Trưa 1-4, tuyển Iraq đã giành chiến thắng 2-1 trước Bolivia ở trận play-off liên lục địa tranh vé đến World Cup 2026. Kết quả này giúp đại diện châu Á chính thức trở lại ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh sau 40 năm vắng bóng.
Bước vào trận đấu mang tính chất “sống còn”, Iraq có lợi thế về mặt thể lực khi được vào thẳng trận đấu này, trong khi Bolivia phải trải qua trận bán kết vất vả trước Suriname.
Sự chủ động được hai đội thể hiện ngay sau tiếng còi khai cuộc. Và đại diện châu Á là những người được ăn mừng trước.
Phút thứ 10, từ một tình huống phạt góc bên cánh phải, Amir Al Ammari có đường treo bóng chuẩn xác vào vòng cấm để Ali Al Hamadi bật cao đánh đầu mở tỉ số 1-0 cho Iraq.
Sau bàn thua, trận đấu trở nên vô cùng căng thẳng với nhiều pha va chạm quyết liệt ở khu vực giữa sân.
Phút 38, may mắn đã mỉm cười với Bolivia. Cú sút xa từ ngoài vòng cấm của Ramiro Vaca đập đất khó chịu, vô tình trở thành đường kiến tạo hoàn hảo để tài năng trẻ Moises Paniagua chớp thời cơ dứt điểm gỡ hòa 1-1.
Bàn gỡ giúp Bolivia thi đấu thanh thoát hơn hẳn. Thống kê trong 45 phút đầu tiên cho thấy đại diện Nam Mỹ lấn lướt hoàn toàn khi kiểm soát bóng lên tới gần 60%, tung ra 8 pha dứt điểm (gấp đôi con số 4 của Iraq).
Bước sang hiệp 2, ban huấn luyện tuyển Iraq cho thấy khả năng ứng biến nhanh khi việc điều chỉnh nhân sự đã ngay lập tức mang lại khác biệt.
Phút 53, cầu thủ vừa được tung vào sân Marko Lawk Farji có pha thoát xuống và căng ngang cực kỳ thuận lợi từ hành lang cánh phải cho Ayman Hussein, dứt điểm 1 chạm tinh tế tung lưới Bolivia.
Một lần nữa bị đẩy vào thế rượt đuổi, Bolivia không còn cách nào khác ngoài việc dốc toàn lực tấn công.
Tuy nhiên, đại diện Nam Mỹ lại vấp phải hàng phòng ngự dày đặc của Iraq và bất lực hoàn toàn trong những phút thi đấu còn lại.
Chiến thắng lịch sử này không chỉ giúp Iraq trở lại World Cup từ năm 1986, mà còn giúp châu Á có đến 9 đại diện tham dự Vòng chung kết FIFA World Cup 2026.
Nguồn: https://tuoitre.vn/iraq-gianh-tam-ve-cuoi-cung-den-world-cup-2026-20260401121114082.htm
Tình Yêu Giới Tính
Tôi có gia đình nhưng đồng nghiệp nam liên tục nhắn tin riêng làm phiền

Tôi năm nay 30 tuổi, đã lập gia đình và có một con nhỏ. Tôi làm việc tại một công ty tư nhân được gần 5 năm.
Sau khi sinh con, tôi vẫn duy trì tập luyện nên vóc dáng gọn gàng, thường được đồng nghiệp nhận xét là trẻ hơn tuổi. Tôi ăn mặc lịch sự, phù hợp môi trường văn phòng nhưng cũng biết cách chăm chút bản thân. Thỉnh thoảng, khi công ty tổ chức sự kiện, nhiều đồng nghiệp vẫn đùa rằng tôi là một trong những người nổi bật của phòng.
Tính chất công việc khiến tôi thường xuyên phải phối hợp với nhiều phòng ban khác nhau, trong đó có một đồng nghiệp nam hơn tôi vài tuổi.
Thời gian đầu, anh ấy khá nhiệt tình hỗ trợ tôi trong một số dự án. Chúng tôi cũng từng trao đổi công việc qua Zalo khi cần xử lý việc gấp ngoài giờ. Vì nghĩ chỉ là đồng nghiệp nên tôi luôn giữ thái độ lịch sự, chừng mực, trả lời đúng nội dung công việc và không bao giờ chủ động nhắn tin riêng hay chia sẻ chuyện cá nhân.
Một thời gian sau, tôi nhận ra những tin nhắn của anh ấy bắt đầu không còn xoay quanh công việc. Anh thường hỏi tôi đã ăn cơm chưa, cuối tuần có kế hoạch gì, nhiều lần bóng gió muốn mời tôi đi cà phê hoặc ăn tối riêng. Tôi đều từ chối khéo, viện lý do bận chăm con hoặc chỉ trả lời rất ngắn gọn rồi kết thúc cuộc trò chuyện.
Sau vài lần như vậy, tôi thấy không thoải mái nên chủ động nói rõ rằng mình đã có gia đình, không muốn có bất kỳ mối quan hệ cá nhân nào với đồng nghiệp nam và mong mọi trao đổi chỉ dừng lại ở phạm vi công việc. Tôi cũng đề nghị nếu có việc thì hãy liên hệ qua email, phần mềm nội bộ hoặc tài khoản công việc của công ty thay vì Zalo cá nhân.
Từ sau lần đó, thái độ của anh ấy thay đổi khá rõ. Anh gần như không còn hợp tác cởi mở như trước. Không lâu sau, tôi liên tiếp gặp một số rắc rối trong công việc. Có những email nặc danh gửi đến ban lãnh đạo phản ánh rằng tôi thiếu trách nhiệm, làm sai quy trình, thậm chí ám chỉ tôi có hành vi không trung thực. Nội dung đều không đúng sự thật.
Tôi không có bằng chứng khẳng định người gửi là anh ấy, nhưng nhiều chi tiết trong email chỉ có những người từng làm việc trực tiếp với tôi mới biết. Sau khi xác minh, công ty kết luận không có căn cứ để xử lý tôi nên mọi việc khép lại.
Kể từ đó, tôi càng chủ động giữ khoảng cách. Tôi chỉ trao đổi với anh ấy khi thực sự cần cho công việc, luôn có đồng nghiệp khác trong cuộc trò chuyện hoặc sử dụng các kênh chính thức của công ty.
Thế nhưng gần đây, dù tôi đã nhiều lần nhắc rằng mọi trao đổi công việc nên diễn ra trong giờ hành chính và qua các kênh chính thức, anh ấy vẫn liên tục nhắn tin vào Zalo cá nhân. Khi tôi không trả lời hoặc nhắc lại nguyên tắc của mình, anh ấy nói rằng không định bàn công việc, chỉ muốn mời tôi đi ăn uống và làm quen nhiều hơn.
Tôi thực sự không muốn có bất kỳ mối quan hệ cá nhân nào với người đồng nghiệp này. Điều khiến tôi lo lắng hơn là nếu tiếp tục từ chối, tôi sợ những chuyện tương tự trước đây sẽ lặp lại, ảnh hưởng đến công việc và danh dự của mình. Nhưng nếu mềm lòng hay tiếp tục im lặng, tôi lại thấy ranh giới cá nhân đang bị xâm phạm.
Tôi chưa kể chuyện này với chồng vì biết chắc anh sẽ khuyên tôi nghỉ việc. Trong khi đó, tìm một công việc mới lúc này không dễ, kinh tế gia đình cũng không cho phép tôi nghỉ làm trong thời gian dài.
Tôi nên làm gì để vừa bảo vệ bản thân, giữ được ranh giới với đồng nghiệp nam, vừa không khiến môi trường làm việc trở nên căng thẳng? Tôi có nên báo cáo với cấp trên hoặc phòng nhân sự ngay từ bây giờ, hay còn cách xử lý nào phù hợp hơn?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!
Tin Gốc: Dân Trí
Tình Yêu Giới Tính
8 năm làm dâu, tôi mệt mỏi khi phải sống chung với em gái chồng

Tôi lấy chồng năm 26 tuổi. Ngày ấy tôi nghĩ đời mình cũng như bao người phụ nữ khác, lấy chồng rồi sinh con, sống yên ổn qua ngày. Nhà chồng tôi không giàu nhưng nền nếp. Bố mẹ chồng hiền lành, chồng tôi ít nói. Chỉ có em gái chồng là khác hẳn mọi người trong nhà.
Em gái chồng kém tôi 2 tuổi, làm ngân hàng, lương cao, ăn mặc đẹp và rất tôn thờ cuộc sống độc thân. Ngày tôi mới về làm dâu, Linh bảo: “Em sẽ không lấy chồng đâu. Đời này em sống cho em”.
Lúc ấy tôi nghĩ cô ấy chỉ nói vậy thôi. Cô gái nào chẳng từng đôi lần nghĩ thế, chắc vài năm nữa rồi cô ấy cũng yêu ai đó, lấy chồng ra riêng như bao người.
Nhưng 8 năm trôi qua, 2 đứa con tôi đã lớn mà em chồng vẫn ở đó, vẫn sống theo kiểu của cô ấy, thậm chí còn quá hơn trước.
Linh đi sớm về khuya như cơm bữa. Có hôm 1-2h sáng mới về. Nhiều hôm cuối tuần, cô ấy dẫn bạn về nhà ăn uống. Tiếng cười nói, tiếng nhạc, tiếng chai bia va vào nhau chan chát. Có lần tôi đang dỗ con ngủ thì em nó nôn ngay ngoài cửa phòng. Mùi rượu bốc lên nồng nặc.
Tôi bực lắm. Nhưng điều làm tôi sợ hơn không phải rượu chè. Mà là cái cách Linh nói chuyện trước mặt bọn trẻ. Cô ấy nói năng vô tư, đôi khi còn chêm vào vài tiếng chửi thề, vài câu tục tĩu.
Có lần cô giáo gọi điện nói con trai tôi nói tục trên lớp. Tôi hỏi mãi con mới thú nhận: “Con nghe cô út nói”. Từ hôm đó, tôi bắt đầu mất ngủ.
Tôi không ghét em chồng chỉ vì cô ấy chưa lấy chồng. Thời này phụ nữ kết hôn muộn hay chọn sống độc thân là chuyện bình thường. Nhưng tôi sợ cái lối sống bất cần của cô ấy sẽ ảnh hưởng tới con mình. Trẻ con sống chung với ai, nghe gì mỗi ngày, rồi cũng bị nhiễm lúc nào không biết.
Tôi nói với chồng. Chồng tôi chỉ thở dài: “Mỗi người mỗi tính, biết làm sao bây giờ?”.
Tôi lại nói với bố mẹ chồng. Ông bà cũng nói vài lần. Nhưng cứ hễ nói là em chồng nổi nóng "con đi cho khuất mắt là được chứ gì?”, sau đó bỏ nhà đi vài hôm. Nhà chồng bất lực, tôi là dâu trong nhà càng không dám nói. Thành ra cuối cùng chẳng ai dám động tới cô ấy nữa.
Cả nhà cứ nhịn. Mà càng được nhịn, cô ấy càng không biết điểm dừng.
Có lần 3h sáng, một người đàn ông lạ mặt đưa cô ấy về. Cô ấy say tới mức đi không vững. Người đàn ông ấy còn đứng ngoài cổng hút thuốc cười cợt rất lâu. Tôi kéo rèm cửa mà thấy chán nản thay.
Điều khó chịu nhất là em chồng luôn cho rằng mình đúng. Cô ấy bảo: “Đời em, em sống, không cần ai lo”. Cô ấy còn nhìn tôi, cười nhạt: “Em không muốn sống như chị. Quanh năm chỉ biết cắm mặt đi làm, về nhà lại cắm mặt vào bếp, hết lo chồng rồi lo con, già lúc nào không biết”.
Tôi sợ con gái tôi lớn lên nghĩ rằng phụ nữ là phải sống cho mình như thế. Tôi sợ con trai tôi quen miệng nói tục, quen mắt với cảnh nhậu nhẹt và những mối quan hệ chắp vá. Một mái nhà mà người lớn sống lệch nhau quá, bọn trẻ rồi sẽ nhìn vào ai để học?
Nhiều lần tôi muốn ra ở riêng. Nhưng chồng tôi là con trưởng, bố mẹ chồng đã tuổi 70. Ông bà không muốn chúng tôi ra ngoài. Vả lại, chúng tôi cũng chưa đủ điều kiện mua nhà, ra ở trọ thì chồng càng không đồng ý. Tôi mở lời thì thành người ích kỷ, mà im lặng thì ngày nào cũng thấy ngột ngạt.
Tôi viết những dòng này không phải để kể xấu em chồng. Tôi chỉ thật sự mệt. Có thể tôi khó tính. Cũng có thể tôi đang lo xa. Nhưng nếu là mọi người, mọi người có tiếp tục để con mình sống trong môi trường như vậy không? Hay nên cứng rắn ra riêng trước khi quá muộn?
Q.V
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí
Tình Yêu Giới Tính
Mẹ chồng muốn con dâu bỏ nghề nail vì không phù hợp nề nếp gia đình

Tôi cưới chồng sớm, khi đang là sinh viên năm 3 chuyên ngành Quản trị kinh doanh vì lý do có bầu. Lúc đó chồng tôi đã là chuyên viên ngân hàng, hơn tôi 4 tuổi. Cưới xong tôi tới trường học bình thường, sát ngày dự sinh mới làm thủ tục bảo lưu.
Nghỉ học đi đẻ thì tôi không tiếc, lại chỉ tiếc không được đến tiệm làm móng của người chị họ. Cứ có thời gian rảnh, hoặc cuối tuần tôi đều thích ra đấy vừa học nghề vừa trực tiếp làm cho chị, không phải vì tiền.
Nhà tôi khá giả, bố mẹ làm kinh doanh. Chắc thế nên tôi được hưởng chút gen tính toán và đam mê của tôi là được làm những việc liên quan tới thẩm mĩ, làm đẹp. Học tài chính chỉ là chiều ý phụ huynh chứ không phải sở thích của tôi..
Từ nhỏ tôi đã biết thiết kế thời trang cho búp bê, may váy áo chó mèo bán kiếm tiền, lớn lên chút nữa tự học trang điểm, làm móng, cắm hoa... Chồng tôi biết tất cả những chuyện đó. Ngày xưa anh vẫn hay chờ tôi làm xong để chở về. Anh luôn chiều theo sở thích của tôi.
Sau khi cưới anh nói bụng bầu không nên ngồi lâu, cúi lên cúi xuống khó, mùi hóa chất không tốt cho thai nhi, tôi thấy có lý nên nghỉ làm từ lúc đó. Đẻ được 5 tháng, mẹ chồng giục tôi đi học trở lại, để cháu cho bà trông.
Thế nhưng phần do không thích học, phần do thời gian nghỉ ở nhà lâu tôi lười. Bị mẹ chồng thúc giục, tôi tiện đà nói dối đi học, thực chất ra cửa hàng làm móng tay, móng chân. Tôi thực sự hứng thú với việc gắn đá, ẩn xà cừ, sơn vẽ hoa, tạo hình trên những chiếc móng bé xinh nhỏ xíu.
Chuyện nói dối vỡ lở. Mẹ chồng tôi tức lắm, lúc đỉnh điểm giận dữ bà gọi công việc của tôi là hạ cấp, bẩn thỉu, cắm mặt vào móng chân thiên hạ, làm xấu nhà chồng. Tôi trông đợi chồng hay nói đỡ nhưng hôm đó anh đứng về phía mẹ:
"Mẹ nói đúng còn gì. Lo tập trung học cho xong, ai mượn em kiếm tiền". Tôi ấm ức trằn trọc, đã thế hạ quyết tâm khiến nhà chồng sáng mắt. Tôi nghiêm túc nói chuyện liên kết kinh doanh với chị họ:
Chị phụ trách chuyên môn, tôi chịu phần chi phí mặt bằng, làm quảng cáo, tuyển nhân viên, tuyển học viên, ban ngày quay clip, tối phát video, tương tác trực tiếp trên mạng xã hội... May mắn việc kinh doanh tốt không ngờ.
Chưa đầy một năm tôi mở thêm một tiệm nữa. Lần này tôi chọn thuê cửa hàng lớn hơn ở khu trung tâm, gần cơ quan công sở, nhiều quán cafe, nhắm vào tệp khách hàng là nhân viên văn phòng và những người có thu nhập cao.
Dưới tay tôi có hơn chục nhân viên lành nghề. Bản thân tôi cũng tham gia các khóa học đào tạo nâng cao, ngoài ra còn đi học thêm phun xăm thẩm mỹ, gội đầu dưỡng sinh, bấm xỏ khuyên, bán phụ kiện.
Tôi mở các kênh trên các mạng xã hội, số lượng khách tìm tới tăng vô số kể. Nhưng đi kèm với đó tôi không có thời gian dành cho gia đình. Sợ mẹ chồng vất vả, tôi thuê người giúp việc, trả tiền cho họ, mỗi tháng đưa thêm mẹ chồng 6 triệu đồng tiền chợ.
Vậy mà bà vẫn không hài lòng, liên tục phàn nàn với bố mẹ tôi rằng tôi bỏ bê con cái, cơm nước. Cũng vì việc này là hai bà mẹ của tôi bắt đầu xích mích. Mẹ chồng chê tôi không tròn bổn phận, ham thích buôn bán hơn chồng con, không phù hợp nề nếp gia đình, bắt tội chồng đi làm về phải cởi cà vạt, sơ mi để rửa đít, thay bỉm cho con.
Giúp việc thì không phải việc gì cũng nhờ được, muốn yên tâm bà vẫn phải tự tay làm. Chưa kể bà còn thấy khó chịu vì không gian trong nhà tự dưng có người lạ xâm chiếm. Tóm lại bà cần con dâu nghỉ việc kinh doanh, không thuê giúp việc nữa.
Mẹ đẻ tôi thì câu trước dĩ hòa vi quý nói sẽ bảo ban con gái, câu sau lại không nhịn được mà bênh, nói rằng phụ nữ cũng nên có sự nghiệp riêng, biết phát triển bản thân chứ không phải như ngày xưa nữa. Thời bây giờ cứ có tiền thì lo được tất.
Sau khi thấy tình hình khó thể dung hòa, tôi nhẹ nhàng đề nghị ra ở riêng, có vậy thôi mà thành tranh cãi. Mẹ chồng nói nhà bà không có nếp đấy, vợ ra vợ mà chồng phải ra chồng. Có bà mà còn loạn thì ra ở riêng con trai bà không chịu nổi.
Chồng tôi nghe mẹ, yêu cầu tôi bỏ bớt công việc kinh doanh, thích thì thuê người quản lý, việc của tôi vẫn là đi học tiếp. Anh tuyên bố không có chuyện ở riêng và anh cũng chán cảnh tôi ham hố kiếm tiền, mải mê hầu thiên hạ, quên vai trò vị trí của mình.
Giọt nước tràn ly, tôi dọn quần áo, bế con về nhà ngoại. Hôm trước chồng tôi nhắn tin: Không hợp với cuộc sống gia đình thì giải tán nhưng để con lại cho anh, vì kiểu như tôi có cho nuôi con cũng không nuôi nổi.
Tôi suy nghĩ rất nhiều. Tôi không có nhu cầu quay lại nhà chồng, nhưng ly hôn thì không đáng. Con tôi còn nhỏ, tôi không muốn con lớn lên trong cảnh thiệt thòi. Chồng tôi vốn dĩ cũng là người tốt, chịu khó, yêu chiều tôi.
Bản thân tôi vẫn yêu chồng, nhưng quay lại ở nhà chồng hoặc bắt tôi bỏ nghề tôi yêu thích thì tôi không đồng ý. Tôi muốn xin ý kiến của mọi người.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí

