Tôi 30 tuổi, là nhân viên ngân hàng với mức lương ổn định, vừa hoàn tất thủ tục ly hôn vào tháng một năm nay, đang có bé hơn 10 tháng tuổi. Tôi cưới chồng vào năm 2025, ngay sau cưới là chuỗi ngày tôi nếm đủ loại trái đắng. Đầu tiên là chồng tự ý lấy đi gần 100 triệu đồng tiền cưới do ba mẹ tôi cho hai vợ chồng. Anh chuyển đi nhiều lần trong im lặng, không nói với tôi một tiếng. Từ đó đến khi chia tay, anh vẫn không nhận lỗi sai về mình.
Anh là người rất coi trọng bạn nhậu và sau này còn cặp kè với một người phụ nữ đã ly dị trong nhóm đó. Khi tôi sinh mổ xong về nhà được hai ngày, anh đi nhậu, bỏ mặc tôi cùng con nhỏ. Con khóc kế bên, tôi còn đau dạ con, từng chút một gắng gượng ngồi dậy bế dỗ con. Cảm giác bất lực vô cùng khi vừa sinh xong, ngồi dậy còn khó khăn, con thì khóc cạnh bên nhưng không thể quay qua bế ngay được, trong khi chồng vẫn vui vẻ cùng bạn nhậu.
Khi con 3-4 tháng tuổi có trận sốt cao đầu tiên, anh vẫn bỏ mặc đi nhậu. Nhậu với bạn thì anh rất vui vẻ, còn phụ vợ chăm con anh cảm thấy bị ràng buộc. Tối hôm đó trời mưa lớn, sấm chớp dữ dội, anh vẫn mặc áo mưa đi luôn. Tôi có nhờ anh mua giúp hộp cơm tấm ăn tối, anh lại nói: “Mưa gió còn bắt chạy đi chạy lại”, rồi phóng xe đi. Viết ra những dòng này tôi rất đau lòng, trái tim hiện tại vẫn chưa hết đau vì đã bị đối xử như vậy.
Rồi có lần vợ chồng cãi nhau vì hơn 11 giờ khuya anh mới nhậu về, tôi thức chờ vì sợ anh say rượu gặp tai nạn. Anh bỏ nhà đi và đêm đó ra khách sạn ngủ với gái gọi (tôi biết do đọc tin nhắn đã xóa trong thùng rác). Lúc đó tôi đang mang thai 8 tháng nhưng vẫn chọn tha thứ. Đây là lần tha thứ thứ hai, vì trước khi cưới đã từng có một cô gái nhắn tin đưa bằng chứng họ quen nhau 3 năm, tuần trước còn ngủ chung, tuần này đã bị chặn và chia tay trong uất ức. Tôi từng quyết định dừng lại nhưng anh khóc lóc, đòi tự tử. Cô gái kia cũng nói với tôi rằng anh trách tôi rất nhiều và đòi tự tử, mong tôi tha thứ. Tôi đã yếu lòng và chấp nhận bỏ qua.
Sau đó anh vẫn tiếp tục “thả thính” nhiều người phụ nữ khác. Sau khi tôi sinh em bé, anh cặp kè với một phụ nữ đã ly hôn trong nhóm chạy bộ, cũng là nhóm ăn nhậu của họ. Lúc này tôi mới hiểu lý do vì sao nhiều hôm anh hỏi có thể nhậu qua đêm đến sáng mới về không.
Ngoài chuyện tình cảm, vấn đề tiền bạc là điều khiến tôi đau lòng nhất. Sau khi cưới, anh tự ý lấy 100 triệu đồng mà không nói với tôi. Trong thời gian chung sống, thỉnh thoảng anh yêu cầu tôi đưa 20-30 triệu đồng. Khi tôi hỏi lý do, anh nói là mượn. Tôi nói vợ chồng nên chia sẻ thật để cùng giúp nhau, nhưng anh lại bịa chuyện như giúp ba mẹ dưới quê lợp mái tôn, mua hàng dỏm từ công ty Trung Quốc phải đền tiền… Khi tôi yêu cầu bằng chứng, anh không đưa ra được gì, rồi quay sang lạnh nhạt và trách tôi không giúp khi anh hoạn nạn.
Ngay sau cưới vài ngày, tôi đã mất lòng tin vì chuyện bị lấy tiền mà đến tận bây giờ anh vẫn không nói đã dùng vào việc gì nên những lần yêu cầu tiền sau đó, tôi không thể tin tưởng được. Có lần mẹ tôi cho anh mượn 13 triệu đồng và câu chuyện đó càng khiến tôi đau lòng.
Cuối cùng tôi quyết định ly hôn, vì bắt đầu rơi vào trầm cảm và mất kiểm soát cảm xúc. Gần hết 6 tháng nghỉ thai sản, trước một tuần đi làm lại, tôi sốt 40 độ nhiều ngày. Ngày đầu sốt, anh vẫn muốn đi nhậu, tôi không cho vì quá mệt, không chăm con nổi nên anh bực mình. Ngày thứ ba sốt, khi tôi đang truyền nước biển ở phòng khám, anh gọi điện thoại bảo về canh con để anh đi nhậu. Tôi buông điện thoại và rơi vào khoảng lặng rất lớn.
Hai vợ chồng cãi nhau, anh không nhận lỗi, còn chửi bới tôi. Tối đó tôi vẫn sốt, trong trạng thái mơ hồ đã cầm dao đâm vào gấu bông trong uất hận. Anh bỏ nhà đi, nói sợ tôi làm hại nhưng không nhìn nhận nguyên nhân khiến tôi trở nên như vậy. Sau đó tôi suy sụp nhưng vẫn cố gắng vượt qua để nuôi con. Khi rời đi, anh dọn hết đồ đạc, từ lớn đến nhỏ như khăn lau tay, đôi giày tặng tôi khi dạm ngõ, giá dép… mọi thứ sạch sành sanh.
Một thời gian sau, anh bắt đầu đòi lại vàng nhưng không trả lại số tiền đã lấy trước đó. Lúc này bệnh tâm lý của tôi rất nặng, tôi thừa nhận mình như một con người khác, liên tục nhắn tin chửi bới và đe dọa anh vì bị kích động. Tôi biết ơn đồng nghiệp và gia đình, ba mẹ, cô dì chú bác nội ngoại đã luôn bên cạnh, đồng hành giúp tôi vượt qua giai đoạn này.
Khi tôi dần ổn định, anh tiếp tục đòi vàng. Ba mẹ tôi nói sẽ trả khi ba mẹ bên anh qua nói chuyện, vì vàng là của người lớn cho khi cưới. Ba mẹ tôi cũng sẵn sàng không đòi lại số tiền anh đã lấy. Ba mẹ chồng qua thật và nói rằng bên họ còn nhiều cháu chưa cưới nên muốn lấy lại vàng. Hai bên gặp nhau, ba mẹ tôi đề nghị trả lại vàng nhẫn họ hàng cho, còn vòng và kiềng ba mẹ tôi cho thì đã bán để mua vật dụng cần thiết cho hai mẹ con, vì khi rời đi anh đã mang hết đồ. Anh chửi bới gia đình tôi tham lam, cuối cùng lấy 2,5 chỉ vàng nhẫn rồi rời đi, kết thúc cuộc hôn nhân.
Tôi từng day dứt đến mức tiêu cực, từng muốn chết đi nhưng hiện tại đã ổn hơn phần nào. Tôi tự hứa với lòng rằng dù anh tệ đến đâu, tôi vẫn sẽ không dạy con về sự thù hận với cha nó, vì đó là chuyện của người lớn.
Tôi và chồng có một con trai. Sau khi cưới được hai năm, chồng đi làm xa không ở nhà với mẹ con tôi. Lúc tôi 25 tuổi, anh ta đã đi làm xa, cuối tuần mới về. Tôi yêu anh ta và chờ đợi. Đến bây giờ, tôi đã 45 tuổi, anh ta vẫn đi làm xa và yêu cầu tôi ly dị. Bây giờ ở tuổi này, ai nhận tôi làm nữa. Anh ta chặn điện thoại tôi nhiều ngày, tôi năn nỉ van xin thì anh ta mới mở chặn.
Bây giờ tôi cảm thấy anh ta không còn yêu tôi nhưng tôi không biết làm sao khi ở tuổi này mà phải làm lại từ đầu và phải làm công việc gì, vì tôi rất muốn nuôi con trai. Khi tôi không có kinh tế, liệu tòa có cho tôi nuôi con không? Năm nay con học lớp 9 và học rất giỏi. Tôi rất hoang mang cho tương lai của mình. Xin mọi người cho lời khuyên.
Tôi, một thanh niên đã ngoài 30; gia đình, sự nghiệp chưa có, mất luôn niềm tin của người thân và bạn bè vì cờ bạc. Hậu quả chắc ai cũng biết; thắng thì vui vẻ, yêu đời, thua lại chán nản và không còn động lực làm việc. Điệp khúc ấy cứ lặp đi lặp lại khiến cảm xúc của tôi chai sạn dần.
Hôm nay là một ngày đặc biệt vì tôi chưa bao giờ suy nghĩ nhiều đến thế. Hình như sự hối hận bắt đầu hiện hữu trong đầu, tôi suy nghĩ về khoảng thời gian đã qua. Khi so sánh giữa được và mất, tôi mới tỉnh ngộ, con đường mình đi bấy lâu nay là ngõ cụt. Đáng lẽ ra tôi có một gia đình nhỏ, công việc với thu nhập ổn định, một cuộc sống tốt đẹp, thế nhưng mọi thứ đã quá xa vời với tôi từ lâu. Bỗng chốc tôi thấy hoang mang tột độ, mất phương hướng. Tôi tự hỏi bản thân sao không nhận ra điều này sớm hơn để bây giờ đã quá muộn màng khi nợ nần chồng chất. Tôi nghĩ về mẹ và khóc, thấy mình là người đàn ông bất hiếu, bất tài. Tôi có suy nghĩ dại dột vì thấy mình hèn quá, lãng phí cuộc đời ba mẹ đã ban cho.
Ai đó đã trải qua hoàn cảnh này, xin hãy cho tôi lời khuyên, những lời khuyên chân thành, hoặc tâm sự để giúp tôi vượt qua khó khăn này. Hôm nay tôi thật sự muốn thay đổi cuộc sống hiện tại. Những ai đang say mê với trò đỏ đen, hãy bỏ ra chút ít thời gian để suy ngẫm, nó không giúp bạn thắng được tiền, nhưng sẽ giúp bạn không tiếp tục thua luôn những gì mình còn có. Tôi đã không còn gì, cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, nhưng vẫn hy vọng được làm lại cuộc đời, một tia hy vọng nhỏ nhoi.
Tháng 4 năm 2025 có lẽ là một trong những tháng tôi không bao giờ quên. Đó là thời điểm tôi chính thức ký vào tờ giấy ly hôn, khép lại 5 năm hôn nhân với người đàn ông từng là chồng tôi. Khi ấy tôi vừa tròn 40 tuổi, anh 44. Bây giờ tôi 41, anh 45. Một năm trôi qua, tôi vẫn sống độc thân, vẫn chưa tìm được một "anh trai" nào khác như cách nhiều người hay nói vui. Nhưng nếu hỏi tôi có còn tiếc nuối không, câu trả lời không còn đơn giản như trước.
Chúng tôi đến với nhau khi cả hai đều không còn quá trẻ. Tôi từng nghĩ kết hôn ở tuổi 35 sẽ đủ chín chắn để tránh những va vấp bồng bột. Tôi tin rằng khi đã đi qua những năm tháng tuổi trẻ nhiều thử nghiệm, con người ta sẽ biết mình cần gì, muốn gì và có thể dung hòa với người khác tốt hơn. Nhưng thực tế cho tôi một bài học khác: tuổi tác không tự động mang lại sự trưởng thành nếu mỗi người không học cách điều chỉnh cái tôi của mình.
Năm năm chung sống của chúng tôi không phải không có hạnh phúc. Có những ngày bình yên, những bữa cơm giản dị, những kế hoạch cho tương lai. Nhưng giữa chúng tôi luôn tồn tại một khoảng cách âm thầm: tiền bạc và quan điểm sống. Tiền không phải là tất cả trong hôn nhân nhưng thiếu sự minh bạch và đồng thuận về tiền bạc, hôn nhân rất khó bền. Tôi là người cẩn trọng, thích tiết kiệm, tính toán cho tương lai. Anh lại thoải mái, cho rằng "tiền làm ra để tiêu", miễn hiện tại vui vẻ là được.
Ban đầu, tôi nghĩ đó chỉ là khác biệt nhỏ nhưng theo thời gian, những khác biệt ấy biến thành mâu thuẫn. Chúng tôi cãi nhau vì chi tiêu, vì đầu tư, vì những khoản vay, vì cách hỗ trợ hai bên gia đình. Mỗi lần tranh luận, cả hai đều tin mình đúng. Tôi cho rằng anh thiếu kế hoạch dài hạn. Anh cho rằng tôi quá khắt khe, làm mất đi sự thoải mái trong gia đình. Không ai chịu lùi. Nhìn lại, tôi hiểu rằng điều khiến hôn nhân rạn nứt không chỉ là tiền, mà là cách chúng tôi đối diện với sự khác biệt. Chúng tôi tranh luận nhưng không lắng nghe. Chúng tôi phản biện nhưng không thấu hiểu. Hai cái tôi đứng đối diện nhau, ngày càng mệt mỏi.
Có thời điểm tôi tự hỏi: tại sao hai người trưởng thành, đều có công việc ổn định, lại không thể ngồi xuống nói chuyện tử tế với nhau? Nhưng trong những cuộc cãi vã, cảm xúc thường lấn át lý trí. Lời nói vô tình có thể trở thành vết cứa sâu. Dần dần, chúng tôi không còn muốn chia sẻ. Im lặng thay cho đối thoại. Quyết định ly hôn không đến trong một ngày. Nó là kết quả của nhiều lần thất vọng chồng chất. Nhưng khi cầm tờ quyết định trên tay vào tháng tư năm ấy, tôi vẫn cảm thấy trống rỗng.
40 tuổi, bạn bè đã ổn định gia đình, con cái lớn dần. Còn tôi bước ra khỏi tòa án với một cuộc hôn nhân thất bại sau lưng. Có người nói với tôi: "Ở tuổi này ly hôn khó lắm, sau này kiếm ai?". Câu hỏi ấy ám ảnh tôi suốt những tháng đầu. Tôi sợ sự cô đơn, sợ ánh nhìn thương hại, sợ cảm giác mình đã chọn sai và phải trả giá quá muộn. Những ngày đầu sau ly hôn, tôi sống trong tâm trạng vừa nhẹ nhõm vừa đau đớn. Nhẹ nhõm vì không còn những cuộc cãi vã kéo dài. Đau đớn vì nhận ra một chặng đường 5 năm đã chính thức khép lại. Tôi từng nghĩ mình mạnh mẽ, nhưng có những đêm nằm một mình, tôi vẫn bật khóc.
Một năm trôi qua, tôi không còn khóc nhiều như trước. Tôi học cách sống với sự thật rằng cuộc hôn nhân ấy đã kết thúc. Tôi cũng học cách nhìn lại mình thay vì chỉ trách đối phương. Tôi nhận ra mình không hoàn toàn vô tội trong câu chuyện đó. Tôi quá cứng rắn trong quan điểm tài chính. Tôi muốn mọi thứ phải theo kế hoạch của mình mà quên rằng hôn nhân là sự thỏa hiệp. Tôi tin rằng mình đang lo cho tương lai chung nhưng lại quên mất việc tạo cho chồng cảm giác được tôn trọng trong quyết định. Tôi cũng hiểu rằng anh có những áp lực riêng. Ở tuổi ngoài 40, đàn ông thường mang trên vai nhiều kỳ vọng: sự nghiệp, tài chính, trách nhiệm gia đình. Có thể sự thoải mái trong chi tiêu của anh là cách anh tự giải tỏa căng thẳng. Nhưng khi ấy, tôi chỉ nhìn thấy sự khác biệt mà không nhìn thấy nỗi lo phía sau.
Bài học lớn nhất tôi rút ra sau một năm ly hôn là: đừng xem hôn nhân như một cuộc chiến để phân định ai đúng, ai sai. Nếu cả hai đều muốn thắng, gia đình sẽ là người thua. Tôi cũng học được rằng tiền bạc cần được nói rõ ngay từ đầu. Trước khi cưới, chúng tôi chưa từng ngồi lại bàn bạc cụ thể về cách quản lý tài chính, mục tiêu dài hạn, ranh giới hỗ trợ gia đình hai bên. Chúng tôi yêu nhau đủ nhiều để nghĩ rằng những điều ấy sẽ tự nhiên ổn thỏa. Nhưng tình yêu không thay thế được sự thống nhất.
Ở tuổi 41, sống độc thân không phải là điều tôi từng mong muốn, nhưng cũng không còn là nỗi ám ảnh. Tôi có thời gian cho bản thân, cho công việc, cho bạn bè. Tôi tự chịu trách nhiệm về tài chính của mình, tự quyết định mọi kế hoạch mà không phải tranh cãi. Có những lúc cô đơn nhưng tôi không còn cảm thấy mình thất bại. Tôi từng nghĩ ly hôn là dấu chấm hết cho giá trị của một người phụ nữ trung niên nhưng giờ tôi hiểu, ly hôn chỉ là một biến cố, không phải định nghĩa. Tôi không còn là "người đàn bà bỏ chồng", mà là người phụ nữ đã đi qua một chương đời và đang viết tiếp chương khác.
Nhiều người hỏi tôi có muốn tái hôn không. Tôi không phủ nhận khả năng ấy. Tôi vẫn tin vào tình yêu nhưng nếu bước vào mối quan hệ mới, tôi sẽ không vội vàng. Tôi sẽ nói thẳng về quan điểm tiền bạc, về cách sống, về kỳ vọng. Tôi sẽ lắng nghe nhiều hơn thay vì chỉ bảo vệ lập trường của mình. Một năm sau ly hôn, tôi hiểu rằng hạnh phúc không nằm ở việc có chồng hay không, mà ở việc mình có bình an với lựa chọn của mình hay không. Tôi từng chọn kết hôn bằng tất cả niềm tin. Tôi cũng chọn ly hôn khi nhận ra cả hai không còn tìm được tiếng nói chung. Cả hai quyết định ấy đều là một phần hành trình trưởng thành của tôi.
Tháng 4 năm 2025 từng là tháng thất vọng nhất cuộc đời tôi. Nhưng nhìn lại, đó cũng là tháng tôi buộc phải đối diện với sự thật và chịu trách nhiệm cho hạnh phúc của mình. Nếu không có cú sốc ấy, có lẽ tôi vẫn sống trong một cuộc hôn nhân đầy căng thẳng, tự thuyết phục rằng "rồi sẽ ổn". Ở tuổi 41, tôi không còn mơ về một đám cưới cổ tích. Tôi mơ về một mối quan hệ có sự tôn trọng và đối thoại. Tôi không còn tìm kiếm một người để "cứu rỗi" mình khỏi cô đơn. Tôi tìm kiếm sự vững vàng trong chính bản thân.
Ly hôn sau 5 năm kết hôn là một vết cắt nhưng cũng là một bài học nhớ đời. Nó dạy tôi về tiền bạc, về cái tôi, về sự lắng nghe và về giá trị của sự thỏa hiệp. Nó dạy tôi rằng trưởng thành không đến từ tuổi tác, mà từ cách ta nhìn lại sai lầm của mình. Tôi không biết tương lai sẽ thế nào. Có thể tôi sẽ gặp một người mới. Có thể tôi sẽ tiếp tục sống độc thân thêm nhiều năm nữa. Nhưng ít nhất, tôi biết mình đã bước qua một biến cố lớn mà không gục ngã. Và đôi khi, sau những đổ vỡ, điều còn lại không phải là mất mát, mà là một phiên bản chín chắn hơn của chính mình.