Tôi đang cảm thấy rất mệt mỏi và mất phương hướng trong cuộc sống hôn nhân của mình. Điều khiến tôi buồn nhất không phải là một vấn đề cụ thể, mà là cảm giác hai vợ chồng ngày càng không hiểu nhau, đặc biệt trong suy nghĩ và cách nhìn nhận về trách nhiệm gia đình.
Chồng tôi sống tình cảm, hay quan tâm đến người khác. Tuy nhiên, đôi khi tôi cảm thấy anh ấy dành sự quan tâm đó cho người ngoài nhiều hơn cho chính gia đình mình. Gần đây, anh chia sẻ về một người bạn bị mất việc và dự định cho bạn vay 10 triệu đồng để trang trải cuộc sống. Khi nghe điều đó, tôi thực sự rất sốc, vì trong khi gia đình vẫn còn nhiều khó khăn, anh lại sẵn sàng giúp đỡ người khác với số tiền không nhỏ.
Hiện tại, gia đình tôi nợ bố mẹ đẻ và người thân bên ngoại tiền xây nhà khoảng 3,8 cây vàng (tương đương hơn 600 triệu đồng). Khoản nợ này khiến tôi luôn cảm thấy áp lực và lo lắng nhưng chồng lại có suy nghĩ chưa cần trả ngay, chỉ khi nào bố mẹ tôi có việc cần mới tính đến. Điều này khiến tôi rất bất an, vì tôi luôn cảm thấy mình đang mang nợ bên gia đình mà chưa có kế hoạch rõ ràng để giải quyết.
Thu nhập của hai vợ chồng không quá dư dả. Tôi là người lo chi tiêu chính cho hai con với mức lương 12 triệu đồng mỗi tháng, còn chồng lo trả nợ tiền nhà. Cuộc sống vẫn cần phải tính toán, cân nhắc từng khoản chi. Nhưng tôi cảm thấy chồng có phần chủ quan và lạc quan về tài chính, trong khi tôi luôn phải cân nhắc rất kỹ.
Gần đây, chúng tôi xảy ra mâu thuẫn lớn khi chị gái chồng cho anh vay 100 triệu đồng với lý do ban đầu là để mua ôtô. Trong khi gia đình tôi vẫn còn nợ và chưa ổn định tài chính, việc nghĩ đến mua ôtô khiến tôi lo lắng. Tuy nhiên, điều khiến tôi sốc hơn là chồng không dùng số tiền đó để phục vụ nhu cầu thiết yếu mà lại đem đi mua vàng với mục đích chờ giá lên để bán kiếm lời. Trong bối cảnh giá vàng đang ở mức cao, tôi cảm thấy việc này tiềm ẩn nhiều rủi ro, giống như hình thức đầu tư mang tính may rủi.
Khi tôi góp ý, chồng tỏ ra khó chịu, nóng giận và nói rằng tôi không cần phải quan tâm đến việc này. Điều đó khiến tôi cảm thấy mình không được tôn trọng trong những quyết định tài chính quan trọng của gia đình. Tôi cũng rất ngại chia sẻ thẳng với chồng về trách nhiệm đối với bên ngoại, vì nhà tôi không có con trai. Tôi sợ nếu mình nói nhiều, anh sẽ nghĩ tôi thiên về bên ngoại và sau này không còn quan tâm đến bố mẹ tôi nữa.
Gần đây, tôi cảm thấy dần mất động lực trong việc chia sẻ và vun đắp mối quan hệ vợ chồng. Mỗi lần nói chuyện dễ dẫn đến tranh cãi nên tôi chọn im lặng nhưng trong lòng ngày càng nặng nề và áp lực. Tôi không biết nên tiếp tục im lặng để giữ hòa khí hay thẳng thắn nói chuyện với chồng? Tôi cũng không biết làm thế nào để chồng có thể hiểu được áp lực và suy nghĩ của mình. Rất mong nhận được tư vấn để tôi có thể tháo gỡ những khúc mắc hiện tại và tìm lại sự cân bằng trong cuộc sống gia đình.
Tôi và chồng cưới nhau được hơn 5 năm nhưng thực sự chỉ có hơn 3 năm là còn là vợ chồng đúng nghĩa, vì hai năm gần đây anh gần như không đoái hoài gì đến mẹ con tôi. Tôi là người miền Trung, học xong đại học rồi đi làm ở một tỉnh khác. Chồng tôi cùng quê nhưng làm cách nơi tôi ở khoảng 80 km, mỗi tháng chỉ về nhà một, hai lần. Cuộc sống bình lặng cho đến khi tôi mang thai bé thứ hai. Anh bắt đầu nghi ngờ đứa bé không phải con mình. Dù không nói thẳng ngay lúc đó nhưng tôi cảm nhận được sự lạnh nhạt. Anh không quan tâm mẹ con tôi, còn kể với bố mẹ rằng tôi tệ bạc, chồng về không cơm nước, thậm chí vứt quần áo chồng ra sân, trong khi thực tế chỉ là vợ chồng cãi nhau.
Thời gian mang thai là chuỗi ngày khủng khiếp. Tôi vừa đi làm, vừa chăm con lớn hơn 3 tuổi, tự lo kinh tế. Thai kỳ yếu, thường xuyên động thai, sốt, phải uống rất nhiều thuốc. Gia đình tôi từng khuyên bỏ thai vì lo ảnh hưởng đến con nhưng sau khi sàng lọc và bác sĩ kết luận các chỉ số bình thường, tôi quyết giữ con. Đêm nào tôi cũng mất ngủ, khóc một mình. Khi thai hơn 30 tuần, tôi nhiều lần phải cấp cứu vì hen suyễn và thai lớn chèn ép khiến không thở được. Đỉnh điểm ở tuần 34, bác sĩ yêu cầu người nhà ký giấy cấp cứu. Mẹ chồng không dám ký, bố chồng qua điện thoại cũng bảo không được ký vì không gánh nổi trách nhiệm. Cuối cùng, một người chị thân thiết phải nhận là chị gái tôi để ký giấy cứu tôi. Tim tôi như thắt lại.
Ngay trong bệnh viện, chồng nói thẳng rằng anh không phải kẻ ngu để không biết đứa con này không phải con mình, bảo tôi tự lo chuyện sinh nở, anh đến được thì đến. Đến tuần 38 tôi sinh con. Vì lòng tự trọng, tôi không báo cho chồng hay gia đình chồng. Anh chỉ đến lấy lệ để khỏi mang tiếng bỏ vợ lúc sinh. Con vừa sinh đã phải cấp cứu, anh cũng không quan tâm. Ông bà nội không một cuộc điện thoại hỏi thăm.
Sau sinh tôi bị stress nặng gần hai tháng không ngủ được và xác định ly hôn. Tôi chủ động nhắn nếu không hợp thì chia tay trong yên bình, nhưng anh lại về quê bôi nhọ tôi, nói tôi ngoại tình, đứa bé không phải con anh. Gia đình chồng cũng hùa theo nói xấu khắp nơi. Từ lúc mang thai đến nay, anh chưa từng đưa cho ba mẹ con tôi một đồng, kể cả viện phí. Đầy tháng, đầy năm con cũng không về.
Hiện con lớn 5 tuổi, con nhỏ hơn 14 tháng. Tôi phải thuê người trông cả hai để đi làm. Nửa năm anh mới về thăm con một lần nhưng luôn quay clip đăng mạng xã hội thể hiện mình là người cha yêu con. Nhiều lần gặp anh, tôi run bần bật vì ám ảnh, thậm chí từng cãi nhau, xô xát trước mặt con. Điều đau lòng là anh và gia đình luôn nói với mọi người rằng vẫn chu cấp đầy đủ cho mẹ con tôi. Nhưng khi tôi hỏi anh đã lo được gì, anh thẳng thừng nói: "Tao không có tiền cho mấy mẹ con mày, tao còn để sửa nhà, lấy vợ và lo cho vợ con tao". Cha mẹ chồng còn dặn anh chỉ nên mua cho con vài bộ quần áo, tuyệt đối không được gửi tiền nuôi con.
Điều khiến tôi lo nhất là đến nay chúng tôi vẫn chưa ly hôn. Gia đình chồng đang tính giành quyền nuôi đứa lớn vì bé giống bố nên không thể tiếp tục phủ nhận huyết thống. Em dâu còn kể cả nhà bàn nhau sẽ để bé nhỏ ở với mẹ, còn bé lớn thì phải giành bằng được. Trong khi đó, anh luôn nói với con rằng mẹ bỏ bố chứ bố không bỏ mẹ, mua quà, chiều chuộng nên con thường bênh bố. Dù con vẫn nói muốn ở với tôi, cháu luôn mong bố mẹ quay lại với nhau. Tôi không viết những dòng này để níu kéo cuộc hôn nhân đã chết. Tôi chỉ mong được nuôi cả hai con và muốn hỏi mọi người: việc tôi không muốn anh tiếp tục tác động đến cuộc sống của các con, liệu có phải tôi quá ích kỷ không?
Tôi quen anh gần hai năm, tình cảm lúc đầu khá bình thường, không quá ồn ào nhưng ổn định. Khi đó tôi đã 28 tuổi nên mẹ tôi hỏi thẳng anh về dự định cưới xin. Anh nói sang năm sẽ tính chuyện lâu dài, chỉ cần ổn định thêm công việc. Tôi cũng tin và tiếp tục gắn bó. Nhưng chưa đầy vài tháng sau, anh chủ động nói muốn chia tay với lý do cần tập trung cho sự nghiệp, chưa nghĩ đến chuyện lập gia đình.
Sau khi chia tay khoảng hai tháng, tôi nhắn anh trả lại chiếc laptop anh mượn từ lúc còn quen nhau. Khi lấy lại máy, tôi phát hiện anh quên đăng xuất tài khoản nhắn tin. Lúc đó tôi mới biết trong suốt thời gian quen tôi, anh vẫn dùng Tinder, nhắn tin với nhiều người khác, nói chuyện nhạy cảm và gặp gỡ bên ngoài. Có những đoạn tin nhắn anh chủ động tán tỉnh khách hàng nữ ở nơi anh làm, thậm chí rủ đi chơi riêng.
Cùng thời điểm đó, anh tán một cô gái làm chung phòng, còn mượn tiền bạn để mua giỏ quà sang nhà ra mắt bố mẹ cô ấy. Tôi suy nghĩ khá lâu rồi quyết định nhắn tin cho cô gái kia, nói rõ mình là người yêu cũ và khuyên cô ấy nên cẩn thận. Tối hôm đó, tôi thấy anh nhắn với bạn rằng tôi phá chuyện của anh, nói tôi là kiểu không ăn được thì đạp đổ, còn chê tôi lớn tuổi nên không ai lấy. Trong khi đó, chỉ cần anh dỗ dành vài câu, cô gái kia lại quay sang nói chuyện ngọt ngào như không có gì.
Có lúc tôi định gửi hết tin nhắn để cô gái kia biết rõ con người thật của anh. Nhưng sau đó tôi thấy anh đăng ảnh hai người chụp chung, để dòng trạng thái "vợ yêu", trong khi đang mặc chiếc áo tôi từng tặng. Hai năm quen nhau, anh chưa từng công khai tôi vì nói không thích mạng xã hội. Nhìn cảnh đó, tôi dừng lại, không gửi thêm gì nữa. Sau chuyện đó, tôi cắt liên lạc hoàn toàn.
Thời gian trôi qua khá nhanh, đến giờ tôi đã 36 tuổi, sống một mình, đi làm, sinh hoạt bình thường. Nhiều người hỏi sao không quen ai nữa, nhưng tôi thấy cuộc sống hiện tại khá nhẹ nhàng. Đôi lúc tôi cũng nghĩ lại chuyện cũ, không biết quyết định im lặng và rút lui khi đó là đúng hay sai. Nhưng đến giờ, tôi vẫn thấy ở một mình, tập trung cho công việc và cuộc sống riêng có lẽ phù hợp với mình hơn.
Tôi 39 tuổi, có chồng và con trai học cấp hai. Nếu nhìn từ bên ngoài, chắc ai cũng nghĩ gia đình tôi bình thường như bao gia đình khác. Hai vợ chồng đều đi làm, không thiếu ăn thiếu mặc, con ngoan. Chỉ có tôi biết cuộc hôn nhân của mình đã nguội lạnh từ rất lâu. Vợ chồng tôi không cãi nhau nhiều nhưng cũng chẳng còn chia sẻ.
Có ngày đi làm về, ăn cơm xong, mỗi người cầm một cái điện thoại đến lúc đi ngủ. Những câu nói giữa hai vợ chồng chỉ xoay quanh tiền học của con, hóa đơn điện nước hay cuối tuần về nội hay về ngoại. Nhiều lúc tôi thấy mình giống người ở cùng nhà hơn là vợ.
Tôi quen anh trong một hội nhóm về đọc sách. Ban đầu chỉ bình luận vài bài viết, sau đó nhắn tin hỏi thăm nhau. Điều khiến tôi có cảm tình không phải vì anh ga lăng hay nói lời ngọt ngào, mà vì anh nhớ những chuyện rất nhỏ tôi từng kể. Có lần tôi than bị đau dạ dày, mấy hôm sau anh nhắn hỏi đã đỡ chưa. Chỉ một câu hỏi rất bình thường nhưng chồng tôi chưa từng để ý.
Tôi biết mình không nên nhắn tin nhiều với anh nên có lúc chủ động ngừng liên lạc. Thế nhưng mỗi tối cầm điện thoại, tôi lại vô thức mở khung chat cũ xem anh có nhắn gì không và đọc lại tin nhắn cũ. Tôi nhận ra mình bắt đầu mong chờ những cuộc trò chuyện ấy hơn cả lúc chồng đi làm về.
Sau gần nửa năm, chúng tôi hẹn gặp nhau đúng một lần để uống cà phê. Chỉ hơn một tiếng đồng hồ rồi ai về nhà nấy. Không nắm tay, không đi quá giới hạn. Nhưng hôm đó về đến nhà, tôi đã ngồi lặng trong phòng rất lâu. Tôi biết mình đã có tình cảm với một người không nên yêu.
Từ ngày quen anh, tôi lại thấy mình vui vẻ hơn. Tôi chịu khó nấu những bữa cơm ngon, quan tâm con nhiều hơn, thậm chí không còn hay cáu gắt với chồng. Nhưng cũng từ đó, tôi sống trong cảm giác tội lỗi. Tôi chưa làm gì có lỗi với gia đình nhưng trong đầu lúc nào cũng nghĩ đến người đàn ông khác. Nhiều lần tôi định chấm dứt tất cả nhưng không làm được. Anh cũng chưa bao giờ nói lời gì quá giới hạn, chưa từng nói lời thích hay yêu tôi, cũng chẳng hứa hẹn điều gì. Có lẽ chính vì vậy mà tôi càng khó dứt.
Tôi không biết mình chỉ đang thiếu thốn tình cảm trong hôn nhân hay thật sự đã yêu người khác? Tôi như vậy đã gọi là phản bội chồng chưa? Có lẽ tôi đã sai lầm khi trốn chồng gặp anh để rồi về nghĩ tới anh nhiều hơn. Mong mọi người cho tôi một lời khuyên.