Tôi 30 tuổi, là nhân viên ngân hàng với mức lương ổn định, vừa hoàn tất thủ tục ly hôn vào tháng một năm nay, đang có bé hơn 10 tháng tuổi. Tôi cưới chồng vào năm 2025, ngay sau cưới là chuỗi ngày tôi nếm đủ loại trái đắng. Đầu tiên là chồng tự ý lấy đi gần 100 triệu đồng tiền cưới do ba mẹ tôi cho hai vợ chồng. Anh chuyển đi nhiều lần trong im lặng, không nói với tôi một tiếng. Từ đó đến khi chia tay, anh vẫn không nhận lỗi sai về mình.
Anh là người rất coi trọng bạn nhậu và sau này còn cặp kè với một người phụ nữ đã ly dị trong nhóm đó. Khi tôi sinh mổ xong về nhà được hai ngày, anh đi nhậu, bỏ mặc tôi cùng con nhỏ. Con khóc kế bên, tôi còn đau dạ con, từng chút một gắng gượng ngồi dậy bế dỗ con. Cảm giác bất lực vô cùng khi vừa sinh xong, ngồi dậy còn khó khăn, con thì khóc cạnh bên nhưng không thể quay qua bế ngay được, trong khi chồng vẫn vui vẻ cùng bạn nhậu.
Khi con 3-4 tháng tuổi có trận sốt cao đầu tiên, anh vẫn bỏ mặc đi nhậu. Nhậu với bạn thì anh rất vui vẻ, còn phụ vợ chăm con anh cảm thấy bị ràng buộc. Tối hôm đó trời mưa lớn, sấm chớp dữ dội, anh vẫn mặc áo mưa đi luôn. Tôi có nhờ anh mua giúp hộp cơm tấm ăn tối, anh lại nói: “Mưa gió còn bắt chạy đi chạy lại”, rồi phóng xe đi. Viết ra những dòng này tôi rất đau lòng, trái tim hiện tại vẫn chưa hết đau vì đã bị đối xử như vậy.
Rồi có lần vợ chồng cãi nhau vì hơn 11 giờ khuya anh mới nhậu về, tôi thức chờ vì sợ anh say rượu gặp tai nạn. Anh bỏ nhà đi và đêm đó ra khách sạn ngủ với gái gọi (tôi biết do đọc tin nhắn đã xóa trong thùng rác). Lúc đó tôi đang mang thai 8 tháng nhưng vẫn chọn tha thứ. Đây là lần tha thứ thứ hai, vì trước khi cưới đã từng có một cô gái nhắn tin đưa bằng chứng họ quen nhau 3 năm, tuần trước còn ngủ chung, tuần này đã bị chặn và chia tay trong uất ức. Tôi từng quyết định dừng lại nhưng anh khóc lóc, đòi tự tử. Cô gái kia cũng nói với tôi rằng anh trách tôi rất nhiều và đòi tự tử, mong tôi tha thứ. Tôi đã yếu lòng và chấp nhận bỏ qua.
Sau đó anh vẫn tiếp tục “thả thính” nhiều người phụ nữ khác. Sau khi tôi sinh em bé, anh cặp kè với một phụ nữ đã ly hôn trong nhóm chạy bộ, cũng là nhóm ăn nhậu của họ. Lúc này tôi mới hiểu lý do vì sao nhiều hôm anh hỏi có thể nhậu qua đêm đến sáng mới về không.
Ngoài chuyện tình cảm, vấn đề tiền bạc là điều khiến tôi đau lòng nhất. Sau khi cưới, anh tự ý lấy 100 triệu đồng mà không nói với tôi. Trong thời gian chung sống, thỉnh thoảng anh yêu cầu tôi đưa 20-30 triệu đồng. Khi tôi hỏi lý do, anh nói là mượn. Tôi nói vợ chồng nên chia sẻ thật để cùng giúp nhau, nhưng anh lại bịa chuyện như giúp ba mẹ dưới quê lợp mái tôn, mua hàng dỏm từ công ty Trung Quốc phải đền tiền… Khi tôi yêu cầu bằng chứng, anh không đưa ra được gì, rồi quay sang lạnh nhạt và trách tôi không giúp khi anh hoạn nạn.
Ngay sau cưới vài ngày, tôi đã mất lòng tin vì chuyện bị lấy tiền mà đến tận bây giờ anh vẫn không nói đã dùng vào việc gì nên những lần yêu cầu tiền sau đó, tôi không thể tin tưởng được. Có lần mẹ tôi cho anh mượn 13 triệu đồng và câu chuyện đó càng khiến tôi đau lòng.
Cuối cùng tôi quyết định ly hôn, vì bắt đầu rơi vào trầm cảm và mất kiểm soát cảm xúc. Gần hết 6 tháng nghỉ thai sản, trước một tuần đi làm lại, tôi sốt 40 độ nhiều ngày. Ngày đầu sốt, anh vẫn muốn đi nhậu, tôi không cho vì quá mệt, không chăm con nổi nên anh bực mình. Ngày thứ ba sốt, khi tôi đang truyền nước biển ở phòng khám, anh gọi điện thoại bảo về canh con để anh đi nhậu. Tôi buông điện thoại và rơi vào khoảng lặng rất lớn.
Hai vợ chồng cãi nhau, anh không nhận lỗi, còn chửi bới tôi. Tối đó tôi vẫn sốt, trong trạng thái mơ hồ đã cầm dao đâm vào gấu bông trong uất hận. Anh bỏ nhà đi, nói sợ tôi làm hại nhưng không nhìn nhận nguyên nhân khiến tôi trở nên như vậy. Sau đó tôi suy sụp nhưng vẫn cố gắng vượt qua để nuôi con. Khi rời đi, anh dọn hết đồ đạc, từ lớn đến nhỏ như khăn lau tay, đôi giày tặng tôi khi dạm ngõ, giá dép… mọi thứ sạch sành sanh.
Một thời gian sau, anh bắt đầu đòi lại vàng nhưng không trả lại số tiền đã lấy trước đó. Lúc này bệnh tâm lý của tôi rất nặng, tôi thừa nhận mình như một con người khác, liên tục nhắn tin chửi bới và đe dọa anh vì bị kích động. Tôi biết ơn đồng nghiệp và gia đình, ba mẹ, cô dì chú bác nội ngoại đã luôn bên cạnh, đồng hành giúp tôi vượt qua giai đoạn này.
Khi tôi dần ổn định, anh tiếp tục đòi vàng. Ba mẹ tôi nói sẽ trả khi ba mẹ bên anh qua nói chuyện, vì vàng là của người lớn cho khi cưới. Ba mẹ tôi cũng sẵn sàng không đòi lại số tiền anh đã lấy. Ba mẹ chồng qua thật và nói rằng bên họ còn nhiều cháu chưa cưới nên muốn lấy lại vàng. Hai bên gặp nhau, ba mẹ tôi đề nghị trả lại vàng nhẫn họ hàng cho, còn vòng và kiềng ba mẹ tôi cho thì đã bán để mua vật dụng cần thiết cho hai mẹ con, vì khi rời đi anh đã mang hết đồ. Anh chửi bới gia đình tôi tham lam, cuối cùng lấy 2,5 chỉ vàng nhẫn rồi rời đi, kết thúc cuộc hôn nhân.
Tôi từng day dứt đến mức tiêu cực, từng muốn chết đi nhưng hiện tại đã ổn hơn phần nào. Tôi tự hứa với lòng rằng dù anh tệ đến đâu, tôi vẫn sẽ không dạy con về sự thù hận với cha nó, vì đó là chuyện của người lớn.
Tuổi trẻ có sức khỏe và rất nhiều người trong số chị em phụ nữ vẫn đang "cậy" có sức khỏe hoặc chưa chú ý quan tâm, chăm sóc đến sức khỏe của mình. Nhiều người ở độ tuổi 35-50 đã bỏ tiền ra để khám bệnh, mua thực phẩm và thuốc tốt để bổ sung cho cơ thể. Nhưng tôi muốn hỏi rằng nếu cơ thể đang lên tiếng và phát ra một số tín hiệu bệnh, chúng ta có giảm cường độ làm việc, giảm thu nhập để đổi lấy một công việc thoải mái hơn, thu nhập thấp hơn và sức khỏe tốt hơn không?
Tôi là nữ, 40 tuổi, không hề chủ động chọn rời bỏ công việc nhưng công việc, cơ hội làm ăn dần rời bỏ tôi. Vì vậy giờ tôi chỉ làm một loại công việc với nhịp độ chậm rãi, không còn bận rộn, hối hả và mệt mỏi như trước nữa. Sau một năm sống chậm lại với công việc văn phòng cho mức lương gần 30 triệu (bằng một phần tư mức thu nhập cũ), tôi cảm thấy cơ thể, sức khỏe thay đổi rất nhiều. Trước đây, tôi làm việc không quản đêm ngày, làm nhiều loại việc cùng lúc, vừa làm vừa ăn, vừa ăn vừa làm, nửa đêm cũng tỉnh dậy làm rồi lại mất ngủ...
Ở tuổi 37-40, tôi đã có những cơn choáng vì tiền đình. Cứ cách một tháng, tôi phải uống một hộp hoạt huyết dưỡng não, nếu không uống là thấy chóng mặt, hoa mắt. Tôi cũng bị đau dạ dày mỗi khi có cơn stress và mức độ nhạy cảm với stress tăng lên, tóc bạc nhanh hơn. Nhiều khi tôi nhìn món ăn ngon, cảm giác rất thèm nhưng lúc ăn thì không ăn được nhiều, ăn một ít đã chán. Tôi cứ nghĩ chuyện đó là bình thường vì bắt đầu vào tuổi trung niên.
Cho đến bây giờ, khi được sống nhịp sống chậm rãi, không căng thẳng, ít việc, thu nhập thấp, có thêm thời gian đi thể dục, tôi dần cảm nhận được sự thay đổi. Gần một năm nay, tôi không phải dùng thuốc hoạt huyết. Tôi không có cơn đau dạ dày, cũng không bị mất ngủ đêm, vị giác ăn uống cũng tốt hơn. Hóa ra cơ thể mình vẫn còn có thể hồi phục và khỏe lại như vậy. Đôi khi tôi tự hỏi nếu giờ cho mình quay lại thời kỳ làm việc và stress như cũ để có mức thu nhập cũ hoặc thu nhập gấp đôi hiện tại, mình có đánh đổi nữa hay không?
Tôi và vợ kết hôn đến nay đã hơn bốn năm. Trước khi cưới, vì mỗi người sống ở một thành phố khác nhau nên chúng tôi chủ yếu liên lạc qua điện thoại. Dù khoảng cách địa lý không hề nhỏ nhưng nhờ tình yêu và những năm tháng thanh xuân mà cô ấy dành cho tôi, chúng tôi đã quyết định cùng nhau bước vào hôn nhân.
Tôi sinh ra và lớn lên ở vùng quê trong một gia đình nghèo, đông anh em. Vì hoàn cảnh khó khăn và phần lớn các anh em đều là con trai, từ nhỏ ba mẹ luôn dạy tôi phải cố gắng học hành, chăm chỉ làm việc để sau này không phải vất vả như ba mẹ từng trải qua. Tôi lớn lên với những lời dạy đó, học tập rồi đi làm. May mắn là ngay sau khi tốt nghiệp, tôi tìm được công việc ổn định. Sau này, tôi quay lại trường học thêm và nhờ chương trình liên kết giữa trường với các công ty Nhật Bản, tôi có cơ hội sang Nhật làm việc.
Vợ tôi hiền lành, dễ thương, biết nấu ăn và chăm lo nhà cửa, tuy nhiên cô ấy không khéo ăn nói. Giống như tôi, cô ấy cũng sinh ra trong gia đình không mấy khá giả. Từ nhỏ sức khỏe không tốt, lại lớn lên trong gia đình chỉ có chị em gái nên cô ấy không phải làm những công việc quá nặng nhọc. Sau khi tốt nghiệp cao đẳng, cô ấy sang Nhật theo diện thực tập sinh kỹ năng với công việc không đúng chuyên ngành đã học. Sau ba năm làm việc, cô ấy trở về Việt Nam hai năm, làm thu ngân khoảng nửa năm rồi chúng tôi kết hôn. Sau khi cưới, tôi bảo lãnh và đón cô ấy sang Nhật sống cùng mình.
Những năm làm việc nơi đất khách giúp tôi hiểu rằng muốn có cuộc sống ổn định, bản thân phải luôn cố gắng. Đến hiện tại, tôi cũng đạt được một số thành quả nhất định: công việc có nhiều tiến triển, được công ty tin tưởng giao nhiều trách nhiệm hơn, khả năng giao tiếp tiếng Nhật khá tốt và hiện vẫn tiếp tục học để lấy thêm các chứng chỉ quốc gia tại Nhật. Đến nay, tôi sống ở Nhật được tám năm. Vợ tôi có tổng cộng sáu năm ở Nhật, gồm ba năm theo diện thực tập sinh trước đây và ba năm kể từ khi sang sống cùng tôi sau khi kết hôn. Có lẽ vì mỗi người được sinh ra và lớn lên trong những hoàn cảnh khác nhau nên cách suy nghĩ và cách nhìn nhận cuộc sống cũng khác nhau. Điều đó khiến cuộc sống hôn nhân của chúng tôi không tránh khỏi những lần bất đồng và cãi vã.
Vợ tôi thường nói rằng cô ấy không mong có công việc quá lớn lao hay một cuộc sống giàu sang, chỉ cần cuộc sống bình dị, ổn định là đã đủ hạnh phúc. Còn tôi lại có suy nghĩ khác. Có lẽ vì lớn lên trong hoàn cảnh khó khăn và đã trải qua nhiều năm làm việc nơi đất khách, tôi luôn có cảm giác rằng nếu bản thân không ngừng học hỏi và nỗ lực, sẽ rất dễ bị bỏ lại phía sau. Tôi luôn nghĩ đến những áp lực của tương lai như cơm áo gạo tiền, con cái, chi phí sinh hoạt và cả sự cạnh tranh trong công việc. Tôi sợ rằng nếu chỉ hài lòng với hiện tại mà không tiếp tục phát triển bản thân, một ngày nào đó mình sẽ bị xã hội đào thải.
Chính vì vậy, tôi luôn thúc ép bản thân phải cố gắng nhiều hơn và cũng vô tình kỳ vọng vợ sẽ có cách suy nghĩ giống mình. Đến giờ nhìn lại, tôi không biết suy nghĩ của mình là đúng hay chỉ đơn giản là quá lo xa. Điều tôi nhận ra là chính sự khác biệt trong cách nhìn về cuộc sống đã khiến hai vợ chồng ngày càng khó tìm được tiếng nói chung.
Mỗi lần tôi cố gắng góp ý hoặc thuyết phục vợ theo cách nghĩ của mình, cuộc trò chuyện lại dần biến thành cuộc tranh cãi. Có lẽ điều khiến tôi có lỗi nhất là mỗi khi tranh cãi, vì quá tin rằng suy nghĩ của mình là đúng nên tôi thường phủ nhận hoặc xem nhẹ những gì vợ nói. Thậm chí có những lúc, trong thâm tâm, tôi còn nghĩ rằng vì mình đã cố gắng nhiều hơn, có công việc tốt hơn và đạt được nhiều thành quả hơn nên quan điểm của mình sẽ đúng hơn vợ. Đến khi bình tĩnh lại, tôi mới nhận ra chính suy nghĩ đó đã vô tình khiến tôi cư xử theo cách thiếu sự tôn trọng. Có thể tôi không cố ý xem thường vợ nhưng cách tôi nói chuyện, phản bác và thái độ của tôi trong lúc nóng giận đã khiến cô ấy cảm thấy mình không được lắng nghe và coi trọng.
Sau mỗi lần như vậy, có khi tôi là người buột miệng nói rằng cuộc hôn nhân này nên dừng lại, cũng có khi chính vợ là người nói điều đó. Tôi tin rằng cả hai đều không thật sự muốn chia tay. Nhưng những lời nói trong lúc nóng giận, khi được lặp đi lặp lại quá nhiều lần, đã khiến cả hai ngày càng tổn thương, mệt mỏi và dần đánh mất niềm tin vào nhau. Thực lòng, tôi không biết mình nên làm gì để cả hai có thể hiểu nhau hơn. Tôi từng nghĩ rằng chỉ cần động viên, góp ý hoặc chỉ ra những điều chưa đúng, vợ sẽ thay đổi. Nhưng càng cố gắng, mọi chuyện lại càng kết thúc bằng một cuộc cãi vã. Dần dần, tôi không biết phải làm gì nữa và chọn cách im lặng. Có lẽ chính sự im lặng đó đã khiến khoảng cách giữa hai vợ chồng ngày càng lớn.
Chúng tôi vẫn sống chung dưới một mái nhà, vẫn quan tâm đến nhau theo cách riêng của mình, nhưng đôi khi lại có cảm giác như hai người đang sống ly thân. Mỗi lần tranh luận, nếu chỉ xét về lý lẽ, tôi thường cảm thấy mình đúng. Nhưng rồi tôi lại tự hỏi: trong hôn nhân, liệu đúng hay sai có thực sự là điều quan trọng nhất? Nếu một người luôn cố gắng chứng minh mình đúng, còn người kia chỉ cảm thấy mình không được thấu hiểu, liệu cuộc hôn nhân đó có thể hạnh phúc lâu dài hay không?
Liệu tôi có đang quá cứng nhắc và áp đặt? Liệu tôi có đang đặt kỳ vọng vào vợ cao hơn khả năng hoặc hoàn cảnh hiện tại của cô ấy? Hay có phải sau khi kết hôn, tôi đã dần quên mất rằng điều người bạn đời cần đôi khi không phải là những lời phân tích đúng sai, mà là sự lắng nghe, cảm thông và đồng hành? Tôi hiểu trong một cuộc hôn nhân, không ai đúng hoàn toàn và cũng không ai sai hoàn toàn. Có thể những gì tôi kể ở trên vẫn chỉ là góc nhìn của riêng mình, và chắc chắn sẽ còn nhiều điều tôi chưa nhìn thấy hoặc chưa thật sự thấu hiểu từ phía vợ.
Tôi chia sẻ câu chuyện này với mong muốn nhất là được nghe những góc nhìn khách quan, đặc biệt là những góp ý về chính tôi. Nếu thật sự tôi có điều gì cần thay đổi, tôi sẵn sàng lắng nghe và học cách thay đổi. Bởi sau tất cả, điều tôi mong muốn không phải là thắng trong một cuộc tranh luận, mà là giữ được người phụ nữ mình từng yêu, đã lựa chọn và cùng nhau đi hết chặng đường còn lại của cuộc đời.
Tôi viết đôi dòng lên đây cũng là lúc tôi vừa khóc một trận cho nhẹ lòng, mong được các bạn đọc cho tôi những lời khuyên. Tôi 36 tuổi, có hai đứa bé, con trai 8 tuổi và con gái 4 tuổi. Hiện tôi là nhân viên văn phòng. Tôi người miền Bắc, mọi người nhận xét tôi xinh đẹp, khéo léo. Nếu nhìn bề ngoài ai cũng nghĩ tôi rất hạnh phúc, cuộc sống là niềm ao ước của bao người. Tôi cưới anh chỉ vỏn vẹn 3 tháng kể từ khi gặp. Đang đau khổ với mối tình đầu thì anh đến, kiểu tình yêu sét đánh đúng thời điểm nên tôi cưới luôn. Khi đó anh cũng thất nghiệp.
Sống với nhau, càng ngày anh càng lộ bản tính cục cằn, không bao giờ xưng anh em, chỉ mày tao, hở ra là chửi rồi đập đồ đạc, thậm chí đánh cả tôi. Có đêm anh đánh, đuổi tôi ra khỏi nhà, tôi lang thang ở ngoài đến gần sáng mới dám vào nhà ngủ. Thời gian đầu tôi cứ nhịn vì mới cưới chẳng lẽ lại ly hôn. Tôi thương bố mẹ, sợ họ buồn. Bố mẹ rất hạnh phúc khi tôi cũng hạnh phúc, bản thân không muốn mang phiền não cho họ, hơn nữa nhà chồng cũng tốt nên tôi nhịn cho xong. Sự nhịn nhục ấy dẫn đến hối hận sau này.
Từ khi có chồng đến lúc sinh được hai con, nhiều lần tôi muốn ly hôn đều không được, sợ con phải xa nhau, điều đó khiến tôi không cầm lòng được. Chồng cũng luôn dọa hãm hại tôi nên tôi sợ. Công việc anh không thuận lợi nên tôi khuyên anh đi làm xa, rồi anh đi làm mãi ngoài miền Trung. Xa chồng, tôi rất vui, cảm giác mấy mẹ con rất tự do.
Rồi bất ngờ anh gặp tai nạn, ảnh hưởng cột sống, phải nằm viện lâu dài. Hiện tại tôi vừa làm vừa chăm sóc anh. Tôi thương và luôn quan tâm anh, vừa nuôi con vừa chăm chồng, mọi thứ đổ lên đầu tôi. Anh không hề thương hay biết ơn vợ, ngày ngày chỉ biết chửi, trách móc rồi ghen tuông vô cớ. Ngày tôi đi làm khá bận, anh ở nhà nhắn tin nhưng tôi bận việc không trả lời được là anh chửi. Công ty có tổ chức ăn liên hoan hay tiệc tùng gì, anh cấm tuyệt đối không cho đi. Anh để ý từng tí về tôi, về cách ăn nói, cách nói chuyện rồi soi xét.
Hàng ngày tôi sống như địa ngục, ngày làm 8 tiếng rồi về chăm con chăm chồng, nghe chồng chửi. Kinh tế đè nặng trên vai, tôi không biết than thở với ai. Anh đau bệnh nên ghen càng kinh khủng hơn. Tôi là người phụ nữ đàng hoàng, không bao giờ có tính này nọ nhưng anh luôn nghi ngờ đủ thứ. Có lần tôi nói chuyện đàng hoàng với anh khi anh chưa tai nạn, còn khỏe mạnh, đề cập đến ly hôn thì anh nổi khùng lên, nói tôi chê chồng này nọ, rồi dọa chém dọa giết, tôi sợ rồi thôi.
Giờ tôi phải làm sao đây, không biết có trụ được nữa không. Anh đau yếu thế, tôi bỏ lại càng nhẫn tâm và cũng không làm được điều đó. Tôi muốn chăm anh, dù anh có nằm cả đời tôi vẫn muốn ở bên, chỉ cần anh hãy thương tôi thôi. Nhà anh có mẹ già với mấy em gái, giờ anh chỉ trông cậy vào tôi, nhưng sao cứ hành hạ tôi thế này. Tôi thấy kiếp này đời mình coi như bỏ rồi. Mong rằng có kiếp sau tôi sẽ được hạnh phúc.