Tôi vốn độc thân đã lâu, đến mức chẳng còn ai muốn hỏi tôi bao giờ thì lấy vợ nữa. Tôi mở một tiệm ảnh nhỏ, ngày ngày chụp cưới, chụp kỷ niệm, chụp cả những nụ cười mà chính tôi cũng biết là giả.
Làm nghề này, tôi gặp nhiều cô gái. Có người đến một lần rồi đi, có người ở lại lâu hơn một chút, đủ để cùng tôi ăn vài bữa cơm, đi vài chuyến xa, rồi cũng rẽ sang một lối khác. Tôi quen với chuyện yêu đương nhẹ như gió thoảng, không hứa hẹn.
Thực ra, tôi cũng đã từng đắm đuối, si mê một người. Tôi yêu người đó đến mức có thể sẵn sàng hiến cả trái tim mình cho cô ấy. Ngày cô ấy rời đi, linh hồn tôi như đã đi theo cùng khiến bản thân không còn có thể yêu thật lòng một ai khác.
Tôi từng nghĩ, đời mình cứ thế mà trôi, không cần một mái nhà thật sự. Người ta cưới xin, sinh con, còn tôi thì chụp ảnh cho họ, đứng ngoài mà nhìn. Tôi vẫn sống ổn, thậm chí còn thấy nhẹ nhõm vì không phải gánh vác điều gì lớn lao.
Em trai tôi thì khác. Nó từng đi du học bên Nhật, có công việc ổn định, tính tình lại chững chạc. Nó ít nói về chuyện tình cảm, nên khi nó bảo đã có người yêu, tôi cũng hơi bất ngờ. Nó nói, sắp tới sẽ đưa về ra mắt, nếu thuận thì cưới luôn.
Tôi nghe, chỉ cười. Trong đầu tôi, người con gái ấy chắc phải hiền lành, tử tế, hợp với kiểu sống của nó. Tôi không nghĩ nhiều. Cho đến cái ngày nó đưa cô ấy về, tôi mới hiểu, có những chuyện không nghĩ vẫn cứ xảy ra.
Cô ấy bước vào nhà tôi, mặc một chiếc váy đơn giản, tóc buộc gọn. Tôi nhận ra ngay, dù 3 năm đã trôi qua. Cái cách cô ấy cúi đầu chào, cái ánh mắt thảng thốt khi nhìn thấy tôi, tất cả khiến tôi thấy lạnh sống lưng. Đó là người yêu cũ của tôi.
Tôi vốn tưởng đời mình đã quen với những chuyện éo le, bởi làm nghề chụp ảnh ở quê, ngày nào cũng nhìn thấy đủ kiểu mặt người, đủ kiểu nỗi buồn giấu sau nụ cười. Thế mà hôm ấy, khi em trai tôi dắt người yêu về, tôi vẫn đứng chết lặng như kẻ lần đầu biết đau.
Ba năm trước, chúng tôi từng cùng nhau đi khắp nơi, từ những con đường bụi bặm đến những bãi biển vắng. Tôi chụp cho cô ấy hàng trăm bức ảnh, có những bức đến giờ tôi vẫn còn giữ.
Chúng tôi từng sống với nhau như vợ chồng, dù không danh phận. Những đêm chật chội, những buổi sáng dậy muộn, những lần cãi vã rồi lại làm hòa. Tất cả không phải là giả. Ít nhất, tôi đã từng nghĩ như vậy.
Thế rồi một ngày, tôi phát hiện trong túi cô ấy có một tờ giấy khám thai. Tôi vui mừng bế cô ấy lên, hỏi dồn dập. Đáp lại, cô ấy chỉ nói lạnh lùng: “Em bỏ thai rồi. Chúng ta chưa phù hợp để có con lúc này”.
Tôi như không tin nổi. Ngày tôi biết mình có một đứa con, cũng là ngày tôi biết mình không còn đứa con ấy nữa. Ai cho cô ấy cái quyền tự quyết định một chuyện lớn như vậy. Tôi lớn tiếng, nhưng cô ấy còn lớn tiếng hơn tôi.
Cô ấy nói, tôi chưa đủ khả năng để lo cho cô ấy, càng chưa đủ khả năng để chăm lo cho một đứa trẻ. Cô ấy không muốn sinh con xong, suốt ngày lo tiền bỉm sữa. Đó không phải là cuộc sống mà cô ấy mơ ước.
Cô ấy rời đi và nói rằng chúng tôi không hợp, rằng cô ấy cần một tương lai rõ ràng hơn. Tôi cũng không giữ. Chuyện đã như thế, còn gì để níu kéo nữa.
Nhưng tôi không ngờ, cái người từng rời bỏ tôi lại quay trở lại, trong vai trò em dâu tương lai. Cái vòng tròn này khiến tôi thấy mình như bị trêu đùa.
Bữa cơm hôm đó, tôi gần như không nghe rõ em trai mình nói gì. Còn cô ấy, vẫn dịu dàng như trước, nhưng có gì đó khác. Cô ấy ít nói hơn, ánh mắt không còn nghịch ngợm như ngày xưa. Khi vô tình chạm mắt tôi, cô ấy lập tức nhìn đi chỗ khác.
Sau bữa cơm, tôi ra ngoài sân. Tôi cần một khoảng trống để thở. Tôi châm thuốc, rít một hơi dài, nhưng cảm giác nghẹn vẫn không tan. Một lúc sau, cô ấy bước ra.
Cô ấy đứng cách tôi một khoảng, không gần, không xa. “Anh vẫn khỏe chứ?”, câu hỏi ấy nghe quen đến buồn cười. Tôi gật đầu. Tôi không muốn mở đầu một câu chuyện mà tôi biết sẽ chẳng đi đến đâu.
Chúng tôi im lặng. Rồi tôi hỏi: “Em yêu em trai tôi, hay em yêu cái tương lai rõ ràng như em từng nói?”. Tôi không biết mình hỏi với tư cách gì, chỉ biết câu hỏi ấy cứ bật ra. “Em muốn ổn định”, cô ấy nói. Tôi cười, nhưng không vui. Hóa ra, cái tôi không thể cho, em trai tôi lại có.
Những ngày sau đó, tôi cố tỏ ra bình thường, nhưng trong lòng thì rối như tơ vò. Tôi biết, cô ấy là kẻ thực dụng. Cô ấy đến với em trai tôi chỉ vì điều kiện kinh tế. Nhưng em trai lại giống hệt tôi ngày xưa, yêu hết lòng, tin hết dạ.
Có lúc, tôi nghĩ đến việc nói hết quá khứ của mình cho em trai biết. Cái quá khứ mà bạn gái em ấy là nhân vật chính trong đó. Nhưng rồi nhìn em trai hạnh phúc với tình yêu của mình, tôi lại không biết có nên không.
Nếu chuyện cũ có thể ngủ im, có lẽ không nói ra cũng được. Quá khứ là quá khứ, tương lai là tương lai. Nhưng ở đời, có những bí mật bị vùi sâu vẫn sẽ có ngày bị lộ. Và nếu điều đó xảy ra, em trai tôi sẽ đối diện với sự thật thế nào, chấp nhận thế nào?
Nếu là bạn, bạn sẽ làm gì trong hoàn cảnh này. Bạn sẽ nói ra để nhẹ lòng, dù có thể làm tổn thương người thân, hay sẽ im lặng để giữ mọi thứ nguyên vẹn. Và nếu im lặng, liệu có ngày nào đó, chính tôi sẽ phải trả giá cho sự im lặng ấy không?
Vinh Quang (Nghệ An)
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Nhân dịp Dragon Ball Super vừa hé lộ tạo hình mới của Goku và Vegeta, dù concept Super Saiyan từng là yếu tố làm nên tên tuổi từ thời Dragon Ball Z, không phải dạng biến hình nào cũng đạt đến đỉnh cao kỳ vọng, thậm chí một số còn bị xem là "tệ nhất" trong toàn series.
Khoảnh khắc Goku lần đầu hóa Super Saiyan trong trận chiến với Frieza không chỉ là bước ngoặt của riêng series, mà còn ảnh hưởng sâu rộng đến nhiều tác phẩm manga, anime sau này. Tuy nhiên khi số lượng biến hình ngày càng nhiều, chất lượng giữa các dạng cũng bắt đầu chênh lệch rõ rệt.
Xuất hiện trong arc Majin Buu, Super Saiyan 3 mang đến một diện mạo ấn tượng với mái tóc dài và nguồn năng lượng bùng nổ. Tuy nhiên vai trò của nó lại khá hạn chế khi Goku chủ yếu dùng để "câu giờ".
Nhược điểm lớn nhất nằm ở việc tiêu hao thể lực quá nhanh, khiến dạng này gần như không thể duy trì trong chiến đấu thực tế. Sức mạnh lớn nhưng không bền vững khiến Super Saiyan 3 khó trở thành lựa chọn chiến lược.
Ý tưởng kết hợp Kaio-ken với Super Saiyan Blue từng khiến người hâm mộ kỳ vọng lớn. Trong Dragon Ball Super, Goku sử dụng dạng này để đối đầu với Hit. Tuy nhiên cái giá phải trả là tình trạng rối loạn khí, khiến anh mất kiểm soát năng lượng sau trận đấu. Đây là ví dụ điển hình cho một dạng biến hình "nghe hay hơn dùng", khi lợi ích không tương xứng với rủi ro.
Future Trunks vốn là nhân vật thường xuyên tạo bất ngờ, nhưng Super Saiyan Rage lại khiến nhiều khán giả bối rối. Dạng này xuất hiện đột ngột khi nhân vật đạt đến đỉnh điểm cảm xúc, nhưng lại thiếu giải thích rõ ràng về cơ chế hay nguồn gốc sức mạnh.
Dù đủ mạnh để đối đầu nhiều kẻ địch, nó vẫn bất lực trước Zamasu bất tử, làm giảm đáng kể ý nghĩa của màn biến hình.
Chỉ xuất hiện trong phim Dragon Ball Z: Lord Slug (1991), Pseudo Super Saiyan không được xem là một biến hình hoàn chỉnh. Đây là trạng thái tạm thời khi Saiyan ở ranh giới sống còn.
Dù trận chiến trong phim khá hấp dẫn, bản thân dạng biến hình này lại thiếu điểm nhấn về cả ngoại hình lẫn ý nghĩa, khiến nó gần như bị lãng quên trong dòng chảy dài của thương hiệu.
Đứng đầu danh sách là Super Saiyan Third Grade, dạng biến hình đánh đổi tốc độ để lấy sức mạnh cơ bắp. Future Trunks đạt đến trạng thái này sau khi tập luyện trong phòng thời gian.
Ban đầu, anh có thể áp đảo Cell, nhưng nhược điểm về tốc độ nhanh chóng bị khai thác. Trong chiến đấu thực tế, việc mất đi sự linh hoạt khiến toàn bộ lợi thế sức mạnh trở nên vô nghĩa.
Tôi năm nay 33 tuổi, có ngoại hình ưa nhìn, làm nhân viên văn phòng tại một công ty có vốn đầu tư nước ngoài. Chồng tôi 36 tuổi, ngoại hình không nổi bật nhưng công việc ổn định. Nếu nhìn từ bên ngoài, chúng tôi là một gia đình không có gì quá đặc biệt nhưng cũng đủ đầy, yên ổn.
Trước khi kết hôn, tôi có mối tình kéo dài 4 năm với người yêu cũ. Trong khoảng thời gian đó, gia đình nhiều lần bắt tôi chia tay vì thấy bạn trai tôi công việc chưa ổn định, tính cách trẻ con, thiếu trách nhiệm, không phù hợp để xây dựng gia đình. Cuối cùng, tôi lại lỡ mang thai. Sau khi trao đổi với gia đình, tôi quyết định nghe theo bố mẹ, chia tay người yêu, giữ lại cái thai. Lúc đó, bạn trai tôi không hề biết tôi đã có em bé.
Sau đó không lâu, tôi được người quen của bố mẹ mai mối gặp chồng hiện tại. Mọi thứ diễn ra khá nhanh chóng. Có lẽ vì cái thai ngày càng lớn, gia đình tôi sợ bị phát hiện và cũng muốn tôi có một chỗ dựa, nên chúng tôi tiến tới hôn nhân chỉ sau một thời gian ngắn tìm hiểu.
Đám cưới xong xuôi, tôi báo tin tôi có thai và chồng tôi rất vui mừng, không một chút nghi ngờ. Anh chăm sóc tôi chu đáo trong suốt thai kỳ. Khi sinh con, anh cũng là người bên cạnh, đỡ đần việc chăm con nhỏ. Mỗi tối khi đi làm về, chồng bế con, ru con ngủ, hâm sữa cho con ăn để tôi có thời gian nghỉ ngơi.
Tưởng như tôi đã có một cuộc sống bình yên, nhưng tôi lại không... hạnh phúc. Lý do lớn nhất là vì tôi vẫn còn tình cảm với người cũ. Năm đó, chúng tôi chia tay vì hoàn cảnh bất đắc dĩ, thực tâm tôi chưa bao giờ hết yêu người đó.
Sau khi tôi cưới khoảng hơn một năm, người yêu cũ liên lạc lại hỏi thăm. Cảm xúc trong tôi trỗi dậy, tôi biết anh ấy vẫn yêu tôi rất nhiều. Chúng tôi bắt đầu nhắn tin cho nhau, lén lút gặp nhau khi có cơ hội.
Cho đến một ngày, chồng tôi trên đường đi làm về tình cờ thấy cảnh tôi ngồi trên xe máy người yêu cũ, ôm eo người đàn ông đó.
Chồng tôi không làm ầm lên, cũng không trách móc gay gắt. Anh chỉ im lặng, thu mình lại. Từ đó, giữa chúng tôi xuất hiện một khoảng cách rất lớn. Anh vẫn làm tròn trách nhiệm của một người chồng, người cha, đi làm gánh vác kinh tế, đưa tiền lương, chăm sóc con. Nhưng với tôi, anh gần như không còn chia sẻ, không còn sự thân mật như trước.
Tôi cố gắng chủ động nói chuyện, nhưng anh không còn muốn mở lòng. Những lần tôi gợi ý đi ăn, đi chơi, anh đều từ chối hoặc tìm lý do bận rộn.
Năm ngoái, khi con lớn hơn và đi học, tôi quyết định chấm dứt hoàn toàn với người cũ. Người yêu cũ vẫn lông bông chơi bời, tôi khó mà tính chuyện xa xôi hơn với người ấy. Tôi nghĩ đã đến lúc để quá khứ ngủ yên còn mình cần tập trung vào hiện tại, nghiêm túc nhìn lại cuộc hôn nhân bên chồng. Tôi nghĩ, chỉ cần mình dừng lại đúng lúc thì mọi thứ vẫn có thể cứu vãn. Nhưng khi thực sự cắt đứt với người cũ, quay về muốn toàn tâm cho gia đình, tôi mới nhận ra người cần giữ lại thì đã dần buông tay tôi từ lúc nào.
Tôi cảm nhận rõ chồng mình đã thay đổi. Anh lạnh lùng hơn, ít nói hơn, dường như không còn đặt cảm xúc vào tôi, vào cuộc hôn nhân này nữa. Điều khiến tôi day dứt là: Tôi biết anh vẫn còn xem tôi là người thân theo một cách nào đó. Những lúc tôi đi làm về muộn, anh vẫn để phần cơm. Những khi con ốm, anh vẫn cùng tôi lo lắng. Nhưng tất cả chỉ dừng lại ở nghĩa vụ, không còn là tình cảm như trước.
Chúng tôi chưa có thêm con chung. Chồng cũng rất ít gần gũi tôi. Mọi thứ cứ nhạt dần, lặng lẽ như vậy nhiều tháng qua. Cảm giác đó còn đau hơn cả việc bị trách mắng, thù hận. Vì ít nhất, khi còn giận dữ, nghĩa là người ta vẫn còn quan tâm tôi. Còn bây giờ chồng hoàn toàn dửng dưng với tôi.
Giờ đây, tôi thực sự rối bời. Tôi không biết nên làm gì để cứu vãn cuộc hôn nhân này. Tôi muốn bù đắp, muốn hàn gắn, nhưng không biết bắt đầu từ đâu khi chồng đã dần khép lòng. Tôi nghi ngờ chồng có người khác, nhưng không thể chất vấn anh vì tôi không còn tư cách.
Tôi cũng tự hỏi, liệu chồng tôi còn yêu tôi không, hay chỉ đang ở lại vì trách nhiệm với con? Tôi biết mình là người sai ngay từ đầu. Nếu có thể quay lại, tôi đã không lựa chọn như vậy. Tôi hối hận vì đã đánh đổi một người đàn ông từng bao dung, từng hết lòng vì mình, chỉ vì những cảm xúc sai lầm và ích kỷ.
Hiện tại, tôi chỉ mong được sửa sai và giữ lại gia đình này. Mong mọi người cho tôi một lời khuyên. Tôi có còn cơ hội nào không? Tôi thực sự đang rất bế tắc…
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Vợ chồng tôi cưới nhau hơn 4 năm, có 2 đứa con nhỏ. Ba năm, 2 đứa trẻ lần lượt chào đời. Có người bảo đó là niềm hạnh phúc lớn. Nhưng cùng với niềm vui nghe tiếng cười con trẻ là những đêm thức trắng, những bữa cơm ăn vội, những lần ôm con sốt cao co giật phải ôm con chạy vào bệnh viện lúc nửa đêm.
Vợ tôi từng làm ở một công ty luật. Công việc ổn định, môi trường tử tế, đồng nghiệp tốt. Đến khi sinh con đầu lòng, vì là sinh non, con cần mẹ chăm nhiều hơn những đứa trẻ bình thường nên cô ấy tạm nghỉ việc.
Đứa đầu mới 3 tuổi thì sinh đứa thứ 2. Những dự định quay trở lại văn phòng cứ lùi dần theo từng cơn ho, từng trận sốt, từng lần con quấy khóc vì mọc răng hay đổi thời tiết của hai đứa nhỏ.
Chúng tôi sống riêng. Ông bà nội, ông bà ngoại không ở quá xa những cũng chẳng gần để chạy qua chạy lại đỡ đần. Vả lại, người già cũng có cuộc sống của người già. Tôi không muốn phiền hà bố mẹ hai bên, càng không nghĩ chăm cháu là trách nhiệm ông bà phải làm.
Chúng tôi thuê một bác hàng xóm ở gần sang phụ vài tiếng mỗi ngày. Công việc cũng chẳng có gì lớn lao. Có hôm bác sang bế con giúp để vợ tôi tranh thủ tắm. Có hôm, bác nấu giúp bữa cơm hay lau dọn cái nhà. Có hôm, bác trông em bé để mẹ đưa anh lớn đi khám, đi nhà trẻ. Tôi chấp nhận bỏ ra một khoản, đổi lại là vài giờ đồng hồ để vợ được ngồi ăn bữa cơm còn nóng, được chợp mắt khi đêm trước gần như thức trắng.
Tôi từng nghĩ đó là một quyết định bình thường. Người có điều kiện thì thuê người phụ giúp. Người không có thì tự xoay xở. Cuộc sống vốn vẫn như thế. Nhưng hóa ra điều bình thường với mình lại không bình thường trong mắt người khác.
Mỗi lần mẹ tôi đến chơi, nhìn thấy bác hàng xóm đang quét nhà hay bế cháu, mẹ lại lắc đầu. Mẹ bảo con dâu đã nghỉ làm ở nhà rồi thì còn thuê người làm gì. Một người ở nhà chỉ có việc chăm con, lo cơm nước có gì nặng nhọc đâu mà không kham nổi. Nhà chỉ một người đi làm thì nên chi tiêu tiết kiệm, vất vả một chút có sao.
Tôi hiểu vì sao mẹ nói vậy. Cuộc đời mẹ đầu tắt mặt tối với ruộng đồng để nuôi mấy anh em tôi. Ngày ấy đâu có máy giặt, đâu có điều hòa, đâu có robot hút bụi, càng không có khái niệm thuê người giúp việc nhưng mọi chuyện đều đâu vào đó cả.
Nhưng tôi cũng hiểu vợ mình. Một đứa trẻ đã đủ khiến người lớn bận rộn. Hai đứa trẻ cách nhau rất gần, lại thường xuyên ốm đau, thì đó không còn là chuyện chăm con đơn thuần nữa. Nó là một guồng quay gần như không có giờ nghỉ. Người ngoài nhìn vào chỉ thấy cô ấy ở nhà. Chỉ người sống cùng mới biết có những hôm đến 11h trưa, cô ấy vẫn chưa kịp ăn bữa sáng.
Có một lần mẹ lên nhà tôi chơi chừng một tuần. Vừa thấy bác hàng xóm sang phụ giúp, mẹ đã tỏ rõ sự không hài lòng. Mẹ bảo từ mai không cần sang nữa, ở đây đã có mẹ rồi. Bác ấy nghe vậy thì ái ngại, lặng lẽ xin phép về.
Những ngày mẹ ở đó, đúng là mẹ quán xuyến hết việc nhà, chăm cháu cũng rất chu đáo. Nhưng tôi biết rồi mẹ sẽ về. Còn cuộc sống của vợ chồng tôi vẫn tiếp tục như cũ, với 2 đứa trẻ còn quá nhỏ suốt ngày đau ốm và những bận rộn khó gọi thành tên.
Tôi không muốn mẹ nghĩ con dâu lười biếng. Càng không muốn vợ cảm thấy những cố gắng của mình không được nhìn nhận. Hai người phụ nữ đều yêu gia đình theo cách riêng. Chỉ tiếc rằng giữa 2 cách yêu ấy lại tồn tại một khoảng cách mà tôi chưa biết phải lấp đầy như thế nào.
Mẹ vẫn hay tự hào kể về ngày xưa, cái thời một mình mẹ vừa làm nông vất vả, vừa tự tay nuôi nấng 3 anh em tôi khôn lớn mà chẳng cần đến một ai phụ đỡ. Với mẹ, đó là tiêu chuẩn vàng của một người phụ nữ đảm đang. Chính vì đã đi qua ngần ấy gian truân, mẹ lại càng không muốn con dâu bây giờ sướng quá rồi sinh hư, ỷ lại vào người khác mà quên đi bổn phận của mình.
Tôi chưa bao giờ trách mẹ. Người từng đi qua những ngày bữa đói bữa no thường rất quý đồng tiền. Trong suy nghĩ của mẹ, con dâu đã nghỉ làm thì việc chăm con, dọn dẹp, cơm nước là điều đương nhiên. Thuê thêm người nghĩa là tốn kém. Mà đã tốn kém thì trước hết phải tự mình gánh được đã. Đó là cách sống đã nuôi lớn cả một gia đình.
Điều khiến tôi buồn nhất không phải là vài lời trách. Điều khiến tôi suy nghĩ là đôi khi những người phụ nữ lại vô tình đặt lên vai nhau những tiêu chuẩn khắt khe nhất. Mẹ từng vất vả nên mong con dâu cũng chịu được như mình.
Tôi vẫn nhớ có người từng nói, sự tiến bộ không phải là con cháu chịu khổ giỏi như cha ông, mà là cha ông đã chịu khổ để con cháu không còn phải chịu khổ như trước. Nghĩ đến câu ấy, tôi cứ thấy lòng mình lặng đi. Nếu ngày xưa không có máy giặt thì hôm nay mình dùng máy giặt đâu phải là lười.
Dẫu vậy, tôi vẫn chưa từng cãi mẹ. Tôi biết có những điều không thể phân thắng bại bằng vài câu lý lẽ. Mẹ nói từ trải nghiệm của mẹ. Tôi quyết định từ hoàn cảnh của gia đình mình. Chỉ mong thời gian sẽ khiến mọi người hiểu nhau hơn, thay vì cố chứng minh ai đúng ai sai. Gia đình vốn không phải là một phiên tòa.
Vì thế tôi muốn hỏi những người đọc đến đây một điều rất chân thành. Nếu là bạn, trong hoàn cảnh vợ nghỉ việc để ở nhà chăm 2 con nhỏ, gia đình có điều kiện thuê thêm 1 người phụ giúp vài giờ mỗi ngày, bạn có thuê không? Hay bạn sẽ để vợ tự xoay xở vì cho rằng đó là bổn phận của người “xây tổ ấm”?