao tại Khoa Cấp cứu.
Qua trường hợp của bà V., ThS.BS Trần Văn Bắc khuyến cáo người dân, đặc biệt là người cao tuổi và người mắc các bệnh lý nền như đái tháo đường, tăng huyết áp, bệnh tim mạch, suy thận... cần nâng cao cảnh giác trong bối cảnh Hà Nội đang bước vào mùa cao điểm sốt xuất huyết.
Đây là nhóm có nguy cơ diễn biến nặng, thậm chí nguy kịch nếu mắc bệnh, trong khi các triệu chứng ban đầu có thể không điển hình, dễ khiến người bệnh chủ quan hoặc đến viện muộn.
Vì vậy ngay khi xuất hiện các biểu hiện như sốt, mệt mỏi, đau nhức người, người dân cần đến cơ sở y tế để được thăm khám, xét nghiệm và theo dõi, không chờ đến khi xuất hiện các dấu hiệu xuất huyết như chảy máu cam, chảy máu chân răng mới đi viện.
Bên cạnh việc chủ động diệt lăng quăng, bọ gậy, loại bỏ các vật dụng đọng nước, giữ gìn vệ sinh môi trường và phòng tránh muỗi đốt, người dân nên chủ động tiêm vắc xin phòng sốt xuất huyết theo khuyến cáo của Bộ Y tế và bác sĩ.
Từ đầu tháng 7, anh Đức Đình, 35 tuổi, chủ quán cà phê hơn 300 m2 ở phường Đống Đa, Hà Nội, dừng phát toàn bộ nhạc tiếng Việt tại cơ sở. Anh chuyển sang sử dụng hệ thống lọc và chọn những bài hát do AI thể hiện bằng tiếng Anh.
Chủ quán cho biết, chi phí cố định mỗi tháng của anh lên tới 150 triệu đồng. Theo quy định mới, mức phí tác quyền âm nhạc tối đa cho diện tích quán khoảng 20 triệu đồng một năm. "Khoản phí này tạo áp lực không nhỏ lên chi phí vận hành, buộc tôi tìm cách cắt giảm", anh Đình nói.
Sau một tuần chuyển sang nhạc AI có sẵn, anh bị nhiều khách phàn nàn vì "vô hồn", "nghe không vào tai". Doanh thu sụt giảm khiến anh phải tìm cách khác như chi 2 triệu đồng học khóa sáng tác nhạc bằng AI để phục vụ riêng cho quán. "Chưa biết có thành công hay không nhưng vì để tiết kiệm 20 triệu, tôi phải thử", anh Đình nói.
Tại TP HCM, anh Minh Thành, 50 tuổi, chủ chuỗi 5 tiệm cà phê, cũng thay đổi cách vận hành. Trước đây, chuỗi sử dụng tài khoản cá nhân có trả phí để phát nhạc với chi phí khoảng 3 triệu đồng một năm. Theo biểu phí mới áp dụng từ tháng 7/2026, số tiền bản quyền tối đa cho hệ thống này tăng lên hơn 100 triệu đồng.
Theo chủ quán, doanh thu đến từ thực đơn đồ uống và không gian dịch vụ. Âm thanh chỉ đóng vai trò hỗ trợ trải nghiệm nền, không trực tiếp tạo ra dòng tiền nên mức chi hơn 100 triệu đồng mỗi năm là quá lớn, đặc biệt trong bối cảnh kinh doanh khó khăn, mức độ cạnh tranh cao.
Anh Thành chuyển sang phát các video không lời miễn phí bản quyền trên YouTube hoặc tắt nhạc vào giờ vắng khách. Với khách có nhu cầu, quán khuyến khích sử dụng loa bluetooth cá nhân hoặc mượn của quán để tự phát nhạc từ điện thoại. "Khi khách tự mở bằng thiết bị của mình, cơ sở kinh doanh không chịu trách nhiệm pháp lý", anh Thành nói.
Theo khảo sát của iPOS trên 3.000 doanh nghiệp F&B, hơn 57% đơn vị lo ngại các chính sách pháp lý ảnh hưởng đến biên lợi nhuận. Ngành kinh doanh này đang thực hiện hàng loạt chi phí chuẩn hóa vận hành như hóa đơn điện tử, kê khai thuế, nâng cấp phần mềm quản lý, tạo áp lực lên chi phí cố định.
Theo Nghị định 17/2023/NĐ-CP và Nghị định 134/2026/NĐ-CP, phí tác quyền tối đa cho một cơ sở có thể đạt 20,24 triệu đồng mỗi năm. Khoản thu này do Trung tâm Bảo vệ Quyền tác giả Âm nhạc Việt Nam (VCPMC) và Hiệp hội Công nghiệp Ghi âm Việt Nam (RIAV) thực hiện.
Bên cạnh áp lực tài chính, nhiều chủ cơ sở lo ngại thủ tục hành chính, quy trình hủy đăng ký khi đóng cửa hoặc nguy cơ bị truy thu phí các năm trước. Trên các diễn đàn ngành F&B với gần 90.000 chủ quán, các thành viên chia sẻ nhiều giải pháp như dùng nhạc AI, phát nhạc không bản quyền, phát bóng đá, trang bị loa bluetooth cho khách hoặc tắt hệ thống âm thanh.
Trả lời VnExpress về những lo lắng của người kinh doanh, đại diện VCPMC (đề nghị không nêu tên) cho biết người dùng chưa hiểu rõ khái niệm nhạc miễn phí, đặc biệt là nhạc AI. VCPMC cho biết, sản phẩm "nhạc AI" thực chất vẫn thuộc quyền sở hữu của cá nhân tạo ra. Trung tâm đã ký hợp đồng với nhiều tác giả sáng tác nhạc AI, nên việc tự ý phát vẫn có thể phải trả phí.
"Cơ sở kinh doanh chỉ được miễn phí khi chủ quán tự sáng tác bài hát, sau đó nhờ AI hòa âm", đại diện VCPMC nói.
Đối với nhạc cổ điển, dù hết hạn bảo hộ 50 năm, nhưng phần lớn bản nhạc cổ điển phát tại các quán hiện nay đều qua hòa âm, phối khí mới. Quyền sở hữu phiên bản làm lại thuộc về người thực hiện bản phối, nên người sử dụng vẫn phải trả phí.
VCPMC hiện bảo vệ quyền lợi cho hơn 7.700 nghệ sĩ trong nước và là thành viên chính thức của Liên minh Quốc tế các Hiệp hội Tác giả và Nhạc sĩ (CISAC), quản lý hàng triệu tác phẩm quốc tế tại Việt Nam qua nhiều thỏa thuận song phương.
Theo Điều 38 Nghị định 341/2025/NĐ-CP, hành vi không trả tiền bản quyền kinh doanh bị phạt 10-40 triệu đồng. VCPMC phối hợp với cơ quan chức năng để giám sát, không trực tiếp xử phạt.
Ông Hoàng Tùng, Chủ tịch F&B Investment, cho biết âm nhạc tác động trực tiếp đến hành vi tiêu dùng. Ví dụ các chuỗi đồ ăn nhanh thường phát nhạc tiết tấu mạnh vào giờ cao điểm để tăng tốc độ dùng bữa và vòng quay bàn, trong khi nhà hàng cao cấp ưu tiên giai điệu chậm để giữ chân khách lâu hơn. "Âm thanh, ánh sáng, mùi hương cấu thành bộ công cụ điều hướng cảm xúc, định hình bản sắc thương hiệu và gia tăng doanh thu nên việc trả phí bản quyền âm nhạc là hợp lý", ông Tùng nói.
Dù vậy, theo ông Tùng có 3 rào cản khiến giới kinh doanh tìm cách đối phó với quy định pháp luật về phí bản quyền âm nhạc. Thứ nhất là nhận thức về tài sản trí tuệ chưa cao, cơ chế tra cứu danh sách bài hát chưa công khai và gánh nặng chi phí vận hành. Ông cho biết cơ quan quản lý cần công khai danh mục tác phẩm và đa dạng gói cước linh hoạt theo quy mô.
Tuy nhiên, nhiều doanh nghiệp vẫn chọn tuân thủ. Bà Ngọc Tâm, đại diện một chuỗi trà sữa có quy mô toàn quốc, cho biết doanh nghiệp chi từ 5 đến 20 triệu đồng mỗi năm cho một điểm bán để mua bản quyền âm nhạc.
Đối với mô hình kinh doanh đặc thù như hát cho nhau nghe, việc đóng phí được ưu tiên xử lý sớm. Anh Nguyễn Phong, chủ một quán cà phê nhạc sống 15 m2 tại Thái Nguyên, đã trả phí một triệu đồng một năm từ đầu tháng 6. "Chúng tôi đưa tiền bản quyền vào chi phí cố định để bảo đảm pháp lý cho các buổi biểu diễn", anh Phong nói, "Do quán tổ chức các đêm nhạc hằng tuần, việc giữ chân khách là yếu tố bắt buộc".
VCPMC cho biết lượng chủ nhà hàng, quán cà phê chủ động đăng ký trả phí hiện tăng khoảng 150% so với cùng kỳ năm trước. Năm 2025, doanh thu tiền bản quyền của VCPMC đạt hơn 424 tỷ đồng.
Những ngày này, tại các điểm thu mua mo cau ở xã Thiện Tín, không khí mua bán khá sôi động. Người dân mang từng bó mo cau khô tập kết để bán cho thương lái và cơ sở sản xuất.
Bà Trịnh Thị Xí (67 tuổi, trú xã Thiện Tín) cho biết trước đây mo cau thường bị gom lại rồi đốt bỏ vì không ai sử dụng. Vài năm trở lại đây, khi có người thu mua, nhiều hộ dân bắt đầu tận dụng để kiếm thêm thu nhập.
"Người già ở quê như tôi giờ có thêm việc để làm. Trước kia mo cau bỏ đi hết, giờ nhặt bán cũng có đồng ra đồng vào", bà Xí nói.
Theo bà Xí, công việc chủ yếu là đi nhặt mo cau trong vườn, lựa những mo còn nguyên, không bị mốc hay rách rồi cắt bỏ phần lá và đem phơi khô trước khi bán.
Mỗi mo cau hiện được thu mua khoảng 1.000 đồng. Dù số tiền không lớn nhưng với nhiều lao động lớn tuổi hoặc người làm nông, đây là nguồn thu nhập phụ đáng kể trong thời gian nông nhàn.
Không chỉ người lớn tuổi, nhiều hộ dân có diện tích trồng cau cũng tranh thủ thu gom mo cau thay vì bỏ đi như trước. Theo tính toán, với 1 ha cau, mỗi năm có thể thu được khoảng 10.000 mo cau; trong đó khoảng 6.000 - 7.000 mo đạt tiêu chuẩn để bán.
Nhờ vậy, ngoài nguồn thu từ quả cau, người dân có thể tăng thêm khoảng 6 - 7 triệu đồng mỗi năm từ phần phế phẩm vốn từng không có giá trị.
Việc tận dụng mo cau cũng góp phần hạn chế tình trạng đốt bỏ gây khói bụi ở nhiều vùng quê, đồng thời hình thành thói quen tái sử dụng phế phẩm nông nghiệp để tạo giá trị kinh tế.
Người khởi đầu mô hình sản xuất chén, dĩa từ mo cau tại Quảng Ngãi là anh Nguyễn Văn Tuyến (43 tuổi), Giám đốc Công ty TNHH Mega Eco ở xã Nghĩa Hành.
Anh Tuyến cho biết trong quá trình tìm hiểu các sản phẩm xanh trên thị trường, anh biết tại Ấn Độ, mo cau được sử dụng để sản xuất đồ dùng sinh hoạt thay thế nhựa dùng một lần. Nhận thấy Quảng Ngãi có vùng nguyên liệu lớn, anh quyết định thử sức với hướng đi mới.
Năm 2020, anh nhập máy móc từ Ấn Độ về, thuê vài lao động địa phương để bắt đầu sản xuất. Tuy nhiên, thời gian đầu gặp rất nhiều khó khăn. "Lúc mới triển khai, nhiều người không tin mo cau có thể bán được nên việc thu mua nguyên liệu rất vất vả", anh Tuyến nhớ lại.
Không chỉ thiếu nguyên liệu, đầu ra sản phẩm cũng gặp nhiều trở ngại vì các sản phẩm làm từ mo cau còn khá xa lạ với thị trường trong nước."Có thời điểm gần như không bán được hàng. Mang sản phẩm đi giới thiệu nhiều nơi nhưng ít người quan tâm", anh Tuyến nói.
Dù vậy, anh vẫn tiếp tục theo đuổi mô hình bởi tin rằng xu hướng tiêu dùng thân thiện môi trường sẽ phát triển mạnh trong tương lai. Sau thời gian tìm kiếm thị trường, doanh nghiệp bắt đầu đẩy mạnh quảng bá trên mạng xã hội, đồng thời giới thiệu quy trình sản xuất tự nhiên, không sử dụng hóa chất.
Theo quy trình sản xuất, mo cau sau khi thu gom sẽ được làm sạch, ngâm mềm rồi đưa vào máy ép nhiệt khoảng 40 giây để tạo hình. Sau đó, sản phẩm được cắt gọt theo khuôn để hoàn thiện thành chén, dĩa hoặc khay đựng thực phẩm.
Nhờ đặc tính thân thiện môi trường, sản phẩm dần được thị trường đón nhận. Đơn hàng bắt đầu tăng, đặc biệt từ các thị trường như Mỹ, Hà Lan, Hàn Quốc và Canada.
Đầu năm 2023, anh Tuyến thành lập Công ty TNHH Mega Eco để mở rộng quy mô sản xuất và phát triển thương hiệu. Hiện doanh nghiệp sản xuất hơn 30 dòng sản phẩm từ mo cau với giá dao động khoảng 2.000 - 3.000 đồng/sản phẩm. Các mặt hàng tiêu thụ tốt gồm dĩa vuông, chén vuông và khay đựng thực phẩm.
Theo anh Tuyến, sản phẩm từ mo cau có độ cứng tốt, không thấm nước và có thể sử dụng để đựng thực phẩm, trái cây hoặc gia vị. Sau khi hoàn thiện, sản phẩm được khử khuẩn và đóng gói trước khi đưa ra thị trường.
Nếu như trước đây thị trường nội địa còn dè dặt thì hiện nay sức tiêu thụ đã tăng đáng kể. Nhiều hệ thống lớn như AEON hay hãng hàng không Vietjet Air đã sử dụng sản phẩm của doanh nghiệp.
Hiện tại, các sản phẩm của công ty anh Tuyến đã xuất đi thị trường 5 quốc gia gồm: Hà Lan, Mỹ, Hàn Quốc, Canada, Nhật Bản.
Theo kế hoạch, trong năm 2026, công ty dự kiến cung ứng ra thị trường khoảng 4,5 triệu sản phẩm từ mo cau. Sau hơn 6 năm theo đuổi mô hình, doanh nghiệp hiện tạo việc làm ổn định cho khoảng 25 lao động địa phương. Bên cạnh đó, khoảng 20 điểm thu mua mo cau cũng giúp hàng trăm hộ dân có thêm thu nhập.