Chồng tôi là giảng viên đại học, tôi là trưởng phòng kinh doanh, cùng 2 cô công chúa sinh đôi ngoan ngoãn. Nhưng không ai biết, đằng sau lớp vỏ bọc hoàn hảo ấy là một sự thật tàn nhẫn đến mức khiến tôi ngã quỵ.
Tôi năm nay 35 tuổi, cái tuổi mà người ta cho rằng phụ nữ đã bắt đầu có sự viên mãn về sự nghiệp lẫn gia đình. Tôi và Hùng, chồng tôi, quen nhau từ thời đại học. Ngày đó, anh là một chàng sinh viên tỉnh lẻ nghèo khó, mang trên vai gánh nặng nợ nần của gia đình ở quê. Còn tôi, một cô gái thành phố chưa từng biết đến cái khổ, vì yêu anh mà sẵn sàng cãi lời bố mẹ để dọn về căn phòng trọ chưa đầy 15m2.
10 năm trước, chúng tôi kết hôn với 2 bàn tay trắng. Ngày cưới, tôi thậm chí không có nổi một chiếc kiềng vàng đeo cổ. Bố mẹ tôi giận con gái nên tuyên bố từ mặt. Đêm tân hôn, ôm nhau trong căn phòng trọ nóng bức, Hùng khóc sụt sùi, thề độc rằng: “Sau này anh có thành ông hoàng, em vẫn là hoàng hậu duy nhất của đời anh. Anh sẽ bù đắp cho em gấp trăm ngàn lần”.
Tôi đã tin lời thề ấy bằng cả sinh mệnh của mình. Để chồng yên tâm học lên Thạc sĩ rồi Tiến sĩ, tôi làm việc quần quật ngày đêm. Sáng đi làm công sở, tối về tôi nhận thêm sổ sách kế toán để làm thêm, cuối tuần lại lóc cóc chạy xe máy đi giao hàng online. Có những ngày ốm sốt đến 39 độ, tôi vẫn cắn răng uống vội liều thuốc giảm đau để kịp hoàn thành báo cáo cho khách.
3 năm đầu hôn nhân, toàn bộ tiền lương của tôi đều đổ vào việc trả nợ cho nhà chồng và đóng học phí cho anh. Tôi tiếc từng đồng, chiếc áo 200.000 đồng không dám mua, bữa trưa chỉ lót dạ bằng chiếc bánh mì ngọt.
Sự lao lực ấy khiến tôi sảy thai lần đầu tiên. Nỗi đau thể xác lẫn tinh thần cắn xé, nhưng thấy chồng nắm tay an ủi bên giường bệnh, tôi lại nuốt nước mắt đứng lên, tự nhủ chỉ cần vợ chồng đồng lòng, sỏi đá cũng thành cơm.
Trời thương, sau những nỗ lực không ngừng nghỉ, sự nghiệp của cả hai dần khởi sắc. Hùng bảo vệ thành công luận án, trở thành một giảng viên có tiếng. Tôi cũng thăng tiến lên vị trí Trưởng phòng. Chúng tôi mua được nhà thành phố và đón 2 cô công chúa sinh đôi chào đời trong niềm hạnh phúc tột cùng.
Tôi những tưởng, giông bão đã lùi lại phía sau cánh cửa. Tuần tới là kỷ niệm 10 năm ngày cưới của chúng tôi. Tôi đã bí mật đặt một chuyến du lịch châu Âu cho cả gia đình, dự định sẽ tạo cho Hùng một bất ngờ lớn.
Cuối tuần trước, nhân lúc chồng đưa 2 con gái về nội chơi, tôi dọn dẹp lại phòng làm việc của anh để chuẩn bị thiết kế một góc kỷ niệm. Khi lôi những thùng tài liệu cũ dưới đáy tủ quần áo ra, tôi vô tình đánh rơi một chiếc hộp gỗ xì gà cũ kĩ. Chiếc hộp bung nắp, rơi ra một chiếc điện thoại iPhone đã cũ mà Hùng từng bảo với tôi là bị hỏng nguồn từ 3 năm trước, không sửa được.
Bản tính tò mò của phụ nữ xui khiến tôi tìm dây sạc cắm thử. Màn hình sáng lên. Điện thoại không hề cài mật khẩu. Và rồi, những dòng thông báo từ Zalo nhảy liên tục lên màn hình như những nhát dao đâm thẳng vào tim tôi.
Tin nhắn từ một người được lưu tên là “Yêu”: “Bố Tí chừng nào qua? Hai mẹ con nấu canh chua cá lóc bố thích xong rồi nhé”. “Tháng này đến hạn đóng tiền học phí trường quốc tế cho Tí rồi, chồng chuyển khoản vào thẻ kia cho vợ nhé”.
Tay tôi run lẩy bẩy, lướt đọc từng tin nhắn trong sự ngạt thở. Đó không phải là những lời tán tỉnh qua đường. Đó là những cuộc hội thoại của một cặp vợ chồng thực sự. Có hình ảnh một đứa bé trai kháu khỉnh khoảng 3 tuổi, có những tấm ảnh gia đình 3 người họ đi du lịch biển vào đúng cái đợt Hùng nói với tôi là đi công tác miền Nam.
Kinh khủng hơn, khi kiểm tra ứng dụng ngân hàng trên chiếc điện thoại đó, tôi phát hiện ra mỗi tháng Hùng đều đặn chuyển cho người phụ nữ kia 30 triệu đồng. Kéo xuống lịch sử giao dịch xa hơn, tôi thấy một khoản chuyển tiền 2,5 tỷ đồng với nội dung: “Thanh toán tiền nhà chung cư”.
Tôi nhớ lại cách đây 4 năm, Hùng từng thuyết phục tôi rút 3 tỷ đồng tiền tiết kiệm chung của hai vợ chồng để hùn vốn đầu tư đất dự án với một người bạn. Hóa ra, dự án đó mang tên “gia đình thứ 2”, và anh dùng chính mồ hôi nước mắt của tôi để xây tổ ấm cho một người đàn bà khác.
Tối hôm đó, khi Hùng về nhà, tôi đặt chiếc điện thoại lên bàn, không nói một lời. Sắc mặt anh ta tái nhợt. Anh không chối cãi quanh co, ngồi sụp xuống ghế, vò đầu bứt tai:
“Anh xin lỗi. Anh ngàn lần xin lỗi em. Nhưng em hãy hiểu cho anh. Bố mẹ anh ở quê đã già yếu, nhà anh chỉ có mình anh là con trai độc đinh. Em sinh đôi 2 bé gái, bác sĩ lại nói tử cung em mỏng, không thể sinh thêm được nữa. Cô ấy chỉ là chỗ để anh kiếm một đứa con trai nối dõi tông đường. Anh chưa từng có ý định bỏ mẹ con em!”.
Từng lời anh ta nói ra như xát muối vào vết thương đang rỉ máu. Anh ta đổ lỗi cho việc tôi không sinh được con trai? Anh ta quên mất lý do vì sao tử cung tôi lại yếu? Là vì những tháng ngày tôi cày cuốc, nhịn ăn nhịn mặc, kiệt quệ sức khỏe để lo cho anh ta ăn học, để trả đống nợ đầm đìa cho gia đình anh ta!
“Kiếm một đứa con trai mà anh phải mua cho mẹ con cô ta cả một căn hộ chung cư cao cấp bằng tiền của tôi sao?”, tôi gào lên. Tôi ném thẳng chiếc cốc thủy tinh vào tường. Mảnh vỡ văng tung tóe, giống hệt như cuộc hôn nhân 10 năm mà tôi dày công vun đắp.
Đã 1 tuần trôi qua kể từ ngày hôm đó. Tôi ôm hai con dọn về nhà ngoại. Hùng ngày nào cũng đến xin lỗi, nhắn tin cầu xin tôi nghĩ đến 2 đứa con gái mà cho anh ta một cơ hội. Anh ta hứa sẽ cắt đứt với mẹ con cô kia, chỉ chu cấp tiền nuôi con trai.
Bố mẹ tôi, những người từng từ mặt tôi vì anh, nay lại thở dài khuyên can: ” Nó trót dại vì áp lực tông đường, miễn là nó vẫn mang tiền về, vẫn lo cho 3 mẹ con mày là được. Bỏ nhau giờ con cái khổ, mà tài sản chia đôi thì mày mất trắng một nửa vào tay con kia à?”.
Tôi nhìn 2 đứa con gái đang ngủ say mà nước mắt tuôn rơi. Sự phản bội này quá sức chịu đựng. Tôi căm hận người đàn ông đã chà đạp lên thanh xuân của mình, ghê tởm lý do đẻ con trai của anh ta. Nhưng ly hôn lúc này, liệu tôi có đủ tàn nhẫn để cướp đi người bố mà 2 đứa trẻ đang vô cùng yêu thương và tự hào?
Tôi đang mắc kẹt trong vũng lầy của sự tuyệt vọng. Xin hãy cho tôi một lời khuyên, tôi thực sự không biết mình phải làm gì để bước tiếp nữa…
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Trưa 1-4, tuyển Iraq đã giành chiến thắng 2-1 trước Bolivia ở trận play-off liên lục địa tranh vé đến World Cup 2026. Kết quả này giúp đại diện châu Á chính thức trở lại ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh sau 40 năm vắng bóng.
Bước vào trận đấu mang tính chất "sống còn", Iraq có lợi thế về mặt thể lực khi được vào thẳng trận đấu này, trong khi Bolivia phải trải qua trận bán kết vất vả trước Suriname.
Sự chủ động được hai đội thể hiện ngay sau tiếng còi khai cuộc. Và đại diện châu Á là những người được ăn mừng trước.
Phút thứ 10, từ một tình huống phạt góc bên cánh phải, Amir Al Ammari có đường treo bóng chuẩn xác vào vòng cấm để Ali Al Hamadi bật cao đánh đầu mở tỉ số 1-0 cho Iraq.
Sau bàn thua, trận đấu trở nên vô cùng căng thẳng với nhiều pha va chạm quyết liệt ở khu vực giữa sân.
Phút 38, may mắn đã mỉm cười với Bolivia. Cú sút xa từ ngoài vòng cấm của Ramiro Vaca đập đất khó chịu, vô tình trở thành đường kiến tạo hoàn hảo để tài năng trẻ Moises Paniagua chớp thời cơ dứt điểm gỡ hòa 1-1.
Bàn gỡ giúp Bolivia thi đấu thanh thoát hơn hẳn. Thống kê trong 45 phút đầu tiên cho thấy đại diện Nam Mỹ lấn lướt hoàn toàn khi kiểm soát bóng lên tới gần 60%, tung ra 8 pha dứt điểm (gấp đôi con số 4 của Iraq).
Bước sang hiệp 2, ban huấn luyện tuyển Iraq cho thấy khả năng ứng biến nhanh khi việc điều chỉnh nhân sự đã ngay lập tức mang lại khác biệt.
Phút 53, cầu thủ vừa được tung vào sân Marko Lawk Farji có pha thoát xuống và căng ngang cực kỳ thuận lợi từ hành lang cánh phải cho Ayman Hussein, dứt điểm 1 chạm tinh tế tung lưới Bolivia.
Một lần nữa bị đẩy vào thế rượt đuổi, Bolivia không còn cách nào khác ngoài việc dốc toàn lực tấn công.
Tuy nhiên, đại diện Nam Mỹ lại vấp phải hàng phòng ngự dày đặc của Iraq và bất lực hoàn toàn trong những phút thi đấu còn lại.
Chiến thắng lịch sử này không chỉ giúp Iraq trở lại World Cup từ năm 1986, mà còn giúp châu Á có đến 9 đại diện tham dự Vòng chung kết FIFA World Cup 2026.
Bài viết "'Rực rỡ' nhất đời người đôi khi là lúc bác sĩ mỉm cười thông báo kết quả. Hãy yêu cuộc sống này!" đã chạm đến trái tim của nhiều bạn đọc.
Tác giả bài viết cho rằng "rực rỡ" không phải là thành công lớn lao, là đứng trên đỉnh vinh quang, trên danh vọng và tiền bạc, mà chính là lúc cuộc sống của mình có cơ hội được giữ lại, được kéo dài.
Bạn đọc có tên Dã Quỳ chia sẻ: "Với tôi, rực rỡ nhất là khi cầm giấy xuất viện, dọn dẹp đồ đạc, đẩy xe lăn và gọi chiếc taxi để đưa má tôi về nhà nghỉ dưỡng sau mấy tháng nằm viện. Lúc đó như có vầng hào quang trên đầu của hai má con".
Người đọc tên Dung và Nam đồng tình: "Khoảnh khắc nghe bác sĩ bảo mọi chuyện ổn rồi đúng là rực rỡ nhất đời người". "Đời người đôi khi là lúc bác sĩ mỉm cười thông báo kết quả "về nhà thèm gì cứ ăn không cần kiêng cử nữa", bạn đọc Tấn Trần chia sẻ.
Niềm vui ấy càng trở nên sâu sắc với những người từng đối diện ranh giới sinh tử.
Bạn đọc có địa chỉ khue****@gmail.com viết: "Niềm hạnh phúc nhất là lúc bác sĩ mỉm cười chúc mừng cho mình đã thoát khỏi căn bệnh ung thư. Mọi cảnh vật như rực rỡ hơn, mọi người chung quanh như đáng yêu hơn, và hơn hết niềm tin cuộc sống trở nên sâu sắc hơn!".
Qua một cơn bạo bệnh, nhiều người chợt nhận ra hạnh phúc thật ra rất giản đơn: chỉ cần mình có sức khỏe để tận hưởng cuộc sống. Bạn đọc tên Phú viết: "Hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản là một tờ kết quả bình an".
Còn theo độc giả Nguyễn Văn Cường thì rực rỡ là khi không cần đến bình oxy trong bệnh viện, dùng mạng xã hội giúp đỡ được nhiều người. "Không cần so cuộc sống thật của mình với phiên bản được chọn lọc của người khác".
"Từng có người thân mất đi vì bị ung thư nên tôi hiểu tâm trạng của nhiều người. Cày cục làm việc không dám ăn uống nghỉ ngơi rồi chính đồng tiền đó không đủ để chữa bệnh", bạn đọc tên Hung bày tỏ cảm xúc.
Và khi nhìn lại, nhiều người nhận ra điều quan trọng nhất: "Càng lớn tuổi mới thấy sức khỏe mới là thứ quan trọng nhất", bạn đọc Vũ Tuấn Anh nhận định.
"Nếu rực rỡ là tờ giấy báo sức khỏe đã trở lại bình thường, sự sống đang được tiếp nối thì hóa ra phần lớn chúng ta đang có một cuộc đời rực rỡ mà ta không nhận ra sao?", một bạn đọc đúc kết.
Không chỉ dừng lại ở sức khỏe, nhiều bạn đọc mở rộng khái niệm "rực rỡ" sang cách con người sống, suy nghĩ và đối diện với cuộc đời.
Bạn đọc Khai Phong cho rằng rực rỡ không phải là đích đến, mà chính là hành trình.
Theo KTS Lê Công Sỹ, khi có sức khỏe, con người mơ ước nhiều thứ như vật chất, tiền bạc, danh vọng, địa vị. Khi không còn sức khỏe, người ta chỉ ước mỗi một thứ là có sức khỏe".
Mọi mơ ước luôn là chính đáng và mọi người hãy tận hưởng trọn vẹn từng khoảnh khắc trên con đường đi tới ước mơ đó.
"Nên sống chậm lại, lùi lại một chút, cảm nhận sự trọn vẹn hạnh phúc trong từng sát na (giây phút) theo cách nói nhà Phật.
Và hãy cứ lạc quan, đón nhận, và chấp nhận mọi kịch bản đời người. Hạnh phúc không nằm ở vấn đề, câu chuyện mà hạnh phúc ở chính cách đón nhận, chấp nhận, nói đúng hơn hạnh phúc là trạng thái đối diện với vấn đề, câu chuyện…", bạn đọc này đưa ra lời khuyên.
Một số ý kiến khác cũng đồng tình rằng trong khó khăn vẫn luôn tồn tại một tia sáng, hãy cứ sống yêu đời và giữ thái độ lạc quan.
Bạn đọc tên Sang cảm nhận: "Tiền bạc không phải lúc nào cũng mua được sức khỏe hay sự sống. Ganh đua, chen lấn, hơn thua rồi khi nhắm mắt có đem theo được gì. Hãy vui sống bình an và vui vẻ".
Còn đọc giả tên Sao Xẹt mang đến góc nhìn rất đời về hai chữ rực rỡ là khi còn trẻ chỉ mong một cuộc sống giản dị: không bệnh tật, có mái nhà ổn định, con cái trưởng thành tử tế. Sau một đời lao động, ở tuổi ngoài 70, khi tự nhìn lại không giàu sang, không xe hơi, nhưng có sức khỏe, không phải bán nhà chữa bệnh, con cái yên bề. Cuộc sống như vậy không ai gọi là rực rỡ nhưng cảm thấy hài lòng nhất.
Bạn đọc tên Quan nhìn nhận vấn đề ở góc độ khác, khi cho rằng không phải ai cũng dễ dừng lại ở sự "đủ". "Nghèo ước khá, khá muốn giàu, rồi muốn giàu hơn nữa…". Theo bạn đọc nầy, chính vòng xoáy này có thể kéo theo những hệ lụy như gia đình rạn nứt, con cái thiếu sự quan tâm. Từ đó, câu hỏi "có tiền nhiều để làm gì" trở nên day dứt hơn bao giờ hết.
Tôi chưa từng nghĩ câu nói rất bình thường lại có thể khiến gia đình rơi vào bầu không khí nặng nề suốt nhiều tuần.
"Hay là anh triệt sản đi", tôi nói câu đó sau khi vừa đặt đứa con nhỏ xuống giường ngủ. Chồng tôi đặt ngay chiếc điện thoại xuống, nhìn tôi vài giây rồi hỏi lại: "Em nói nghiêm túc đấy à?". Tôi gật đầu.
Chúng tôi đã có 2 con. Lần sinh thứ 2 tôi bị băng huyết, sức khỏe giảm sút rõ rệt. Bác sĩ cũng khuyên không nên mang thai thêm. Suốt gần 10 năm chung sống, gần như mọi biện pháp tránh thai đều do tôi “gánh”.
Có đợt tôi uống thuốc tránh thai hằng ngày, người thay đổi nội tiết, tăng cân, nổi mụn. Đổi sang đặt vòng thì rong kinh kéo dài, đau bụng triền miên. Sau đó, chồng chuyển sang dùng bao cao su nhưng anh thường than phiền bất tiện, nhiều lần "quên" chuẩn bị.
Tôi bắt đầu thấy bất công. Nếu cả hai đều thống nhất không sinh thêm con, tại sao chỉ mình tôi phải trả giá bằng sức khỏe? Tôi tìm hiểu rất nhiều tài liệu và biết triệt sản nam là thủ thuật khá đơn giản, thời gian thực hiện ngắn, khả năng hồi phục nhanh và không ảnh hưởng đến khả năng sinh hoạt tình dục như nhiều người vẫn lầm tưởng. Tôi thấy đó là đề nghị hợp lý.
Nhưng với chồng tôi thì không. Anh gạt phăng ngay. "Đàn ông ai lại đi làm chuyện đó. Lỡ sau này có vấn đề thì sao?". Tôi cố giải thích. Anh càng khó chịu. Cuộc nói chuyện kết thúc bằng tiếng đóng cửa phòng ngủ.
Những ngày sau, chiến tranh lạnh bắt đầu. Anh ít nói chuyện với tôi. Tôi cũng không muốn mở lời trước. Mọi thứ chỉ thực sự bùng nổ khi mẹ chồng vô tình biết chuyện. Bà gọi điện cho tôi nói: "Con định làm tuyệt đường con trai của mẹ à? Đàn ông mà triệt sản thì còn ra thể thống gì".
Tôi cố giải thích rằng chúng tôi đã đủ con, đây chỉ là biện pháp tránh thai. Nhưng bà không nghe. Đến cuối tuần, cả nhà ăn cơm, câu chuyện ấy bị mang ra giữa mâm.
Bố chồng bảo chưa từng nghe người vợ nào lại bắt chồng đi triệt sản. Em chồng thì cười, bảo tôi "đọc mạng nhiều quá". Ngay cả mẹ tôi cũng nhắn riêng, khuyên thôi thì phụ nữ chịu thiệt một chút cho yên cửa yên nhà.
Tôi bất ngờ vì gần như không một ai hỏi suốt nhiều năm qua tôi đã phải chịu đựng những gì. Không ai hỏi những lần tôi đau bụng vì đặt vòng. Không ai hỏi những tháng ngày tôi uống thuốc đến rối loạn nội tiết.
Cũng chẳng ai hỏi cảm giác lo sợ mỗi lần trễ kinh dù bác sĩ đã khuyến cáo không nên mang thai nữa. Điều mọi người quan tâm chỉ là việc một người đàn ông đi triệt sản sẽ bị đánh giá ra sao. Tôi và chồng bắt đầu cãi nhau nhiều hơn.
Anh nói tôi ích kỷ vì chỉ nghĩ đến bản thân. Tôi hỏi ngược lại, chẳng lẽ suốt bao năm nay chỉ mình tôi phải hy sinh mới là điều đương nhiên? Anh bảo nếu tôi không muốn sinh nữa thì tôi đi triệt sản. Tôi chết lặng.
Người vừa trải qua 2 lần sinh nở, từng đối mặt biến chứng sau sinh lại tiếp tục phải là người lên bàn thủ thuật, chỉ vì chồng sợ đụng đến "bản lĩnh đàn ông". Có hôm cãi nhau, anh lại bỏ sang phòng khách ngủ.
Điều khiến tôi buồn nhất không phải chuyện ai sẽ là người thực hiện triệt sản. Mà là việc sức khỏe của người phụ nữ dường như luôn được mặc định phải hy sinh sau hôn nhân. Còn khi người đàn ông được đề nghị chia sẻ trách nhiệm, câu chuyện lập tức trở thành vấn đề sĩ diện, danh dự và cả thể diện của gia đình.
Đến hôm nay, chúng tôi vẫn chưa tìm được tiếng nói chung. Mỗi lần nhắc đến 2 chữ "triệt sản", không khí trong nhà lại đặc quánh. Bạn bè thì chia làm hai phe. Có người nói tôi thực tế, vì tránh thai là trách nhiệm của cả hai.
Người khác lại cho rằng tôi đang ép chồng làm điều anh ấy không mong muốn, rằng quyền quyết định cơ thể phải được tôn trọng, dù đó là đàn ông hay phụ nữ. Tôi không biết mình đúng hay sai. Tôi chỉ biết rằng, từ một mong muốn san sẻ trách nhiệm trong hôn nhân, gia đình tôi đã rơi vào một cuộc "nội chiến" chưa thấy hồi kết.
Và có lẽ, cuộc tranh cãi ấy không chỉ diễn ra trong căn nhà của tôi?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.