Vợ chồng tôi sống chung với bố mẹ chồng. Mẹ chồng không khó tính nhưng rất hay can thiệp chuyện nuôi con. Con tôi mới hơn một tuổi mà ngày nào bà cũng ép ăn, ép uống đủ thứ. Tôi nói con ăn vậy đủ rồi thì bà bảo “mẹ không biết chăm nên con mới còi”. Có hôm con sốt, tôi bế ru cả đêm, sáng ra bà vẫn trách tôi mặc ít đồ cho con nên mới bệnh. Chồng tôi luôn nói “mẹ già rồi, bà nói gì kệ đi”.
Nhưng sống ngày nào cũng bị góp ý kiểu đó tôi rất áp lực. Tôi bắt đầu sợ cả giờ ăn của con vì kiểu gì cũng có chuyện. Tôi nói với chồng muốn ra riêng nhưng anh không chịu, bảo nhà bố mẹ rộng rãi, anh lại là con một, ra thuê trọ chật chội vất vả rồi tội nghiệp con. Nhưng nếu tình hình không cải thiện, tôi sợ mình stress đến phát điên mất.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 31 tuổi, có em bé hơn một tuổi và một cuộc hôn nhân hơn hai năm đang rơi vào bế tắc. Chồng hơn tôi 8 tuổi, có bằng đại học nhưng chỉ là trường phân khúc thấp. Tôi học đại học top đầu. Do đặc thù ngành nghề của chồng ở công trình nên ăn nói bỗ bã, có phần thô lỗ, vợ chồng nói chuyện với nhau không hợp lắm. Nói thật là lúc trước tôi cưới anh vì tình cảm thì ít mà vì tới tuổi phải lấy chồng thì nhiều. Đây có lẽ là quyết định hối hận nhất trong cuộc đời tôi.
Vì hai vợ chồng không cùng tần số, không cùng sở thích, khoảng cách tuổi tác lớn nên lâu dần không thể kết nối sâu cùng nhau, chưa bao giờ có thể trao đổi chân tình hoặc có điều gì đó gắn kết mật thiết, ngoại trừ có với nhau một đứa con. Đương nhiên chúng tôi vẫn nói chuyện mỗi ngày nhưng chủ đề xoay quanh sẽ là về con cái, họ hàng và những thứ bên ngoài xã hội ở mức bề mặt thôi. Nếu không có con, chắc mối quan hệ này đã kết thúc sớm rồi.
Vấn đề lớn nhất ở đây nữa là chồng không có nhu cầu gần gũi vợ. Lúc tôi có bầu, anh bảo kiêng chuyện vợ chồng vì sợ ảnh hưởng tới con, tôi cũng không thắc mắc gì. Sinh con xong và con lớn hơn chút rồi, anh vẫn luôn từ chối khi tôi chủ động gần gũi. Có thể nói số lần vợ chồng sinh hoạt một năm đếm trên đầu ngón tay. Nói thêm là tôi cao ráo, xinh xắn, da trắng, sinh xong người không rạn, vẫn thon gọn y hệt hồi chưa chồng, không xấu xí xồ xề gì hết. Tôi có đề cập đến việc đi khám, ban đầu chồng không chịu, lần sau thì chịu nhưng tới giờ vẫn chưa sắp xếp để đi.
Tôi mệt mỏi vì việc chồng không bao giờ chủ động, cũng không muốn hối thúc anh nữa. Nếu thực sự chồng nghĩ cho vợ và bản thân thì tôi không cần phải nhắc nhiều như thế. Hôm nay là lần thứ n tôi chủ động mặc váy ngủ và bị chồng từ chối. Tôi khóc vì quá ức chế, chồng cũng chẳng thèm dỗ dành. Tôi đã im lặng và không nói chuyện với chồng hơn một tuần rồi. Ngoài việc nói vài câu tôi không đáp lại, chồng cũng chẳng hành động hay muốn làm gì khác để dỗ dành vợ. Tôi thật sự chán nản cuộc hôn nhân này nhưng lại thương con còn quá bé.
Chồng vẫn chăm và có trách nhiệm với con, con cũng được ông bà nội yêu thương và chăm sóc đủ đầy. Nếu ly hôn, một mình lo cho con, đương nhiên tôi không thể lo được đầy đủ như trước. Rồi anh sẽ kết hôn tiếp, con sẽ không còn được như bây giờ nữa, mọi thứ đều sẽ bị chia sẻ với một anh em cùng cha khác mẹ khác. Nghĩ đến đây tôi đau lòng lắm mọi người.
Tôi còn quá trẻ để chịu đựng cuộc hôn nhân bế tắc: không vật chất (thu nhập chồng chỉ đủ lo cho con, còn tôi trước giờ tự lo cho bản thân), không tinh thần, không tình dục. Mong mọi người có thể cho tôi lời khuyên và sức mạnh vượt qua. Chân thành cảm ơn.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi quê ở ngoại tỉnh, lên thành phố lớn làm việc rồi quen và cưới vợ. Sau cưới, hai vợ chồng sống cùng bố mẹ vợ vì điều kiện kinh tế chưa đủ để mua nhà riêng. Giờ nhìn lại, tôi nghĩ đó là sai lầm lớn nhất của mình. Mỗi lần vợ chồng có chuyện, dù lớn hay nhỏ, vợ đều kể với mẹ đẻ. Ban đầu tôi nghĩ cô ấy đang mang thai, tâm lý nhạy cảm nên cố nhịn cho yên cửa yên nhà. Nhưng càng về sau, chuyện riêng của hai vợ chồng dần thành chuyện giữa nhà nội và nhà ngoại.
Khi con tôi chào đời, mâu thuẫn giữa hai bên càng nặng nề hơn. Tôi từng mong sau sinh, vợ con sẽ về quê nội một thời gian để ông bà nội được chăm sóc và gần cháu nhưng không được. Gia đình vợ tự đi làm giấy khai sinh cho con mà không bàn bạc với tôi. Khi biết chuyện, tôi có cảm giác vai trò của người cha và bên nội bị gạt ra ngoài nên rất buồn. Mẹ tôi lên thăm cháu, muốn đón cháu về cũng không được.
Sau nhiều lần nói chuyện, vợ đồng ý cho con về quê nội chơi nhưng chỉ được thời gian ngắn lại đưa con về ngoại. Từ đó đến nay đã gần một năm, vợ không cho con về nội, kể cả dịp Tết. Ông bà nội nhớ cháu nhưng chỉ có thể nhìn cháu qua điện thoại hoặc tranh thủ những lần lên thăm.
Tôi có dự định về quê làm việc và đã nhắm được chỗ xin, định đưa cả vợ con về sinh sống ở đó cho gần cha mẹ, họ hàng. Vợ tôi nói nếu muốn mẹ con cô ấy về quê sống, tôi phải xin cho cô ấy một công việc kế toán ổn định ở quê. Nhưng tôi chỉ là người làm công ăn lương bình thường, không có mối quan hệ, không có khả năng xin việc cho ai cả. Tôi bế tắc vì không muốn tiếp tục bám lại thành phố, không muốn ở nhà bố mẹ vợ nữa nhưng lại không có khả năng xin việc cho vợ ở quê. Tôi phải làm sao đây?
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi sinh ra và lớn lên ở Bến Tre, đang sống và làm việc tại TP HCM. Tôi đã trải qua 34 tuổi xuân của đời con trai mà vẫn cô đơn một mình. Tôi từng trải qua một mối tình kéo dài ba năm với người con gái cùng tuổi. Vì không phù hợp tính cách và bất đồng quan điểm sống nên tôi và bạn gái quyết định dừng lại. Từ đó tôi mạnh dạn theo đuổi những người con gái mà mình thích nhưng sự may mắn lại không mỉm cười với tôi, tôi đều không được chấp nhận.
Giờ nhìn thấy những người xung quanh, ai cũng có cặp có đôi mà tôi không khỏi chạnh lòng. Có lẽ ước mơ lớn nhất của tôi lúc này là cưới vợ sinh con để có một mái ấm gia đình hạnh phúc. Nhưng sao tôi cảm thấy ước mơ ấy quá xa vời. Mỗi lần về quê, ai thúc giục chuyện cưới hỏi, tôi đều muốn nổi đóa. Biết đến bao giờ duyên số mỉm cười với tôi đây.
Tiến Đạt
Nguồn: https://vnexpress.net/tuoi-34-toi-muon-noi-doa-khi-bi-thuc-giuc-chuyen-cuoi-xin-5058405.html

