Tôi đang cảm thấy rất mệt mỏi và mất phương hướng trong cuộc sống hôn nhân của mình. Điều khiến tôi buồn nhất không phải là một vấn đề cụ thể, mà là cảm giác hai vợ chồng ngày càng không hiểu nhau, đặc biệt trong suy nghĩ và cách nhìn nhận về trách nhiệm gia đình.
Chồng tôi sống tình cảm, hay quan tâm đến người khác. Tuy nhiên, đôi khi tôi cảm thấy anh ấy dành sự quan tâm đó cho người ngoài nhiều hơn cho chính gia đình mình. Gần đây, anh chia sẻ về một người bạn bị mất việc và dự định cho bạn vay 10 triệu đồng để trang trải cuộc sống. Khi nghe điều đó, tôi thực sự rất sốc, vì trong khi gia đình vẫn còn nhiều khó khăn, anh lại sẵn sàng giúp đỡ người khác với số tiền không nhỏ.
Hiện tại, gia đình tôi nợ bố mẹ đẻ và người thân bên ngoại tiền xây nhà khoảng 3,8 cây vàng (tương đương hơn 600 triệu đồng). Khoản nợ này khiến tôi luôn cảm thấy áp lực và lo lắng nhưng chồng lại có suy nghĩ chưa cần trả ngay, chỉ khi nào bố mẹ tôi có việc cần mới tính đến. Điều này khiến tôi rất bất an, vì tôi luôn cảm thấy mình đang mang nợ bên gia đình mà chưa có kế hoạch rõ ràng để giải quyết.
Thu nhập của hai vợ chồng không quá dư dả. Tôi là người lo chi tiêu chính cho hai con với mức lương 12 triệu đồng mỗi tháng, còn chồng lo trả nợ tiền nhà. Cuộc sống vẫn cần phải tính toán, cân nhắc từng khoản chi. Nhưng tôi cảm thấy chồng có phần chủ quan và lạc quan về tài chính, trong khi tôi luôn phải cân nhắc rất kỹ.
Gần đây, chúng tôi xảy ra mâu thuẫn lớn khi chị gái chồng cho anh vay 100 triệu đồng với lý do ban đầu là để mua ôtô. Trong khi gia đình tôi vẫn còn nợ và chưa ổn định tài chính, việc nghĩ đến mua ôtô khiến tôi lo lắng. Tuy nhiên, điều khiến tôi sốc hơn là chồng không dùng số tiền đó để phục vụ nhu cầu thiết yếu mà lại đem đi mua vàng với mục đích chờ giá lên để bán kiếm lời. Trong bối cảnh giá vàng đang ở mức cao, tôi cảm thấy việc này tiềm ẩn nhiều rủi ro, giống như hình thức đầu tư mang tính may rủi.
Khi tôi góp ý, chồng tỏ ra khó chịu, nóng giận và nói rằng tôi không cần phải quan tâm đến việc này. Điều đó khiến tôi cảm thấy mình không được tôn trọng trong những quyết định tài chính quan trọng của gia đình. Tôi cũng rất ngại chia sẻ thẳng với chồng về trách nhiệm đối với bên ngoại, vì nhà tôi không có con trai. Tôi sợ nếu mình nói nhiều, anh sẽ nghĩ tôi thiên về bên ngoại và sau này không còn quan tâm đến bố mẹ tôi nữa.
Gần đây, tôi cảm thấy dần mất động lực trong việc chia sẻ và vun đắp mối quan hệ vợ chồng. Mỗi lần nói chuyện dễ dẫn đến tranh cãi nên tôi chọn im lặng nhưng trong lòng ngày càng nặng nề và áp lực. Tôi không biết nên tiếp tục im lặng để giữ hòa khí hay thẳng thắn nói chuyện với chồng? Tôi cũng không biết làm thế nào để chồng có thể hiểu được áp lực và suy nghĩ của mình. Rất mong nhận được tư vấn để tôi có thể tháo gỡ những khúc mắc hiện tại và tìm lại sự cân bằng trong cuộc sống gia đình.
Tôi đang làm việc cho một tập đoàn lớn, công việc rất áp lực về thời gian và khối lượng, phải ôm máy tính và điện thoại 24/7 để họp hành, báo cáo tiến độ. Ngày nghỉ phép, nghỉ cuối tuần của tôi vẫn phải tham gia họp hành, báo cáo. Môi trường làm việc rất nóng nực và mỗi ngày tôi đi bộ trong xưởng tầm 17 nghìn bước chân. Sếp thấy tôi làm được việc nên giao khá nhiều, đợt này dự án mới nên tôi bận tối mặt. Tôi đi làm cách nhà 400 km, xa vợ con, thu nhập mỗi tháng tầm 40 triệu đồng. Năm tháng gần đây, do áp lực công việc nên tôi thường xuyên bị choáng, nói khó, đôi lúc đang đi phải dừng lại vịn tường, như muốn ngất xỉu.
Tôi đi khám hai bệnh viện lớn của tỉnh, bác sĩ đều bảo tôi bị rối loạn tiền đình do áp lực và uống thuốc với liều cao dài ngày. Hiện tại tôi không đỡ, vẫn choáng khi thay đổi tư thế. Nhiều lần lái xe tôi cảm giác như muốn ngất xỉu trên vô lăng, thấy rất nguy hiểm. Vợ khuyên tôi nghỉ làm, về tìm việc gần nhà lại được gần vợ con, cũng có nhiều công ty mới thành lập.
Tôi thấy mệt mỏi và lo lắng cho sức khỏe của bản thân nên đang tính theo hai hướng: Nghỉ việc và học thêm tiếng Trung để làm việc tại các công ty gần nhà. Tôi cần nghỉ việc mới học được do bận không có thời gian làm việc gì. Hai là học một nghề sửa chữa, kiểu làm việc tay chân để đầu óc thoải mái, do nghề tay trái của tôi là sửa chữa đồ điện tử. Tôi muốn đăng ký học thêm các lớp học chuyên sâu để sửa chữa phần cứng máy tính gaming, trạm. Nhờ anh chị tư vấn thêm, chân thành cảm ơn.
Sáng nay, tôi đứng ở trạm xe bus, nhìn dòng người hối hả lướt qua trên những chiếc xe bóng loáng, một cảm giác trống trải bóp nghẹt lấy lồng ngực. Cách đây không lâu, tôi cũng là một phần của dòng người đó, cho đến khi chiếc xe máy của mình không cánh mà bay. Ở tuổi 40, mất phương tiện đi lại không chỉ là mất một tài sản, nó giống như mất đi cái "chân", mất đi sự tự tin của một người đàn ông trụ cột. Nhất là khi sau lưng tôi vẫn còn những khoản nợ đang trả dở, trong nhà là những tiếng thở dài, những lời chê bai cay đắng của vợ... Đã có lúc tôi muốn gục ngã.
Sáng nay, khi ngồi trên xe bus, nhìn qua ô cửa kính, tôi chợt nhận ra một góc nhìn khác. Hóa ra, bấy lâu nay tôi mải miết đua theo vẻ bề ngoài mà quên mất giá trị bản thân không nằm ở chiếc xe mình đi. Chiếc xe mất đi nhưng tôi đã kiểm soát được nợ nần, đó là một sự tự do mà trước đây tôi chưa từng có. Đôi chân có thể đi chậm lại một chút nhưng tâm trí tôi bắt đầu tĩnh lặng để viết những dòng này.
Tôi viết cho chính mình, viết cho những ai đang ở trong "vực thẳm" của tuổi trung niên. Chúng ta có thể mất xe, có thể bị chê bai, có thể đang nợ... nhưng chỉ cần còn ý chí là còn tất cả. Hành trình đi làm bằng xe bus của tôi bắt đầu từ hôm nay, không hào nhoáng nhưng thanh thản. Cảm ơn những ai đã đọc đến đây. Chúc các bạn tuổi 40 vững vàng tay lái, dù là lái xe máy hay lái chính cuộc đời mình.
Tôi 37 tuổi, có vợ và một đứa con gái xinh xắn, đang kinh doanh ở chợ tỉnh. Tôi gặp một tình huống khá khó xử. Gần đây, kế bên cửa hàng tôi xuất hiện một cô gái. Lúc đầu tôi cũng ít trò chuyện và giữ khoảng cách vì cô ấy có chồng rồi. Chuyện chẳng có gì cho đến một hôm cô ấy gặp sự cố ngoài ý muốn. Hôm đó cô ấy đến ngày phụ nữ nhưng chắc không để ý nên bẩn quần. Tôi kêu cô ấy lại và nói nhỏ: "Em bị dính tùm lum kìa, điện thoại cho chồng mang đồ xuống thay đi". Cô ấy nói chồng đi làm xa không về kịp. Tôi lấy áo khoác của của mình choàng qua để cho cô ấy về nhà thay đồ.
Qua hôm sau cô ấy nhìn tôi cảm giác ái ngại và có phần xấu hổ. Tôi liền nói đó là sự cố ngoài ý muốn của phụ nữ, đàn ông tụi anh đều biết điều này nên em cứ bình thường đi. Cô ấy bắt đầu trò chuyện với tôi nhiều hơn, gần gũi hơn. Rồi tôi luôn muốn được quan tâm, sẻ chia với cô ấy, muốn giúp đỡ người phụ nữ này mọi thứ dù bên ngoài vẫn luôn giữ khoảng cách. Tôi nhìn trộm cô ấy hàng ngày dù trước đây không để ý lắm. Tôi sợ mọi chuyện rồi sẽ đi quá xa dù thâm tâm chẳng muốn chút nào.
Cảm giác tình cảm như ở tuổi đôi mươi trỗi dậy, khiến tôi rạo rực, hồi hộp, nhiều đêm không tài nào ngủ được. Tôi rất thương vợ con, chưa bao giờ có ý nghĩ phản bội vợ mình, thế nhưng tôi cũng là con người mà, làm sao tránh khỏi sai lầm. Công việc kinh doanh hiện tại rất ổn nên tôi không có ý định thay đổi.
Tôi đang say nắng phải không mọi người? Làm sao có thể trở lại bình thường bây giờ? Người ta nói: "Anh hùng khó qua ải mỹ nhân", tôi lại không phải anh hùng nên càng sợ một ngày nào đó mọi thứ vượt qua kiểm soát. Xin mọi người cho tôi lời khuyên. Chân thành cảm ơn.