Tháng 2/2004, Maura Murray gặp tai nạn xe ở vùng nông thôn New Hampshire (Mỹ) rồi sau đó biến mất một cách bí ẩn, hơn 20 năm qua không tìm thấy dấu vết.
Thời điểm mất tích, Murray mới 21 tuổi, là sinh viên điều dưỡng tại trường Đại học Massachusetts ở Amherst.
Theo đó, 19h27 ngày 9/2/2004, bà Faith Westman gọi điện cho cảnh sát ở thị trấn Haverhill, New Hampshire để báo cáo về vụ tai nạn xe hơi trên quốc lộ 112. Một chiếc Saturn màu đen dường như bị mắc kẹt trong con mương gần nhà bà. Nhân viên trực tổng đài cho biết sẽ cử một sĩ quan đến hiện trường.
Đến 19h42, nhà chức trách nhận được một cuộc gọi khác về vụ tai nạn, lần này là từ một tài xế xe buýt. Ông báo cáo rằng tài xế là một phụ nữ trẻ, có vẻ “hoảng loạn” nhưng không bị thương.
Tài xế xe buýt cho biết đã đề nghị cô gái gọi cảnh sát đến hiện trường tai nạn, nhưng cô nói đã gọi dịch vụ cứu hộ. Tuy nhiên, ông vẫn gọi cảnh sát khi về đến nhà – cách hiện trường khoảng 100m. Ông nói rằng không thể nhìn thấy xe của cô gái từ nhà mình, nhưng thấy những chiếc xe khác đi ngang qua đoạn đường đó.
Đến 19h46, viên cảnh sát đầu tiên đến hiện trường nhưng không thấy Maura đâu. Chiếc xe bị khóa, túi khí đã bung, và các dấu hiệu tại hiện trường cho thấy xe lao khỏi đường, đâm vào nhiều cây, xoay tròn và dừng lại ở làn đường ngược chiều. Một hộp rượu và một chai Coca-Cola chứa chất lỏng màu đỏ có mùi cồn được tìm thấy trong xe, cùng bản đồ chỉ đường đến Burlington, Vermont.
Nhà chức trách xác định người mất tích là Maura Murray – một cô gái được miêu tả là “con nhà người ta”, vừa học giỏi vừa năng động trong thể thao.
Những dấu hiệu bất ổn
Gia đình Maura cho biết, cô từng đối mặt một số vấn đề cá nhân: 3 tháng trước khi mất tích, cô bị bắt vì sử dụng số thẻ tín dụng bị đánh cắp, nhưng cáo buộc sẽ được bãi bỏ nếu giữ hành vi tốt; 4 ngày trước khi biến mất, cô suy sụp sau một cuộc gọi với chị gái đang gặp rắc rối do nghiện rượu. Tuy nhiên, người thân khẳng định cô không có ý định tự tử.
Ngày 9/2/2004, Maura rời ký túc xá mà không thông báo ai. Cô gửi email cho giáo sư để xin nghỉ học vì gia đình có người qua đời nhưng bố mẹ cô cho biết, trong nhà chẳng có ai vừa qua đời cả.
Maura còn gọi điện cho chủ căn hộ cũ tại Bartlett, New Hampshire, tìm thông tin đặt phòng khách sạn tại Vermont nhưng không đặt phòng, rút tiền từ ATM, mua rượu, lấy giấy tờ liên quan vụ tai nạn xe. Lần cuối cùng Maura sử dụng điện thoại là lúc 16h37.
Khoảng 19h27–19h46, các cuộc gọi báo cáo tai nạn được thực hiện, nhưng chỉ vài phút sau đó, Maura đã biến mất.
Giả thuyết về vụ mất tích
Có rất nhiều giả thuyết được đặt ra cho sự biến mất bí ẩn của Murray.
Một trong những giả thuyết ban đầu của cảnh sát là Maura đã lên kế hoạch tự tử hoặc bị ám ảnh bởi ý nghĩ tự tử sau vụ tai nạn xe hơi cuối cùng. Nhưng nhiều người thân thiết khẳng định rằng cô sẽ không bao giờ tự kết liễu đời mình.
Một giả thuyết khác cho rằng Maura hoảng loạn sau khi gây tai nạn chỉ vài giờ sau khi làm hư hại xe của bố và đã bỏ trốn khỏi khu vực để tránh gặp rắc rối. Xét đến lượng rượu được tìm thấy tại hiện trường và chai Coca-Cola có khả năng chứa đầy rượu, nhà chức trách tin rằng Maura đã uống rượu và không muốn mạo hiểm phá hỏng hồ sơ “hành vi tốt” sau vụ gian lận thẻ tín dụng.
Một số người suy đoán rằng cô đã bắt đầu cuộc sống mới ở đâu đó để trốn tránh các vấn đề pháp lý và những rắc rối cá nhân. Nhà chức trách thừa nhận khả năng Maura vẫn còn sống ở đâu đó, nhưng cho rằng điều này cực kỳ khó xảy ra.
Trong khi đó, nhà báo điều tra Meggie Freleng cho rằng Maura đã bị sát hại trong tay một kẻ giết người hàng loạt mà cảnh sát chưa tìm ra, rằng Murray không phải nạn nhân duy nhất của hắn.
Nhà báo Maggie Freleng và cựu Cảnh sát Tư pháp Mỹ Art Roderick đã tìm đến nhà ngoại cảm Allison DuBois để “giải quyết” vụ án. Allison DuBois nói rằng cô ấy hoàn toàn không biết gì về Maura Murray hoặc về bất kỳ nghi vấn nào xung quanh sự biến mất của Murray trước khi cô đến New Hampshire. Thông qua tên, hình ảnh và sinh nhật của Murray, Allison đã đưa ra những ấn tượng của mình về vị trí của Murray.
Khi được hỏi rằng liệu Murray còn sống hay không, Allison nói rằng: “Cảm giác của tôi là cô ấy không còn sống nữa. Murray đã đi nhờ xe ô tô của một người đàn ông và phải có những đồng phạm giúp đối tượng che đậy tội ác này. Cô ấy không phải là nạn nhân duy nhất và đã bị đưa đến một nơi mà kẻ giết người nói rằng sẽ có cả những người khác nữa”.
Tiếp tục tiến trình vụ án, cựu cảnh sát và nhà điều tra tư nhân John Smith đã đưa cho nhà báo Maggie Freleng và cựu Cảnh sát Tư pháp Mỹ Art Roderick các mảnh gỗ mà anh ta thu được từ một tủ quần áo bên trong ngôi nhà khung hình chữ A. Có những lời đồn đoán rằng Murray đã bị một người đàn ông sát hại trong căn nhà đó, nằm cách không xa nơi diễn ra vụ đâm xe.
Nhà khoa học Forensic Lori Baker nói với Freleng và Roderick rằng các mảnh gỗ đã thử nghiệm hoàn toàn dương tính với máu người. Sau đó, Freleng đã gửi kết quả đến Cảnh sát Tiểu bang New Hampshire. Chuck West thuộc Tổ chức Cold Case của New Hampshire đã nói với họ rằng mẫu máu từ các mảnh gỗ đã quá lâu nên không thể xác định được đó có phải là máu của Murray hay không. Tuy nhiên, Chuck West cũng nói rằng họ sẽ kiểm tra lại vụ việc.
Tháng 9/2021, Cảnh sát bang New Hampshire công bố phát hiện mảnh xương người tại Loon Mountain, cách North Haverhill 25 dặm, nhưng kết quả phân tích đồng vị carbon xác định hài cốt không thuộc Maura. Gia đình vẫn tiếp tục tìm kiếm với quyết tâm đưa con gái về nhà.
Cho đến nay, Maura Murray vẫn là một ẩn số: Cô biến mất chỉ sau vài giờ từ khi rời Amherst đến vụ tai nạn ở Haverhill, để lại một chiếc xe hỏng, một số đồ đạc, và hàng loạt câu hỏi chưa lời giải đáp.
Vụ việc trở thành biểu tượng của những kỳ án mất tích bí ẩn nhất, khiến công chúng, nhà chức trách và những nhà điều tra nghiệp dư tiếp tục quan tâm suốt hơn 2 thập kỷ qua.
Theo Tiền phong, ngày 7/7, Cơ quan điều tra VKSND Tối cao đã khởi tố bị can, ra lệnh bắt bị can để tạm giam đối với Nguyễn Đăng Phong, nguyên Thẩm phán TAND Tp.Hà Nội về tội Thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng.
Việc khởi tố ông Phong nằm trong diễn tiến mở rộng điều tra vụ án bị can Lê Thị Hồng Nhung, nguyên Kiểm sát viên VKSND Tp.Hà Nội bị cáo buộc "Làm sai lệch hồ sơ vụ án" trong quá trình giải quyết vụ án Đỗ Ngọc Hà cùng đồng phạm về tội Tổ chức đánh bạc và Đánh bạc.
Thông tin thêm trên tờ Dân trí, quá trình điều tra xác định, khi xét xử sơ thẩm vụ án nêu trên, Nguyễn Đăng Phong là Thẩm phán, Chủ tọa phiên tòa, nhưng đã thực hiện không đầy đủ trách nhiệm được giao.
Việc này bị cho là dẫn đến kết luận số tiền đánh bạc chênh lệch trên 89 tỷ đồng; không tuyên tịch thu số tiền thu lời bất chính của các bị cáo; đồng thời tuyên trả cho các bị cáo nhiều vật chứng trái quy định pháp luật, gây thiệt hại cho Nhà nước.
Trước đó ngày 24/6, Cơ quan điều tra VKSND tối cao đã khởi tố, bắt tạm giam Lê Thị Hồng Nhung, nguyên Kiểm sát viên VKSND Tp.Hà Nội, về tội Làm sai lệch hồ sơ vụ án. Cơ quan điều tra xác định trong vụ án, Đỗ Ngọc Hà cùng đồng phạm có 2 bản kết luận điều tra cùng số, cùng ngày ban hành nhưng khác nhau về hành vi đánh bạc, số tiền đánh bạc chênh lệch trên 89 tỷ đồng.
Cơ quan điều tra VKSND Tối cao đang tiếp tục điều tra mở rộng vụ án theo quy định pháp luật.
Chiều 6/7, sau một tuần xét xử, Tòa án Quân sự Trung ương tiếp tục phần nghị án phúc thẩm vụ án vi phạm các quy định về quản lý đất đai và lừa đảo chiếm đoạt tài sản xảy ra tại sân bay Nha Trang, liên quan việc giao trái phép hơn 63ha đất quốc phòng cho Tập đoàn Phúc Sơn.
Hậu "Pháo" đạt thỏa thuận bồi thường gần 800 tỷ đồng cho 61 người mua đất
Hội đồng xét xử thông báo trong ba ngày tạm dừng nghị án, bị cáo Nguyễn Văn Hậu (tức Hậu "Pháo", Chủ tịch Tập đoàn Phúc Sơn) đã thỏa thuận phương án bồi thường với 61 bị hại là người mua đất tại khu vực sân bay Nha Trang cũ.
Sau khi thống nhất phương án, những người này đã rút kháng cáo.
Theo Hội đồng xét xử, phiên tòa phúc thẩm triệu tập 385 bị hại có kháng cáo. Như vậy, hiện còn 321 người chưa thống nhất được phương án bồi thường với bị cáo Hậu. Quyền lợi của những người này sẽ được xem xét, xác định trong bản án phúc thẩm.
Đại diện Viện kiểm sát đề nghị Hội đồng xét xử ghi nhận khoản tiền mà Hậu đã thỏa thuận bồi thường với 61 bị hại, để khấu trừ vào nghĩa vụ bồi thường chung của bị cáo trong vụ án.
Theo đó, tổng số tiền Hậu "Pháo" thống nhất bồi thường cho 61 người mua đất gần 800 tỷ đồng.
Do phát sinh tình tiết mới liên quan đến các thỏa thuận dân sự giữa bị cáo và bị hại, Hội đồng xét xử quyết định kéo dài thời gian nghị án đến 17h cùng ngày.
Sau gần 2 tiếng nghị án, HĐXX phúc thẩm tuyên chấp nhận kháng cáo của các bị cáo Nguyễn Thị Hằng (chị gái Hậu "Pháo", Phó Tổng Giám đốc Tập đoàn Phúc Sơn); Trần Hữu Định (bạn của Hậu "Pháo", Giám đốc Công ty cổ phần Đầu tư Nam Á); cựu Thiếu tướng Nguyễn Duy Cường, cựu Hiệu trưởng Trường Sĩ quan Không quân; cựu Thiếu tướng Hoàng Viết Quang, cựu Phó cục trưởng Cục Tác chiến, Bộ Quốc phòng,...
HĐXX phúc thẩm không chấp nhận kháng cáo của Nguyễn Văn Hậu.
Đối với 385 bị hại, người có quyền lợi nghĩa vụ liên quan, HĐXX phúc thẩm giữ nguyên quyết định của bản án hình sự sơ thẩm ngày 10/1, của Tòa án quân sự Quân khu 5.
Theo đó, HĐXX phúc thẩm tuyên phạt bị cáo Nguyễn Thị Hằng mức án 5 năm 6 tháng tù (án sơ thẩm 7 năm 6 tháng tù); Nguyễn Hữu Định 6 năm 6 tháng tù (án sơ thẩm 8 năm, 6 tháng tù) cùng về tội Lừa đảo chiếm đoạt tài sản.
Cùng về tội danh trên, HĐXX phúc thẩm tuyên phạt bị cáo Nguyễn Văn Hậu 11 năm tù (án sơ thẩm 11 năm tù), tổng hợp với mức hình phạt 30 năm tù mà TAND TP Hà Nội tuyên trước đó buộc bị cáo Hậu phải chấp nhận hình phạt chung là 30 năm tù.
Đối với 2 cựu Thiếu tướng Nguyễn Duy Cường và Hoàng Viết Quang, tòa phúc thẩm tuyên phạt 2 năm 6 tháng tù nhưng cho hưởng án treo về tội Vi phạm các quy định về quản lý đất đai (án sơ thẩm cùng 2 năm 6 tháng tù).
Hậu "Pháo" hứa đền tiền gấp 3 nếu thất hẹn với bị hại
Trước đó, phiên tòa đã tạm dừng ba ngày để Nguyễn Văn Hậu tiếp tục đàm phán với những người mua đất tại khu vực sân bay Nha Trang cũ.
Khi phiên tòa mở lại sáng 3/7, nội dung cụ thể và kết quả đàm phán chưa được công bố chi tiết. Song trong phần tranh luận, Hậu cho biết 85 bị hại đã đồng ý với phương án mà mình đưa ra, ký văn bản thỏa thuận với Tập đoàn Phúc Sơn để nhận bồi thường và tiếp tục thực hiện các cam kết nhằm nhận đất.
Thông tin này lập tức khiến nhiều bị hại tại tòa bày tỏ băn khoăn. Đại diện một nhóm người mua đất cho biết bà rất bất ngờ vì không nắm được nội dung thỏa thuận mà Hậu đề cập.
Người phụ nữ này cho biết những trải nghiệm trong quá trình ký hợp đồng mua đất với Phúc Sơn từ năm 2016 khiến bà và nhiều khách hàng không khỏi lo ngại.
Bà cho rằng hợp đồng cũ được soạn theo hướng bất lợi cho khách hàng, khi tập trung quy định chế tài đối với người mua. Theo đó, nếu khách hàng vi phạm điều khoản, họ có thể mất quyền nhận đất và chỉ được hoàn lại số tiền gốc đã nộp.
Trong khi đó, hợp đồng không quy định trách nhiệm hoặc chế tài cụ thể đối với Tập đoàn Phúc Sơn nếu doanh nghiệp không thực hiện cam kết giao đất.
Trước các ý kiến phản ứng của khách hàng, bị cáo Nguyễn Văn Hậu đưa ra cam kết sẽ bồi thường 300% số tiền người mua đã nộp nếu không thực hiện đúng thỏa thuận giao đất.
Hậu nói trường hợp doanh nghiệp thất bại, thay đổi ý định hoặc không thể bàn giao đất cho khách hàng như cam kết, Tập đoàn Phúc Sơn sẽ bồi thường bằng 300% tổng số tiền người mua đã nộp.
Để thực hiện cam kết, Chủ tịch Tập đoàn Phúc Sơn cho biết doanh nghiệp sẽ huy động toàn bộ nguồn lực để tiếp tục triển khai các dự án.
Trong đó, khoản 3.200 tỷ đồng công ty đang quản lý sẽ được ưu tiên hoàn thiện hạ tầng tại các dự án BT với địa phương, nhằm sớm đủ điều kiện bàn giao đất cho khách hàng.
Bị cáo Hậu cũng khẳng định sẵn sàng thanh lý tài sản, thoái vốn hoặc bán những gì mình có để thực hiện trách nhiệm.
Ngày 16/7, Nguyễn Minh Quốc; Võ Văn Toàn (30 tuổi); Nguyễn Hoàng Phú (32 tuổi, ngụ TP HCM) và 22 người bị Công an tỉnh Đăk Lăk tạm giữ hình sự về hành vi Đánh bạc và Tổ chức đánh bạc.
Trước đó, cảnh sát đồng loạt khám xét nhiều địa điểm tại Đăk Lăk, Đồng Nai và TP HCM, bắt giữ 25 người, thu giữ hàng nghìn trang dữ liệu liên quan hoạt động cá cược.
Theo điều tra, Quốc, Toàn và Phú liên hệ với những người chưa rõ lai lịch để nhận các tài khoản cá độ, sau đó chia thành hàng chục tài khoản cấp dưới giao cho người tham gia cá cược.
Để đối phó lực lượng chức năng, nhóm này sử dụng sim không chính chủ, ứng dụng nhắn tin có tính bảo mật cao, cài đặt chế độ tự xóa tin nhắn, xóa dữ liệu truy cập, hạn chế gặp mặt trực tiếp và sử dụng nhiều tài khoản ngân hàng để giao dịch tiền thắng, thua.
Bước đầu, công an xác định từ đầu mùa World Cup 2026 đến nay, ba đường dây đã giao dịch cá độ với tổng số tiền gần 200 tỷ đồng.