Hai năm rồi em à. Đã hai năm qua tôi chưa một lần sử dụng đến từ “yêu”, đã hai năm rồi tôi chưa làm một bài thơ nào, đã hai năm tôi cảm thấy mình là một con người khô cứng. Và khi nhắc đến từ “yêu” vẫn có cảm giác rất lạ và tự thấy nó quá “xa xỉ” đối với bản thân. Có lẽ tôi không muốn nhìn thấy nó.
Có phải do cuộc sống xô bồ, tấp nập khiến con người ta vô cảm và lãnh đạm hơn, hay do mối tình đầu có sức ám ảnh lớn đến như vậy. Nhưng ngày hôm nay, ngồi giở lại những trang thư, những bài thơ tôi viết tặng em, cảm xúc lại ùa về. Có lẽ đây là lần cuối cùng tôi viết và muốn dành cho em những dòng này.
Mối tình đầu của tôi là em, là những trang thư đầy cảm xúc sau những giờ học trên lớp, là những bài thơ tình tôi viết tặng em mỗi khi đêm về, là những cái nắm tay thật chặt cùng vượt qua khó khăn, là sự nhớ nhung da diết mỗi khi xa nhau, là giọt nước mắt tôi lau cho em mỗi khi giận hờn hay sự giận dỗi vô cớ của tuổi mới biết yêu…
Hai năm đối với tôi không phải là khoảng thời gian quá dài nhưng để lại trong tôi nhiều cảm xúc đến vậy. Nó đẹp, nó lãng mạn quá đến mức mà hai năm sau tôi vẫn cảm giác mình còn rất lạnh nhạt với tình yêu. Tôi như người vô hồn, không biết giải thích điều đó như thế nào.
Em trong tôi là gì?
Tôi nhớ em nhớ những buổi sớm chiều
Trông về phương ấy nhớ bao nhiêu
Lời thề ước vẹn tròn cung nguyệt quế
Đâu chịu nhòa khi tới giữa mùa trăng
Tôi đã yêu như chết là hạnh phúc
Tôi quên mình chỉ để nghĩ về em
Người con gái giấu đêm vào trong gió
Có điều chi em mải miết đi tìm
Tôi đã đến cạnh em và tôi biết
Em rất đẹp và rất đỗi dịu dàng
Ám ảnh tôi trọn vẹn một kiếp người
Ngay cả nếu âm thầm tim hóa đá
Tình lặng yên cũng hóa thành mây nước
Mênh mông quá khoảng trời nay ai lấp?
Khi thanh âm cũng bất lực không lời
Sẽ chỉ còn quầng thu và nỗi nhớ
Mãi cô đơn vằng vặc sáng giữa trời…
Người ta bảo: “Tình yêu đầu khó thành?”. Tôi bảo em, em không tin. Em nói sẽ có những trường hợp ngoại lệ. Tôi cũng vậy, tôi không tin vào điều đó và tin mối tình của chúng tôi là trường hợp ngoại lệ. Nhưng cuối cùng vẫn không thể tránh khỏi “lời nguyền” ấy.
Tôi đậu đại học, em không đậu rồi tự dưng giữa hai ta có điều gì đó ngăn cách. Cũng đêm Noel năm ấy, tôi nói lời yêu em rồi cũng đúng đêm Noel hai năm sau, tôi nói lời chia tay với em. Tôi buồn và cũng biết em buồn. Nhưng tình yêu mà, khó nói nên lời, nó đến không hiểu vì sao lại đến rồi bất chợt đi cũng không thể giải thích được tại sao. Cho đến bây giờ, tôi không biết chúng tôi chia tay là do đâu?
Nhiều lần gặp lại em giữa chốn đông người, em vẫn như thế, vẫn là cô gái dịu dàng với mái tóc dài và nụ cười rất duyên. Có lẽ vì thế mà ngày xưa tôi chết mê chết mệt em. Tôi cũng vẫn như thế, là một con người sống nội tâm và ước mong làm được nhiều việc lớn. Vậy mà tình cảm giữa tôi và em lại không còn như xưa. Đơn giản thôi, hoàn cảnh sống thay đổi sẽ khiến con người ta có nhiều cái thay đổi lắm. Và tình yêu cũng là một nạn nhân trong số đó.
Những bài thơ tình, những trang thư tôi viết tặng em và em viết cho tôi, tôi vẫn còn giữ nguyên vẹn như một bằng chứng cho ký ức đẹp, một thời mộng mơ của tuổi học trò, ngây ngô và e thẹn. Tôi sẽ còn giữ nó, giữ cả những ký ức về em.
Ngày hôm nay, nhận được tin em sắp lấy chồng, tôi không buồn. Thật sự là như vậy nhưng lại có cái cảm giác gì đó rất khó tả, lòng tôi tự nhiên đau thắt lại. Ừ thì cũng vui chứ, người ta chẳng nói là: “Hạnh phúc nhất của cuộc đời là được trông thấy người mình yêu thương được hạnh phúc”. Tôi mừng hạnh phúc cho em. Hy vọng rằng người mới sẽ tốt hơn tôi và yêu em nhiều hơn tôi, hy vọng người mới sẽ mang đến cho em thật nhiều hạnh phúc, thật nhiều niềm vui.
Cầu chúc cho em được hạnh phúc. Tôi sẽ không bao giờ quên được mối tình đầu của tôi…
Sắp đến kỳ thi chính thức rồi, em rất lo lắng. Em là học sinh giỏi, tất cả các môn đều tốt. Trong ba môn chính, Văn và Tiếng Anh em học ổn định, điểm cao. Còn Toán lớp 6, 7 em học tốt nhưng thường mắc các lỗi vặt, các câu khó hơn em lại làm đúng, lớp 9 điểm hơi xuống phong độ, vẫn còn mắc các lỗi vặt nhưng em đã khắc phục đáng kể. Vài tuần trước, em buồn, chán nản vì nhìn lại các lỗi sai của những bài thi thử. Cô gia sư Toán động viên em, bố mẹ đều là dân Toán cũng lo. Mấy ngày nghỉ lễ, em không đi chơi, học bài, luyện đề thêm cải thiện, đôi khi làm những dạng bài ít xuất hiện em lại hơi hoang mang, lúng túng, đọc kỹ mới hiểu, nhớ lại.
Em thấy cố gắng của mình như chẳng để làm gì cả vì hết lỗi vặt này, em lại mắc lỗi vặt khác. Nghĩ đến là em lại buồn, không còn nhiều lần thi thử nữa, chỉ còn hơn 20 ngày mà em vẫn chưa khắc phục hết. Cảm giác như em không bao giờ có thể vượt qua vậy. Em cũng từng ngã ở môn khác nhưng vẫn đứng dậy được, còn Toán thì mãi em không vươn xa nổi như trước. Em nên làm thế nào bây giờ? Mong các anh chị, thầy cô đọc được bài viết này có thể cho em vài lời khuyên.
Tôi và anh lấy nhau sau vài tháng tìm hiểu, chỉ đăng ký kết hôn chứ không đám cưới rình rang vì ai cũng qua một lần đò; anh có hai con, còn tôi có một bé gái. Hai đứa sống tại nhà riêng của tôi. Sau thời gian sống chung, tôi phải ly hôn do công việc tôi hay đi làm xa, giấy tờ phức tạp nhưng chúng tôi vẫn sống chung với nhau. Có lẽ tôi yêu anh ấy nhiều hơn.
Nói chung cuộc sống vợ chồng nhiều đụng chạm nhưng vẫn cố bên nhau được. Tiền anh làm ra đủ lo ăn sáng cho tôi, lo cho hai con, thỉnh thoảng trả vài bữa ăn nhậu. Còn tôi kinh tế khá hơn nên về tài chính khá thoải mái, đi ăn đi chơi phần lớn tôi lo.
Chuyện là cách đây một tháng, anh nói dối tôi để đi karaoke ôm với nhóm bạn cùng công ty. Tôi phát hiện và rất buồn, muốn chia tay nhưng có vài điều tôi phân vân, mong mọi người góp ý.
Anh cao to, mạnh mẽ, khá hợp mắt tôi về ngoại hình, tính cách đàn ông, biết lo lắng chăm sóc, nếu ngày nào nấu ăn thì anh là người nấu. Tất cả công việc nặng nhọc trong nhà anh đều làm và làm rất tốt, việc làm vườn anh cũng làm rất giỏi. Tôi đam mê làm vườn nên có anh phụ thật sự rất hữu ích.
Chỉ là giờ tôi muốn sinh thêm em bé nhưng mất lòng tin nên chưa dám, trong khi tôi 40 tuổi rồi, anh mới 35. Thêm nữa, nhờ có anh mà tôi mua được lô đất vườn liền kề, anh bỏ công sức dọn dẹp sạch sẽ, trồng rau và cây cối rất đẹp, nhờ đó giá trị lô đất tăng lên nhiều. Tôi phân vân có nên chia tay không, mọi người?
Sáng nay, tôi đứng ở trạm xe bus, nhìn dòng người hối hả lướt qua trên những chiếc xe bóng loáng, một cảm giác trống trải bóp nghẹt lấy lồng ngực. Cách đây không lâu, tôi cũng là một phần của dòng người đó, cho đến khi chiếc xe máy của mình không cánh mà bay. Ở tuổi 40, mất phương tiện đi lại không chỉ là mất một tài sản, nó giống như mất đi cái "chân", mất đi sự tự tin của một người đàn ông trụ cột. Nhất là khi sau lưng tôi vẫn còn những khoản nợ đang trả dở, trong nhà là những tiếng thở dài, những lời chê bai cay đắng của vợ... Đã có lúc tôi muốn gục ngã.
Sáng nay, khi ngồi trên xe bus, nhìn qua ô cửa kính, tôi chợt nhận ra một góc nhìn khác. Hóa ra, bấy lâu nay tôi mải miết đua theo vẻ bề ngoài mà quên mất giá trị bản thân không nằm ở chiếc xe mình đi. Chiếc xe mất đi nhưng tôi đã kiểm soát được nợ nần, đó là một sự tự do mà trước đây tôi chưa từng có. Đôi chân có thể đi chậm lại một chút nhưng tâm trí tôi bắt đầu tĩnh lặng để viết những dòng này.
Tôi viết cho chính mình, viết cho những ai đang ở trong "vực thẳm" của tuổi trung niên. Chúng ta có thể mất xe, có thể bị chê bai, có thể đang nợ... nhưng chỉ cần còn ý chí là còn tất cả. Hành trình đi làm bằng xe bus của tôi bắt đầu từ hôm nay, không hào nhoáng nhưng thanh thản. Cảm ơn những ai đã đọc đến đây. Chúc các bạn tuổi 40 vững vàng tay lái, dù là lái xe máy hay lái chính cuộc đời mình.