Ở giải U17 Đông Nam Á hồi tháng 4, Australia khởi đầu ấn tượng khi toàn thắng vòng bảng, ghi 15 bàn và không thủng lưới lần này. Nhưng đến bán kết, đội bóng của HLV Carl Veart phải dừng bước vì thua ngược Việt Nam 1-2. Đội bóng xứ chuột túi mở tỷ số ngay phút thứ 10, trước khi đánh mất thế trận trong hiệp hai, để Chu Ngọc Nguyễn Lực ghi bàn ấn định.
Dù thua, trận đấu đó cho thấy nền tảng thể chất và tốc độ của Australia. Điều này tiếp tục được phản ánh ở U17 châu Á đang diễn ra tại Arab Saudi. Theo thống kê từ danh sách đăng ký 23 cầu thủ các đội dự giải, Australia có chiều cao trung bình 1,7948 m, đứng thứ tư toàn giải, chỉ sau Hàn Quốc, Uzbekistan và Trung Quốc. Họ cũng đứng thứ ba về cân nặng trung bình với 72,26 kg. Trong khi, Việt Nam chỉ đạt trung bình 1,7343 m và 65,65 kg.
Khoảng cách gần 6 cm chiều cao và hơn 6 kg cân nặng phần nào lý giải vì sao Australia luôn nguy hiểm ở các tình huống bóng bổng, chuyển trạng thái nhanh và tranh chấp tay đôi. Ngược lại, Việt Nam thường dựa vào khả năng phối hợp ngắn, di chuyển linh hoạt và kiểm soát bóng.
Tuy nhiên, Australia không giữ nguyên đội hình từng dự U17 Đông Nam Á. HLV Veart xem giải khu vực như bước chạy đà để hoàn thiện bộ khung, rồi điều chỉnh nhân sự cho sân chơi có tính cạnh tranh cao hơn.
Lực lượng nòng cốt vẫn được giữ lại. Những cầu thủ nổi bật như Georgio Hassarati, chân sút ghi 7 bàn ở giải Đông Nam Á, Luke Becvinovski, Corey Da Cruz hay Aston Reid tiếp tục góp mặt. Ban huấn luyện cũng không thay đổi, với Veart cùng các trợ lý Michael Cooper và Davide Del Giovine tiếp tục dẫn dắt đội.
Nhưng Australia bổ sung nhiều cầu thủ đang được đào tạo ở môi trường bóng đá châu Âu. Thủ môn Charlie Wilson-Papps thuộc biên chế Brighton, hậu vệ Harrison Bond của Red Bull Salzburg hay tiền đạo Gabriel Lombardi từ Parma là những gương mặt mới đáng chú ý. Ngược lại, một số cầu thủ từng đá giải Đông Nam Á bị loại khỏi danh sách cuối cùng như thủ môn Aaron Black, hậu vệ Oliver Dimovski, tiền vệ Nate Robson cùng hai tiền đạo Achnaff Sayon và Joey Sikora.
Một thay đổi khác nằm ở cấu trúc độ tuổi. Australia chỉ có hai cầu thủ sinh từ năm 2010 trở đi, gồm Akeem Gerald và Luka Demuth. Điều này cho thấy đội ưu tiên sử dụng nhóm cầu thủ sinh năm 2009, tức sát ngưỡng tuổi tối đa của giải. Việt Nam cũng không trẻ hơn nhiều khi chỉ có một cầu thủ sinh năm 2010 là Trần Mạnh Quân.
Trên sân cỏ, Australia tại U17 châu Á cũng cho thấy hình ảnh khác so với giải Đông Nam Á. Họ vào tứ kết với vị trí nhì bảng D, sau khi thắng Ấn Độ 4-0 nhưng thua Uzbekistan 0-2. Trong khi đó, Việt Nam đứng đầu bảng C nhờ chiến thắng ngược 3-2 trước UAE để lần đầu giành vé dự U17 World Cup.
Ở trận thắng UAE, Việt Nam tiếp tục thể hiện phong cách quen thuộc dưới thời HLV Cristiano Roland. Dù thủng lưới chỉ sau 16 giây, đội vẫn kiểm soát bóng tới 62%, thực hiện 445 đường chuyền với tỷ lệ chính xác 78%. Hai trong ba bàn thắng đến từ tình huống cố định, gồm cú sút phạt của Nguyễn Lực và pha đánh đầu từ phạt góc của Nguyễn Mạnh Cường.
Đó cũng chính là những miếng đánh từng khiến Australia ôm hận ở bán kết U17 Đông Nam Á. Khi ấy, Việt Nam tận dụng tốt các pha bóng chết và khoảng trống phía sau hàng tiền vệ đối phương để lật ngược thế trận.
Australia thường nhập cuộc nhanh trước Việt Nam. Trong cả hai lần gặp gần nhất ở U17 châu Á 2025 và U17 Đông Nam Á 2026, đối thủ đều ghi bàn trước. Nhưng họ lại gặp khó khi Việt Nam kéo trận đấu về thế kiểm soát và buộc đối thủ phải phòng ngự thấp.
Lịch sử đối đầu giữa hai đội ở cấp U17/U16 châu Á cũng khá cân bằng. Sau ba lần gặp tại vòng chung kết châu lục, mỗi đội thắng một trận và hòa một trận. Việt Nam ghi năm bàn, Australia ghi sáu bàn. Năm 2010, Việt Nam thua 1-3 tại vòng bảng. Sáu năm sau, đội thắng ngược 3-2 dù bị dẫn hai bàn. Đến năm 2025, hai đội hòa 1-1, với bàn gỡ của Duy Khang ở phút 49.
Đội thắng trong trận tứ kết giữa Việt Nam và Australia tối 16/5 sẽ gặp Arab Saudi hoặc Trung Quốc ở bán kết tối 19/5.
Trong chiến thắng 4-2 của đội tuyển Anh diễn ra vào rạng sáng 18.6, người hâm mộ Tam sư hạnh phúc khi chứng kiến đội trưởng Harry Kane lập cú đúp để vượt qua kỷ lục của David Beckham, cùng 2 bàn thắng của Bellingham và Rashford.
Tuy nhiên, niềm vui trên sân Dallas đã không hoàn toàn trọn vẹn khi tiền vệ Declan Rice đã ra hiệu bị đau và được thay ra ở phút 72, thế bởi Morgan Roger - cầu thủ đang chơi cho CLB Aston Villa.
Sau trận đấu, HLV Tuchel cập nhật chấn thương của Declan Rice sau trận thắng Croatia: "Tôi hy vọng họ ổn. Thông thường tôi sẽ không bao giờ rút Declan ra khỏi đội hình, nhưng tôi không muốn mạo hiểm.
Tôi thấy Declan Rice chỉ vào phần lưng dưới, gân kheo trên và cảm thấy khó chịu. Tôi không muốn mạo hiểm. Đó là lúc cần bảo vệ cậu ấy. Tôi hy vọng không có gì nghiêm trọng hơn. Cuối cùng Declan đã trấn an tôi rằng mọi chuyện đều ổn. Không có gì đáng lo ngại cả".
Bản thân Rice cũng trấn an người hâm mộ qua phát biểu trên ITV: "Mọi thứ đều ổn. Tôi khỏe như thường. Có lẽ chỉ là vấn đề mà tôi gặp phải trong nửa sau mùa giải ở Arsenal thôi.
Tôi chỉ hơi đau dây thần kinh một chút thôi. Nhưng nhìn chung, tôi vẫn ổn. Mọi thứ đều tốt, chỉ là phòng ngừa thôi. Tôi sẽ trở lại thi đấu gặp Ghana".
Cũng nói thêm sau khi rút Declan Rice ra, HLV Tuchel đã thay anh bằng Morgan Rogers - đối thủ cạnh tranh vị trí số 10 với Jude Bellingham. Sau đó, Bellingham cũng được cho nghỉ, nhường chỗ cho Djed Spence. Hậu vệ phải Reece James chuyển lên chơi ở vị trí tiền vệ.
Marcus Rashford - người vào sân từ băng ghế dự bị và ghi bàn thắng thứ tư - cũng được cho là đã ôm gân kheo sau trận đấu, trong khi đội trưởng Harry Kane sau khi lập cú đúp được phát hiện băng bó quanh bắp chân.
Sau chiến thắng quan trọng ngày mở màn, đội tuyển Anh sẽ tự tin hướng đến trận đấu tiếp theo tại bảng L, gặp Ghana tại Boston vào lúc 3 giờ ngày 24.6. Tam sư sẽ khép lại vòng bảng bằng cuộc chạm trán Panama vào lúc 4 giờ ngày 28.6.
Ít người hâm mộ biết rằng Garcia mang trong mình dòng máu Tây Ban Nha. Ông nội và bà nội của Garcia sinh ra tại Garrucha, thị trấn ven biển thuộc tỉnh Almería, miền nam Tây Ban Nha. Giống nhiều người dân địa phương vào nửa sau thế kỷ trước, họ rời quê hương sang Pháp mưu sinh vì điều kiện kinh tế khó khăn.
Garcia và em gái chào đời tại Pháp, nhưng gia đình chưa bao giờ cắt đứt sợi dây gắn bó với Garrucha. Mẹ ông, bà Ramona, hiện vẫn sở hữu một căn nhà nằm giữa Garrucha và Vera. Gia đình Garcia gần như đều trở lại đây mỗi dịp hè. Trước đó, họ có một ngôi nhà nhìn ra đại lộ Paseo del Malecón trước khi bán để chuyển sang nơi ở hiện nay.
Những mùa hè gắn với trái bóng. Trước khi trở thành một trong những HLV nổi tiếng của bóng đá châu Âu, Garcia là cậu thiếu niên dành kỳ nghỉ hè tại Garrucha.
Người anh em họ Jose Manuel Caparros Garcia vẫn nhớ như in quãng thời gian ấy. Mẹ của Jose Manuel là chị em ruột với Jose Garcia - cha của Rudi. Hai gia đình thường quây quần trong những kỳ nghỉ hè và bóng đá là hoạt động không thể thiếu.
"Chú tôi thường chơi bóng ở sân Vista Alegre - sân cũ của CLB Garrucha - và luôn đưa Rudi theo cùng. Cậu ấy hòa đồng với tất cả mọi người và sớm bộc lộ năng khiếu từ khi còn nhỏ", Jose Manuel kể.
Dù hiện không còn liên lạc thường xuyên, Jose Manuel vẫn nhớ lần gần nhất gặp Garcia tại Garrucha. "Lần cuối tôi gặp là vài năm trước. Hồi đó, Rudi khoảng 15 tuổi còn tôi 14. Chúng tôi cùng đi hội chợ của thị trấn, uống nước chanh đá bào. Rudi hiểu Garrucha như lòng bàn tay", ông nói.
Nhà hàng quen mỗi lần trở về. Mỗi khi Garcia có mặt ở Garrucha, nhà hàng El Califa gần như là điểm dừng chân quen thuộc. Chủ nhà hàng, Pedro Haro - thường được người dân gọi là "Perico El Rajao" - cho biết HLV tuyển Bỉ vẫn giữ thói quen ghé nơi này bất cứ khi nào công việc cho phép.
"Rudi gần như năm nào cũng về đây. Nếu không đến thì thường vì bận các giải đấu hoặc đang hoàn tất hợp đồng với đội bóng mới. Thậm chí có những lời mời quan trọng được gửi tới khi cậu ấy đang ở Garrucha", Haro nói.
Ông cũng từng nhiều lần đá bóng cùng Garcia và cha của ông. "Hai cha con đều chơi ở vị trí tiền vệ và rất giỏi. Rudi thiên về vai trò tiền vệ con thoi, còn cha cậu ấy giống một tiền vệ phòng ngự kiểu Rodri. Mỗi lần về nghỉ hè, Rudi luôn sinh hoạt như một người dân địa phương".
Theo Haro, Garcia có mối quan hệ đặc biệt thân thiết với em trai ông là Juan Miguel: "Hai người thân nhau như người một nhà. Em tôi vẫn nói Rudi giống như người cha thứ hai của mình".
Cha của Garcia, ông Jose Garcia, qua đời vì cơn đau tim khi đang xem trận đấu của Lille - đội bóng do con trai dẫn dắt - cùng vợ tại nhà. Với những người từng lớn lên cùng Garcia, thành công không làm thay đổi con người ông.
"Rudi là một người tuyệt vời. Trên cương vị HLV, cậu ấy có thể quyết liệt, nhưng ngoài đời rất chân thành. Hồi còn trẻ, mỗi kỳ nghỉ hè cậu ấy đều xem World Cup hay Euro cùng chúng tôi tại quán bar", Haro kể.
Ước mơ còn dang dở. Dù từng dẫn dắt Lille, AS Roma, Marseille, Lyon, Napoli và hiện là tuyển Bỉ, Garcia vẫn còn một mong muốn chưa thành hiện thực: làm HLV tại Tây Ban Nha.
"Cậu ấy luôn muốn được dẫn dắt một đội bóng ở Tây Ban Nha. Tôi còn nhớ khi Valencia từng cân nhắc bổ nhiệm Rudi. Cậu ấy vẫn còn trẻ nên mọi chuyện đều có thể xảy ra", Haro nói.
Khi tuyển Bỉ tập huấn tại Murcia cách đây không lâu, nhiều người bạn của Garcia từ Garrucha cũng đến thăm ông.
Ở trận tứ kết với Tây Ban Nha, hàng triệu khán giả sẽ nhìn Garcia với tư cách HLV trưởng tuyển Bỉ. Nhưng với người dân Garrucha, ông vẫn là cậu bé từng rong ruổi trên đại lộ Paseo del Malecón, chơi bóng ở sân Vista Alegre, đi hội chợ cùng bạn bè và luôn ghé nhà hàng El Califa mỗi khi trở về quê hương.
Vòng đầu tiên của cuộc đua xe đạp toàn quốc tranh Cúp truyền hình TP.HCM - HTV - Tôn Đông Á 2026 có lộ trình 10 vòng quanh công viên Văn Lang (phường Việt Trì, Phú Thọ). Tổng cự ly mà các cua rơ phải đi qua là 50km.
Ở những vòng đầu, các VĐV từ hai đội Vĩnh Long (620 Nông Nghiệp Vĩnh Long, 620 Châu Thới Vĩnh Long) chiếm lợi thế. Tuy nhiên họ dần để mất những vị trí dẫn đầu khi các tay đua khác tấn công mạnh mẽ.
Các cua rơ ngoại từ TP.HCM Vinama, TP.HCM New Group, Kenda Đồng Nai dần vươn lên. Nhưng ở đoạn nước rút cuối cùng, một cái tên đã gây bất ngờ khi giành chiến thắng.
Cua rơ đó là Sergei Kulikov của Tập đoàn Lộc Trời An Giang. Với pha tấn công mạnh mẽ, đặc biệt trong khoảng 100m cuối, anh trở thành người cán đích đầu tiên và đoạt áo vàng. Bất ngờ nằm ở chỗ trong phần lớn hành trình của chặng 1, cua rơ người Nga khá im ắng và ít xuất hiệp trong tốp đầu.
Ngoài ra anh vốn không được đánh giá cao ở khả năng nước rút, mà mạnh ở khả năng leo đèo. Do đó chiến thắng ở chặng 1 của Sergei Kulikov là điều ít được dự đoán trước.
Ngoài Kulikov, thì Phạm Lê Xuân Lộc cũng gây ấn tượng và bất ngờ không kém. Trước hàng loạt ngoại binh mạnh mẽ, tay đua của Quân khu 7 vẫn cán đích ở vị trí thứ nhì.
Anh là cua rơ duy nhất của Việt Nam nằm trong top 8 ở chặng 1. Người về thứ 3 là tay đua Yarash Uladzislau (Belarus) của TP.HCM New Group.
Cũng tại chặng 1, tay đua người Belarus thi đấu cho đội Kenda Đồng Nai là Dzianis Marchuk giành chiến thắng ở điểm rút giải thưởng dọc đường đầu tiên (sprint 1).
Trong khi đó ở điểm rút dọc đường thứ hai (sprint 2), chiến thắng thuộc về tay đua Nguyễn Trúc Xinh của đội TP.HCM New Group.
Như vậy sau chặng 1 của Cúp truyền hình TP.HCM 2026, Sergei Kulikov tạm giữ áo vàng và áo xanh. Áo cam cho tay đua Việt Nam có thành tích tốt nhất thuộc về Phạm Lê Xuân Lộc. Áo trắng cho tay đua trẻ xuất sắc cũng thuộc về tay đua Quân khu 7 là Tạ Tuấn Vũ.