Việc liên tiếp ký kết với các đối tác lớn không chỉ cho thấy tốc độ phát triển mạnh mẽ của hệ sinh thái D-Joy, mà còn khẳng định năng lực tổ chức, vận hành và tầm nhìn dài hạn trong hành trình chuyên nghiệp hóa ngành thể thao tại Việt Nam.
Ngày 24-4 vừa qua, tại TP.HCM, D-Joy chính thức công bố nâng tầm quan hệ hợp tác chiến lược với DUPR (Dynamic Universal Pickleball Rating) – hệ thống xếp hạng được xem là “ngôn ngữ chung” đánh giá trình độ người chơi Pickleball và có hơn 2 triệu người dùng trên toàn cầu. Điểm nhấn là việc DUPR lựa chọn Việt Nam làm nơi đặt Văn phòng đại diện đầu tiên tại châu Á, đặt trụ sở ngay trong hệ sinh thái D-Joy.
Đây được xem là cột mốc mang tính biểu tượng, khẳng định vị thế ngày càng quan trọng của Việt Nam trên bản đồ Pickleball toàn cầu, đồng thời cho thấy vai trò tiên phong của D-Joy trong việc chuyên nghiệp hóa bộ môn này tại khu vực.
Trong khuôn khổ hợp tác, DUPR trở thành hệ thống xếp hạng duy nhất áp dụng cho toàn bộ hệ sinh thái của D-Joy trên toàn cầu. Điều này mang lại lợi ích to lớn cho cộng đồng người chơi tại hệ thống sân bãi và học viện của D-Joy, giúp họ có một “thẻ định danh” năng lực được công nhận trên toàn thế giới.
Ông Đặng Quang Anh – Chủ tịch D-Joy (bên phải) và ông Kevin Kim – Giám đốc vận hành DUPR (bên trái) tham quan cơ sở vật chất tại D-Joy
Sự hợp tác được triển khai đồng bộ thông qua nhiều nền tảng trọng điểm như: Hệ thống Giải đấu D-Joy Tour (tích hợp dữ liệu DUPR vào toàn bộ các chặng từ Leg 1, Leg 2, Leg 3 đến giải đấu danh giá Vietnam Masters); Học viện D-Joy Academy (quy trình đào tạo bài bản giúp học viên từ người mới bắt đầu đến vận động viên chuyên nghiệp đều có lộ trình thăng hạng rõ ràng trên thang đo quốc tế).
Phân tích dữ liệu chuyên sâu (DUPR cung cấp các công cụ phân tích kỹ thuật hiện đại cho các vận động viên tham gia hệ thống giải của D-Joy, giúp nâng tầm chất lượng chuyên môn cho Pickleball nước nhà).
Ông Kevin Kim – Giám đốc vận hành DUPR, nhận định: “Châu Á là thị trường trọng điểm và Việt Nam chính là trái tim của sự phát triển đó. Chúng tôi chọn đặt trụ sở tại đây vì tin tưởng tuyệt đối vào năng lực vận hành và tầm nhìn chiến lược của D-Joy”.
Ông Đặng Quang Anh – Chủ tịch D-Joy chia sẻ: “Sự kết hợp giữa hạ tầng hàng đầu của D-Joy và công nghệ chuẩn mực của DUPR sẽ giúp vận động viên Việt Nam tự tin chinh phục các đấu trường quốc tế. Đây cũng là minh chứng rõ nét cho vai trò tiên phong của D-Joy trong hành trình chuyên nghiệp hóa Pickleball”.
Tiếp nối sau đó, ngày 7-5, D-Joy tiếp tục ký kết hợp tác chiến lược cùng trường đại học Quản lý và Công nghệ TP.HCM (UMT), đánh dấu bước phát triển mới trong chiến lược mở rộng hệ sinh thái doanh nghiệp, đặc biệt đối với ngành Quản lý Thể dục Thể thao.
D-Joy hiện sở hữu 3 cụm sân trọng điểm tại Tân Vạn, Thủ Thiêm và Nam Sài Gòn với tổng quy mô lên đến 76 sân đạt chuẩn quốc tế. Đây là hạ tầng nền tảng để D-Joy triển khai những hoạt động thể thao chuyên nghiệp tầm cỡ châu lục.
Ông Đặng Quang Anh – Chủ tịch D-Joy (bên phải) và TS. Nguyễn Cảnh Tuấn – Phó Hiệu trưởng UMT (bên trái) thực hiện nghi thức ký kết
Điểm nhấn tạo nên thương hiệu D-Joy chính là hệ thống giải đấu D-Joy Tour với 4 chặng quy mô, thu hút đông đảo vận động viên quốc tế và các ngôi sao hàng đầu tham gia tranh tài.
Đặc biệt, chặng Vietnam Masters được ví như “Grand Slam của Việt Nam” – nơi quy tụ những màn trình diễn đỉnh cao và tiêu chuẩn tổ chức khắt khe nhất. Song song đó, hệ thống giải trẻ Junior Tour với 6 chặng liên tiếp đã trở thành sân chơi uy tín, góp phần xây dựng nền tảng phát triển lâu dài cho bộ môn Pickleball.
Lễ ký kết giữa D-Joy và UMT đánh dấu bước phát triển mới trong chiến lược mở rộng hệ sinh thái doanh nghiệp, đặc biệt đối với ngành Quản lý Thể dục Thể thao
Theo nội dung hợp tác, D-Joy và UMT sẽ phối hợp triển khai nhiều hoạt động, gồm: Kết nối đào tạo với thực tiễn doanh nghiệp; Tổ chức kiến tập, thực tập và trải nghiệm nghề nghiệp cho sinh viên; Phối hợp tổ chức sự kiện, giải đấu và hoạt động thể thao: Phát triển chương trình đào tạo và chứng chỉ chuyên môn; Mở rộng cơ hội hợp tác cho nhiều ngành đào tạo của UMT; Tăng cường truyền thông, thương hiệu và kết nối cộng đồng.
Bên cạnh đó, UMT sẽ trao tặng những suất học bổng dành cho các vận động viên trẻ, thể hiện cam kết lâu dài trong việc đầu tư để nuôi dưỡng các tài năng vươn ra đấu trường quốc tế, hướng đến sự phát triển toàn diện và bền vững của thể thao Việt Nam.
Việc liên tiếp ký kết cùng hai đối tác lớn trong lĩnh vực công nghệ thể thao toàn cầu và đào tạo đại học cho thấy D-Joy đang phát triển theo định hướng bài bản, chuyên nghiệp và bền vững. Thông qua những bước đi chiến lược, D-Joy luôn kiên định với mục tiêu đưa Pickleball tiến thẳng tới các đấu trường đỉnh cao, sẵn sàng cho SEA Games, ASIAD và hướng đến Olympic.
Nếu DUPR giúp D-Joy nâng tầm về công nghệ, dữ liệu và chuẩn hóa chuyên môn quốc tế, thì UMT đóng vai trò bổ sung nguồn nhân lực chất lượng cao cho ngành thể thao tương lai. Hai mảnh ghép này góp phần hoàn thiện hệ sinh thái toàn diện mà D-Joy đang xây dựng từ hạ tầng, giải đấu, đào tạo, vận hành đến kết nối cộng đồng.
Không dừng lại ở việc phát triển một bộ môn thể thao, D-Joy đang từng bước tham gia vào quá trình hình thành nền kinh tế thể thao hiện đại tại Việt Nam – nơi thể thao được vận hành như một ngành công nghiệp chuyên nghiệp, hội nhập quốc tế.
Sau chiến thắng tưng bừng 5-1 trước Tunisia ở lượt đầu, đội tuyển Thụy Điển bước vào cuộc chạm trán Hà Lan với nhiều kỳ vọng. Tuy nhiên, thầy trò HLV Graham Potter lại sụp đổ hoàn toàn trước sức mạnh vượt trội của đối thủ và nhận một trong những thất bại nặng nề nhất lịch sử tại World Cup.
Tờ Dagens Nyheter giật tít đầy cay đắng: “Một vụ hạ cánh thảm khốc mà ngay cả NASA cũng không thể cứu nổi”. Tờ báo này mượn câu nói nổi tiếng của phi hành gia Apollo 13 “Houston, chúng ta gặp vấn đề”, để mô tả những gì diễn ra với đội tuyển Thụy Điển tại sân Houston.
Theo cây bút Johan Esk, Thụy Điển gặp rất nhiều vấn đề, từ hệ thống phòng ngự rời rạc đến sự lép vế hoàn toàn trước lối chơi tốc độ của Hà Lan. Ông cho rằng các cầu thủ Thụy Điển chỉ biết đứng nhìn đối phương chơi bóng và chẳng biết phải làm gì mỗi khi Hà Lan triển khai tấn công.
Dagens Nyheter nhận xét: “Brian Brobbey ghi hai bàn chỉ sau 16 phút, trước khi Cody Gakpo lập cú đúp ngay đầu hiệp hai, biến trận đấu thành màn tra tấn đối với người Thụy Điển. Hàng thủ của chúng ta sụp đổ tập thể ở mức thảm hại”.
Tờ Sydsvenskan cũng cho rằng Hà Lan đã phơi bày toàn bộ điểm yếu của Thụy Điển bằng những đường chuyền kỹ thuật, tốc độ, khả năng di chuyển linh hoạt và sự hiệu quả đáng sợ.
Trong khi đó, Aftonbladet gọi đây là thất bại đậm nhất của Thụy Điển tại World Cup kể từ năm 1950. Đội trưởng Victor Nilsson Lindelof thừa nhận đội nhà đã để thủng lưới quá dễ dàng, còn tiền đạo Alexander Isak cho rằng tỷ số 1-5 không phản ánh hoàn toàn cục diện trận đấu nhưng Hà Lan đã tận dụng cơ hội tốt hơn hẳn.
Cây bút nổi tiếng Erik Niva của Aftonbladet thậm chí dùng từ cụm từ “thật thê thảm” để nói về màn trình diễn của đội tuyển Thụy Điển. Ông ví đội bóng của HLV Graham Potter như một “ngôi nhà bằng những lá bài”, có thể trông đẹp đẽ khi mọi thứ thuận lợi nhưng sụp đổ ngay khi gặp thử thách thực sự.
“Nếu cảm giác thua kém đối thủ đã đủ kinh khủng, thì việc tự biến mình thành trò cười trước cả thế giới còn đau đớn hơn. Chúng tôi từng thua đậm, nhưng chưa bao giờ theo cách như thế này trên sân khấu World Cup”, Erik Niva viết.
Thất bại 1-5 trước Hà Lan cũng là trận thua đậm nhất của Thụy Điển ở World Cup trong 76 năm qua. Dù vậy, đội bóng của HLV Graham Potter vẫn còn cơ hội giành vé vào vòng 32 đội. Theo mô hình thống kê của báo VG, cơ hội đi tiếp của Thụy Điển vẫn lên tới gần 90%.
Tuy nhiên, sau cú sốc tại Houston, giới truyền thông Thụy Điển cho rằng đội bóng áo vàng cần nhanh chóng vá lại những lỗ hổng nơi hàng thủ trước cuộc đối đầu với đội tuyển được đánh giá rất khó chịu là Nhật Bản.
10 đội chia làm hai bảng. Các đội đấu vòng tròn một lượt và tính điểm, theo thể thức hai trận sân nhà, hai trận sân khách. Hai đội nhất và hai đội nhì giành quyền vào bán kết. Từ vòng này, các trận diễn ra theo thể thức lượt đi và về, nhưng không tính luật bàn thắng sân khách.
Vòng bảng diễn ra từ 24/7 đến 8/8. Bán kết từ 15/8 đến 19/8, còn hai lượt chung kết lần lượt vào ngày 22/8 và 26/8.
Campuchia chọn Morodok Techo làm sân nhà, và đây cũng là sân có sức chứa lớn nhất là 60.000 chỗ ngồi. Xếp sau lần lượt là Rajamangala của Thái Lan (51.560), Thuwunna (Myanmar, 50.000), Mỹ Đình (Việt Nam, 40.192), Pakansari (Indonesia, 30.000), New Clark City (Philippines, 20.000), New Laos (Lào, 20.000), Kuala Lumpur (Malaysia, 18.000), Jalan Besar (Singapore, 6.500). Riêng Timor Leste không có sân đạt chuẩn, dẫn đến phải thuê sân Chonburi 8.680 chỗ ở Thái Lan làm sân nhà.
Bảng A có đương kim vô địch Việt Nam, Timor Leste, Campuchia, cùng hai đội giành quyền dự vòng chung kết Asian Cup 2027 là Indonesia và Singapore. Bảng B gồm á quân Thái Lan, Philippines, Malaysia, Lào và Myanmar.
Nếu đứng nhất bảng A và đi đến vòng cuối, Việt Nam sẽ có lợi thế đá lượt về chung kết trên sân nhà.
Việt Nam được đánh giá là ứng viên số một cho chức vô địch nhờ lực lượng mạnh và thời gian chuẩn bị dài. Các ứng viên khác có Indonesia và Thái Lan. Singapore cũng có sự chuẩn bị tốt để rèn quân cho Asian Cup. Trong khi đó, Malaysia chỉ cử đội U23 tham dự.
Mỗi đội được đăng ký tối đa 26 cầu thủ từ danh sách 50 cầu thủ sơ bộ đã gửi LĐBĐ Đông Nam Á (AFF). Danh sách cuối cùng được chốt vào ngày họp kỹ thuật, một ngày trước trận ra quân của mỗi đội. Các đội được đăng ký 23 cầu thủ tham dự mỗi trận.
Giải vô địch các quốc gia Đông Nam Á lần đầu tổ chức vào năm 1996 với tên gọi Tiger Cup. Đến năm 2007, giải đổi tên thành AFF Cup và từ năm 2024 là ASEAN Cup.
Thái Lan dẫn đầu với 11 lần vào chung kết, trong đó 7 lần vô địch năm 1996, 2000, 2002, 2014. 2016, 2020, 2022. Singapore vô địch 4 lần năm 1998, 2004, 2007, 2012. Việt Nam đăng quang năm 2008, 2018, 2024. Malaysia vô địch năm 2010. Riêng Indonesia có 6 lần vào chung kết, nhưng toàn thua.
Danh sách đội tuyển bóng đá Việt Nam
Thủ môn (3): Trần Trung Kiên (HAGL), Đặng Văn Lâm (Ninh Bình), Lê Giang Patrik (Công an TPHCM)
Hậu vệ (10): Phan Tuấn Tài (Thể Công), Nguyễn Thành Chung, Phạm Xuân Mạnh (Hà Nội), Trương Tiến Anh (Ninh Bình), Đoàn Văn Hậu, Bùi Hoàng Việt Anh (CAHN), Nguyễn Văn Vĩ (Nam Định), Nguyễn Nhật Minh (Hải Phòng), Đinh Quang Kiệt (HAGL), Khổng Minh Gia Bảo (Công an TP HCM)
Tiền vệ (7): Nguyễn Hai Long, Đỗ Hoàng Hên (Hà Nội), Nguyễn Hoàng Đức, Nguyễn Ngọc Mỹ (Ninh Bình), Lê Phạm Thành Long, Lê Văn Đô, Nguyễn Quang Hải (CAHN),
Lionel Scaloni và Luis de la Fuente đều không phải những HLV tạo ra nhiều tranh cãi hay gây chú ý bằng phát ngôn. Thay vào đó, họ xây dựng thành công bằng sự ổn định, khả năng phát triển tập thể và những điều chỉnh chiến thuật chính xác ở các trận đấu lớn.
Cuộc chạm trán giữa Argentina và đội tuyển Tây Ban Nha vì thế cũng là màn đấu trí giữa 2 HLV thành công nhất của bóng đá cấp đội tuyển trong những năm gần đây.
Khi tiếp quản Argentina sau World Cup 2018, Scaloni từng bị hoài nghi vì thiếu kinh nghiệm. Thế nhưng chỉ trong vài năm, ông đã biến một đội tuyển phụ thuộc quá nhiều vào Messi thành tập thể giàu tính tổ chức và luôn biết cách vượt qua áp lực.
Argentina lần lượt vô địch Copa America 2021, World Cup 2022 và Copa America 2024. Đến World Cup 2026, họ tiếp tục góp mặt ở trận chung kết và đứng trước cơ hội bảo vệ thành công ngôi vô địch.
Điểm mạnh nhất của Scaloni là khả năng đọc trận đấu. Ở bán kết gặp đội tuyển Anh, Argentina bị dẫn trước nhưng không hề rơi vào hỗn loạn. Nhà cầm quân 48 tuổi vẫn kiên định với cách chơi, tin tưởng các phương án thay người và chứng kiến Enzo Fernandez cùng Lautaro Martinez ghi 2 bàn ở cuối trận để hoàn tất màn ngược dòng.
Đó không phải lần đầu Argentina chiến thắng theo cách ấy. Trong nhiều năm qua, đội bóng của Scaloni luôn biết cách giữ bình tĩnh ở những thời điểm khó khăn nhất trước khi tung ra đòn quyết định.
Nếu Scaloni xây dựng một đội bóng giàu bản lĩnh, de la Fuente lại đưa đội tuyển Tây Ban Nha trở về với bản sắc kiểm soát từng làm nên thành công trong quá khứ. Sau chức vô địch EURO 2024, ông tiếp tục đưa đội tuyển Tây Ban Nha vào chung kết World Cup bằng lối chơi đề cao sự gắn kết hơn là phụ thuộc vào các ngôi sao.
Ở bán kết, dù đối đầu đội tuyển Pháp với hàng loạt cầu thủ tấn công đẳng cấp như Kylian Mbappe, Ousmane Dembele hay Michael Olise, Tây Ban Nha vẫn kiểm soát hoàn toàn thế trận và thắng 2-0.
Theo phân tích của The Guardian, đội tuyển Pháp chỉ có cú sút trúng đích đầu tiên ở giai đoạn cuối trận, minh chứng cho khả năng tổ chức và kiểm soát gần như hoàn hảo của đội tuyển Tây Ban Nha.
Điều đáng chú ý là ngay cả Lamine Yamal cũng sẵn sàng hy sinh những pha xử lý ngẫu hứng để phục vụ hệ thống chiến thuật chung.
Lionel Scaloni và Luis de la Fuente thành công theo 2 cách khác nhau. Argentina sẵn sàng nhường thế trận, chịu sức ép và chờ thời điểm kết liễu đối thủ. Tây Ban Nha lại chủ động kiểm soát bóng, duy trì nhịp độ và bóp nghẹt đối phương bằng khả năng luân chuyển bóng.
Một bên tin vào bản lĩnh của nhà vô địch. Bên kia đặt niềm tin vào tính kỷ luật của cả tập thể. Điểm chung lớn nhất giữa 2 HLV là họ đều không xây dựng đội bóng xoay quanh một cá nhân. Messi vẫn là linh hồn của Argentina, còn Lamine Yamal là gương mặt nổi bật nhất của Tây Ban Nha, nhưng cả 2 đội đều vận hành như một hệ thống, nơi mọi cầu thủ đều có vai trò rõ ràng.
Những trận đấu lớn thường được định đoạt bởi một khoảnh khắc của cầu thủ. Nhưng cũng có không ít trận được quyết định bởi một điều chỉnh chiến thuật, một sự thay đổi nhân sự hay một quyết định đúng thời điểm của HLV.
World Cup 2026 đã nhiều lần chứng minh điều đó. Scaloni nhiều lần xoay chuyển cục diện bằng các phương án thay người và khả năng thích ứng trong trận đấu. Luis de la Fuente lại xây dựng được một hệ thống có thể vô hiệu hóa những hàng công mạnh nhất giải.