Tôi 30 tuổi, là nhân viên ngân hàng với mức lương ổn định, vừa hoàn tất thủ tục ly hôn vào tháng một năm nay, đang có bé hơn 10 tháng tuổi. Tôi cưới chồng vào năm 2025, ngay sau cưới là chuỗi ngày tôi nếm đủ loại trái đắng. Đầu tiên là chồng tự ý lấy đi gần 100 triệu đồng tiền cưới do ba mẹ tôi cho hai vợ chồng. Anh chuyển đi nhiều lần trong im lặng, không nói với tôi một tiếng. Từ đó đến khi chia tay, anh vẫn không nhận lỗi sai về mình.
Anh là người rất coi trọng bạn nhậu và sau này còn cặp kè với một người phụ nữ đã ly dị trong nhóm đó. Khi tôi sinh mổ xong về nhà được hai ngày, anh đi nhậu, bỏ mặc tôi cùng con nhỏ. Con khóc kế bên, tôi còn đau dạ con, từng chút một gắng gượng ngồi dậy bế dỗ con. Cảm giác bất lực vô cùng khi vừa sinh xong, ngồi dậy còn khó khăn, con thì khóc cạnh bên nhưng không thể quay qua bế ngay được, trong khi chồng vẫn vui vẻ cùng bạn nhậu.
Khi con 3-4 tháng tuổi có trận sốt cao đầu tiên, anh vẫn bỏ mặc đi nhậu. Nhậu với bạn thì anh rất vui vẻ, còn phụ vợ chăm con anh cảm thấy bị ràng buộc. Tối hôm đó trời mưa lớn, sấm chớp dữ dội, anh vẫn mặc áo mưa đi luôn. Tôi có nhờ anh mua giúp hộp cơm tấm ăn tối, anh lại nói: “Mưa gió còn bắt chạy đi chạy lại”, rồi phóng xe đi. Viết ra những dòng này tôi rất đau lòng, trái tim hiện tại vẫn chưa hết đau vì đã bị đối xử như vậy.
Rồi có lần vợ chồng cãi nhau vì hơn 11 giờ khuya anh mới nhậu về, tôi thức chờ vì sợ anh say rượu gặp tai nạn. Anh bỏ nhà đi và đêm đó ra khách sạn ngủ với gái gọi (tôi biết do đọc tin nhắn đã xóa trong thùng rác). Lúc đó tôi đang mang thai 8 tháng nhưng vẫn chọn tha thứ. Đây là lần tha thứ thứ hai, vì trước khi cưới đã từng có một cô gái nhắn tin đưa bằng chứng họ quen nhau 3 năm, tuần trước còn ngủ chung, tuần này đã bị chặn và chia tay trong uất ức. Tôi từng quyết định dừng lại nhưng anh khóc lóc, đòi tự tử. Cô gái kia cũng nói với tôi rằng anh trách tôi rất nhiều và đòi tự tử, mong tôi tha thứ. Tôi đã yếu lòng và chấp nhận bỏ qua.
Sau đó anh vẫn tiếp tục “thả thính” nhiều người phụ nữ khác. Sau khi tôi sinh em bé, anh cặp kè với một phụ nữ đã ly hôn trong nhóm chạy bộ, cũng là nhóm ăn nhậu của họ. Lúc này tôi mới hiểu lý do vì sao nhiều hôm anh hỏi có thể nhậu qua đêm đến sáng mới về không.
Ngoài chuyện tình cảm, vấn đề tiền bạc là điều khiến tôi đau lòng nhất. Sau khi cưới, anh tự ý lấy 100 triệu đồng mà không nói với tôi. Trong thời gian chung sống, thỉnh thoảng anh yêu cầu tôi đưa 20-30 triệu đồng. Khi tôi hỏi lý do, anh nói là mượn. Tôi nói vợ chồng nên chia sẻ thật để cùng giúp nhau, nhưng anh lại bịa chuyện như giúp ba mẹ dưới quê lợp mái tôn, mua hàng dỏm từ công ty Trung Quốc phải đền tiền… Khi tôi yêu cầu bằng chứng, anh không đưa ra được gì, rồi quay sang lạnh nhạt và trách tôi không giúp khi anh hoạn nạn.
Ngay sau cưới vài ngày, tôi đã mất lòng tin vì chuyện bị lấy tiền mà đến tận bây giờ anh vẫn không nói đã dùng vào việc gì nên những lần yêu cầu tiền sau đó, tôi không thể tin tưởng được. Có lần mẹ tôi cho anh mượn 13 triệu đồng và câu chuyện đó càng khiến tôi đau lòng.
Cuối cùng tôi quyết định ly hôn, vì bắt đầu rơi vào trầm cảm và mất kiểm soát cảm xúc. Gần hết 6 tháng nghỉ thai sản, trước một tuần đi làm lại, tôi sốt 40 độ nhiều ngày. Ngày đầu sốt, anh vẫn muốn đi nhậu, tôi không cho vì quá mệt, không chăm con nổi nên anh bực mình. Ngày thứ ba sốt, khi tôi đang truyền nước biển ở phòng khám, anh gọi điện thoại bảo về canh con để anh đi nhậu. Tôi buông điện thoại và rơi vào khoảng lặng rất lớn.
Hai vợ chồng cãi nhau, anh không nhận lỗi, còn chửi bới tôi. Tối đó tôi vẫn sốt, trong trạng thái mơ hồ đã cầm dao đâm vào gấu bông trong uất hận. Anh bỏ nhà đi, nói sợ tôi làm hại nhưng không nhìn nhận nguyên nhân khiến tôi trở nên như vậy. Sau đó tôi suy sụp nhưng vẫn cố gắng vượt qua để nuôi con. Khi rời đi, anh dọn hết đồ đạc, từ lớn đến nhỏ như khăn lau tay, đôi giày tặng tôi khi dạm ngõ, giá dép… mọi thứ sạch sành sanh.
Một thời gian sau, anh bắt đầu đòi lại vàng nhưng không trả lại số tiền đã lấy trước đó. Lúc này bệnh tâm lý của tôi rất nặng, tôi thừa nhận mình như một con người khác, liên tục nhắn tin chửi bới và đe dọa anh vì bị kích động. Tôi biết ơn đồng nghiệp và gia đình, ba mẹ, cô dì chú bác nội ngoại đã luôn bên cạnh, đồng hành giúp tôi vượt qua giai đoạn này.
Khi tôi dần ổn định, anh tiếp tục đòi vàng. Ba mẹ tôi nói sẽ trả khi ba mẹ bên anh qua nói chuyện, vì vàng là của người lớn cho khi cưới. Ba mẹ tôi cũng sẵn sàng không đòi lại số tiền anh đã lấy. Ba mẹ chồng qua thật và nói rằng bên họ còn nhiều cháu chưa cưới nên muốn lấy lại vàng. Hai bên gặp nhau, ba mẹ tôi đề nghị trả lại vàng nhẫn họ hàng cho, còn vòng và kiềng ba mẹ tôi cho thì đã bán để mua vật dụng cần thiết cho hai mẹ con, vì khi rời đi anh đã mang hết đồ. Anh chửi bới gia đình tôi tham lam, cuối cùng lấy 2,5 chỉ vàng nhẫn rồi rời đi, kết thúc cuộc hôn nhân.
Tôi từng day dứt đến mức tiêu cực, từng muốn chết đi nhưng hiện tại đã ổn hơn phần nào. Tôi tự hứa với lòng rằng dù anh tệ đến đâu, tôi vẫn sẽ không dạy con về sự thù hận với cha nó, vì đó là chuyện của người lớn.
Tôi và chồng kết hôn được 7 năm, có một trai một gái. Hai vợ chồng làm cùng công ty, thu nhập ổn định, cuộc sống không quá thiếu thốn hay áp lực về kinh tế. Chồng tôi không phải người xấu, không chơi bời trác táng, cũng không vô trách nhiệm với gia đình. Anh thỉnh thoảng có đi nhậu cùng bạn bè nhưng chỉ khoảng một hai lần mỗi tháng. Ngoài giờ làm, anh vẫn phụ giúp vợ việc nhà, chơi thể thao và dành thời gian cho con cái. Toàn bộ tiền lương của hai vợ chồng đều đưa về một mối để chi tiêu, mọi khoản thu chi đều rõ ràng và thống nhất với nhau, tôi là người giữ tiền.
Nhìn từ bên ngoài, có lẽ ai cũng nghĩ gia đình tôi khá ổn. Nhưng suốt 7 năm qua, điều khiến tôi nhiều lần muốn buông bỏ cuộc hôn nhân này lại nằm ở tính cách và cách cư xử của chồng. Anh là người khá gia trưởng và nóng tính. Trong suy nghĩ của anh, phụ nữ lấy chồng phải ưu tiên nhà chồng trước, chuyện giỗ chạp, lễ Tết hay bất cứ việc gì cũng phải lo chu toàn bên nội rồi mới đến bên ngoại. Trong khi tôi luôn nghĩ rằng nội hay ngoại đều quan trọng như nhau, vợ chồng cần tôn trọng và cân bằng cho cả hai bên gia đình.
Anh cũng luôn cho rằng phụ nữ phải mềm mỏng, nhẫn nhịn, còn đàn ông nóng nảy hay lớn tiếng là chuyện bình thường. Mỗi khi anh tức giận, anh mặc định rằng vợ phải im lặng và nhường nhịn để mọi chuyện qua đi. Nhưng sự nhường nhịn ấy không phải chỉ một vài lần, mà kéo dài suốt nhiều năm khiến tôi dần cảm thấy kiệt sức. Điều khiến tôi tổn thương nhất không phải là những chuyện lớn lao, mà là cách anh phản ứng với những điều rất nhỏ nhặt trong cuộc sống. Chỉ cần tôi cằn nhằn nhẹ hay góp ý một câu, anh có thể nổi nóng, cho rằng tôi hỗn láo hay "mất nết".
Trong suốt 7 năm chung sống, mỗi lần cãi nhau anh đều xưng mày tao, nhiều lần đập đồ đạc và đã có vài lần không kiềm chế được mà "tác động vật lý" với tôi. Tôi chưa từng vô lễ với anh hay với mẹ anh. Nhưng dù ở nhà hay ở nơi đông người, chỉ cần không vừa ý là anh có thể lớn tiếng với bất kỳ ai, từ mẹ ruột, chị gái cho đến vợ con. Nhiều khi chỉ cần nói chuyện bình thường là có thể giải quyết được nhưng anh luôn chọn cách quát tháo, cáu gắt và cằn nhằn khiến bầu không khí gia đình lúc nào cũng nặng nề. Tôi đã nhiều lần nói chuyện nghiêm túc với anh về vấn đề này nhưng anh bảo rất khó thay đổi và nhiều lần anh nóng lên Không nhận thức được cái sai lúc đó, lúc nào anh bình tĩnh lại thì tôi nói với anh, nhưng nói nhiều lần anh đều không thay đổi.
Mẹ chồng thường nói "tính nó vậy rồi, làm vợ nên nhịn chồng một chút để gia đình yên ổn". Nhưng nhịn vài lần còn được, chứ nhịn cả đời thực sự rất mệt mỏi. Đã có lúc tôi viết đơn ly hôn và lên tòa nhưng rồi cuối cùng vẫn không đủ dứt khoát để kết thúc. Tôi thương con, nghĩ đến cảnh hai đứa phải sống xa bố hoặc mẹ mà lòng lại mềm xuống. Tôi cứ ở trong trạng thái giằng xé như vậy suốt nhiều năm.
Mỗi lần anh nóng giận, to tiếng hay làm tôi tổn thương, tôi đều nghĩ đến chuyện ly hôn để được sống một cuộc sống bình yên hơn. Nhưng rồi tôi lại chùn bước vì ngoài những tính xấu ấy, anh vẫn là người yêu thương con cái, có trách nhiệm với gia đình và chăm lo cho vợ con. Chính điều đó khiến tôi luôn sống trong cảm giác hỗn độn và mâu thuẫn. Tôi không biết nên tiếp tục vì con và vì những điều tốt đẹp vẫn còn tồn tại trong cuộc hôn nhân này, hay nên dừng lại để giải thoát cho chính mình khỏi những tổn thương kéo dài suốt nhiều năm qua.
Tôi và anh quen nhau được năm năm. Thời gian đầu cũng bình thường như bao cặp khác nhưng sau đó gia đình anh không đồng ý, cấm cản đủ kiểu. Chúng tôi không dám công khai nữa, đành giả vờ chia tay trên mạng, còn thực tế vẫn âm thầm yêu nhau, giữ liên lạc. Nhiều lúc cũng tủi thân lắm, yêu mà cứ như phải giấu giếm, không dám nói với ai.
Tôi 27 tuổi, còn anh 28. Sau năm năm, tôi nghĩ chuyện cưới xin là bình thường. Tôi cũng không đòi hỏi gì lớn, chỉ muốn một mối quan hệ rõ ràng, có tương lai. Nhưng khi tôi nói đến chuyện cưới xin, anh lại né tránh, không đồng ý. Tôi hỏi thẳng nhưng anh chỉ im lặng hoặc nói chưa phải lúc. Nghe nhiều lần như vậy, tôi thấy mệt nên mới nói nếu không cưới thì chia tay cho rõ ràng.
Nhưng chuyện không đơn giản như tôi nghĩ. Anh không đồng ý cưới, cũng chẳng chịu buông, thậm chí còn đe dọa: "Tao không có được thì thằng khác đừng mong có được". Lúc đó tôi bắt đầu thấy sợ chứ không còn buồn nữa. Sau đó chúng tôi chính thức dừng lại, anh cũng đã có người yêu mới. Nhưng cứ mỗi lần tôi quen ai khác, tìm hiểu người mới, anh lại xuất hiện, tìm cách phá.
Khi thì nhắn tin, khi thì nói những chuyện không hay về tôi với người ta. Có người chưa kịp hiểu chuyện đã rút lui. Lặp lại vài lần như vậy, tôi thấy rất mệt mỏi và bất lực. Giờ tôi vừa sợ vừa mệt, vừa bế tắc. Không biết có ai từng rơi vào tình cảnh giống tôi không? Mọi người đã làm cách nào để thoát ra được.
Tôi 32 tuổi, có chồng và hai con gái, bé 8 tuổi và bé 5 tuổi. Chồng tôi 40 tuổi, anh từng tan vỡ, có con gái riêng 12 tuổi ở với mẹ cháu. Tôi quen anh khi anh ly hôn được 3 năm. Anh không phải người quảng giao, lo làm ăn, giúp vợ việc nhà, mọi chi phí trong gia đình anh lo và đưa thêm tôi mỗi tháng 4 triệu phụ tiền chợ búa. Chồng thu nhập gần 30 triệu đồng, lương tôi bằng nửa lương anh.
Chồng tôi kỹ tính, không tâm lý, không biết nói lời tình cảm. Mỗi dịp sinh nhật, lễ tết..., tôi chưa bao giờ được nhận quà, lời chúc từ chồng. Những việc này tôi cũng quen, không đòi hỏi. Chỉ có điều, mỗi khi không vừa ý hoặc có điều gì bực mình, anh lại im lặng một cách tuyệt đối, mặt mũi khó đăm đăm.
Anh chị em tôi nhiều khi chẳng dám tới vì ngại, anh cứ lầm lì, kiểu không muốn giao tiếp. Tôi sinh xong lên nhà ngoại để được chăm sóc, vậy mà mỗi lần không hài lòng là anh lại thái độ cả với mẹ vợ. Tôi khổ tâm lắm, không biết nên làm gì. Anh không tôn trọng tôi và nhà vợ, mong được mọi người chia sẻ.