Năm 1999, Song Yang, 19 tuổi, sang London du học. Để tiết kiệm chi phí, anh cùng nhiều sinh viên khác thuê chung một căn phòng, phải ngủ dưới sàn vì chật.
Ngày thứ ba Anh, Song Yang đi tàu điện ngầm ra vùng ngoại ô London tìm chỗ ở nhưng lên nhầm chuyến. Khi bị kẹt lại ở trạm cuối lúc trời tối, anh được một người đàn ông ngoại quốc đi ngang qua hỏi thăm. Nam sinh giúp ông chỉnh chiếc đồng hồ điện tử bị sai giờ. Cảm mến sự nhiệt tình của chàng trai, ông mời anh về nhà chơi.
Người đàn ông tên Hans, sinh năm 1933 tại Thụy Sĩ. Mất mẹ từ nhỏ, ông trải qua nhiều năm tháng lang bạt trước khi làm việc tại Nhà hát Opera Hoàng gia Anh và định cư ở London.
Căn hộ của ông ở trong khu vực sầm uất, gần sông Thames nhưng khá tồi tàn, đồ đạc phủ bụi. Thấy Hans chủ yếu ăn đồ hộp, Song Yang đã nấu bữa tối từ chút nguyên liệu còn lại trong tủ lạnh, sau đó dọn dẹp nhà cửa và sửa lò sưởi giúp ông. Tối muộn, Hans đưa tờ 5 bảng Anh để nam sinh bắt taxi về vì tàu điện ngầm đã ngừng hoạt động.
Từ lần gặp đó, Song Yang thường xuyên ghé thăm, giúp Hans làm việc nhà và nấu ăn. Nhận thấy nam sinh gặp áp lực tài chính trong khi bản thân cần người bầu bạn, Hans đề nghị Song Yang chuyển đến ở cùng. Anh được miễn phí tiền trọ, đổi lại sẽ đảm nhận việc nội trợ.
Năm 2001, Song Yang bị xe buýt tông gãy xương hàm và rụng ba chiếc răng. Người lái xe chối bỏ trách nhiệm. Suốt ba năm sau đó, ông Hans gõ cửa khắp các văn phòng luật sư và tòa án để hỗ trợ Song kiện công ty xe buýt. Cuối cùng khoản bồi thường đủ để cậu trang trải chi phí y tế.
Năm 2007, sau khi nhận bằng thạc sĩ, Song Yang về Trung Quốc làm việc. Anh muốn đưa Hans đi cùng nhưng cụ ông từ chối.
Thiếu người đồng hành, Hans sa đà vào rượu, dẫn đến chứng hoại tử chỏm xương đùi nghiêm trọng và phải nằm liệt giường. Dù hệ thống y tế ở Anh miễn phí, việc chờ đợi lịch phẫu thuật và không có người chăm sóc hậu phẫu ẩn chứa nhiều rủi ro. Cuối năm 2008, bất chấp những e ngại về rủi ro pháp lý và y tế từ gia đình, Song Yang sang Anh đón cụ ông 75 tuổi về Trung Quốc.
Đầu năm 2009, ông Hans được phẫu thuật thay khớp háng tại Bệnh viện Chấn thương Chỉnh hình Trịnh Châu. Gia đình Song Yang chi trả toàn bộ viện phí hơn 8.000 USD và luân phiên túc trực chăm sóc. Sau ca mổ, Hans quyết định ở lại định cư.
Để tiện chăm nom ông, Song Yang nghỉ việc ở bệnh viện lớn, chuyển sang công việc hành chính lương thấp hơn. Anh nhường phòng ngủ chính cho Hans, lắp tivi, tải phim tiếng Anh và đặt báo tiếng Anh để cụ ông duy trì thói quen sinh hoạt cũ.
Cả gia đình Song Yang cũng dần thay đổi vì Hans. Mẹ anh học vật lý trị liệu để xoa bóp cho ông, bố anh tập pha cà phê và nấu món Âu, còn bà nội tự học vài câu tiếng Anh giao tiếp. Khi kết hôn, Song Yang xem việc chấp nhận Hans là điều kiện quan trọng nhất ở bạn đời. May mắn, vợ anh – một nữ y tá – thấu hiểu và cùng chồng chăm sóc cụ ông.
Tại khu phố mới, Hans thường đi dạo công viên, mở lớp tiếng Anh miễn phí cho trẻ em và tham gia hoạt động tình nguyện. Suốt 6 năm cuối đời, cụ ông sống đầm ấm như thành viên trong gia đình.
Tháng 12/2013, Hans qua đời vì suy tim. Trước lúc mất, ông để lại nguyện vọng được an táng tại Trung Quốc thay vì đưa tro cốt về quê hương. Gia đình Song Yang sau đó làm việc với Đại sứ quán Thụy Sĩ để hoàn tất thủ tục.
Trong giấy xác nhận hỏa táng, Song Yang điền thông tin mình là thân nhân và gọi Hans là “ông nội”. “Mối quan hệ của chúng tôi giống như gia đình. Nếu Hans không giúp đỡ tôi trước, tôi sẽ không thể xoay xở trong những ngày khốn khó”, anh Song nói.
Câu chuyện tình người này được đài CCTV đưa đến công chúng qua hai bộ phim tài liệu “Lời hứa vượt đại dương” vào tháng 3/2012 khi ông Hans còn sống và “Song Yang: Tình thân xuyên quốc gia” ngay khi ông qua đời.
Các xu hướng thời trang đề cao cá tính riêng mà không quan tâm đến chuẩn mực giới tính, chẳng hạn như nam giới dùng ô che nắng và nữ giới đeo cà vạt, đang lan rộng trong giới trẻ Nhật Bản, chủ yếu là thế hệ Z, từ 15 đến 30 tuổi. Nhiều công ty may mặc Nhật Bản đang nỗ lực mở rộng dòng sản phẩm và cải thiện môi trường cửa hàng để theo kịp xu hướng này.
Tháng 1, Hãng thời trang nam Aoyama Trading đã cho ra mắt Skinny Tie - một loại cà vạt dành cho nữ. Skinny Tie mỏng và ngắn hơn, có nút thắt cũng nhỏ hơn so với cà vạt nam. Công ty này cũng bán các bộ vest “unisex” ở cả khu vực dành cho nam và nữ trong các cửa hàng của mình.
Năm ngoái, Aoyama Trading đã tiến hành một cuộc khảo sát khoảng 850 nhân viên nữ thông qua ứng dụng, và khoảng một nửa trong số họ cho biết quan tâm đến các kiểu dáng thiết kế dành cho nam giới. Một quan chức của công ty cho biết các mặt hàng quần áo dành cho nam giới đang trở thành xu hướng được ưa chuộng trong giới nữ trẻ tuổi.
Với số lượng người mặc vest đi làm ngày càng ít, Aoyama Trading đang tìm kiếm nhu cầu mới từ khách hàng nữ, bao gồm cả thế hệ Gen Z.
Hãng thời trang lớn Sanyo Shokai đang nhận thấy mẫu túi nhỏ vốn ban đầu thiết kế cho phụ nữ của hãng hiện cũng được nam giới ưa chuộng.
Đặc biệt, doanh số bán hàng tháng đầu tiên của một chiếc túi mang cơm ra mắt vào cuối tháng 11-2025 đã đạt gấp khoảng 3 lần mục tiêu của công ty. Khách hàng chính là nam giới trong độ tuổi 30 - 40, nhiều người trong số họ cũng mua thêm một chú gấu bông nhỏ để trang trí túi.
Những năm gần đây, ngày càng nhiều nam giới Nhật Bản sử dụng ô che nắng để đối phó với cái nóng gay gắt của mùa hè. Hãng sản xuất ô Waterfront có trụ sở tại Tokyo cho biết 23% nam giới ở độ tuổi 30 đã bắt đầu sử dụng ô che nắng vào năm ngoái.
Trong khi đó theo một quan chức của Công ty thời trang nam Aoki, phần lớn khách hàng mua ô che nắng tại các cửa hàng của họ là nam giới.
Sáng 29/5, các bác sĩ Khoa Ngoại Chấn thương chỉnh hình - Bỏng, Bệnh viện đa khoa tỉnh Gia Lai (phường Pleiku, Gia Lai) đang theo dõi, điều trị chấn thương cho bà H.T.U. (SN 1978, trú tại phường Hội Phú, Gia Lai).
Nằm trên giường bệnh, bà U. vẫn chưa hết bàng hoàng khi nhớ lại khoảng thời gian sinh tử dưới giếng hoang suốt 6 giờ. Dù các vết thương không còn nguy hiểm nhưng giọng nói của bà còn yếu, cổ họng khàn đặc vì kêu cứu suốt nhiều giờ liền.
Kể lại sự việc, bà U. cho biết chiều 28/5, bà ghé vào một công trình đang tháo dỡ ở khu vực đường Nguyễn Văn Linh giao Nguyễn Viết Xuân (phường Hội Phú) để tìm nhặt phế liệu.
Trong lúc lần mò giữa đống đổ nát, bà U. vô tình bước lên tấm kính che hờ miệng giếng hoang rồi rơi thẳng xuống phía dưới.
Khi tiếp đất, chân bà va đập mạnh xuống đáy giếng. May mắn, dưới giếng có nước nên phần nào giảm lực va chạm. Tuy nhiên, chân bà vẫn bị mảnh kính cắt gây thương tích, còn bàn chân phải đau nhói, nghi bị gãy xương.
Theo bà U., thời điểm đó, nước dưới giếng dâng quá nửa người. Trong bóng tối, bà chỉ biết bám vào các lỗ thang dọc thành giếng để giữ cơ thể nổi lên mặt nước rồi liên tục kêu cứu. Sau nhiều giờ không có ai phát hiện, bà cố trèo lên theo các lỗ thang dọc thành giếng nhưng bị trật khớp vai nên bị ngã trở lại giếng sâu.
“Do nhiều lần bị rơi va từ trên cao xuống khiến cơ thể tôi đau nhức khắp nơi. Nước lạnh, không khí ít nên khó thở. Tuy nhiên, tôi vẫn cố bám vào thành giếng và kêu cứu, hy vọng sẽ có người nghe thấy”, bà U. nói.
Đến khoảng 20h cùng ngày, một số người dân đi tập thể dục gần khu vực này nghe tiếng kêu cứu nên chạy tới kiểm tra và phát hiện bà U. mắc kẹt dưới giếng sâu. Lúc này, người dân liên tục động viên tinh thần nạn nhân, trình báo lực lượng chức năng đến ứng cứu thành công.
“Thấy mọi người gọi lớn từ miệng giếng, tôi như từ cõi chết trở về. Lúc đó, tôi cố bám chặt tay vào thành giếng để chờ người xuống cứu. Khi được đưa lên khỏi miệng giếng, sức lực tôi gần như đã cạn kiệt”, bà U. kể.
Ông P.C. (SN 1974, chồng bà U.) cho biết chiều không thấy vợ trở về, gọi điện cũng không liên lạc được nên ông cùng hàng xóm chia nhau đi tìm.
“Vợ tôi thường đi nhiều tuyến đường để bán vé số rồi tiện nhặt phế liệu nên rất khó tìm. Khi nghe tin phát hiện bà ấy dưới giếng hoang, tôi chạy đến đã thấy lực lượng chức năng đang dùng dây cứu hộ đưa vợ lên. Thấy vợ còn tỉnh táo, tôi mới bớt hoảng loạn”, ông C. chia sẻ.
Ông C. cũng xúc động gửi lời cảm ơn đến lực lượng cứu nạn cứu hộ và những người đi tập thể dục đã kịp thời phát hiện, hỗ trợ cứu sống vợ mình.
Trao đổi với phóng viên Dân trí, bác sĩ Phan Đức Thắng, Phó Khoa Ngoại Chấn thương chỉnh hình - Bỏng, Bệnh viện đa khoa tỉnh Gia Lai, cho biết bệnh nhân U. bị gãy 3 xương bàn chân. Các bác sĩ đã xử lý vết thương, nẹp bột cố định và tiếp tục theo dõi điều trị.
Theo bác sĩ Thắng, những trường hợp rơi xuống giếng sâu thường tiềm ẩn nguy cơ chấn thương rất nặng như chấn thương sọ não, cột sống hoặc gãy các xương lớn ở chân, đặc biệt vùng gót chân do lực tiếp đất mạnh. Ngoài ra, các giếng hoang thường chật hẹp, thiếu không khí.
Khi ở dưới giếng lâu, nạn nhân có thể bị ngạt do thiếu oxy hoặc hít phải khí độc tích tụ lâu ngày dưới đáy giếng.
“Việc phát hiện và cứu nạn nhân sau khoảng 6 giờ là rất kịp thời. Nếu kéo dài qua đêm hoặc quá 24 giờ, nạn nhân có nguy cơ đối mặt với suy hô hấp, kiệt sức, nhiễm trùng, thậm chí đe dọa tính mạng”, bác sĩ Thắng cho hay.
Như Dân trí thông tin, khoảng 20h ngày 28/5, người dân đi tập thể dục tại khu vực phường Hội Phú nghe tiếng kêu cứu phát ra từ một giếng nước bỏ hoang gần đó. Khi đến kiểm tra, mọi người phát hiện một phụ nữ mắc kẹt dưới giếng sâu nên trình báo cơ quan chức năng.
Lực lượng cứu hộ tỉnh Gia Lai nhanh chóng có mặt và đưa nạn nhân từ giếng sâu khoảng 30m lên mặt đất an toàn.
Bà Shannon, 60 tuổi, cùng chồng Kevin Barbour, 61 tuổi, sống ở thành phố Paola, bang Kansas. Gia đình họ có 18 thành viên, gồm vợ chồng, 4 người con, 11 cháu nội ngoại và mẹ ruột 81 tuổi.
Lối sống đa thế hệ của gia đình bắt đầu từ năm 2014. Năm đó, con út tốt nghiệp trung học. Hai vợ chồng bán nhà ở thành phố Kansas, bang Missouri và chuyển đến Hawaii. 10 thành viên cùng chung sống dưới một mái nhà. Suốt 10 sau đó, họ cùng nhau tự thiết kế các không gian sống thông qua công ty xây dựng riêng.
"Bốn thế hệ cùng sống trong một ngôi nhà nhỏ và trân trọng khoảnh khắc đó. Ngôi nhà là nơi bình yên, để chúng tôi cảm nhận được sự gắn bó", bà Shannon nói.
Tháng 2/2026, ngôi trường mẫu giáo cũ tại Paola bị bỏ hoang từ lâu được rao bán, ông Kevin cùng các con từng học tại đây nên quyết định mua lại. Công trình trị giá 470.000 USD gồm 14 phòng học, một phòng thể chất và một sân khấu.
Thay vì phá bỏ kết cấu cũ, gia đình giữ lại toàn bộ các không gian sinh hoạt chung. 14 phòng học được chuyển đổi thành các căn hộ khép kín, trang bị đủ bếp, phòng khách, phòng ngủ và nhà vệ sinh riêng.
Hiện tại, gia đình các con sử dụng 6 phòng, vợ chồng ông Barbour dùng hai phòng và mẹ bà Shannon ở một phòng. Phòng thể dục và khu sân khấu được cải tạo thành phòng sinh hoạt chung, đặt bàn ăn lớn và khu vui chơi. Bên ngoài khuôn viên, họ quy hoạch vườn trồng cây, nuôi gà và xây hồ bơi.
Cả nhà cùng tham gia quá trình thi công. Ông Kevin, một nhà thầu xây dựng, đảm nhận vị trí giám sát. Bà Shannon, chuyên viên lập kế hoạch dự án, cùng con gái phụ trách đổ bê tông, trong khi các con trai thực hiện việc nặng nhọc. Quá trình hoàn thiện dự kiến kéo dài 5 tháng. Trong thời gian này, 18 thành viên sinh hoạt tạm trong các xe nhà di động.
Bà Shannon cho biết việc sống chung giúp bà trực tiếp hỗ trợ con cháu trong sinh hoạt hàng ngày như làm bài tập, đọc truyện. "Chúng tôi luôn tự nhiên giúp đỡ lẫn nhau vì mọi người chung một gia đình", bà Shannon nói.